Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Oán Khúc Dưới Trăng - Chương 9: Chapter 9: LƯỚI NHỆN BÁC SĨ, BÍ MẬT LƯỚI TÌNH

(Tất cả sự kiện, nhân vật và địa danh trong câu chuyện đều là hư cấu. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên.)

"Kẻ giết người không chỉ cầm dao, mà còn cầm cả quá khứ của kẻ khác."

— Sherlock Holmes (Sir Arthur Conan Doyle)

Đêm trăng rằm tại chùa Nam Viên vẫn chìm trong màn sương lạnh lẽo, ánh trăng đỏ quạch rọi xuống sân chùa, hắt lên gốc bồ đề khô cằn những vệt sáng mờ ảo như máu loang. Gió lùa qua kẽ lá, mang theo mùi trầm hương thoang thoảng từ điện thờ giờ đã im lặng, chỉ còn tiếng rì rầm của đội tuần tra quanh hầm chứa kinh – nơi họ vừa bắt được Lê Văn Khải lúc 11h45 tối. Hắn, hung thủ phụ, ngồi co ro trên ghế gỗ tạm dựng trong điện thờ, tay bị còng chặt, ánh mắt trũng sâu lấp lóe hoảng loạn dưới ánh sáng từ chiếc đèn pin đội trưởng cầm.

Đồng hồ tay của đội trưởng đội tuần tra chỉ 11h50 tối, trăng tròn sắp lên cao nhất. Cách đó 60km, tại trụ sở cảnh sát Đồng Định, phòng họp ngột ngạt mùi mực in và khói thuốc từ điếu thuốc Long vừa dập tắt trong gạt tàn. Nguyễn Nhật Minh đứng trước bảng trắng, tay cầm phấn, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người – Lan Anh với đôi tay còn dính mùi formalin, Tú ôm cuốn sổ tay cũ của Chí An, Thắng gõ lách cách trên laptop, và Long tựa lưng vào tường, tay châm điếu thuốc mới. Radio trên bàn rè lên, kết nối trực tiếp với đội tuần tra tại chùa Nam Viên.

Nhật gõ bàn, giọng trầm vang lên:

“Đội trưởng, Khải đã khai gì chưa? Hắn ở chùa, chúng ta cần thông tin ngay trước khi kẻ chủ mưu đến gần Hạnh.”

Giọng đội trưởng rè rè qua radio, xen lẫn tiếng gió:

“Anh Nhật, tụi tôi vừa bắt Khải trong hầm lúc 11h45. Hắn khai tên là Lê Văn Khải, 35 tuổi, bác sĩ cũ ở Thiên Thành. Hắn nói bị ép làm, kẻ chủ mưu liên lạc qua email ‘thiennhan7’. Chưa khai thêm, nhưng tụi tôi đang giữ hắn ở điện thờ – chưa kịp đưa về trụ sở vì đường sương dày, xe tải chỉ mới đến.”

Nhật gật đầu, ánh mắt lạnh tanh:

“Tốt. Thẩm vấn tại chỗ qua radio, tôi nghe trực tiếp. Hỏi về kẻ chủ mưu – tên, dáng người, kế hoạch. Hạnh thế nào?”

Đội trưởng đáp nhanh:

“Hạnh còn sống, hơi mê man, đang được sơ cứu trong hầm. Khải run lắm, chắc sẽ khai nếu anh hỏi trực tiếp.”

Long nhả khói, giọng khàn:

“Nhật, 60km trong sương mù, xe tải về đây mất ít nhất 2 tiếng. Thẩm vấn qua radio là cách nhanh nhất.”

Nhật cầm radio, giọng sắc lạnh:

“Lê Văn Khải, mày nghe tao nói không? Mày bị bắt tại chùa Nam Viên, tay dính curare và succinylcholine. Bảy mạng người, Hạnh suýt thành nạn nhân thứ tám. Kẻ chủ mưu là ai?”

Qua radio, giọng Khải khàn khàn, run rẩy:

“Tôi… chỉ làm theo lệnh. Hắn không nói tên, chỉ gửi email – ‘thiennhan7’. Tôi không có lựa chọn.”

Nhật nhíu mày, tay gõ bàn nhanh hơn:

“Không có lựa chọn? Mày tiêm succinylcholine 100mg/kg vào gan nạn nhân số 7, dùng sóng âm 20kHz rách màng nhĩ nạn nhân số 3, khắc titan lên da nạn nhân số 4. Đây là thí nghiệm của mày hay lệnh của hắn?”

