Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhập Thế Lục - Chương 8: Chapter 8: Cuộc chiến của những kẻ siêu phàm

Logus không kịp suy nghĩ. Cậu chỉ biết bị Kael lôi đi một cách thô bạo trong đường hầm tối đen như mực. Không khí ẩm ướt và lạnh lẽo, nồng nặc mùi đất và mùi cống rãnh đặc trưng của những khu vực ở Dusk. Tiếng bước chân điên cuồng của họ vang vọng giữa những bức tường chật hẹp, hòa lẫn với nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực Logus. “Mình lại sắp chết nữa sao? Lại một lần nữa mình không thể làm gì được?” Ý nghĩ ấy như gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt, khiến chân tay cậu tê cứng, dính chặt vào nền đất lạnh giá.

Sự hoảng loạn suýt khiến cậu suýt gục ngã, nhưng lực kéo mạnh đến mức gần giật đứt cả khớp vai của Kael đã xé tan sự tê liệt, buộc cậu phải lao tiếp về phía trước. Phía sau, tiếng la hét, tiếng kim loại va chạm và âm thanh hỗn loạn của một cuộc chiến vừa bùng nổ dần khuất xa.

Kael rõ ràng rất quen thuộc với những lối đi này. Hắn kéo Logus rẽ vào vô số ngã rẽ, len lỏi qua những khe hẹp mà người thường khó lòng nhận ra. Cuối cùng, hắn đột ngột dừng lại, đẩy Logus vào một hốc tường khuất sau đống thùng gỗ mục nát.

“Suỵt! Im lặng,” Kael thì thầm, hơi thở hổn hển. Hắn ra hiệu cho Logus nhìn qua khe hở giữa hai chiếc thùng.

Họ đang ở trong một khu cống ngầm rộng lớn hơn, tựa như một quảng trường dưới lòng đất. Và ngay giữa đó, một cuộc đối đầu đang diễn ra.

Tên cầm đầu và gã to con kia đã bị bao vây. Đứng trước mặt họ là sáu người mặc đồng phục màu xám tro của Ủy ban Giám sát đứng thành vòng cung, vũ khí trong tay tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo. Họ tạo thành một đội hình với một sự đồng bộ và kỷ luật, hoàn toàn đối lập với sự hoảng loạn của hai tên đó.

Và đối diện với tên cầm đầu, là một người phụ nữ trẻ.

Cô ta có mái tóc bạch kim được tết gọn gàng, mặc một bộ giáp nhẹ ôm sát cơ thể, trên tay là một thanh kiếm mảnh mai đang phát ra ánh sáng bạc dịu nhẹ. Dáng vẻ cô ta toát lên một sự uy quyền lạnh lùng, đôi mắt màu xanh băng giá nhìn chằm chằm vào tên cầm đầu như thể đang nhìn một con thú bị dồn vào góc.

“Thấy người phụ nữ đó không?” Kael thì thầm bên tai Logus, giọng đầy sợ hãi và một chút… kính nể. “Đó là Elara, Đội phó của Ủy ban Giám sát. Tàn nhẫn và cực kì mạnh mẽ. Lời đồn quả không sai chút nào.”

Tên cầm đầu, dù bị bao vây, ban đầu còn biểu lộ chút sợ hãi, nhưng rồi sự sợ hãi ấy nhanh chóng bị thay thế. Sự sợ hãi biến mất, rồi hắn khẽ cười, một tiếng cười khàn đặc vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

“Ủy ban các ngươi cũng nhanh đấy. Đánh hơi được đến tận đây.”

“Bớt lời thừa đi, tên sâu bọ chạy trốn,” Elara đáp, giọng cô lạnh như băng. “Sự tồn tại của các ngươi là một mối đe dọa cho sự cân bằng của Siruss. Theo ta trở về, hoặc bị tiêu diệt tại chỗ.”

“Sự cân bằng?” Tên cầm đầu cười phá lên. “Một sự cân bằng được xây dựng trên sự mục nát của nơi đó sao? Bọn ta chỉ đang cố lấy lại những gì thuộc về mình.”

