(Đã dịch) Nhất Đẳng Gia Đinh - Chương 497: Ai một chiêu? !
"Các hạ khẩu khí thật lớn, chỉ bằng ngươi mà vọng tưởng lấy đồ của ta?" Hứa Phong cười nói, khóe miệng mang theo vài phần ý vị, "Bất quá, cũng không phải là tuyệt đối, nếu ngươi dùng gì đó để đổi, ta lại có thể cho ngươi, tỷ như linh khí của ngươi, hoặc là công pháp truyền thừa của ngươi."
"Chỗ ta có, ngươi có bản lĩnh thì đến mà lấy?" Chung Minh Tuyến nhìn chằm chằm Hứa Phong, đột nhiên bật cười.
"Lấy ra cho ta xem một chút." Hứa Phong cười nói, chờ đợi Chung Minh Tuyến lấy ra, chỉ cần hắn lấy ra, ta liền động thủ cướp đoạt, khiến hắn khóc không ra nước mắt.
Chung Minh Tuyến liếc nhìn Hứa Phong, hắn tự nhiên sẽ không đem linh khí lấy ra, dù hắn có, nhưng bây giờ không thể dùng linh khí, hắn đang dốc sức liều mạng để mở ra đạo thứ hai truyền thừa, đâu thể lãng phí lực lượng của nó trên người Hứa Phong.
"Không có thì nói không có, còn khoe khoang cái gì?" Hứa Phong khinh bỉ nói.
Chung Minh Tuyến không để ý đến sự khinh bỉ của Hứa Phong: "Nghe nói đệ đệ ta bị ngươi cướp đoạt ba mươi vạn lượng, đánh cho một trận còn chưa tính, lần này ngay cả pháp khí của hắn cũng bị cướp đoạt. Nếu ta là ngươi, nên đến Chung gia thỉnh tội, miễn cho phải động thủ."
Mọi người nghe được câu này kinh ngạc không thôi, thật không ngờ thiếu niên này lại đánh cả đệ đệ của Chung Minh Tuyến là Chung Minh Lượng. Tuy rằng so ra kém ca ca hắn, nhưng cũng là một nhân vật, hắn cư nhiên bị cái tên thoạt nhìn không có mấy phần bản lĩnh này đánh cho một trận?
"Ha ha, vị đệ đệ kia của ngươi tự mình mang đồ tới, ta muốn không thu thì thật ngại quá." Hứa Phong cười lớn nói.
"Đã như vậy, bản thiếu gia tự mình thu thập ngươi." Chung Minh Tuyến hừ một tiếng, khóe miệng mang theo vài phần tức giận, thiếu niên này quá mức càn rỡ.
"Khoan đã." Hứa Phong hô.
"Thế nào? Nếu sợ thì đem đồ vật giao ra đây, đến Chung gia bồi tội xin lỗi, ta xem trên phân thượng Vũ gia, cũng không làm khó ngươi." Chung Minh Tuyến nhìn chằm chằm Hứa Phong nói.
Hứa Phong cười cười, cũng không nói chuyện, ánh mắt lại nhìn về phía bên ngoài giác đấu trường, trong lòng nghĩ nhị tiểu thư làm cái gì vậy, chuyện ta phân phó nàng sao còn chưa làm xong?
Ngay tại thời điểm Hứa Phong sốt ruột, một tiếng thét to vang lên: "Mở cược! Mở cược! Thần bí thiếu niên đối kháng Chung Minh Tuyến, một ăn mười, có ai muốn cược không?"
"Cuối cùng cũng tới." Hứa Phong lặng lẽ cười, gọi Tiêu Y Lâm đi Vũ gia mượn một số người đến bày sòng bạc, vừa vặn kiếm chác một ít.
Mọi người nghe thấy tiếng thét to này, từng người nhìn về phía hai người trên đài, nghĩ thầm hai người này cũng có gan đứng dậy? Cho nên, mặc dù người Vũ gia thét to hăng say, nhưng không có mấy người đi tới đặt cược.
Hứa Phong nhìn thấy một màn này thì sốt ruột, trong lòng nghĩ những người này nếu không đặt cược, mình còn kiếm tiền thế nào?
