Phản Phái Phải Vô Địch (Dịch) - Chương 750: Diệt Âm thú triều 2
Đại Bạch ngơ ngác nhận lấy hai miếng gan rồng, sau đó là niềm vui sướng khôn xiết, miệng không ngừng hô lớn: "Lão đại, người thật tốt! (??????)"
Nói rồi Đại Bạch vui vẻ chạy về phía Liên Sinh, miệng không ngừng cười khúc khích: "Khà khà... Khà khà..."
Ực!
Chu Khung trực tiếp nuốt trọn phần gan rồng của mình. Gan rồng vừa vào miệng liền tan ra, năng lượng nóng bỏng vô tận bùng nổ trong cơ thể hắn, không ngừng gia tăng cường độ cho thể chất.
Chưa đầy mười hơi thở!
Thể chất của Chu Khung đã được tăng cường thêm khoảng một phần mười. Có thể thấy được công hiệu của gan rồng mạnh mẽ đến nhường nào.
Nghĩ lại thì, đây chính là tinh hoa của Chân Long gần đạt đến Thiên Tôn cửu trọng, có công hiệu như vậy cũng là chuyện thường tình.
Không nghĩ đến chuyện này nữa!
Chu Khung phất tay lấy ra một hòn đá màu đen, đó chính là Tinh Thạch. Trong đầu hắn hiện lên phương pháp sử dụng mà hệ thống vừa nhắc nhở:
Bước thứ nhất: Mở tim ra!
Bước thứ hai: Đặt tinh thạch vào!
Bước thứ ba: Khép tim lại!
Chỉ đơn giản như vậy!
Không chút do dự!
Xoạt!
Chỉ thấy Chu Khung vung tay về phía trái tim mình, lập tức xuất hiện một vết nứt.
Đồng thời, hắn khống chế lực lượng trong cơ thể, không cho trái tim khép lại, bằng không với sức hồi phục khủng khiếp của Chu Khung, vết thương thế này sẽ ngay lập tức khép lại.
Vù...!
Tinh thạch dưới sự khống chế, nhanh chóng bay vào trong tim, sau đó trái tim bắt đầu khép lại, một tia khe hở không nhìn thấy.
Ầm! Ầm! Ầm!
Theo tinh thạch tiến vào, tim Chu Khung bắt đầu điên cuồng đập lên, mỗi lần đập, đều có một lượng lớn máu tươi tỏa ra hào quang chảy ra.
Lượng lớn máu tươi tỏa ra ánh sáng này dần dần chảy vào mọi ngóc ngách trong cơ thể Chu Khung.
Trọn vẹn nửa nén hương sau!
Máu trong cơ thể Chu Khung đã hoàn toàn biến thành máu đen, tạo cho người ta cảm giác tà ác.
Đây chính là điểm cường đại của tinh thạch, nó có thể dựa vào công pháp mà sinh linh tu luyện để tạo ra thần huyết khác biệt.
“Thể lực ít nhất tăng gấp đôi, cường độ cơ thể cũng tăng thêm năm thành, rất tốt, rất cường đại.” Chu Khung cảm nhận sự biến hóa trong cơ thể, khóe miệng nở một nụ cười.
Hiện tại nhiệm vụ đã hoàn thành, Đường Vũ cũng đã bị giết, việc còn lại chính là vặt lông dê.
Lúc này!
Cách đó mấy vạn dặm, một vị Tôn Giả nhìn về phía Chu Khung, hai chân không ngừng run rẩy.
Từ giữa hai chân tỏa ra mùi hôi thối, miệng lẩm bẩm: “Quá hung tàn, ra tay tàn nhẫn đến mức tự moi tim mình, đúng là kẻ điên.
”
Vốn dĩ hắn muốn ở lại xem tình hình nhưng giờ hắn thật sự không còn can đảm, thân hình lóe lên rồi biến mất trên không trung.
Ầm!
Trên hoang nguyên, khí tức dao động!
Liên Sinh ăn gan rồng, tu vi lại đột phá, đạt đến Tôn Giả nhị trọng cảnh!
Thời gian chậm rãi trôi qua!
Thoảng cái đã một ngày!
Rầm! Rầm! Rầm!
Trên bầu trời thế giới âm dương bắt đầu vang lên tiếng sấm rền, sau đó một bảng danh sách hiện ra.
Tất cả cường giả đều nhìn về phía bảng danh sách trên trời, trong mắt lóe lên tia mong đợi, bởi vì bọn họ còn chưa biết mình có thể lên bảng hay không.
Trên bảng danh sách chậm rãi hiện ra chữ viết!
Thiên Tôn cảnh!
Hạng nhất: Chu Khung!
Hạng hai: Tam Nhãn Thiên Tôn!
Hạng 3:
Tôn Giả cảnh!
Hạng nhất: Liên Sinh!
Hạng hai: Kiếm Tôn!
Từng cái tên từ trên bảng danh sách nhanh chóng hiện ra, sau mười hơi thở tất cả tên đã hiện lên toàn bộ.
"Khà khà, lão tử giết hai con Âm thú đồng cấp sao lại không có ta, mẹ nó, tâm tính tan vỡ rồi."
"Ha ha, có bổn tôn, bổn tôn lên bảng, người đứng thứ hai mươi chín trên bảng Tôn Giả, thật khó tin."
"Ai, quả nhiên là Chu ma đầu đệ nhất, chẳng qua lúc này bổn tôn tâm phục khẩu phục, ai bảo người ta quả thật lợi hại chứ."
Đông đảo cường giả nhìn bảng danh sách trên bầu trời, có kẻ kêu rên, có kẻ cười ha ha cũng có kẻ vẻ mặt bình tĩnh như đã đoán trước.
Trên cánh đồng hoang vu!
Chu Khung nhìn bảng danh sách trên bầu trời, trong mắt lóe lên một tia suy tư, vậy mà lại sắp xếp hắn lên Thiên Tôn bảng.
Xem ra bảng xếp hạng này dựa theo chiến lực mà xếp hạng, hoặc là nói bởi vì hệ thống che giấu.
Khiến cho thế giới này không cách nào xác định cảnh giới chân thật của hắn, chỉ có thể dựa theo chiến lực của hắn mà sắp xếp.
Ông...!
Một trận không gian chấn động kịch liệt vang lên, chỉ thấy phương xa một đạo quang môn hiện ra, không cần nghĩ, khẳng định là lối ra khỏi thế giới này.
Vèo! Vèo! Vèo!
Đông đảo cường giả trực tiếp phóng tới quang môn, hiện tại trận đấu đã kết thúc, bọn họ ở lại nơi này cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Hơn nữa theo lượng lớn Âm thú tử vong, toàn bộ thế giới âm dương đều tràn ngập một cỗ mùi hôi thối nồng đậm, khiến người ta chẳng muốn ở lâu!
"Cơ hội nhổ lông dê tới rồi, đi!"
Trong mắt Chu Khung lóe lên một đạo quang mang, miệng quát lạnh một tiếng, thân hình nhanh chóng phóng về phía quang môn.