Nói rồi, hắn hành động.

Hắn không tấn công, mà chỉ giơ tay lên và siết chặt nắm đấm. Hắn cười lớn, gương mặt lúc này hiện rõ lên dưới ánh sáng yếu ớt ở nơi đó.

“Cô thật sự thông minh… nhưng lại quá chủ quan rồi, đội phó à!”

Tiếng cười của hắn rùng rợn đến mức khiến cả Logus và Kael bên cạnh cũng phải run lên. Nhóm người phía trước lập tức vào thế phòng bị.

“Bóng tối… là đồng minh của ta.” Gã cầm đầu nâng giọng.

Một luồng năng lượng đen kịt tỏa ra từ người hắn như một cơn sóng thần vô hình. Nó không chỉ dập tắt ánh sáng, mà còn nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Logus cảm thấy âm thanh như bị bóp nghẹt, không khí trở nên đặc quánh và lạnh giá. Bóng tối này hữu hình, nó đè nặng lên tâm trí, gieo rắc nỗi sợ hãi khó tả.

Trong màn đêm tuyệt đối, một tiếng gầm man dại vang lên.

“Cẩn thận! Tránh ra!” Một thành viên Ủy ban hét lên.

ẦM!

Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, như thể một tảng đá khổng lồ đập vào tường. Một đám bụi lớn bốc lên, che khuất gã to con mà Logus đã gặp lúc nãy. Hắn chậm rãi đứng dậy từ đống đổ nát, bình thản phủi bụi trên người như chưa hề có chuyện gì. Hắn từ từ quay lại phía nhóm Ủy ban. Làn da hắn đã chuyển thành màu xám xịt, cứng như đá hoa cương, những đường gân nổi lên cuồn cuộn.

“Đó là Cường Hóa Sư, thuộc Đạo Lực Sức Mạnh cấp Nhập Môn!” Kael thì thầm bên tai Logus, giọng run rẩy. “Da thịt hắn lúc này còn cứng hơn cả đá!”

“Né cũng nhanh đấy…” Nói xong, hắn phi thân về phía đám người một lần nữa như một con bò điên. Thấy vậy, đám người một lần nữa nhanh chóng tản ra dưới sự chỉ huy của một thiếu nữ trẻ tuổi.

Gã Cường Hóa Sư trở thành một cỗ máy phá hoại trong bóng tối, những cú đấm của hắn khiến mặt đất rung chuyển. Đội hình của Ủy ban ban đầu thì có vẻ vào nếp, nhưng sau một lúc thì lập tức rối loạn, họ buộc phải tản ra lẻ tẻ, lạc nhịp để tránh những đòn tấn công hủy diệt.

Ngay lúc đó, một bóng người lướt đi trong màn đêm. Đó là tên nhỏ con mà cậu đã gặp trong cái hội vừa nãy, gã đã im lặng từ đầu đến giờ. Hắn di chuyển không một tiếng động, cơ thể như hòa vào làm một với bóng tối.

“Đằng sau!” Cô gái chỉ huy quay mặt sang, hét lên cảnh báo.

Nhưng đã quá muộn. Một lưỡi dao găm màu đen, được tạo ra từ bóng tối cô đặc, đã đâm xuyên qua lớp giáp vai của một thành viên Ủy ban. Kẻ bị tấn công hét lên một tiếng đau đớn rồi ngã khuỵu. Máu từ tay trái anh ta chảy đẫm vai, anh ta nằm lăn lộn giữa vòng vây của nhóm người Ủy Ban.

“Một tên nữa! Đạo Lực U Minh, cấp Nhập Môn!” Kael nghiến răng. “Chúng đã lên kế hoạch đối phó!”

Nhóm người Ủy Ban đang rơi vào thế hạ phong. Sự phối hợp của họ đã bị phá vỡ hoàn toàn. Giữa lúc hỗn loạn và tuyệt vọng nhất, giọng nói lạnh lùng của Elara vang lên, rõ ràng và đầy quyền lực giữa chiến trường.

“Hãy để lưỡi kiếm của ta phán xét các ngươi!”

