Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phần Thiên - Chương 38:

Nói rồi, hắn phất tay, chẳng buồn nói thêm lời nào. Lạc Trường An cũng không tiếp tục trêu chọc đối phương. Điều này đối với Tần Liên mà nói, có phần đáng sợ. Bởi vì từ nhỏ hắn đã bắt đầu tu luyện, đến nay cũng đã hơn một trăm năm. Nhưng Lạc Trường An dường như ám chỉ rằng, tu vi của Tần Liên chẳng qua chỉ là trò trẻ con. Điều này ai mà chịu nổi?

Sắc mặt Tần Liên lập tức sa sầm. Hắn nhìn Lạc Trường An, không nói một lời, mà trực tiếp rút ra Phi Kiếm của mình. Một luồng kiếm ý sắc bén lập tức bao trùm lấy Lạc Trường An. Tần Liên không thích nói nhiều, đã vậy thì cứ đánh một trận.

Thấy cảnh này, Lạc Trường An khẽ lắc đầu. Sau đó, hắn nắm chặt tay, tung một quyền vào không trung. Cú đấm này mang theo khí thế hùng hồn, không thể đỡ nổi, như muốn xé toạc cả không gian. Một quyền giáng xuống, không gian lập tức vang lên tiếng nổ chói tai. Một đạo quyền mang kinh khủng lao thẳng về phía Tần Liên.

Thấy vậy, Tần Liên vội vàng thúc Phi Kiếm của mình. Kiếm mang trên Phi Kiếm lập tức bùng lên dữ dội. Rồi không chút lùi bước, nghênh chiến với quyền mang của Lạc Trường An.

Hai đạo công kích va chạm vào nhau. Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên. Không gian rung chuyển kịch liệt, tạo thành từng đợt gợn sóng, lan rộng ra bốn phía. Một luồng khí lãng khủng khiếp ập tới Lạc Trường An và Tần Liên.

Lạc Trường An không hề để tâm đến luồng khí lãng này. Khí lãng còn chưa kịp tiếp cận thân thể Lạc Trường An đã tiêu tán hoàn toàn. Trong khi đó, Tần Liên lại có phần không chịu nổi. Cơ thể hắn bị khí lãng trực tiếp công kích, bắn ngược về phía sau. Phải lùi xa mấy chục trượng, hắn mới miễn cưỡng ổn định được thân hình.

Sau khi ổn định thân hình, vẻ kinh hãi hiện rõ trên gương mặt Tần Liên. Hắn có phần không dám tin vào mắt mình. Bởi vì, hắn lại bị một người có tu vi cảnh giới thấp hơn mình đánh lui một cách dễ dàng. Điều này hắn tuyệt đối không thể chấp nhận. Mặc dù hắn thấy rõ tu vi của Lạc Trường An thấp hơn mình, nhưng lại không hề coi Lạc Trường An thực sự là một kẻ có tu vi cảnh giới thấp hơn mình. Bởi vì khí thế mà Lạc Trường An tỏa ra quá mức đáng sợ. Đáng sợ đến mức khiến người ta khó tin rằng hắn lại có tu vi cảnh giới thấp hơn. Thế nhưng, hắn lại thực sự bị đánh lui.

Vẻ mặt Lạc Trường An vẫn đạm mạc như thường. Hắn nhìn Tần Liên nói: "Ngươi còn muốn tiếp tục nữa không?"

Nghe vậy, ánh mắt Tần Liên bừng lên vẻ phẫn nộ. Nhưng hắn vẫn cắn chặt răng, không nói một lời. Việc này giống như một nhát búa giáng mạnh vào đầu hắn. Khiến hắn không dám tiếp tục, cũng chẳng dám th��t ra lời nào. Bởi vì hắn biết, nếu tiếp tục, mình chỉ có tự rước lấy nhục mà thôi. Hắn hít sâu một hơi, trầm giọng nói: "Chúng ta đi!"

Nói rồi, hắn quay lưng bay về phía sau. Những người khác cũng không nán lại thêm nữa, mà cũng quay lưng bay đi theo. Họ đều biết, nếu tiếp tục nán lại, e rằng sẽ gặp nguy hiểm. Nhất là khi chứng kiến Lạc Trường An đối phó Tần Liên dễ dàng đến thế, tất cả mọi người đều không khỏi sinh lòng e ngại. Loại người như Lạc Trường An, tuyệt nhiên không phải là kẻ mà họ có thể chọc vào.

Thấy vậy, Lạc Trường An chỉ khẽ cười, chẳng mấy bận tâm. Chỉ là, trên mặt hắn lại thoáng hiện vẻ suy tư. Hắn đã cảm nhận được một luồng khí tức, đang lao thẳng về phía mình. Luồng khí tức này vô cùng mạnh mẽ, không giống với tu vi cảnh giới của Tần Liên. Nếu hắn đoán không sai, tu vi cảnh giới của người này hẳn là đã đạt tới Tiên Thiên cảnh.

