Nhập Thế Lục - Chapter 10: Kí khuế ước
Lời đề nghị của Kael như một tảng băng vừa được ném vào lồng ngực cậu, lạnh buốt và nặng trĩu. Cậu cứng họng, không thể đưa ra câu trả lời ngay lập tức. Hàng ngàn suy nghĩ giằng xé trong tâm trí, giữa sự sống và những nguyên tắc mờ nhạt còn sót lại.
“Tôi... cần thêm chút thời gian,” cậu nói, giọng khô khốc.
Kael dường như đã lường trước được điều này. Gã gật đầu, ánh mắt không hề tỏ ra sốt ruột. “Ta hiểu được. Đi theo ta.”
Gã dẫn cậu đi dọc theo một hành lang lát đá lạnh lẽo, ánh đèn vàng vọt từ những ngọn đuốc trên tường hắt lên bóng hai người trải dài, méo mó. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và sự im lặng chết chóc. Kael dừng lại trước một cánh cửa gỗ sồi cũ kỹ, định đưa tay mở ra thì gã khựng lại, thoáng chút đăm chiêu.
“Thôi, phòng này hơi bừa bộn,” gã lẩm bẩm rồi ra hiệu cho cậu đi tiếp. “Ngươi ở tạm phòng bên này.”
Căn phòng thứ hai Kael đưa cậu đến khác một trời một vực so với căn hầm tối tăm nơi cậu bị giam giữ trước đó. Nó khang trang và sạch sẽ đến không ngờ. Một chiếc giường lớn với chăn nệm trắng tinh được đặt ngay ngắn ở góc phòng, bên cạnh là một chiếc bàn gỗ nhỏ và một cửa sổ có chấn song sắt kiên cố. Dù vật chất đủ đầy, không khí trong phòng vẫn mang lại một cảm giác ngột ngạt, giống như một chiếc lồng son được trang hoàng tỉ mỉ.
Cánh cửa nặng nề đóng sập lại sau lưng, tiếng chốt khóa vang lên khô khốc. Cậu vội lao đến bên cửa sổ, cố gắng tìm kiếm một con đường thoát thân. Nhưng đáp lại cậu chỉ là sự tuyệt vọng. Bên dưới là một khoảng sân rộng, và khắp nơi, từ trên tường thành cho đến các lối đi, đều có bóng người của Công Đoàn đi tuần tra. Bọn chúng di chuyển một cách im lặng và tập trung, ánh mắt sắc lẻm như dao găm, và tệ hơn cả, chúng đã biết mặt cậu. Trốn thoát lúc này chẳng khác nào tự sát.
Một cảm giác bất lực xâm chiếm lấy cậu. Cậu ngồi phịch xuống giường, vò đầu bứt tai. Con đường duy nhất để sống sót lúc này, trớ trêu thay, lại là làm theo yêu cầu của chúng. Hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại, cậu quyết định sẽ đối mặt với Kael.
Sau khi thông báo quyết định của mình, cậu được dẫn đến một căn phòng khác, lần này là một phòng thí nghiệm thực thụ. Mùi thuốc và thảo dược khô xộc thẳng vào mũi. Trên những kệ gỗ cao là hàng trăm lọ thủy tinh chứa đủ loại chất lỏng với màu sắc kỳ dị, bên cạnh là những dụng cụ pha chế bằng bạc và đồng sáng loáng. Mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn, như thể chúng biết chắc cậu sẽ đồng ý.
Kael đặt lên bàn một cuộn giấy da cũ. “Đây là công thức. Mọi nguyên liệu cần thiết đều có ở đây.”
Cậu mở cuộn giấy ra. Nét chữ bên trong quen thuộc, công thức này có đến chín phần giống với “Trấn”, loại thuốc mà cậu đã từng pha chế. Nhưng ở dòng cuối cùng, có một thành phần khiến cậu phải nhíu mày, một thứ cậu chưa từng nghe nói đến: máu nguyên chất của báo.