Cô giơ thanh kiếm của mình lên cao.

Một luồng năng lượng thuần khiết, rực rỡ tuôn vào thanh kiếm. Nó không còn là một vũ khí bằng kim loại nữa, mà đã biến thành một cột sáng chói lóa, một mặt trời nhỏ được nén lại trong hình hài của một lưỡi kiếm.

Ánh sáng đó bùng nổ, không chỉ xua tan mà còn thiêu đốt bóng tối của tên trùm. Màn đêm đen kịt tan biến như sương khói gặp nắng gắt, để lại những làn khói đen xèo xèo trên nền đất.

“Đó… đó là ‘Kiếm Khí’! Biểu hiện của một Chiến Binh cấp Hành Giả!” Tên cầm đầu lắp bắp, mắt mở to đầy kinh hãi. “Chết tiệt, cô ta còn mạnh hơn cả lời đồn!”

Giờ đây, dưới ánh sáng rực rỡ, cuộc chiến thực sự mới bắt đầu.

Tên trùm gầm lên một tiếng giận dữ. Hắn không còn duy trì được màn đêm trên diện rộng, nhưng bóng tối dưới chân hắn vẫn sôi sục như một vũng bùn sống. Hắn vung tay, hàng chục mũi tên lao bằng bóng tối bắn về phía Elara.

Elara di chuyển cực kì mượt mà. Tốc độ của cô vượt xa những gì Logus có thể tưởng tượng. Cậu chỉ thấy một vệt sáng bạc lướt đi, và tất cả những mũi lao bóng tối đều bị chém tan thành từng mảnh. Cô lao về phía tên trùm như một thiên thạch.

“Ngươi nghĩ như vậy là đủ sao?” Tên trùm gầm lên. Hắn dậm chân xuống đất, bóng tối dưới chân cuộn lên, tạo thành một thanh đại đao khổng lồ, đen ngòm và đầy những gai nhọn.

KENG!

Thanh kiếm ánh sáng và đại đao bóng tối va vào nhau. Một vụ nổ năng lượng kinh hoàng xảy ra. Logus cảm thấy mặt đất dưới chân nứt ra, một luồng sóng xung kích mạnh đến mức suýt hất văng cả những chiếc thùng gỗ che chắn cho cậu và Kael.

Đây là cuộc chiến của những kẻ cấp Hành Giả. Sức mạnh của họ đủ để phá hủy cả khu vực này.

Tên trùm liên tục tấn công, mỗi nhát chém của thanh đại đao đều mang theo những luồng năng lượng bóng tối ăn mòn. Nhưng Elara, với kỹ năng của một Chiến Binh, cô còn nhanh hơn. Từng đường kiếm của cô đều chính xác, tuy có phần nhẹ nhàng, nhưng trong từng đòn đó lại mạnh mẽ và không một động tác thừa. Cô lả lướt như một vũ công đang thực hiện vũ điệu của cái chết.

Trong khi đó, những thành viên khác của Ủy ban, sau khi đã định thần lại, nhanh chóng hạ gục hai tên cấp Nhập Môn. Gã Cường Hóa Sư dù cứng rắn nhưng chậm chạp, dễ dàng bị vô hiệu hóa bằng những sợi xích bằng thứ kim loại. Tên sát thủ nhỏ con thì yếu ớt hơn khi không có bóng tối để ẩn nấp, và bị hạ gục chỉ bằng một đòn duy nhất.

Chỉ còn lại hai kẻ cấp Hành Giả. Không khí nặng trĩu năng lượng hỗn độn.

Elara lướt đi như một vệt sáng, những nhát chém của cô, những những nhát chém nhanh đến nỗi mắt cậu không bắt kịp được, tựa như trận mưa tia sáng dồn dập giáng xuống người đối thủ. Nhưng tên trùm gầm lên, hắn dùng một chiêu gì đó trông rất ghê rợn, một khoảng bóng đen đập xuống nền đất. Mặt đất nứt toác, sóng xung kích bóng tối hất văng những mảnh đá vụn về phía cô, buộc cô phải lui lại.

