Phản Phái Phải Vô Địch (Dịch) - Chương 789: Đây chỉ là hiểu lầm 2
Trong miệng quái thú phát ra tiếng gầm rú chấn động, khiến không gian vạn dặm xung quanh vỡ vụn. Thế nhưng, nó vẫn không thể phá vỡ nổi sự phong tỏa của Thần Ma Hoàn.
Ngay sau đó...
Một luồng năng lượng khô khốc khổng lồ từ trong cơ thể quái thú tuôn ra, ngưng tụ thành một quyền, hung hăng đánh lên chữ Trấn. Không gian chấn động dữ dội, pháp tắc như bị phá vỡ.
"Cho bổn tọa, khai mở!"
Rầm! Rầm! Rầm!
Chữ Trấn không hề dừng lại, trực tiếp đâm thẳng vào nắm đấm của Quyển Tôn, nghiền nát nó thành tro bụi, sau đó tiếp tục lao về phía trước.
"Chu Giáo chủ, ta sai rồi! Ta bị lừa gạt! Ta bằng lòng thần phục, làm tọa kỵ cho ngươi! Xin ngươi tha cho ta... A..."
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp đất trời. Quyển Tôn bị chữ Trấn đánh hồn phi phách tán, chỉ còn lại một thi thể từ trên cao rơi xuống.
"Ta vừa nghĩ tới ta còn cao hơn Chu ma đầu ba đời, thực lực lại kém hơn hắn một đầu ngón tay, liền... Haizzz, không nói nữa! _W_"
Sinh linh vây xem nhìn Triệu Tôn bị một chữ trấn sát, đều khiếp sợ há hốc mồm.
Thật sự là!
Trong suy nghĩ của bọn họ, với tu vi Thiên Tôn tứ trọng của Triệu Tôn, dù thế nào cũng phải là Chu ma đầu tự mình ra tay, hai người đại chiến mấy trăm hiệp.
Cuối cùng mới có thể dưới sự bộc phát của Chu ma đầu, lấy cái chết của Triệu Tôn làm kết thúc, không sai, bọn họ đều không cho rằng Triệu Tôn có thể thắng.
Dù sao nếu như Triệu Tôn là đối thủ của Chu ma đầu cũng sẽ không thừa dịp Chu ma đầu không có ở đây mà đến đánh lén cao tầng Ma Giáo.
Nếu hắn đã làm như thế, nhất định là tự nhận không phải đối thủ của Chu ma đầu, tuy bọn họ còn chưa biết được tin tức bên trong Ô Đảo.
Nhưng không trở ngại bọn họ có thể đoán ra nội tình bên trong!
...
Hai triệu Ma binh phía dưới nhìn thấy Giáo chủ nhà mình trở về, ngay cả phi liễn không cần bước ra, chỉ một chữ đã trấn sát Triệu Tôn.
Tất cả đều là vẻ mặt kích động, đây chính là Giáo chủ của bọn họ, cường giả có thể dẫn dắt bọn họ chinh chiến chư thiên, nhao nhao ngửa mặt lên trời hét lớn:
"Giáo chủ đại nhân vô địch thiên hạ, xưng bá chư thiên, uy chấn vũ trụ!"
"Giáo chủ đại nhân vô địch thiên hạ, xưng bá. . ."
Sóng âm khủng khiếp vang vọng trong thiên địa, khiến cho đám mây trên bầu trời đều chấn động lắc lư không thôi, phảng phất như đang run rẩy.
Lúc này!
Bạch Hạo Thiên đi từng bước về phía phi liễn, toàn thân tràn ngập tử khí, mỗi một bước đi đều có máu tươi chảy xuống.
Nhưng sắc mặt của hắn lại bình tĩnh dị thường, phảng phất như thương thế trên người, tử vong giáng lâm đều không để vào mắt.
Rầm!
Bạch Hạo Thiên đi tới trước phi liễn, quỳ một gối xuống hư không, cung kính nói với bên trong phi liễn:
"Thuộc hạ Bạch Hạo Thiên đến đây thỉnh tội, không dẫn dắt tốt đại quân Ma Giáo, khiến Ma Giáo mất mặt, mong Giáo chủ đại nhân trách phạt."
Nói xong!
Ánh mắt Bạch Hạo Thiên bắt đầu tan rã, đầu chậm rãi cúi thấp xuống, từng tia tử khí tản ra.
Liên tục điều động đạo lực trong cơ thể với cường độ cao, hắn đã sớm dầu hết đèn tắt.
Có thể kiên trì đến bây giờ hoàn toàn là dựa vào ý chí vượt xa người thường, cùng với chấp niệm muốn đến trước mặt Giáo chủ nhận tội.
"Đại Hộ pháp!"
Tất cả cao tầng Ma Giáo đều bay tới, nhìn thấy trạng thái của Bạch Hạo Thiên đều là vẻ mặt bi thương.
Trạng thái hiện tại của Bạch Hạo Thiên, căn bản không phải bất kỳ loại đan dược chữa thương nào có thể cứu chữa, nói cách khác, hắn thật sự sắp chết.
"Ôi! Lão Hùng ta cũng có tội, không bảo vệ tốt Bạch Hộ pháp, xin Giáo chủ đại nhân giáng tội!"
Hùng Bá Thiên cũng lảo đảo quỳ xuống trước phi liễn, thở dài nói, trong âm thanh tràn ngập tức giận và cô đơn.
Nó tức giận vì bản thân không thể cứu được Bạch Hạo Thiên, đồng thời tâm trạng cũng chùng xuống, bởi vì lúc này thương thế trong cơ thể nó cũng nghiêm trọng đến dọa người, tinh huyết tổn thất chín thành, linh hồn cũng tổn thất tám thành.
Mặc dù nói không đến mức trực tiếp tử vong tựa như Bạch Hạo Thiên nhưng nửa đời sau cơ bản cũng coi như là một con gấu tàn phế.
Ngay khi tất cả mọi người đều cho rằng yêu nghiệt Bạch Hạo Thiên sắp lìa đời, trong phi liễn truyền ra một giọng nói bá đạo.
"Đệ tử Ma Giáo của bổn tọa, chỉ cần bổn tọa không cho phép chết thì không chết được, Thiên địa cũng không thể cướp đi."
Ùng...!
Chỉ thấy một chất lỏng lóe lên ánh sáng màu vàng từ trong phi liễn bay ra, cuối cùng rơi vào trên đỉnh đầu Bạch Hạo Thiên.
Bộp!
Chất lỏng màu vàng trực tiếp dung nhập vào trong cơ thể Bạch Hạo Thiên!
Sau đó!
Vô tận kim quang chỉ chỉ trong nháy mắt bao bọc Bạch Hạo Thiên, thân thể vốn đã tràn ngập tử khí lập tức hiện ra vô số sinh cơ.