Trong thoáng chốc, cậu chợt hiểu ra. Có lẽ đây chính là mấu chốt. Để ổn định đạo lực hỗn loạn của một người mang dòng máu của loài nào, thì cần chính máu của loài đó làm chất dẫn, kết hợp với công dụng an thần của “Trấn”. Một giả thuyết táo bạo, nhưng lại vô cùng hợp lý.
Không chần chừ thêm nữa, cậu bắt tay vào việc. Dưới sự giám sát của Kael và vài tên tay sai, đôi tay cậu di chuyển một cách thuần thục. Từng loại thảo dược được cân đo chính xác, từng loại chất lỏng được hòa trộn theo một tỉ lệ hoàn hảo. Kỹ năng được mài giũa từ lần trước giúp cậu xử lý mọi thứ một cách nhanh chóng. Cuối cùng, cậu cẩn thận mở chiếc lọ pha lê chứa thứ chất lỏng màu đỏ thẫm. Máu báo. Cậu nhỏ từng giọt vào hỗn hợp đang sôi sục.
Lọ thuốc hoàn thành có màu xanh lục bảo, trong suốt và không một chút vẩn đục, không khác gì “Trấn”. Nhưng khi cầm nó trên tay, cậu cảm nhận được một luồng năng lượng hoang dại, âm ỉ ẩn sâu bên trong.
Cậu đưa lọ thuốc cho Kael. Gã đón lấy, ánh mắt lộ rõ vẻ sốt ruột và hy vọng. Cả đám người lập tức di chuyển đến phòng của “đại ca”. Người đàn ông nằm trên giường vẫn bất động, hơi thở yếu ớt. Kael cẩn thận đổ lọ thuốc vào miệng hắn.
Một khoảnh khắc im lặng đến nghẹt thở. Bất chợt, người đàn ông trên giường co giật nhẹ, mí mắt run rẩy như sắp mở ra. Một tia hy vọng lóe lên trong mắt tất cả mọi người. Cứ tưởng cậu đã thành công.
Nhưng rồi, cũng nhanh như lúc nó xuất hiện, phản ứng đó tắt lịm. Người đàn ông lại chìm vào giấc ngủ sâu, hơi thở trở lại trạng thái mong manh như trước.
Không gian như đông cứng lại. Ngay lập tức, hàng vạn luồng sát khí lạnh như băng đồng loạt phóng thẳng về phía cậu. Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, mồ hôi túa ra ướt đẫm trán. Cậu có thể cảm nhận được ánh mắt của những kẻ xung quanh đã chuyển từ hy vọng sang thịnh nộ, sẵn sàng xé xác cậu ra thành trăm mảnh.
“Khoan đã!”
Giọng Kael vang lên, cắt ngang bầu không khí chết chóc. Gã đứng chắn trước mặt cậu, hai tay giang ra. “Chuyện này không thể là lỗi của cậu ta! Rõ ràng đã có phản ứng! Có lẽ thuốc cần thêm thời gian để phát huy tác dụng!”
Gã cố gắng trấn an đám đông đang giận dữ, nhưng sự nghi ngờ và sát ý vẫn lơ lửng trong không khí. Tim cậu đập như trống trận, tâm trí rối bời tìm cách thoát khỏi tình thế ngàn cân treo sợi tóc này.
Đúng lúc đó, một giọng nói thì thầm, cổ xưa và đầy ma mị vang lên từ sâu trong tâm thức cậu, giọng nói của cuốn cấm thư.
“Ta… có thể giải quyết rắc rối này cho ngươi.”
Logus giật mình, mắt mở to. Giọng nói đó vang lên rõ ràng trong đầu cậu, thế nhưng nhìn xung quanh, không ai trong đám người của Kael có vẻ gì là nghe thấy. Sát khí trong phòng vẫn dày đặc, hướng về phía cậu.
