(Đã dịch) Nhất Kiếm Phi Tiên - Chương 16: Ta yêu thích Khúc Lôi
16, tôi yêu Khúc Lôi
Huấn luyện viên nhìn Hứa Liễu như một chiếc xe tăng càn quét trên sân đấu, tuy ngưỡng mộ sức sát thương của cậu nhưng cũng hiểu rõ lối chơi thiên về thể lực này có nhiều hạn chế. Một khi gặp phải đối thủ có thể chất mạnh hơn, lối chơi này sẽ bị khắc chế hoàn toàn. Thế nhưng, anh ta đã không còn lựa chọn nào tốt hơn, bèn nghiến răng, vỗ đùi đánh thịch, thầm than: "Thực sự không còn cách nào khác, chỉ có thể để Hứa Liễu đánh vị trí trung phong. Mấy ngày nay phải tăng cường tập luyện thêm cho cậu ấy, hy vọng huấn luyện cấp tốc có thể cải thiện kỹ năng đôi chút."
Sau khi phát hiện Hứa Liễu – "nhân tài" này, hay đúng hơn là một "yêu quái" – huấn luyện viên cuối cùng đã xác định được đội hình chính. Trải qua hai trận đấu tập nội bộ, anh ta tuyên bố buổi tập kết thúc, mọi người có thể về lớp học.
Hôm nay, Hứa Liễu chơi bóng rất đã tay. Vốn dĩ cậu không mấy yêu thích bóng rổ, nên cũng chẳng có yêu cầu gì về việc ra sân. Nhưng những trận đấu sảng khoái ngày hôm nay đúng là đã khiến cậu có chút yêu thích môn thể thao này. Khi cậu cũng định ra về cùng mọi người, huấn luyện viên bỗng nhiên gọi cậu lại, nhỏ giọng hỏi: "Em là học sinh lớp 9 phải không?"
Hứa Liễu gật đầu. Huấn luyện viên với gương mặt nghiêm nghị nói: "Nếu đội bóng của trường ta có thể lọt vào top 10 giải đấu toàn quốc, sẽ có một suất tuyển thẳng vào trường cấp ba chuyên Thể dục của Đại học Sư phạm Bắc Đô. Ban đầu, mấy cầu thủ chủ lực đều đã rút lui. Hầu Đào thì mới lớp 8. Nếu chúng ta lọt vào top 10, suất này chắc chắn là của em. Thầy biết em hiện giờ là lớp 9, việc học rất bận rộn, nhưng thầy cũng nghe nói thành tích học tập của em bình thường. Với thành tích như vậy, ngay cả thi vào trường cấp ba hạng hai cũng khó, còn không bằng thử liều mình tranh suất tuyển thẳng thể dục này. Phải biết, trường cấp ba chuyên thuộc Đại học Sư phạm Bắc Đô là một trong những trường tốt nhất thành phố chúng ta đấy."
Hứa Liễu không khỏi hơi kinh ngạc. Cậu biết thành tích học tập của mình có lẽ chỉ vào được trường cấp ba hạng ba, hoặc đi học nghề, thậm chí trường kỹ thuật. Tóm lại, một ngôi trường danh giá như vậy tuyệt đối không dành cho loại học sinh yếu kém như cậu.
Lòng Hứa Liễu khẽ lay động, chợt nhớ Khúc Lôi đã nhiều lần nhắc đến việc muốn thi vào trường cấp ba chuyên thuộc Đại học Sư phạm Bắc Đô. Trong lòng cậu không khỏi rộn ràng, vội vàng gật đầu.
Huấn luyện viên cũng thở phào nhẹ nhõm. Mấy cầu thủ chủ lực năm thứ ba khác không muốn tranh suất tuyển thẳng này cũng có nguyên nhân. D���a theo thực lực đội bóng của trường họ, khả năng lọt vào top 10 giải đấu toàn quốc là cực thấp. Mà mấy cầu thủ chủ lực năm ba kia học lực đều khá, thi vào một trường cũng khá dễ như ăn cháo, nên mọi người không muốn mạo hiểm. Dù sao đây là chuyện cả đời.