Khải thở hổn hển qua radio:

“Là lệnh… nhưng tôi phải làm. Hắn biết quá khứ của tôi – sai lầm ở Thiên Thành. Hắn đe dọa phơi bày tất cả.”

Lan Anh bước lại gần radio, giọng chắc:

“Nhật, tôi kiểm tra hồ sơ Thiên Thành. Lê Văn Khải bị đình chỉ năm 2012 – ca phẫu thuật thất bại, bệnh nhân chết vì succinylcholine quá liều 200mg/kg, gan nhiễm độc, khớp với thi thể số 7. Vụ việc bị ém, không có tên người che đậy.”

Nhật gật đầu, giọng trầm qua radio:

“Khải, sai lầm gì? Mày là bác sĩ, không phải kẻ giết thuê. Người che đậy vụ đó – có phải kẻ chủ mưu không?”

Giọng Khải run rẩy:

“Tôi… từng làm ở bệnh viện Thiên Thành, khoa hồi sức, 10 năm trước. Bệnh nhân chết vì tôi pha sai liều – tôi bị đuổi, nhưng có người ém chuyện đó. Hắn nói nếu tôi làm theo, quá khứ sẽ được xóa sạch.”

Long chen vào, giọng khàn:

“Khải, mày biết ai ém vụ đó không? Tên, dáng người, bất cứ thứ gì?”

Khải im lặng một lúc, rồi đáp:

“Tôi không biết tên thật… Hắn cao, khoảng 1m80, giọng trầm qua điện thoại bị bóp méo. Hắn biết hóa học – gửi tôi công thức pha curare với succinylcholine, tỷ lệ 3:5. Hắn không phải tay mơ.”

Phòng họp im lặng, chỉ còn tiếng đồng hồ gõ nhịp và tiếng rè từ radio. Tú thì thầm qua tai nghe của Nhật:

“Anh Nhật, nếu Khải không biết tên, nhưng kẻ chủ mưu biết vụ Thiên Thành, hắn có thể là người trong ngành y – liên quan 10 năm trước?”

Nhật gật nhẹ, quay lại radio:

“Khải, 10 năm trước, nghi thức dưới bồ đề – 7 chết, 3 sống sót: Hạnh, Tùng, và một kẻ nữa. Tên bị xóa trong sổ tay Chí An – là kẻ chủ mưu?”

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - GIỮA CAO TRÀO]

“Trăng đỏ sắp tắt, nhưng lưới nhện của kẻ chủ mưu vẫn giăng kín! Nếu bạn thấy căng thẳng này đáng giá, ủng hộ tác giả chút nha để tác giả \tiếp tục bóc trần bí mật đen tối phía sau!”

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

Giọng Khải hoảng loạn:

“Tôi không biết! Hắn chỉ nói tôi phải giết Hạnh dưới trăng tròn – ‘Máu của cô ta sẽ mở mắt, và tao sẽ được tự do.’ Tôi không hỏi tên!”

Nhật gõ bàn, ánh mắt sắc bén:

“‘Mở mắt’ – ‘Thiên Nhãn’? Mày biết gì về nghi thức này?”

Khải thở dốc:

“‘Thiên Nhãn’ là bước cuối… Hắn nói cần máu của người sống sót từ 10 năm trước. Hạnh là một trong ba. Hắn muốn hoàn thành nghi thức, nhưng tôi không hiểu tại sao.”

Lan Anh chen vào:

“Nhật, nếu Hạnh là mục tiêu, hai người còn lại – Tùng và kẻ bị xóa – có thể là chìa khóa. Khải bị giật dây, nhưng kẻ chủ mưu nhắm đến trả thù.”

Đồng hồ chỉ 12h05 sáng, trăng tròn đã lên cao nhất, ánh đỏ xuyên qua ô cửa sổ phòng họp, hắt lên bảng trắng một vệt sáng kỳ lạ. Thắng ngẩng lên từ laptop, giọng gấp:

“Anh Nhật, tín hiệu cuối từ ‘thiennhan7’ – cách chùa Nam Viên 5km, mất lúc 11h55. Kẻ chủ mưu đã đến đó!”

Nhật đứng bật dậy, giọng sắc:

“5km – hắn gần Hạnh. Đội trưởng, bảo vệ Hạnh ngay, kẻ chủ mưu đang đến!”

Qua radio, giọng đội trưởng gấp gáp:

“Anh Nhật, tụi tôi đưa Hạnh lên điện thờ, khóa cửa. Nhưng Khải vừa hét lên – hắn nói kẻ chủ mưu biết tụi tôi ở đây!”