“Trốn tránh vô ích thôi!” Hắn gào lên, hai tay giơ cao. Bóng tối từ các ngóc ngách ùa về, tạo thành một thanh đao bằng bóng tối to lớn gấp đôi người hắn. “Ta sẽ nghiền nát ngươi!”

Hắn vung đao bổ xuống. Elara không kịp né nữa. Cô đón nhận nhát chém bằng thanh kiếm của mình.

KENG! Một tiếng vang chói tai.

Ánh sáng và bóng tối va chạm, tạo ra một vụ nổ cuốn phăng mọi thứ xung quanh. Cả hai đều lùi lại vài bước.

“Sức mạnh của ngươi chỉ có vậy thôi sao, đội phó?” Tên trùm khàn giọng cười nhạo, dù vết thương trên người đang rỉ máu đen.

Elara thở ra một hơi, đôi mắt băng giá lần đầu tiên lóe lên một tia tập trung cao độ. “Ta đã thấy rồi. Mọi con đường thoát của ngươi đều đã bị đóng lại.”

Cô tấn công lần nữa, nhưng lần này không phải vào người hắn. Cô dùng thanh kiếm, lần này nó đã chuyển sang một màu đỏ như máu chém vào những cột trụ xung quanh, vào những vũng nước đọng, những nơi cung cấp bóng tối cho hắn. Ánh sáng đỏ rực thiêu đốt của cô thu hẹp không gian chiến đấu của hắn lại.

Tên trùm hoảng hốt, hắn cảm thấy sợ hãi trước cô gái đang đứng trước mặt hắn giờ đây. Trong cơn tuyệt vọng, hắn gầm lên đầy sợ hãi: “Ánh sáng đỏ đó… ngươi sắp đạt tới cấp Chuyên Gia”

Hắn thấy mình không thể trốn được nữa, hắn quyết định dồn toàn bộ sức lực còn lại vào một nhát chém cuối cùng, một luồng khí màu đen lao thẳng về phía Elara.

Nhưng Elara đã chờ đợi khoảnh khắc này. Thay vì đỡ đòn, cô thẳng tay dùng lực, với cây kiếm đỏ tựa máu, cô vung kiếm nhẹ nhàng, lưỡi kiếm cắt đôi bóng tối. Nhát chém của cô sau đó truyền đến cả phía sau lưng gã. Lúc bấy giờ, gương mặt gã trông cắt không còn một giọt máu, sau đó hắn hét lên đầy đau đớn, nhát chém sau đó để lại một vết nứt sâu hoắm trên ngực hắn.

Trong tích tắc hắn mất hoảng loạn, Elara không bỏ lỡ cơ hội.

“Kết thúc rồi.”

Thanh kiếm của cô bùng sáng rực rỡ như một mặt trời thu nhỏ. “Lưỡi Gươm Phán Quyết!”

Cô không chém, mà đâm thẳng mũi kiếm vào điểm giao nhau của những đường gân bóng tối đang cuồn cuộn trên ngực hắn. Một luồng sáng đỏ cực mạnh xuyên thấu.

Tên trùm đờ đẫn. Miệng hắn há hốc, không phải để gào thét, mà để cho một luồng ánh sáng đỏ rực phụt ra. Máu phun ra tràn ngập từ trong cơ thể hắn, nhuộm đỏ cơ thể gã. Hắn gục xuống, thân thể đen nhẻm và bốc khói nghi ngút."

Trận chiến kết thúc.

Logus ngồi bệt xuống đất, toàn thân run rẩy. Cậu vừa chứng kiến một cảnh tượng vượt ngoài mọi giới hạn của trí tưởng tượng. Khoảng cách giữa cấp Nhập Môn và cấp Hành Giả không phải là một con số, nó là một vực thẳm không thể san lấp.

Kael vỗ nhẹ vào vai cậu, cố gắng kéo cậu đứng dậy.

“Giờ thì cậu hiểu rồi chứ?” Kael nói, giọng khàn đi. “Đây là cuộc chơi của những kẻ siêu phàm. Và chúng ta… chỉ là những con kiến vô tình lọt vào giữa trận chiến của họ.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free