Nghĩ vậy, Hứa Phong đối với Chung Minh Tuyến nói ra: "Ha ha, Chung công tử, nghe nói ngươi là Kinh Thành nhất kiệt, nhưng ta không tin. Hôm nay nếu không chúng ta đánh cược một lần thế nào?"
"Đánh cược thế nào?"
Hứa Phong cười nói, từ trong lòng ném ra một bó lớn ngân phiếu, nhìn Chung Minh Tuyến nói: "Nơi này có năm trăm vạn lượng, hôm nay chúng ta đánh cược một lần, ngươi thắng, năm trăm vạn lượng này về ngươi, nếu ngươi thua, thì cho ta năm trăm vạn lượng thế nào?"
Mọi người thấy ngân phiếu trong tay Hứa Phong, từng người ánh mắt nóng bỏng, nghĩ thầm người này thật có tiền, vung tay lên đã ném ra năm trăm vạn lượng.
Nhưng, khiến bọn họ kinh hô chính là Chung Minh Tuyến cầm ra một bó lớn ngân phiếu, nhìn Hứa Phong nói: "Năm trăm vạn lượng có gì đáng cược, ngươi nếu có đảm lượng, thì cược một ngàn vạn lượng."
"Sảng khoái!" Hứa Phong cười lớn không thôi, "Vậy thì cược một ngàn vạn lượng!"
Nói xong, Hứa Phong từ trong lòng lần nữa lấy ra từng xấp ngân phiếu, đây đã là toàn bộ tài sản của hắn.
Chung Minh Tuyến giật mình, không ngờ tên này thật có thể xuất ra một ngàn vạn lượng, đây không phải là một con số nhỏ, chứng tỏ người này cũng không phải là một người đơn giản. Nghĩ vậy, Chung Minh Tuyến nhìn Hứa Phong với vẻ cảnh giác.
Hai người đem ngân phiếu đặt lên một bên: "Như thế, vậy thì chiến một hồi!"
Mọi người thấy hai người này thật sự đối chọi gay gắt, từng người hai mặt nhìn nhau.
"Thiếu niên này có phải là đầu óc có vấn đề? Tìm đánh không nói, cư nhiên còn không công tống đối phương một ngàn vạn lượng."
"Tặc tặc, hắn không biết người trước mặt là ai sao? Đây chính là tiểu bá chủ cấp bậc, là một trong Kinh Thành nhất kiệt."
"Khiêu chiến thiên chi kiêu tử như vậy, thiếu niên này không phải là muốn chết sao?"
"..."
Bốn phía nghị luận ầm ĩ, đặc biệt là đám háo sắc, lớn tiếng hô: "Minh Tuyến ca ca, một chiêu đánh hắn xuống!"
"Một tên không biết trời cao đất rộng, rõ ràng dám khiêu chiến Minh Tuyến ca ca của chúng ta."
"Đúng vậy..."
"..."
Hứa Phong trong lòng run lên, thật không ngờ Chung Minh Tuyến có tư bản của đại chúng tình nhân, hắn ta quá biết lừa gạt nữ nhân, mình nhất định phải vạch trần bộ mặt thật của hắn, nói cho những thiếu nữ vô tội này biết, mình mới xứng đáng làm đại chúng tình nhân của các nàng.
"Đã có người cố ý muốn ta một chiêu đánh bại ngươi, vậy ta chỉ có thể thành toàn các nàng." Chung Minh Tuyến thản nhiên nói, thật sự là một phen phong phạm cường giả, khí thế tỏa ra, khiến lòng người rất sợ hãi, nhịn không được cách xa giác đấu trường một ít.
"Khoan đã!" Thấy Chung Minh Tuyến chuẩn bị động thủ, Hứa Phong tranh thủ thời gian hô, bên kia đặt cược còn chưa xong, sao có thể bắt đầu được?
"Ừ?" Chung Minh Tuyến nhìn chằm chằm Hứa Phong.
Hứa Phong không có phản ứng đến hắn, thấy người đặt cược đã gần xong rồi, lúc này mới mỉm cười nói: "Hiện tại có thể bắt đầu rồi."
