(Đã dịch) Nhất Đẳng Gia Đinh - Chương 65:
Hứa Phong bỏ chạy khiến Lăng Dũng vô cùng giận dữ, gào thét với đám gia đinh: "Tản ra hết cho ta, trái phải bao vây tiến lên. Bổn thiếu gia không tin hắn có thể chạy thoát. Hừ, không được giao chiến trực diện với hắn, các ngươi không phải đối thủ của hắn, thấy hắn thì dùng tên bắn, để ta xem tên gia đinh này có thể nghịch thiên hay không?"
Lời của Lăng Dũng khiến đám gia đinh điên cuồng tản ra hai bên, hướng về phía Hứa Phong mà bao vây.
Hứa Phong đang lẩn trốn hiển nhiên cũng phát hiện ra điều này, trong lòng không khỏi lạnh lẽo. Nếu những người này bao vây lại, nguy hiểm của hắn sẽ tăng lên rất nhiều.
"Không thể tiếp tục như vậy! Bằng không sẽ bị bọn chúng bắt được." Hứa Phong bất đắc dĩ nghĩ đến tài bắn cung của đối phương, nếu hắn cũng biết bắn cung, thì đã không chật vật như thế này. Hứa Phong thầm nghĩ, nếu lần này an toàn trở về, nhất định phải học tập bắn cung.
Mẹ kiếp, kiếp trước chỉ lo cùng đám bạn bè xấu nghiên cứu những trò vô bổ, nếu mà đến trường đua nghiên cứu một chút tiễn pháp thì đã không chật vật như bây giờ.
Thỉnh thoảng có vài tên gia đinh bắn tên, khiến ánh mắt Hứa Phong ngưng trọng: "Thật sự nghĩ ta không có biện pháp hay sao, ta liền giết mấy tên cho các ngươi xem."
Trong lòng Hứa Phong tức giận, buông tha việc chạy trốn, hướng về bên trái cấp tốc chạy đến, đồng thời rút ra bảo kiếm vừa lấy được. Ngay khi bảo kiếm được rút ra, có thể nghe được tiếng kiếm ngân thanh thúy, ngân quang lóe lên cực kỳ chói mắt.
"Kiếm tốt!" Đáy lòng Hứa Phong không nhịn được cảm thán, còn hơn cả thanh bảo kiếm của Chu Dương, thanh kiếm này hiển nhiên còn hơn mấy bậc.
Một đám gia đinh thấy Hứa Phong chủ động chạy về phía bọn họ, trong lòng mừng rỡ không thôi, lại cảm thấy tiểu tử này đầu óc có vấn đề, dám chủ động tiến vào phạm vi công kích của bọn họ.
"Bắn! Bắn chết hắn!"
Cả đám gia đinh hưng phấn hô lên, đều nhanh chóng lấy cung tên, nhắm bắn về phía Hứa Phong.
Hứa Phong nghiêng người trốn sau cây, từng đạo mũi tên ghim vào thân cây, Hứa Phong nương theo khe hở này, mạnh mẽ thoát ra khoảng cách vài mét, sau đó lại trốn sau một gốc đại thụ. Mấy tên gia đinh thấy bắn vài lần tên cũng không làm gì được Hứa Phong, thấy Hứa Phong càng ngày càng tới gần bọn họ, trong lòng càng hoảng sợ, nhanh chóng hô: "Chia ra làm hai nhóm, đừng cho hắn có cơ hội mượn khe hở."
Một câu nói kia, làm cho cả đám gia đinh phân tán ra, đều nhắm chuẩn vào Hứa Phong.
Hứa Phong hít sâu một hơi, nhìn thanh kiếm có ngân quang chớp động trong tay, hít sâu một hơi đưa thanh lợi kiếm ra ngoài, quả nhiên Hứa Phong có thể nghe thấy được mấy đạo mũi tên bắn qua, mà đợi cho mũi tên bắn vào lợi kiếm xong, thân mình Hứa Phong mạnh mẽ thoát ra, một đội gia đinh khác vừa mới chuẩn bị bắn tên, lại bị hào quang chói mắt xuất hiện làm lóa mắt, toàn bộ tên bắn ra đều lệch vị trí.
Không biết từ lúc nào, lợi kiếm của Hứa Phong dừng ở dưới mặt trời, chùm tia sáng chói mắt kia đúng là từ bảo kiếm phản xạ tới.
Hứa Phong thấy hai đợt bắn tên đều thất bại, tăng tốc độ mạnh mẽ vọt tới, hướng về phía một tên gia đinh trong đó.
