One Piece : Từ Bình Dân Quật Khởi - Chương 132: Mất nửa mạng!
Nửa ngày qua đi, chiến trường lúc này đã ngã ngũ, cả hai bên đều t·hương v·ong đến độ nghiêm trọng.
Cả hai quân và hải tặc đều kiệt sức, hai bên lúc này chẳng còn mấy ai chiến đấu, tất cả đều dè chừng nhìn lấy ba mũi nhọn của hai bên.
Garp và Shiki người đầy thương thích, những vết chém rợn người trên, máu chảy nhuộm đỏ bộ đồ hải quân. Nhưng sắc mặt Garp không hề có một chút nào đau đớn hay khó chịu nào cả, nụ cười mỉm trên môi nhìn lấy Shiki.
Sư tử vàng thảm trạng cũng chẳng kém, thân trên tràn ngập v·ết t·hương, những vết bầm to nhỏ xuất hiện khắp người, chỉ có hắn biết bây giờ trong thân thể hắn đang liên tục đơn đớn.
Haki Vũ Trang cao cấp xuyên qua lớp phòng ngự mà tổn thương thân thể bên trong.
Hai người nhìn nhau, cả hai đều ngầm hiểu trận chiến đến đây là đủ rồi, nếu tiến thêm nữa thì chắc chắn sẽ thành sinh tử chiến, mà hai người bọn họ ai cũng không chắc sẽ g·iết được đối phương. Chưa kể lại có kẻ mong hai người bọn hắn c·hết hơn.
Garp vẫn luôn chú ý đến Feldon phía bên kia, đã mấy lần hắn muốn dứt ra để qua tiếp viện nhưng đều bị Shiki chặn lại, đồng thời hắn còn đe dọa Garp sẽ thả một hòn đảo phía bên đó. Dù muốn giúp nhưng Garp lại lo sợ nhiều hơn, mấy lần thấy Feldon tưởng c·hết rồi lại còn sống cũng khiến hắn yên tâm phần nào.
Akainu và Kaido vẫn còn chiến đấu, nhưng nhìn rõ vẫn thì thấy Akainu có vẻ yếu thế hơn, dù chỉ là một chút nhưng những người tinh mắt sẽ nhìn ra thể lực của Kaido vẫn còn sung mãn.
Nhưng Akainu không vì thế mà sợ hãi, trái lại quyết tâm hắn càng lớn hơn, mặc cho thân thể đau đớn, máu chảy khắp nơi Akainu vẫn có thể đốt cho Kaido đau đến nhíu mày.
- Vì chính nghĩa, ngươi nên đi c·hết!
Akainu vẫn luôn lẩm bẩm chính nghĩa của hắn, trong mắt hắn Kaido là một tên đáng c·hết, hắn sẽ dùng tất cả để g·iết lấy Kaido.
- Hahaha, sắp c·hết rồi mà còn mạnh mồm!
Kaido gằn giọng, Lang nha bổng không ngừng nghỉ t·ấn c·ông.
Cả hai đánh nhau mãnh liệt là vậy nhưng để quyết chiến đến lúc có người thua thì còn rất dài, chiến trường giờ đây đều đổ xô ánh mắt về phía Big Mom và Feldon.
- Ọc! Phù phù!
Phun ra một búng máu, Feldon ôm lấy lồng ngực thở hổn hển.
Big Mom thật sự quá mạnh, không phải cấp bậc mà Feldon có thể đối kháng bây giờ, là hắn chủ quan khi đánh giá sai sức mạnh của Big Mom. Cứ nghĩ rằng Big Mom sẽ bị bệnh về thần kinh, nhờ đó Feldon có thể trục lợi nhưng hắn đã sai.
Mười phần sai.
Big Mom giờ này vẫn còn rất minh mẫn, đã thế lại vô cùng ranh mãnh. Nàng biết mình vượt trội hơn hẳn Feldon nên mặc cho Feldon dùng chiêu trò, nàng chỉ dùng sức mạnh tuyệt đối đè lên đánh, Feldon bất đắc dĩ, buộc phải đưa mình ra chống cự.
Vết thương trên người Big Mom cũng rất đáng sợ, xây xước khắp cơ thể, nàng dùng thân thể ngạnh kahsc trọng lực cuồng nộ để gõ
- Hahaha, ngươi thật thú vị đấy Feldon! Đầu hàng đi, đầu nhập vào ta, ta sẽ cho ngươi tất cả, chịu không?
- Cảm tạ cô, nhưng ta chưa có ý định đấy haha!
