Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 99: Tứ Trưởng lão

"Ngọc Hoa tỷ tỷ, hình như muội vừa thấy Tứ Trưởng lão." Trần Thanh Sam lúc này đang bị bịt mắt. Dựa vào những gì nhìn thấy trước khi bị bịt mắt, cô bé nhận ra có hai người xuất hiện đột ngột: một nữ nhân tóc vàng lạ mặt và người còn lại là Tứ Trưởng lão trong gia tộc.

Theo trí nhớ của Thanh Sam, vị Tứ Trưởng lão này hay lui tới bàn chuyện chính sự với cha cô bé, lại còn thường cho cô bé kẹo ngon, nên Thanh Sam có chút thiện cảm với vị trưởng lão này.

"Đúng vậy, ông ấy đến để giúp đỡ chúng ta." Giọng nói của nàng gia nhân vẫn điềm đạm như mọi ngày, khiến người nghe cảm thấy thoải mái. Nàng dùng tay còn lại bịt tai tiểu thư, rồi ép mặt cô bé vào người mình.

"Mà sao tỷ lại che mắt muội vậy? Muội còn nghe thấy rất nhiều tiếng hét nữa?" Dù bị bịt hai tai nhưng với thính lực của người tu luyện, Thanh Sam vẫn có thể nghe được âm thanh ở phạm vi gần. Xen lẫn với giọng nói của Ngọc Hoa, cô bé còn nghe thấy những âm thanh khác như tiếng la hét, chém giết không rõ ràng.

"Có vài thứ rất đáng sợ đang diễn ra, người không nên nhìn đâu." Ngọc Hoa vẫn giữ nguyên giọng nói êm ả như vậy, nhưng đôi mắt của nàng lại đang trầm trọng nhìn khung cảnh trước mặt.

Chẳng biết vì lý do gì, tất cả kẻ địch như thể phát điên mà lao vào bọn họ như con thiêu thân. Mục tiêu của chúng là Lệ Phi Vân, nhưng đây cũng chỉ là những sự giãy giụa cuối cùng. Hàng loạt kiếm khí từ trên trời giáng xuống như một cơn mưa, nhưng đã nhắm vào các mục tiêu cụ thể. Hầu hết đều chết ngay đòn đầu tiên; những kẻ xui xẻo hơn thì vẫn còn sống thêm một lúc để la hét hoặc rên rỉ, nhưng rồi cũng chìm vào tĩnh lặng. Chỉ trong chốc lát, toàn bộ gần một trăm kẻ địch đã bị tiêu diệt. Đây là một cuộc thảm sát đẫm máu, là lý do Ngọc Hoa phải che mắt Thanh Sam lại.

Vị Tứ Trưởng lão từ giữa không trung dần hạ xuống như một chiếc lá rơi, liếc mắt ra hiệu cho thủ hạ dọn dẹp, sau đó đến phía trước Ngọc Hoa hành lễ.

"Ta hộ giá chậm trễ, khiến tiểu thư hoảng sợ rồi."

Ngọc Hoa lúc này mới bỏ tay ra, để Thanh Sam tự do hành động. Đã có vị này ở đây thì coi như an toàn rồi.

"Tứ Trưởng lão, thúc đến thật đúng lúc, hãy cho mấy tên xấu xa kia một bài học... Ủa, đi đâu hết rồi?" Trần Thanh Sam thấy người trước mặt liền mừng rỡ. Nàng không rõ vị này mạnh như thế nào, chỉ biết cấp bậc trưởng lão thì chắc chắn rất mạnh, đủ sức quét sạch tứ phương. Nhưng khi nhìn ra phía cảng biển thì đã không còn một bóng kẻ địch nào, nên hơi bất ngờ.

"Tiểu thư ��ừng lo, những kẻ đó đã bị xử lý."

"Wow, không hổ là trưởng lão của chúng ta, thúc mạnh thật đấy!" Thanh Sam không biết quá trình diễn ra như thế nào, nhưng kết quả vẫn đúng theo ý cô bé nên cũng không quan tâm quá trình lắm.

Ngô Trung sau khi phụ giúp mọi người dọn dẹp xong, liền đi vòng qua vị trưởng lão để đến chỗ Thanh Sam.

"Cái thứ vô dụng!"

Đột nhiên một câu nói vang vọng bên tai, là giọng nói của vị trưởng lão kia, không có bất cứ ai nghe thấy, ngoài cậu hộ vệ trẻ này. Đây là một lời trách mắng mà Ngô Trung chỉ biết cúi đầu và không thể cãi được. Vào thời điểm nữ nhân tóc vàng chỉ còn cách chủ tử một bước chân, hắn lại không có bất cứ nhận thức gì về mối nguy hiểm. Nếu không có trưởng lão can thiệp thì số phận của Thanh Sam khó mà nói trước được.

Dù điều này có phần quá chủ quan. Đừng nói là Ngô Trung, hai tên chấp sự cũng không khác là bao, thậm chí cấp bậc hộ pháp của gia tộc cũng chưa chắc sẽ nhận ra ngay. Nếu là người thường, có lẽ họ sẽ không để tâm vì đây nằm ngoài khả năng của họ, cùng lắm cúi đầu dạ vâng rồi chửi thầm lại. Ngô Trung thì thật sự suy ngẫm, hắn đang thất vọng tột độ với thực lực của bản thân.