Sau một ngày ở câu lạc bộ, khi Hứa Liễu trở lại phòng học, đã là tiết tự học cuối cùng của buổi chiều. Tiết này nhiều học sinh nhà xa đều không tham gia, họ về thẳng nhà ôn tập mà không có giáo viên giám sát.
Hứa Liễu liếc nhìn chỗ ngồi của Khúc Lôi, phát hiện cô vẫn còn ở đó, trong lòng không khỏi thấy yên tâm. Cậu đã quen với việc, chỉ cần có Khúc Lôi ở gần, lòng cậu sẽ thấy an ổn. Chỉ là cậu cũng chỉ có thể từ xa nhìn trộm vài lần, để cậu công khai nói chuyện với cô ấy trong phòng học, chắc chắn cậu không dám.
Ngay khi Hứa Liễu đi trở về chỗ ngồi của mình, định thu dọn cặp sách về nhà, Cao Văn Hổ đứng dậy, ho khan một tiếng, nói: "Hứa Liễu, tôi có lời muốn nói với cậu."
Hứa Liễu phi thường kinh ngạc nhìn Cao Văn Hổ. Cậu và Cao Văn Hổ thực sự không thân thiết. Nếu không phải Cao Văn Hổ và Khúc Lôi đều là thành viên của cùng một câu lạc bộ cosplay, cậu căn bản cũng chẳng nghĩ đến việc kết giao với kẻ kiêu căng, luôn coi thường người khác như tên này. Đặc biệt là gần đây hai người có chút xung đột, Hứa Liễu không hiểu sao Cao Văn Hổ lại tìm mình.
"Chuyện gì?" Hứa Liễu hỏi lại theo phản xạ. Cao Văn Hổ cười khẽ một tiếng, rồi đột nhiên lớn tiếng nói: "Có hai việc! Chuyện thứ nhất, câu lạc bộ cosplay của bọn tôi sẽ tạm dừng hoạt động một thời gian để chuẩn bị cho kỳ thi giữa kỳ lớp 9. Sau đó, chỉ các thành viên cốt cán mới họp mặt, cậu đừng có bén mảng đến câu lạc bộ của bọn tôi nữa." Sắc mặt Hứa Liễu lập tức khó coi hẳn đi. Cao Văn Hổ nhìn sắc mặt cậu biến hóa, có chút đắc ý nói tiếp: "Chuyện thứ hai, là Khúc Lôi nhờ tôi nhắn với cậu, sau này tan học không cần cậu đi theo nữa. Cậu tốt nhất nên biết điều một chút."
Sắc mặt Hứa Liễu đen như đít nồi, lần này cậu cũng không kịp kích hoạt hắc quang yêu khí.
Cậu lạnh lùng liếc nhìn Cao Văn Hổ mấy lượt, đột nhiên lớn tiếng nói: "Tôi yêu thích Khúc Lôi! Ngay cả khi tôi không nói ra, tôi tin mọi người cũng biết. Nếu như Khúc Lôi không muốn tôi làm gì, tôi nhất định sẽ không đi làm. Như việc cô muốn tôi giảm béo, tôi đã nỗ lực rèn luyện ba năm, chưa từng than vãn nửa lời. Cần gì phải nhờ một người như thế đến truyền lời?"
Trong phòng học lập tức vang lên tiếng cười ồ. Chuyện Hứa Liễu yêu thích Khúc Lôi ai cũng biết, nhưng không ai ngờ cậu lại công khai tuyên bố trong lớp học. Vốn dĩ đã uể oải trong tiết tự học, đám học sinh đều hăng hái như vừa hít phải thuốc lắc. Rất nhiều nam sinh hô lớn ủng hộ Hứa Liễu, dù sao đây là chuyện rất cần dũng khí, ai nấy đều thích thú chứng kiến. Ngay cả nữ sinh cũng có mấy người nhìn Hứa Liễu bằng con mắt khác, đều lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên thán phục, xì xào bàn tán.
Khúc Lôi, người đang miệt mài ôn bài, khi Cao Văn Hổ đứng lên cảnh cáo Hứa Liễu, đã không hề phản ứng. Sau khi Hứa Liễu công khai tuyên bố, cô mới khẽ ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Hứa Liễu.