Mặt mũi biến dạng nhưng Feldon không quên trả lời, giọng điệu vẫn bình tĩnh mang theo một chút gợi đòn.
- Vậy sao? Vậy thì ta phải g·iết ngươi rồi, nhưng ta cũng tò mò làm sao mỗi lần đánh ngươi gần c·hết ngươi lại có thể khỏe lại nhanh như vậy chứ?
Bất kể ai thấy khả năng hồi phục của Feldon đều kinh ngạc, tiếp theo là tò mò, Big Mom cũng không ngoại lệ. Nàng tiếp tục đe dọa:
- Không nói cũng được, đợi ta đánh ngất ngươi rồi bắt về nghiên cứu sau cũng được hahaha . . .!
Feldon nghe đến nổi da gà, lần này thực sự phải trả giá quá nhiều rồi, ba lần hồi phục thực sự đã sài hết. Cơ thể gần như đã mất đi tri giác, đau đến nghẹn lời. Nãy giờ thứ duy trì Feldon chỉ là ý chí đang không để thân thể nằm xuống.
Big Mom vung đao, lưỡi kiếm xé gió chém đến, Haki quan sát liên tục cảnh báo, Feldon cũng thấy được đường kiếm chém đến mình nhưng lúc này cơ thể hắn thực sự theo không nổi.
- Di chuyển đi!
Feldon hét trong lòng, dùng hết sức còn lại lui về sau, tuy nhiên đôi chân nặng nề khiến tốc độ chậm lại.
Xẹt!
Máu tươi vảy ra, chân trái của Feldon không lùi kịp liền bị chặt đứt, đau đến điên cuồng, nghiến răng nghiến lợi, Feldon dùng chút sức lực sót lại sử dụng Haki đến cầm máu.
Thân thể ngã ngửa về phía sau, nằm bất động trên mặt đất.
Đôi mắt lờ mờ, hắn nhìn thấy Big Mom đang cưỡi Zues chạy đến, khuôn mặt nàng nở nụ cười thỏa mãn, Feldon còn nghe tiếng hô hoán ở phía xa.
Hải quân thấy Feldon đổ sụp tim họ cũng nhảy một cái:
- Lần này còn đứng dậy được không?
- Feldon trung tá, mau dậy đi!
- Cố lên Feldon trung tá. . .
Qua trận chiến vừa rồi, Feldon thực sự chứng tỏ được sức mạnh của mình.
Một mình đại chiến với Big Mom không biết mệt mỏi, đã bao lần bọn hắn thấy Feldon ngã xuống rồi lại đứng dậy, đánh hoài không c·hết.
Địa vị của hắn trong lòng những người hải quân ở đây đã không thua kém bộ ba quái vật.
Một vài tên hải tặc thì lại ngoan độc, cười lớn khi thấy Feldon ngã xuống:
- Hahaha, lần này tên này c·hết chắc, bị chặt chân thì lấy gì chạy được.
- Kẻ này không c·hết sau này sẽ phiền phức lắm, chỉ ba tên đã t·ruy s·át chúng ta không ngóc đầu lên được, thêm một tên nữa chắc không còn chỗ trốn quá.
- Giết hắn đi Big Mom . . .
Big Mom bay đến, nhìn thấy Feldon nằm bất động, nở một nụ cười:
- Hahahaha, xem ra lần này ngươi hết nhảy nhót được rồi, tới giới hạn của ngươi rồi sao?
Feldon lúc này chả còn sức mà trả lời nữa, ánh mắt lờ mờ, thực sự quá mệt mỏi rồi!
- Mình phải c·hết sao!
Feldon tự hỏi, lần này có lẽ sẽ c·hết thật, vì một phút tính sai, cứ nghĩ mình biết được tương lai là có thể tự tin xử lí mọi chuyện. Nhưng giờ phút này kết quả lại vả vào mặt hắn.
Một chút hối hận nhảy lên trong não, Feldon tự hỏi nếu như hắn không chạy ra đón đầu Big Mom thì sẽ thế nào? Hải quân bị đồ sát hay là Akainu bị vây công. Hải quân rút lui được hay toàn bộ bị giữ lại, . . .
Những suy đoán nhảy ra từ trong đầu, . . . nhưng tất cả lại thoáng qua, hiện thực là hắn còn quá chủ quan, đánh giá sai đối thủ, lại còn đánh giá sai bản thân. Kết cục này là xứng đáng.
- Vốn muốn giữ lại ngươi nhưng để ngươi sống thì sau này có nhiều chuyện phiền phức lắm, nên thôi ngươi đi c·hết đi!
