Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phần Thiên - Chương 26:

Nghe Lâm Băng vừa nói vậy, Lâm Phong không khỏi nhíu mày. Lâm Băng nói đúng, việc này quả thực không nên quá lỗ mãng.

Có điều, nếu Lâm Phong bỏ đi không lý, vậy thì vị trí gia chủ này chẳng phải sẽ dễ dàng bị người khác chiếm mất sao? Hơn nữa, kẻ đứng sau Lâm Vân chắc chắn không hề đơn giản. Nếu để Lâm Vân thực sự trở thành gia chủ, vậy thì đối với Lâm gia chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì!

Lúc này, Mộ Dung Tuyết cũng lên tiếng: “Đúng vậy! Lâm Phong, tôi nghĩ cậu vẫn nên suy nghĩ thật kỹ một chút thì hơn! Tôi tuy rằng cũng rất ghét Lâm Vân, nhưng chuyện này, nếu động tĩnh quá lớn, nhất định sẽ gây ra phiền toái không nhỏ!”

“Lâm Phong, nếu cậu không tranh giành, sẽ có rất nhiều người trong gia tộc không phục!” Lúc này, Lâm Khiêm cũng mở miệng nói: “Mà bây giờ, tộc trưởng vẫn đang lâm nguy, nếu lúc này Lâm Vân lại còn muốn thượng vị, vậy thì điều này đối với Lâm gia thật sự sẽ là một đả kích không nhỏ!”

Lâm Phong khẽ nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo, lòng hắn càng tràn đầy sát ý. Hắn hiểu được vì sao Lâm Vân lại có thể làm ra loại chuyện tàn nhẫn như vậy! Hắn có thể khẳng định, Lâm Vân này, chắc chắn có một cao nhân đứng sau chỉ điểm! Mà cái gọi là gia tộc nghị hội, kỳ thực cũng chỉ là một trò khôi hài mà thôi, nếu Lâm Vân muốn thượng vị, vậy thì căn bản không cần thông qua cái gọi là gia tộc nghị hội này!

“Tôi mặc kệ Lâm Vân có âm mưu gì, nhưng lần này tôi nhất định phải đoạt lại vị trí gia chủ này!” Lâm Phong nói với ánh mắt sắc lạnh: “Hơn nữa, tôi còn muốn triệt để diệt trừ kẻ đứng sau Lâm Vân!”

“Lâm Phong, cậu nói vậy là có ý gì?” Mộ Dung Tuyết không khỏi khẽ nhíu mày, trong mắt lộ rõ vẻ lo lắng.

“Tôi muốn đi tìm gia chủ!” Lâm Phong khẽ cau mày, nhìn Mộ Dung Tuyết nói.

“Cái gì? Lâm Phong, cậu nói cậu muốn đi tìm gia chủ?” Lâm Khiêm không khỏi ngỡ ngàng, kinh ngạc nhìn Lâm Phong.

“Gia chủ hiện tại đang trong bế quan, bất cứ ai cũng không được phép vào quấy rầy!” Lâm Băng cũng nhíu mày nói.

“Tôi biết! Nhưng lần này, tôi nhất định phải vào gặp gia chủ!” Lâm Phong nói với ánh mắt kiên định.

“Nhưng mà, nếu cậu đi vào, nhất định sẽ bị gia chủ trách phạt!” Mộ Dung Tuyết lo lắng nói.

“Tôi không sợ!” Lâm Phong khẽ hừ một tiếng, nói: “Hơn nữa, tôi vào, còn có một chuyện quan trọng hơn muốn hỏi gia chủ!”

Nghe Lâm Phong nói vậy, Mộ Dung Tuyết, Lâm Khiêm và Lâm Băng đều sửng sốt. Trong lòng bọn họ dâng lên một cảm giác bất an, tựa hồ Lâm Phong lần này đi vào, nhất định sẽ có chuyện kinh thiên động địa xảy ra.

“Lâm Phong, cậu không nên quá lỗ mãng! Nếu không, sẽ rước lấy tai họa ngập đầu!” Mộ Dung Tuyết vội vàng nói.

“Tôi đã quyết định rồi!” Lâm Phong lắc đầu nói: “Tôi nhất định phải vào gặp gia chủ, hơn nữa, tôi còn muốn hỏi rõ ràng một chút, rốt cuộc kẻ nào đứng sau giở trò quỷ!”

Nghe Lâm Phong nói vậy, Lâm Khiêm và Lâm Băng đều hít một hơi khí lạnh, trong mắt đều lộ vẻ ngưng trọng.