Nhật quay sang radio:

“Khải, mày vừa nói gì? Hắn biết chúng tao thế nào?”

Giọng Khải hoảng loạn, xen lẫn tiếng la hét:

“Hắn… gắn thiết bị nghe lén trong áo cà sa của tôi! Hắn nghe hết – từ lúc tôi bị bắt! Hắn nói nếu tôi khai, hắn sẽ giết tất cả!”

Long nhả khói, giọng khàn:

“Nhật, thiết bị nghe lén – hắn theo dõi từ đầu. Hạnh vẫn gặp nguy hiểm!”

Nhật nắm chặt radio, giọng lạnh:

“Đội trưởng, lục soát áo Khải, tắt thiết bị ngay. Khải, mày còn giấu gì nữa? Hắn đến chùa để làm gì?”

Khải thở hổn hển:

“Hắn muốn ‘Thiên Nhãn’… Không chỉ máu Hạnh – hắn cần máu của ‘kẻ phản bội’. Tôi không biết đó là ai!”

12h15 sáng, phòng họp căng như dây đàn. Đội trưởng báo qua radio:

“Anh Nhật, tìm được thiết bị nghe lén – con chip nhỏ trong cổ áo Khải, đã tắt.

Hạnh an toàn, nhưng tụi tôi nghe tiếng xe máy ngoài cổng chùa – kẻ chủ mưu gần đây!”

Nhật gõ bàn, ánh mắt lạnh tanh:

“Khải, mày là con rối. Hắn dùng mày để giết người, giờ muốn tự tay hoàn thành ‘Thiên Nhãn’. ‘Kẻ phản bội’ là ai?”

Khải hét lên, giọng lạc đi:

“Tôi không biết! Hắn nói ‘kẻ phản bội’ là người phá hỏng nghi thức 10 năm trước. Hắn điên rồi – muốn máu của cả Hạnh và kẻ đó!”

Tú chen vào:

“Anh Nhật, nếu ‘kẻ phản bội’ là người sống sót thứ ba, hắn có thể là Tùng – hoặc kẻ bị xóa tên. Kẻ chủ mưu muốn trả thù cả hai?”

Lan Anh gật đầu:

“Nhật, có lý. Khải bị giật dây vì sai lầm quá khứ. Kẻ chủ mưu biết vụ Thiên Thành – có thể là người trong ngành y, từng tham gia nghi thức.”

Nhật quay lại radio:

“Đội trưởng, chặn cổng chùa, bắt kẻ trên xe máy. Khải, mày còn nhớ gì về nghi thức 10 năm trước?”

Khải im lặng, rồi thì thầm:

“Có một người… mặc áo cà sa thật, cao lớn, đứng dưới bồ đề. Hắn nói ‘Phật mẫu sẽ tha thứ khi máu chảy đủ.’ Tôi nghĩ… đó là hắn.”

12h25 sáng, không khí phòng họp nặng nề. Radio vang lên lần nữa:

“Anh Nhật, bắt được kẻ trên xe máy – cao 1m80, đeo mặt nạ, bỏ chạy nhưng bị khống chế. Hắn mang theo dao titan và lọ curare!”

Nhật nắm radio, giọng sắc:

“Tốt. Giữ chặt hắn, lấy lời khai ngay. Hạnh thế nào?”

Đội trưởng đáp:

“Hạnh tỉnh lại, nhưng hoảng loạn. Kẻ bị bắt không nói gì – chỉ cười.”

Long nhíu mày:

“Nhật, hắn cười – giống kẻ điên. Đây là kẻ chủ mưu hay tay sai khác?”

Nhật gật đầu, ánh mắt lạnh như băng:

“Chúng ta sẽ biết sớm. Khải là con rối, nhưng kẻ này – hắn mới là trung tâm lưới nhện.”

Trăng đỏ dần mờ đi sau màn sương, nhưng bí mật dưới bồ đề vẫn chưa hoàn toàn hé lộ.

[KHU VỰC KÊU GỌI ỦNG HỘ - CUỐI CHƯƠNG]

“Lưới nhện đã giăng, nhưng kẻ chủ mưu vẫn ẩn trong bóng tối! Ủng hộ tao chút nha để tao tiếp tục lật mở những bí mật kinh hoàng phía trước!”

💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat

🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94

“Cảm ơn các bạn đã cùng giăng lưới bắt kẻ ác dưới ánh trăng đỏ. Dù máu chưa ngừng chảy, sự ủng hộ của các bạn là động lực để tiếp tục cuộc truy đuổi này!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free