Big Mom dơ lên thanh đao, chém xuống, nhắm thẳng cổ Feldon.
Garp ở phía xa liền hét lớn, Akainu đang đánh trận cũng nhìn thoáng qua, trong đáy mắt nổi lên một tia dị thường, . . . Nhưng những điều này không làm con dao dừng lại.
- Cheng!
- Yoooo! Linlin bà cô đừng có hung mãnh như vậy chứ, bộ dạng như vậy đáng sợ lắm.
Ánh sáng chói mắt kèm theo giọng nói trêu ngươi vang lên, một người đàn ông với bộ áo kẻ sọc vàng đen, khoác lên áo khoác hải quân ở ngoài, dáng người cao gầy, khuôn mặt hơi nhăn nhó, môi vểnh lên. Chân của hắn đang chặn lại thanh đao của Big Mom.
Big Mom ánh mắt ngưng tụ, nhìn người đàn ông trước mắt, tức giận dơ thanh đao lên muốn chém hắn.
Bàn chân còn lại lóe lên, dùng tốc độ ánh sáng đá thẳng vào mạn sườn Big Mom, tốc độ nhanh đến khủng kh·iếp, khi mọi người nhận ra thì Big Mom đã bị đá văng ra xa, đâm sầm vào một mỏm đất.
Hải quân nhận ra hình dạng của người đàn ông liền vui mừng, hoan hô:
- Là Kirazu, Kirazu đại nhân đến rồi!
- May quá, làm ta thót tim . . .
Kirazu sau khi đá văng Big Mom liền đưa mắt xuống nhìn Feldon, ánh mắt kì lạ, tấm tắc nói:
- Hải quân trung tá trẻ tuổi nhất đây sao? Thật là thảm mà, có còn sống không đấy?
Sau khi xác nhận một hồi, hắn ra lệnh cho một tên hải quân ở không xa đem Feldon đi, một bên nhìn theo thì thầm:
- Có thể cầm chân Big Mom hơn nửa ngày mà không bị g·iết sao, bọn trẻ bây giờ đáng sợ thật, sau này phải dè chừng hắn mới được.
Giọng điệu vô cùng khó chịu của Kirazu khiến người nghe được muốn phát điên, Big Mom bò ra khỏi đ·ống đ·ổ n·át, nhìn Kirazu đang chăm chú lấy mình liền hừ lạnh một cái. Tên này xuất hiện ở đây thì việc g·iết Feldon coi như xong rồi.
Kirazu đến lúc này vừa hay chèn vào chỗ của Feldon, khiến hải quân đang thất thế nay lại cân bằng. Big Mom mặc dù phải chiến đấu với Feldon nhưng Kirazu cũng phải liên tục bay đến đây, thể lực cũng hao tổn như nhau.
Trông thế cuộc này thì khó phân ra thắng bại, Big Mom ra hiệu cho mọi người rút lui. Đây chính là hòn đảo của nàng, chiến đấu càng lâu thì tàn phá càng nhiều, nàng là người chịu thiệt.
- Rút lui!
Theo lệnh của nàng, hải tặc cũng bắt đầu lui lại, Shiki thấy như vậy cũng bay lên trời rời đi, Kaido cũng dứt bỏ chiến đấu mà lui lại.
Bên phía hải quân cũng tập hợp, rút lui, trận chiến này bọn hắn vốn là phe yếu thế, Shiki đến quấy khiến kế hoạch ban đầu bị vỡ lẽ. Nếu như không phải Feldon có thể kéo lấy Big Mom thì cục diện sẽ rất thảm.
Hải quân bản bộ, Sengoku nghe đến kết quả không nhịn được mà thở phào. Đây có lẽ là kết quả tốt nhất với hải quân rồi, may mà Kirazu đến kịp, nếu không thì bao nhiêu công sức bọn hắn đầu tư vào Feldon đổ sông đổ bể. Hải quân mất đi một đại tướng tương lai.
Tuy nhiên lại có một người không vui, người đàn ông ở trong bóng tối nghe được liền nhíu mày:
- Charlotte Linlin cũng không g·iết được hắn sao? Tại sao mỗi lần lại sát nút như vậy, hay là còn thế lực nào nhúng tay ư . . .
Gõ gõ lên bàn vài cái, người đàn ông ngước nhìn lên trời rồi nói:
- Thôi không sao, quân cờ cũng sẽ mãi là quân cờ thôi. Thả cho nó sống một nước để xem nó có thể làm được gì!