“Ngươi... ngươi biết cách cứu anh ta?” Cậu thầm thì trong tâm trí, vừa kinh ngạc vừa hoài nghi.
“Hắn ta không chỉ bị thương,” giọng nói cổ xưa đó cười khẽ, đầy vẻ tự mãn. “Có một thứ thuốc độc của Tâm Niệm đang gặm nhấm ý chí, giam hắn trong giấc mộng vĩnh hằng. Ta có thể giúp ngươi ‘dọn dẹp’ thứ rác rưởi đó. Đổi lại đó, chỉ cần ngươi kí khuế ước với ta thôi, mọi chuyện còn lại cứ để ta lo liệu.”
Tim Logus đập thình thịch. Cỗ máy sinh tồn trong đầu cậu quay cuồng. Đây rõ ràng là một thỏa thuận với quỷ dữ. Nhưng nhìn vào những ánh mắt đang hằn học nhìn mình, cậu biết mình không còn lựa chọn nào khác.
Cậu ngẩng đầu lên, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể. “Anh ta không chỉ bị thương. Trong người anh ta còn có một loại độc dược khác, một thứ thuốc liên quan đến loại sức mạnh khác. Tôi cần thời gian để suy nghĩ cách giải nó.”
“Im đi! Mày đang cố tìm cách trì hoãn thì có!” Một tên tay sai gầm lên, tiến lên một bước.
Mấy tên khác cũng nháo nhào theo sau: “Đúng đấy… Bắt thằng nhóc lừa đảo này lại ngay.”
“Đợi đã!” Kael quát lên, giọng đầy uy lực. Gã nhìn sâu vào mắt Logus, như muốn tìm kiếm dấu hiệu của sự dối trá, nhưng cuối cùng gã gật đầu. “Được. Ta cho ngươi thời gian. Nhưng đừng có trò gì cả.” Ánh mắt gã như lưỡi dao: Mọi hy vọng của ta đặt vào ngươi đấy.
Đám đông gầm gừ bất mãn, nhưng cuối cùng cũng rút lui, để Logus lại một mình trong phòng thí nghiệm ngột ngạt. Cánh cửa đóng sập lại, tiếng chốt khóa nghe thật đáng sợ.
“Được rồi,” Logus thở dài trong đầu. “Giờ thì nói rõ cho ta đi. Ngươi thực sự có thể cứu được anh ta? Và ta cần phải trả cái giá gì?”
“Ta không cần ngươi phải trả giá gì cả, chỉ cần kí khuế ước… Ngươi chỉ cần ngồi im thôi,” giọng nói đó ve vãn. “Khế ước rất đơn giản. Ta chỉ nhắc lại cho ngươi khỏi quên. Ta sẽ cho ngươi sức mạnh để sống sót và vượt qua những tình huống như thế này. Đổi lại, ngươi cung cấp cho ta... những thứ đồ ăn. Đôi bên cùng có lợi. Ngươi rất muốn sống, phải không? Ký kết đi.”
Logus đi tới đi lui trong phòng. Lương tâm cậu giằng xé dữ dội. Cậu nhớ đến Adrill, đến bà dì bán súp, đến cảm giác được sống một cuộc đời bình thường. Nhưng rồi cậu lại nhớ đến cảm giác lưỡi dao kề cổ, ánh mắt sát khí của đám người ngoài kia. Sự sống hay lương tri? Trong thế giới tàn khốc này, dường như cậu không thể có cả hai. Cậu còn phải tìm con đường để trở về thế giới cũ nữa. Cậu cần sức mạnh để làm việc đó, và tri thức của nó sẽ làm một công cụ cực hữu ích kể cả bây giờ lẫn sau này.
Cuối cùng, sự sinh tồn chiến thắng nỗi bất an. Cậu dừng lại, giọng đầy cam chịu: “Được. Ta đồng ý.”