“Lâm Phong, cậu nói, cậu muốn hỏi rõ ràng, rốt cuộc kẻ nào đứng sau giở trò quỷ?” Lâm Băng nhíu mày, trong mắt lộ vẻ lo lắng.

“Đúng vậy!” Lâm Phong gật đầu nói: “Tôi muốn biết, rốt cuộc kẻ nào đứng sau giở trò quỷ, hơn nữa, tôi còn muốn hỏi một chút, vì sao gia chủ lại đột nhiên lâm nguy!”

Nghe Lâm Phong nói vậy, Lâm Khiêm và Lâm Băng đều sửng sốt, trong mắt đều lộ vẻ khiếp sợ.

“Lâm Phong, cậu đừng nói lung tung!” Lâm Khiêm vội vàng nói.

“Tôi không hề nói lung tung!” Lâm Phong lạnh lùng nói: “Tôi chỉ là muốn biết, rốt cuộc là ai đứng sau giở trò quỷ!”

“Lâm Phong, cậu nói vậy, là có ý gì?” Lâm Băng không khỏi nhíu mày hỏi.

“Chẳng lẽ, gia chủ lâm nguy, còn có kẻ khác nhúng tay vào?” Mộ Dung Tuyết cũng không khỏi nhíu mày hỏi.

“Tôi không biết!” Lâm Phong lắc đầu nói: “Nhưng tôi tin tưởng, chuyện này tuyệt đối không phải đơn giản như vậy!”

“Lâm Phong, vậy cậu có thể đi vào gặp gia chủ được sao?” Lâm Khiêm nhíu mày hỏi.

“Tôi sẽ có cách!” Lâm Phong lạnh lùng nói.

“Vậy cậu cứ đi đi! Có điều, cậu nhất định phải cẩn thận!” Mộ Dung Tuyết nhìn Lâm Phong nói, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng.

Lâm Phong gật đầu, sau đó liền đi thẳng đến mật thất của gia chủ.

“Lâm Phong, cậu nhất định phải cẩn thận!” Lâm Băng nhìn bóng lưng của Lâm Phong, không khỏi khẽ cắn môi.

Lâm Khiêm cũng khẽ thở dài, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng.

Trong mật thất của gia chủ, một ông lão đang ngồi xếp bằng trên giường, sắc mặt tái nhợt, khí tức cũng có vẻ suy yếu. Ông lão này, chính là gia chủ Lâm gia, Lâm Thiên.

Lâm Thiên lúc này đang bế quan, đột nhiên cảm nhận được một luồng linh lực cường đại từ bên ngoài xông vào, trong mắt không khỏi hiện lên vẻ kinh ngạc. Lâm Thiên không khỏi nhíu mày, trong lòng tràn đầy nghi hoặc. Hắn bế quan đã lâu, vốn dĩ không một ai có thể quấy rầy, nhưng giờ đây, lại có người dám xông vào mật thất của hắn.

“Là ai?” Lâm Thiên trầm giọng hỏi, giọng nói tràn đầy uy nghiêm.

“Là ta!” Lâm Phong lạnh nhạt nói, sau đó đẩy cửa mật thất bước vào.

Nhìn thấy Lâm Phong, Lâm Thiên không khỏi khẽ sững sờ, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

“Lâm Phong? Sao con lại tới đây?” Lâm Thiên nhíu mày hỏi.

“Ta đến có chuyện muốn hỏi gia chủ!” Lâm Phong lạnh nhạt nói.

“Chuyện gì?” Lâm Thiên hỏi.

“Ta muốn hỏi, rốt cuộc ai đã ra tay với gia chủ!” Lâm Phong lạnh lùng nói.

Nghe Lâm Phong nói vậy, Lâm Thiên không khỏi sửng sốt, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp.

“Ngươi nói gì?” Lâm Thiên hỏi.

“Ta nói, rốt cuộc ai đã ra tay với gia chủ!” Lâm Phong lặp lại một lần nữa.

Lâm Thiên trầm mặc một chút, sau đó nói: “Ngươi làm sao biết ta bị người khác ra tay?”

“Ta đoán ra!” Lâm Phong nói: “Gia chủ lâm nguy, nếu không phải có kẻ ra tay, vậy thì là gì?”

Lâm Thiên thở dài, nói: “Ngươi đoán đúng rồi! Ta quả thực đã bị kẻ khác ra tay!”

“Là ai?” Lâm Phong hỏi.

Lâm Thiên trầm mặc một chút, sau đó nói: “Chuyện này, con không cần biết!”