Hứa Liễu cũng toát ra vẻ quyết tâm, không hề né tránh chút nào, cũng mạnh mẽ đáp lại ánh nhìn đó, hoàn toàn không thèm để ý đến Cao Văn Hổ nữa.
Khúc Lôi chần chừ một lát, rồi cúi đầu, dùng giọng nói trong trẻo nói: "Không phải tôi nhờ Cao Văn Hổ nói những lời này. Bất quá tôi cũng không muốn sao nhãng việc học, dù sao chúng ta đã lớp 9..."
Khúc Lôi dừng lại một chút, rồi bình thản nói: "Nếu cậu muốn tiếp tục theo đuổi tôi, thì hãy thi đậu trường cấp ba chuyên thuộc Đại học Sư phạm Bắc Đô đi!" Nói xong câu đó, cô liền thu dọn sách vở trên bàn vào cặp sách, sau đó rời phòng học với chiếc cặp trên tay.
Trong phòng học nhất thời vang lên tiếng cười ồ, Cao Văn Hổ cũng lộ ra vẻ mặt đắc thắng.
Mọi người là bạn học gần ba năm, đều biết nhau rõ đến mức nào. Nếu Hứa Liễu có thể thi vào trường cấp ba chuyên thuộc Đại học Sư phạm Bắc Đô, đó mới là chuyện lạ đời. Tất cả mọi người đều coi câu nói của Khúc Lôi là lời từ chối Hứa Liễu một cách khéo léo.
Hứa Liễu nắm chặt nắm đấm, ánh mắt lại lóe lên tia sáng. Cậu không nói thêm lời nào, cũng thu dọn cặp sách, đi ra phòng học.
Cao Văn Hổ thấy lời cảnh cáo của mình không đạt được mục đích, không khỏi tức anh ách. Hắn rất muốn đuổi theo ra ngoài, nhưng nghĩ đến thân hình to lớn của Hứa Liễu, vẫn là nhịn xuống cơn giận này.
Hứa Liễu bước nhanh ra khỏi trường học, nhìn thấy Khúc Lôi đang bước đi thong thả, bình thản, dường như không vội về nhà. Cậu muốn đuổi theo nhưng nhất thời không biết phải mở lời thế nào. Ngược lại, Khúc Lôi xoay người mỉm cười ngọt ngào, nói: "Hồi đó, tôi từng nói nếu cậu giảm cân xuống 120 cân thì tôi sẽ cân nhắc làm bạn gái cậu. Lúc đó tôi hoàn toàn không nghĩ cậu sẽ luyện tập điên cuồng đến vậy, cứ nghĩ cậu sẽ bỏ cuộc."
Hứa Liễu cười khan, không biết nên đáp lời thế nào. Khúc Lôi mỉm cười, tiếp tục nói: "Tuy rằng cuối cùng cậu không thể giảm xuống 120 cân, nhưng tôi biết đó không phải lỗi của cậu. Bất cứ ai trong hai năm rưỡi mà cao lớn thêm nhiều như vậy, cũng không thể giảm xuống mức cân nặng đó được. Tôi nói là làm, lời nói chắc như đinh đóng cột, vì lẽ đó tôi sẽ cho cậu cơ hội thứ hai, dù tôi không nghĩ cậu có khả năng làm được."
Hứa Liễu không nhịn được nói: "Nếu tôi thật sự làm được thì sao?"
Khúc Lôi cười thành tiếng, nói thật lòng: "Nếu cậu có thể làm được chuyện đó, tôi sẽ giữ lời hứa, để cậu tiếp tục theo đuổi tôi."
Lòng Hứa Liễu trào dâng niềm vui sướng, đang định nói về chuyện suất tuyển thẳng, thì Khúc Lôi đã quay người bước đi, bình thản nói: "Tuy rằng tôi bị cậu cảm động, nhưng vẫn sẽ không đồng ý hẹn hò với cậu, bởi vì tôi thật sự chưa đủ yêu cậu."
Ngực Hứa Liễu như bị vật gì chặn lại, trong lúc nhất thời không thể thở nổi, nhìn Khúc Lôi càng ngày càng xa, nhưng không còn đuổi theo nữa...
Bản thảo tinh chỉnh này, từ câu chữ đến nhịp điệu, đều thuộc về truyen.free.