Tên gia đinh kia thấy Hứa Phong vọt tới, sắc mặt đại biến, vừa định giương cung lên bắn Hứa Phong, nhưng hắn vừa mới bắn xong, ngay cả tên còn chưa đặt lên dây cung, làm sao có thể bắn kịp, bị một kiếm của Hứa Phong chém xuống, đứt một cánh tay, lập tức kêu gào thảm thiết.
Tiếng kêu thảm thiết này còn chưa vang lên bao lâu, liền dừng lại, không biết từ khi nào lợi kiếm của Hứa Phong đã chặt đứt cổ hắn.
Cả đám gia đinh thấy cảnh này, sắc mặt đại biến hết sức khó coi, không thể tưởng tượng được dưới tình huống như vậy, Hứa Phong còn có thể chém chết một tên gia đinh, cả đám bọn họ vội vàng giương cung, mạnh mẽ bắn về phía Hứa Phong.
Thân mình Hứa Phong vừa chuyển, nhanh chóng tóm lấy thi thể tên gia đinh đã chết kia, chắn từng đạo mũi tên bắn tới.
Sau khi đối phương bắn tên xong, Hứa Phong vứt thi thể ra, lại trốn phía sau đại thụ, điên cuồng cười vang: "Chiến thuật bao vây của các ngươi cũng chỉ đến vậy thôi sao?"
Lăng Dũng chạy tới nhìn thấy Hứa Phong giết chết một tên gia đinh, sắc mặt biến xanh, Hứa Phong làm như vậy chẳng khác nào hung hăng tát hắn một cái: "Tạp chủng! Ngươi đừng đắc ý sớm, ta sẽ lột da rút gân ngươi."
Hứa Phong hừ một tiếng nói: "Vậy thì phải xem bản lĩnh của các ngươi!"
Lăng Dũng vội vàng, hô lên với một đám gia đinh: "Bắn! Bắn tiểu tử này thành con nhím cho ta!"
Bởi vì Hứa Phong chém chết một tên gia đinh, khiến bọn gia đinh này có chút sợ hãi Hứa Phong, tuy rằng mệnh lệnh của Lăng Dũng không thể không nghe theo, nhưng bọn chúng di chuyển hết sức chậm chạp.
Hứa Phong trốn sau đại thụ, hít sâu một hơi rồi thu hồi bảo kiếm, khóe mắt nhìn thấy Lăng Dũng cùng Lăng bá đứng ở xa xa, hắn nghĩ thầm giết một hai tên gia đinh thì không thể làm bọn chúng kinh sợ hoàn toàn. Nếu có thể giết Lăng bá hay Lăng Dũng, tất nhiên sẽ khiến bọn chúng sinh lòng khiếp đảm, không dám tái chiến!
"Xem ra! Phải nghĩ biện pháp giết một trong hai người này!" Trong mắt Hứa Phong chớp động hàn quang.
Hứa Phong cũng không biết, cái ý tưởng can đảm của hắn nếu như bị mấy tên gia đinh này biết, tất nhiên sẽ hoảng sợ đến cực điểm. Hứa Phong lại có thể vọng tưởng muốn giết Lăng bá cùng Lăng Dũng? Hắn nghĩ mình là cái gì? Huống chi, hắn chỉ là một tên gia đinh nho nhỏ, dám giết một thiếu gia của thế gia quý tộc? Hắn chán sống rồi sao?
Khóe mắt nhìn hai người này, phát hiện bên cạnh họ có không ít gia đinh, muốn chém giết hai người bọn họ độ khó rất cao. Chẳng qua, Hứa Phong cũng sẽ không vì khó khăn mà buông tha cho ý nghĩ này của hắn. Giết một trong hai người này, hắn có xác suất tám phần giải trừ nguy cơ.
Mà điều quan trọng nhất là, Hứa Phong rất khó chịu khi bị người đuổi giết, nếu không làm cho bọn chúng trả giá lớn một chút, thật đúng là nghĩ hắn dễ bị bắt nạt sao?
Hứa Phong nghĩ thông suốt điểm này, bắt đầu điên cuồng chạy trốn về hướng xa xa, tốc độ phát huy đến mức tận cùng. Cả đám gia đinh thấy thế, bắn ra từng đạo mũi tên. Chẳng qua, dưới quỹ tích di chuyển của Hứa Phong, phần lớn mũi tên bị các loại cây cối chặn lại, không chạm tới được người Hứa Phong. So với Linh Thú, bọn hắn làm sao so sánh được với trí tuệ của con người.
Hứa Phong chạy trốn, làm cho cả đám gia đinh cấp tốc truy đuổi, Hứa Phong luôn thay đổi phương hướng chạy, làm cho lộ tuyến bao vây của bọn họ mất đi hiệu quả.