"Một chiêu!" Chung Minh Tuyến giơ một ngón tay về phía Hứa Phong.
Hứa Phong cười cười nói ra: "Vậy thì xem thực lực của ngươi."
Chung Minh Tuyến theo lời quản gia biết rõ, thực lực người này có khả năng đạt tới tiểu bá chủ, cho nên tuy tuyên bố một chiêu, nhưng trong lòng không hề buông lỏng, từng đạo lực lượng không ngừng theo trong cơ thể bạo phát ra, lực lượng khủng bố tràn ngập ra, ở trước mặt hắn, linh khí ngưng tụ mà đến, hóa thành một đạo cổ thụ che trời, lực lượng quán thâu đến cổ thụ che trời, cổ thụ sôi trào, lực lượng ngập trời, cả không gian bị vặn vẹo xoay tròn.
Chung Minh Tuyến cả người bay lên, cánh tay vung lên, cổ thụ che trời tựa như bị nhổ lên, hướng về Hứa Phong quét tới, lực lượng ngập trời chỗ lướt qua, không gian sụp đổ, hết thảy đều bị cổ thụ che trời đánh cho nát bấy.
Mọi người thấy một màn này, trong lòng chấn động, thật không ngờ thực lực tiểu bá chủ lại mạnh đến loại tình trạng này, quả thực là bọn họ không thể tưởng tượng nổi. Bọn họ nghĩ nếu bọn họ bị cổ thụ quét trúng, sợ là mất nửa cái mạng.
Mọi người nhìn về phía Hứa Phong, từng người mặt lộ vẻ đồng tình, người này không nên trêu chọc ai, hết lần này tới lần khác muốn trêu chọc Kinh Thành tuấn kiệt, đây là người hắn có thể trêu chọc sao?
Hứa Phong nhìn cổ thụ che trời quét tới, thấy nó thôn phệ hết thảy, trong lòng cũng mang theo vài phần kinh ngạc, lực lượng này vượt quá tưởng tượng của hắn. Hứa Phong phát giác, thực lực Chung Minh Tuyến bất quá chỉ là nhị khí chi cảnh mà thôi, nhưng lực lượng cổ thụ che trời bộc phát ra lại có lực lượng của tam khí chi cảnh.
Chênh lệch một giai của Triều Nguyên chi cảnh có thể nghĩ, có thể đối phương lại sinh sinh tăng lên một giai, có thể tưởng tượng chiêu này cường hãn đến mức nào.
"Quả nhiên, những đạo thống truyền nhân này không thể coi thường." Hứa Phong thầm nói.
"Chết đi!" Chung Minh Tuyến vung cổ thụ che trời, muốn đem Hứa Phong triệt để thôn phệ.
Hứa Phong cười lớn, thân ảnh chớp động, biến mất tại chỗ, cổ thụ che trời quét qua chỗ Hứa Phong vừa đứng, răng rắc thanh âm vang lên không ngừng, chỗ Hứa Phong đứng sinh sinh nứt ra một đạo vết nứt.
"Với một chiêu này của ngươi không thu thập được ta đâu." Hứa Phong đối với Chung Minh Tuyến cười lớn nói.
Chung Minh Tuyến không ngờ tốc độ của Hứa Phong lại nhanh như vậy, hắn hừ một tiếng nói: "Chiêu này vẫn chưa xong đâu."
Nói xong, Chung Minh Tuyến vung cổ thụ che trời, vô số dây leo hướng về hắn bao vây mà đến, muốn đem Hứa Phong cuốn lấy.
"Cũng có vài phần bản sự." Hứa Phong nhìn từng đạo dây leo to bằng cánh tay quét tới, nhịn không được cảm thán một tiếng.
Hứa Phong cánh tay vung vẩy, ngăn trở sự tấn công của những dây leo này.
Mọi người thấy Hứa Phong nhấc tay trong lúc đó ngăn trở dây leo to bằng cánh tay, bộc phát lực lượng khủng bố, từng người trừng to mắt không thể tin được Hứa Phong có thực lực như vậy, trong mắt bọn họ, Hứa Phong hẳn là bị dây leo quét bay đi.