"Thật sự còn quá yếu." Ngô Trung nắm chặt tay, thầm tự trách.

Tứ Trưởng lão đã đến thì mặc nhiên ông ta sẽ là người chỉ đạo. Dưới sự cầu khẩn của Lệ Phi Vân, vị trưởng lão này liền ra sức chữa trị cho Lệ Thừa Đoan.

'Tái tạo tế bào'

Một luồng Nguyên Khí cực lớn được truyền vào bên trong cơ thể, bao phủ lấy toàn bộ lục phủ ngũ tạng cùng căn cốt. Với nguồn năng lượng được cung cấp, các vết thương đã liền lại, những bộ phận bị lệch khỏi vị trí đã quay trở lại ban đầu, những phần bị gãy vỡ hiển nhiên cũng không ngoại lệ. Chẳng mấy chốc đã không còn vết thương nào nữa, nhưng chàng trai kia vẫn chưa thể tỉnh lại. Năng lực này cơ bản chỉ là đẩy nhanh hồi phục, chứ không thể chữa được bệnh và độc, đến đây thì Lâm Chí Thiên mới ra tay.

Qua việc khám lâm sàng, Chí Thiên giật mình khi phát hiện ra Lệ Thừa Đoan dính loại độc giống hệt vụ nhà họ Lữ. Nhờ kinh nghiệm từ trước, hắn không tốn quá nhiều thời gian để giúp Thừa Đoan tỉnh lại. Khi vị thế tử này chậm rãi mở đôi mắt, khung cảnh đầu tiên hắn nhìn thấy là một cô gái lao đến ôm chầm lấy mình.

"Lệ ca ca, huynh có sao không?" Lệ Phi Vân hai mắt đẫm lệ, nhìn đối phương với ánh mắt đầy lo lắng.

Lệ Thừa Đoan chỉ vừa tỉnh lại nên không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sau khi lãnh trọn vụ nổ vượt quá sức chịu đựng thì hắn đã không còn ký ức nào sau đó. Chí Thiên ở bên cạnh bình tĩnh tường thuật lại, để một nữ nhân nước mắt giàn giụa này kể thì chẳng biết khi nào mới rõ được.

"Ra là vậy, đúng là không ai ngờ được mà." Lệ Thừa Đoan quan sát xung quanh, trong lòng đã an tâm phần nào. Sau đó hắn nhìn về phía Thanh Sam, cô gái bé nhỏ chỉ vô tình ngồi cùng bàn ăn cách đây vài tháng. Ai mà ngờ được nhân duyên mơ hồ ấy, vậy mà lại là sợi dây cứu mạng trong phút chốc.

Lệ Thừa Đoan xem xét một chút thương thế, thấy không có gì trở ngại liền tiến về phía nhóm người Trần gia.

"Tại hạ Lệ Thừa Đoan, xin đa tạ sự giúp đỡ của chư vị." Người này trút bỏ thân phận cao quý, cúi mình hành lễ với những người gia nhân.

"Cậu hẳn là Tĩnh An thế tử?" Tứ Trưởng lão chẳng biết từ lúc nào đã đứng ngay trước mặt, đột ngột lên tiếng khiến vị thế tử thoáng giật mình.

"Ơn này của ngài, Tĩnh An phủ nhất định sẽ trả." Lệ Thừa Đoan chỉ cần liếc mắt đã nhận ra sức mạnh của người này, một cường giả Phản Trọng Lực đích thực. Qua lời kể của đồng bạn, đây chính là nhân tố chính giúp lật ngược tình thế vừa rồi.

"Cậu thật sự rất may mắn, may mà gặp được tiểu thư nhà ta nên mới thoát được một kiếp nạn." Vị trưởng lão không quá để tâm, đồng thời nhắc nhẹ về Thanh Sam để lôi kéo quan hệ.

Sau khi chào hỏi nhau đôi lời, Thừa Đoan muốn rời đi thì hắn lại nghe thấy một câu hỏi kỳ lạ.

"Thế tử, xin lỗi nếu lão phu nhiều chuyện, nhưng nữ tử kia là ai?"

Hắn ngừng bước, đôi mắt trở nên sắc lạnh, khuôn mặt không còn vẻ hòa nhã như vừa rồi. Vị công tử này quay người lại, nhìn thẳng vào mắt đối phương.

"Đó là biểu muội của ta, không biết ông hỏi v��y có ý gì?" Hắn lúc này không còn nể mặt đối phương nữa, thẳng thắn hỏi ngược.

"Ha ha ha. Thế tử không cần nhìn ta với ánh mắt như vậy. Chỉ là lão phu nghe nói Tĩnh An Vương chỉ có duy nhất một người con, chưa từng nghe nói có con gái nên ta hơi tò mò." Nhìn thái độ của đối phương, vị trưởng lão này không hỏi tới cùng mà lại phẩy tay cho qua, không muốn làm lớn chuyện.