Tiên Thiên cảnh, cảnh giới này đã vượt xa phàm tục. Đã có thể ngự kiếm phi hành, và tu luyện đủ loại thần thông. Thế nhưng, Lạc Trường An vẫn không mảy may để tâm. Bởi vì hắn đã đạt tới Bán Thần cảnh. So với Bán Thần cảnh, Tiên Thiên cảnh chẳng khác nào một con kiến.

Chẳng bao lâu sau, một đạo kiếm quang từ trên trời giáng xuống. Một lão ông tóc bạc đứng trên đạo kiếm quang. Lão ông này khí thế hùng hồn, hiển nhiên đã đạt tới Tiên Thiên cảnh. Ông ta nhìn Lạc Trường An hỏi: "Ngươi chính là Lạc Trường An?"

Lạc Trường An khẽ gật đầu, đáp: "Đúng vậy!"

Nghe vậy, vẻ mặt lão giả càng thêm lạnh lùng. Ông ta nhìn Lạc Trường An, trầm giọng hỏi: "Vì sao ngươi lại muốn giết đệ tử Tần gia ta?"

Nghe vậy, Lạc Trường An khẽ nhíu mày. Hắn nhìn lão giả, hỏi: "Ông nói đệ tử Tần gia ư?"

Lão giả trầm giọng đáp: "Không sai, ngươi đã giết ba đệ tử Tần gia ta."

Nghe vậy, Lạc Trường An thoáng kinh ngạc. Hắn đâu có giết ba đệ tử Tần gia. Hắn chỉ mới giết một đệ tử Tần gia mà thôi. Mà người đó có tu vi cảnh giới Vô Cực. Chính người đó muốn ra tay trước. Lạc Trường An không ngờ rằng lại còn có một Tần gia khác. Và Tần gia này lại thuộc về Thiên Kiếm Tông. Không, phải nói là Thiên Kiếm Tông.

Lạc Trường An nhìn lão giả, hỏi: "Ông có nhầm lẫn gì không?"

Lão giả cười lạnh một tiếng, đáp: "Nhầm lẫn ư? Ngươi không cần giả vờ. Ngươi đã giết đệ tử Tần gia ta, giờ lại còn chối cãi?"

Nghe vậy, Lạc Trường An lại thoáng kinh ngạc. Hắn thật sự không biết, mình lại còn giết thêm một đệ tử Tần gia nữa.

Lão giả nhìn Lạc Trường An, trầm giọng nói: "Ngươi có thể giết đệ tử Tần gia ta. Nhưng bây giờ, ngươi đã gây ra phiền phức lớn rồi. Tần gia ta không phải là nơi ngươi có thể tùy ý làm càn."

Nghe vậy, Lạc Trường An lại thoáng kinh ngạc. Hắn nhìn lão giả, trầm giọng hỏi: "Ý ông là, ta giết đệ tử Tần gia, lại còn có thể sống sao?"

Lão giả cười lạnh một tiếng, đáp: "Không sai. Chỉ là ngươi cần phải trả một cái giá thật đắt."

Nghe vậy, Lạc Trường An lại hơi kinh ngạc. Hắn không ngờ lão giả lại nói ra những lời như thế.

Lão giả nhìn Lạc Trường An, trầm giọng nói: "Ngươi có thể theo ta về Tần gia. Chỉ là ngươi phải trả một cái giá rất đắt."

Nghe vậy, Lạc Trường An khẽ lắc đầu. Hắn nhìn lão giả, trầm giọng đáp: "Ta không có hứng thú."

Nghe vậy, vẻ mặt lão giả lập tức trở nên khó coi. Ông ta nhìn Lạc Trường An, trầm giọng hỏi: "Ngươi không biết Tần gia ta mạnh mẽ đến mức nào sao?"

Nghe vậy, Lạc Trường An thoáng kinh ngạc. Hắn không ngờ lão giả lại nói ra những lời như thế.

Lão giả nhìn Lạc Trường An, trầm giọng nói: "Ngươi có thể giết đệ tử Tần gia ta. Nhưng Tần gia ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho ngươi."

Nghe vậy, Lạc Trường An lại thoáng kinh ngạc. Hắn không ngờ lão giả lại nói ra những lời như thế.

Lão giả nhìn Lạc Trường An, trầm giọng nói: "Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng. Nếu ngươi không theo ta về Tần gia, ta sẽ tự mình ra tay."

Nghe vậy, Lạc Trường An lại thoáng kinh ngạc. Hắn không ngờ lão giả lại nói ra những lời như thế.

Lạc Trường An nhìn lão giả, trầm giọng nói: "Ông ra tay đi!"