Đang lúc mọi người còn đang kinh ngạc, Hứa Phong đột nhiên bay lên.
"Tiểu bá chủ?" Vô số tiếng kinh hô, từng người trừng mắt nhìn Hứa Phong, trong mắt mang theo rung động, thật không ngờ tên gia hỏa khoác lác này lại có được thực lực của tiểu bá chủ.
"Ngươi muốn một chiêu đánh bại ta? Như vậy, hôm nay ta liền một chiêu đánh bại ngươi!"
Đang lúc mọi người còn chưa minh bạch ý tứ trong lời nói của Hứa Phong, Hứa Phong cánh tay thò ra, tại lòng bàn tay trắng nõn của Hứa Phong, rõ ràng dựng dục ra ngọn lửa nóng hổi, hỏa diễm bạo tuôn ra, hóa thành một thanh lợi kiếm.
Thanh lợi kiếm này cũng không lớn, so với cổ thụ che trời quả thực không thể so sánh.
Nhưng, chỉ một thanh Hỏa Kiếm nhỏ bé như vậy, uy lực tạo thành lại khiến tất cả mọi người không dám tin, từng người trừng mắt nhìn Hứa Phong.
"Thiên Hỏa Liệu Nguyên!"
Hứa Phong bàn tay đẩy, thanh Hỏa Kiếm kia bắn vào cổ thụ che trời, trong sự nhìn chăm chú của mọi người, cổ thụ che trời rõ ràng bắt đầu bạo liệt, tán nứt ra thành từng đoạn cổ thụ, bốn phía văng tung tóe.
Cổ thụ vốn còn khí thế ngập trời, trong nháy mắt đã nổ tung không còn một mảnh, chỉ còn lại kình khí khủng bố tràn ngập bốn phía, mà Hỏa Kiếm bắn ra từ trong cổ thụ lại bắn về phía Chung Minh Tuyến.
Chung Minh Tuyến nhìn Hỏa Kiếm bắn tới, sắc mặt đại biến, thân ảnh bạo lui ra ngoài, trong mắt mang theo vẻ không dám tin: "Không có khả năng, ngươi không thể có thực lực mạnh như vậy!"
Một chiêu phá tan chiêu lớn của hắn, Chung Minh Tuyến không thể tin được, cũng không muốn tin tưởng.
"Hừ!" Hứa Phong hừ một tiếng, độ mạnh mẽ của Hỏa Kiếm tăng vọt, bắn đi.
Lực lượng trong cơ thể Chung Minh Tuyến bạo tuôn ra, hướng về Hỏa Kiếm nghênh đón.
"Ầm..."
Hai cổ lực lượng đụng vào nhau, Chung Minh Tuyến chấn thổ huyết bay ra ngoài, trên tay cháy đen một mảng, hung hăng đập xuống mặt đất, khóe miệng không ngừng trào ra máu.
Nhìn Chung Minh Tuyến đập xuống đất, rất nhiều người há to miệng, nhìn chằm chằm Hứa Phong đang phất áo trên đài.
"Thiếu niên này một chiêu đánh bại Kinh Thành nhất kiệt? Chuyện này sao có thể?"
"Trời ạ, hắn là ai? Vì sao hắn có thực lực như vậy?" Từng người ngây ngốc nhìn Hứa Phong, trong lòng rung động không thôi.
Hứa Phong liếc nhìn Chung Minh Tuyến, đem tất cả ngân phiếu quét vào trong ngực, nhìn Chung Minh Lượng nói: "Trở về nói với gia gia ngươi, nếu không phục thì có thể đến tìm ta, đương nhiên, vẫn quy củ cũ, tiền cược không dưới một ngàn vạn lượng."
Mọi người trừng mắt nhìn Hứa Phong, Hứa Phong đây là ý gì? Khiêu chiến gia chủ Chung gia? Thiếu niên này rốt cuộc là ai? Sao lại càn rỡ như vậy?
"À, nếu gia gia ngươi hỏi ta là ai, thì nói cho ông ta biết, ta tên là Hứa Phong."
Thật khó để tìm được một người bạn tâm giao, cùng nhau đọc truyện và chia sẻ những cảm xúc sâu sắc.