“Tuyệt vời! Một lựa chọn sáng suốt!” Giọng nói đó vui sướng. “Hãy đặt tay lên trang giấy, và cho ta một giọt máu của ngươi.”
Logus rút con dao nhỏ luôn mang theo người, do dự một giây, rồi quyết định rạch một đường nhỏ trên đầu ngón tay. Một giọt máu đỏ tươi rơi xuống trang bìa da đen của cuốn sách.
Điều kinh ngạc xảy ra. Giọt máu không nằm trên bề mặt, mà như bị hút vào trong, biến mất không một dấu vết. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng màu tím đen bùng lên từ cuốn sách, ôm lấy lấy cậu. Nó không ấm áp, mà lạnh buốt, thấu tận xương tủy. Cậu cảm thấy như có một sợi dây xích vô hình, nặng nề và lạnh lẽo, vừa được xiết chặt, kết nối sâu thẳm trong linh hồn cậu với thực thể trong cuốn sách.
“Tốt lắm,” giọng nói vang lên, giờ đây nghe rõ và gần gũi hơn bao giờ hết, như thể nó đang nói ngay bên tai. “Đây là khế ước. Ta không thể trực tiếp hại ngươi, và ngươi cũng không thể hủy bỏ ta. Từ giờ, chúng ta là... cộng sự. Giờ thì để ta giải quyết chuyện nhỏ cho ngươi.”
“Chờ đã!” Logus hoảng hốt. “Ngươi định ‘ăn’ thứ thuốc độc đó như lần trước ngươi ‘ăn’ tâm trí của gã xấu số kia đấy chứ? Hắn ta sẽ trở nên thất thần, mất hồn như một cái xác không hồn mất!”
“Cứ yên tâm,” giọng nói đầy vẻ kiêu ngạo. “Lần trước là vì ta quá đói. Giờ thì khác. Ta có thể ăn một cách... tinh vi. Chỉ ăn chính xác thứ ta muốn, và để lại những thứ không cần thiết. Giống như người thợ kim hoàn tách vàng khỏi quặng vậy. Để ta làm.”
Logus hít một hơi sâu, cố gắng che giấu mọi cảm xúc trên mặt. Cậu gõ cửa, yêu cầu được vào phòng “đại ca” một mình để thực hiện “phương pháp cuối cùng”. Kael nhìn cậu đầy nghi hoặc, nhưng cuối cùng gật đầu, ra hiệu cho đám tay sai canh giữ bên ngoài.
Trong căn phòng tĩnh mịch, Logus đặt cuốn sách lên ngực người đàn ông. “Làm đi.”
Cuốn sách không mở ra, nhưng một cái miệng đen ngòm, được tạo thành từ bóng tối và những ký tự cổ, bỗng hiện lên trên bìa sách. Nó há to, không phát ra âm thanh, nhưng Logus có thể cảm nhận được một lực hút khủng khiếp đang nhắm thẳng vào người đàn ông. Một luồng khói mỏng màu xám đục, lấm tấm những hạt ánh sáng đen, từ từ được rút ra từ trán người đàn ông và bị nuốt chửng vào cái miệng đó.
Chỉ sau vài giây, cái miệng biến mất. Mọi chuyện kết thúc.
Vài phút trôi qua trong im lặng. Bỗng, người đàn ông trên giường rên lên một tiếng yếu ớt. Mí mắt hắn run rẩy, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt hắn thoáng bối rối, nhưng dần trở nên thanh tỉnh. Hắn quay đầu, nhìn Logus đang đẫm mồ hôi lạnh, rồi nhìn ra đám người đang sửng sốt ngoài cửa.
“Kael...” Hắn lên tiếng, giọng khàn đục vì lâu ngày không nói. “Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Logus thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng cậu không chút vui mừng. Sợi dây xích vô hình trong linh hồn cậu nặng trĩu. Cái giá cho sự sống sót này, rốt cuộc sẽ là gì?