Nghe vậy, vẻ mặt lão giả lập tức trở nên vô cùng khó coi. Ông ta nhìn Lạc Trường An, trầm giọng nói: "Ngươi quả nhiên là không biết tự lượng sức mình."

Nói dứt lời, ông ta liền phất tay, một đạo kiếm quang chém thẳng về phía Lạc Trường An. Đạo kiếm quang này sắc bén vô cùng, tựa như muốn chém Lạc Trường An làm đôi.

Thấy vậy, Lạc Trường An chỉ khẽ cười. Hắn không hề để tâm đến đạo kiếm quang này. Chỉ là, hắn nắm chặt tay, tung một quyền vào kiếm quang. Cú đấm này mang theo khí thế hùng hồn, không thể đỡ nổi, như muốn xé toạc cả không gian. Một quyền giáng xuống, không gian lập tức vang lên tiếng nổ chói tai. Một đạo quyền mang kinh khủng lao thẳng về phía kiếm quang.

Hai đạo công kích va chạm vào nhau. Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên. Không gian rung chuyển kịch liệt, tạo thành từng đợt gợn sóng, lan rộng ra bốn phía. Một luồng khí lãng khủng khiếp ập tới Lạc Trường An và lão giả.

Lạc Trường An không hề để tâm đến luồng khí lãng này. Khí lãng còn chưa kịp tiếp cận thân thể Lạc Trường An đã tiêu tán hoàn toàn. Trong khi đó, lão giả lại có phần không chịu nổi. Cơ thể ông ta bị khí lãng trực tiếp công kích, bắn ngược về phía sau. Phải lùi xa mấy chục trượng, ông ta mới miễn cưỡng ổn định được thân hình.

Sau khi ổn định thân hình, vẻ kinh hãi hiện rõ trên gương mặt lão giả. Ông ta có phần không dám tin vào mắt mình. Bởi vì, ông ta lại bị một người có tu vi cảnh giới thấp hơn mình đánh lui một cách dễ dàng. Điều này ông ta tuyệt đối không thể chấp nhận. Mặc dù ông ta thấy rõ tu vi của Lạc Trường An thấp hơn mình, nhưng lại không hề coi Lạc Trường An thực sự là một kẻ có tu vi cảnh giới thấp hơn mình. Bởi vì khí thế mà Lạc Trường An tỏa ra quá mức đáng sợ. Đáng sợ đến mức khiến người ta khó tin rằng hắn lại có tu vi cảnh giới thấp hơn. Thế nhưng, ông ta lại thực sự bị đánh lui.

Vẻ mặt Lạc Trường An vẫn đạm mạc như thường. Hắn nhìn lão giả nói: "Ông còn muốn tiếp tục nữa không?"

Nghe vậy, ánh mắt lão giả bừng lên vẻ phẫn nộ. Nhưng ông ta vẫn cắn chặt răng, không nói một lời. Việc này giống như một nhát búa giáng mạnh vào đầu ông ta. Khiến ông ta không dám tiếp tục, cũng chẳng dám thốt ra lời nào. Bởi vì ông ta biết, nếu tiếp tục, mình chỉ có tự rước lấy nhục mà thôi. Ông ta hít sâu một hơi, trầm giọng nói: "Chúng ta đi!"

Nói dứt lời, ông ta liền bay ngược về phía sau. Những người khác cũng không nán lại thêm nữa, mà cũng quay lưng bay đi theo. Họ đều biết, nếu tiếp tục nán lại, e rằng sẽ g��p nguy hiểm. Nhất là khi chứng kiến Lạc Trường An đối phó Tần Liên dễ dàng đến thế, tất cả mọi người đều không khỏi sinh lòng e ngại. Loại người như Lạc Trường An, tuyệt nhiên không phải là kẻ mà họ có thể chọc vào.

Thấy vậy, Lạc Trường An chỉ khẽ cười, chẳng mấy bận tâm. Chỉ là, trên mặt hắn lại thoáng hiện vẻ suy tư. Hắn đã cảm nhận được một luồng khí tức, đang lao thẳng về phía mình. Luồng khí tức này vô cùng mạnh mẽ, không giống với tu vi cảnh giới của Tần Liên. Nếu hắn đoán không sai, tu vi cảnh giới của người này hẳn là đã đạt tới Tiên Thiên cảnh.

Tiên Thiên cảnh, cảnh giới này đã vượt xa phàm tục. Đã có thể ngự kiếm phi hành, và tu luyện đủ loại thần thông. Thế nhưng, Lạc Trường An vẫn không mảy may để tâm. Bởi vì hắn đã đạt tới Bán Thần cảnh. So với Bán Thần cảnh, Tiên Thiên cảnh chẳng khác nào một con kiến.

Bản quyền của chương truyện này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free