“Gia chủ, người không nói cho con biết, con sẽ không bỏ qua!” Lâm Phong lạnh lùng nói.

“Con muốn làm gì?” Lâm Thiên nhíu mày hỏi.

“Con muốn báo thù cho gia chủ!” Lâm Phong nói với ánh mắt kiên định.

“Con không phải đối thủ của hắn!” Lâm Thiên lắc đầu nói: “Hơn nữa, chuyện này, con cũng không nên nhúng tay vào!”

“Gia chủ, vì sao người không nói cho con biết?” Lâm Phong hỏi.

“Chuyện này rất phức tạp, con không cần biết!” Lâm Thiên nói.

“Gia chủ, nếu người không nói cho con biết, vậy con sẽ không rời đi!” Lâm Phong lạnh lùng nói.

Lâm Thiên nhìn Lâm Phong một cái, sau đó thở dài, nói: “Thôi được rồi! Ta sẽ nói cho con biết!”

Nghe Lâm Thiên nói vậy, Lâm Phong không khỏi sững sờ, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an, tựa hồ chuyện này không hề đơn giản như hắn nghĩ.

“Gia chủ, rốt cuộc là ai?” Lâm Phong hỏi.

“Là Lâm Vân!” Lâm Thiên đáp.

Nghe Lâm Thiên nói vậy, Lâm Phong không khỏi sửng sốt, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

“Lâm Vân? Sao có thể là hắn được?” Lâm Phong kinh ngạc hỏi.

“Ta cũng không ngờ, hắn lại có thể làm ra chuyện này!” Lâm Thiên thở dài nói.

“Vậy hắn vì sao lại muốn ra tay với gia chủ?” Lâm Phong hỏi.

“Hắn ta là vì vị trí gia chủ này!” Lâm Thiên nói.

“Hắn làm sao dám?” Lâm Phong nói với ánh mắt sắc lạnh: “Hắn ta làm sao có thể dám?”

“Hắn không chỉ dám, mà còn làm rất triệt để!” Lâm Thiên nói.

“Ta nhất định phải triệt để diệt trừ hắn!” Lâm Phong lạnh lùng nói.

“Con không phải đối thủ của hắn!” Lâm Thiên lắc đầu nói: “Con không biết, hắn đã đạt tới cảnh giới nào!”

“Hắn đã đạt tới cảnh giới nào?” Lâm Phong hỏi.

“Hắn đã đạt tới cảnh giới Hóa Cảnh Đại viên mãn!” Lâm Thiên nói.

Nghe Lâm Thiên nói vậy, Lâm Phong không khỏi sửng sốt, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

“Hóa Cảnh Đại viên mãn? Làm sao có thể?” Lâm Phong kinh ngạc hỏi.

“Ta cũng không tin, nhưng sự thật lại là như vậy!” Lâm Thiên thở dài nói.

“Gia chủ, người có biện pháp nào không?” Lâm Phong hỏi.

“Ta không có biện pháp nào cả!” Lâm Thiên lắc đầu nói: “Bây giờ ta đã trọng thương, căn bản không thể đối kháng với hắn!”

“Gia chủ, người đừng lo lắng!” Lâm Phong nói: “Con sẽ nghĩ cách!”

“Con muốn nghĩ cách gì?” Lâm Thiên hỏi.

“Con muốn đi tìm Mộc lão!” Lâm Phong nói.

“Mộc lão? Con muốn đi tìm Mộc lão làm gì?” Lâm Thiên hỏi.

“Con muốn xin Mộc lão ra tay, giúp con đối phó Lâm Vân!” Lâm Phong nói.

Nghe Lâm Phong nói vậy, Lâm Thiên không khỏi sửng sốt, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

“Mộc lão đã ẩn thế nhiều năm, con làm sao có thể tìm được ông ấy?” Lâm Thiên hỏi.

“Con sẽ có cách!” Lâm Phong lạnh lùng nói: “Hơn nữa, con tin tưởng, Mộc lão nhất định sẽ ra tay giúp con!”

“Vậy con đi đi! Có điều, con nhất định phải cẩn thận!” Lâm Thiên nói.

Lâm Phong gật đầu, sau đó xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng của Lâm Phong, Lâm Thiên không khỏi thở dài, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng.

“Hy vọng, con có thể thành công!” Lâm Thiên lẩm bẩm nói.

Bản quyền câu chuyện này thuộc về truyen.free, độc giả vui lòng truy cập để đọc những chương mới nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free