Lăng bá thấy thế, cũng sợ Hứa Phong chạy trốn, dẫn đầu đoàn người đuổi theo Hứa Phong, nói với Lăng Dũng: "Thiếu gia, người dẫn bọn chúng nhanh chóng đuổi theo, ta đuổi theo trước ngăn hắn lại trong chốc lát."
Lăng Dũng gật gật đầu, nếu nói về tốc độ thì không nghi ngờ Lăng bá là nhanh nhất, để cho hắn đuổi theo Hứa Phong không còn gì tốt hơn.
Hứa Phong nhìn thấy Lăng bá không người đuổi theo phía sau, hừ một tiếng: "Lão gia hỏa, ngươi cảm thấy có thể đuổi theo ta được sao?"
"Một tên nhãi ranh còn chưa mọc hết lông, chẳng lẽ còn có thể làm khó lão hủ sao, biết điều thì mau đem đồ đạc lấy được giao ra đây." Lăng bá cười lạnh nói.
"Nói đùa! Từ trước đến nay đồ vật trong tay ta còn chưa bao giờ giao ra cho người khác. Nếu có bản lĩnh người cứ đến đây mà lấy!" Hứa Phong cười ha ha, tốc độ lại mạnh mẽ đề thăng lên chạy trốn.
Lăng bá đuổi theo ở phía sau Hứa Phong, nhưng càng đuổi càng cảm thấy giật mình, tốc độ tiểu tử này cực kỳ nhanh, so với hắn còn không yếu hơn bao nhiêu thậm chí còn mạnh hơn vài phần, hắn chỉ có thể miễn cưỡng bám theo Hứa Phong, nhưng lại không thể chặn được Hứa Phong.
"Chết tiệt! Chẳng lẽ thật sự tiểu tử này đạt tới cửu phẩm sao? Nhưng mà điều này làm sao có thể? Trước đó vài ngày hắn mới vào thất phẩm mà thôi." Lăng bá hít sâu một hơi, hắn tình nguyện tin tưởng Hứa Phong có một loại thân pháp huyền kỹ rất hiếm thấy.
Hai người một trước một sau chạy toán loạn ở trong núi, bởi vì Hứa Phong chạy trốn không có quy tắc, làm cho đám gia đính vốn muốn bao vây hắn bị kéo ra một khoảng cách rất xa.
Thế nhưng, Hứa Phong cũng không thả lỏng, mà chạy trốn càng thêm mau lẹ, lúc này hắn vẫn còn bị nằm trong lúc nguy hiểm. Rất có thể chậm lại một chút liền bị bọn chúng đuổi tới!
Dọc đường chạy nhanh, sau khi Hứa Phong cảm giác đã kéo ra một khoảng cách cùng với đám gia đinh kia, hắn đột nhiên hướng về một phương khác chạy trốn.
Tuy rằng Lăng bá kinh ngạc không hiểu vì cái gì Hứa Phong đột nhiên lại quay đầu, chẳng qua thói quen đổi tới đổi lui của Hứa Phong cũng khiến hắn không có suy nghĩ nhiều, đuổi theo Hứa Phong.
Trong lòng Lăng bá cảm giác hết sức cao hứng, hắn thật không ngờ Hứa Phong sẽ chạy đến vách núi bên cạnh hắn, hắn đã hoàn toàn không còn đường lui.
"Lão gia hỏa, ai nói với ngươi là ta muốn chạy trốn?" Hứa Phong híp mắt nhìn Lăng bá, thấy đám gia đinh kia còn cách một khoảng xa mới có thể đuổi đến, hắn khẽ cười nói, "Giết ngươi xong, tự nhiên ta có thể chạy thoát."
Lăng bá sửng sốt, lập tức liền điên cuồng phá lên cười: "Giết ta sao?! Chỉ bằng ngươi?"
Lần đầu tiên Lăng bá nghe được chuyện đáng buồn cười thế này, tên nhãi ranh này lại vọng tưởng giết hắn. Đây không phải là đầu bị úng nước thì là gì?
"Đúng, chỉ bằng ta!" Hứa Phong hừ một tiếng, mặc dù trong thời gian ngắn giết lão già này có chút khó khăn, nhưng hắn cũng muốn thử một lần. Cái này không chỉ bởi vì có liên quan đến việc chạy trốn của hắn, mà quan trọng nhất là, chuyện tình khiến Lăng gia đau lòng hắn rất nguyện ý muốn làm.
"Vậy ta liền mở mắt nhìn xem ngươi có bản lĩnh gì." Lăng bá hừ một tiếng, gỡ xuống bảo kiếm bên hông của hắn, đâm về hướng Hứa Phong. Đối với thiếu niên khoác lác mà không biết ngượng này, hắn vô cùng chán ghét.
Cuộc chiến giữa hai người sắp sửa diễn ra, liệu ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng? Dịch độc quyền tại truyen.free