Lệ Thừa Đoan nghe vậy cũng không nói gì thêm, liền quay lưng rời đi.

"Có thể là ai nhỉ?" Tứ Trưởng lão dù nói vậy nhưng trong đầu vẫn tiếp tục suy nghĩ về vấn đề này.

Qua trận chiến vừa rồi, ông ta biết được mục tiêu của nữ nhân tóc vàng là hai người trẻ tuổi này. Lệ Thừa Đoan là thanh niên hào kiệt vang danh thiên hạ thì không cần nói. Còn cô gái đi cùng là ai? Đó vốn chỉ là một sự tò mò vô hại, nhưng thái độ của đối phương càng khiến Tứ Trưởng lão phải ngẫm lại một hồi.

"Biểu muội" là từ để chỉ em họ thuộc bên ngoại, mà nếu thế thì không nên có họ Lệ mới đúng. Từ đó cho thấy nữ nhân này đang dùng họ giả. Nhưng tại sao phải dùng tên gi�� nếu bản thân không có gì cần che giấu? Như vậy, cái tên Lệ Phi Vân cũng có thể là giả. Sau đó, ông ta dựa vào hiểu biết và trí nhớ của mình về vị Tĩnh An Vương, tìm kiếm các mối liên hệ để tìm ra manh mối. Sau một hồi đứng bần thần một mình, ông ta như đã nhận ra điều gì đó.

"Ngọc Hoa!" Âm thanh truyền đến tai nàng hầu, chỉ có nàng nghe được dù đang đứng bên cạnh người khác.

Nữ gia nhân lặng lẽ rời khỏi nhóm, đi về phía lời gọi.

"Nô tỳ có mặt, không biết Tứ Trưởng lão có gì dặn dò?" Nàng ấy hành lễ, hỏi dò.

"Ngươi hãy để tiểu thư gần gũi với nữ tử tên Lệ Phi Vân kia, nhớ làm sao cho tự nhiên một chút." Gã trung niên nói gọn trong một câu, đồng thời đưa mắt về phía Thanh Sam.

"Vì đó là người có quan hệ với Tĩnh An Vương?" Khi nghe yêu cầu, Ngọc Hoa có chút nghi hoặc trong lòng nên bèn hỏi.

Dựa vào suy đoán, đây là lý do duy nhất để làm một hành động mang tính chất chính trị như thế này.

"Nếu chỉ là họ hàng của một Vương thì không đáng để ta làm trò này, phải là thứ gì đó cao hơn nữa cơ. Hiện tại ngươi không cần biết nhiều, cứ theo lời ta là được." Ông ta không trả lời trực tiếp, chỉ đưa ra vài lời mập mờ rồi rời đi.

Ngọc Hoa dù không rời mắt nhưng lại không thấy bất cứ dấu hiệu nào của đối phương, đành phải làm theo lệnh mà thôi. Nàng không biết rằng, ngay trên đỉnh đầu nàng cách khoảng một dặm thì đang có một người lơ lửng ở đó. Tứ Trưởng lão quan sát, tầm nhìn gần như bao trùm toàn bộ khu dân cư thuộc quận Giang Trà. Từ các cuộc chiến nhỏ của Cai đội đến trận chiến tại nha môn của Cai cơ, không gì là thoát được tầm quan sát này.

Dù gọi là quan sát, nhưng nói cho đúng hơn thì là cảm nhận khí tức.

"Đây có thể gọi là trong họa có phúc. Nếu ta tận dụng tốt cơ hội, Trần gia sẽ bước lên một bậc thang lớn."

Tất cả đã dọn dẹp xong, chỉ còn chờ đợi người dẫn đầu đưa ra chỉ thị tiếp theo. Một lúc sau, Tứ Trưởng lão đã quay trở lại. Ông ta ngỏ ý muốn cùng Thanh Sam tiếp tục công cuộc giải cứu, vừa đúng ý của nàng tiểu thư nhỏ nên cô bé rất vui sướng.

"Ba vị có muốn đi với chúng ta không?" Vị trưởng lão quay sang nhóm Thừa Đoan để hỏi ý.

"Dù sao mọi chuyện cũng từ ta mà ra, nên đành thêm chút sức mọn vậy." Thừa Đoan gãi vùng thái dương, ngượng ngùng đồng ý. Thế tử này đương nhiên nhận thức được hầu hết sự việc diễn ra đều nhắm vào bọn hắn.

Như thế, đội hình cứu viện đã được thành lập với sự bổ sung là cường giả Lệ Thừa Đoan và Tứ Trưởng lão. Do đã nắm rõ vị trí các nơi quan trọng, đội ngũ này đã nhanh chóng tham chiến ở nhiều mặt trận. Và hiển nhiên đều bị giải quyết một cách vô cùng dễ dàng, bởi kẻ thù cấp bậc Cai đội chỉ khoảng Tam Thập Trùng Thiên. Cho đến nha môn, nơi cuộc chiến của người đứng đầu diễn ra, thì đã đến hồi kết.

Cảnh Tuấn Điền, Cai cơ của quận Giang Trà, bị ngọn giáo đâm xuyên người, ghim chặt vào bức tường. Từ phần ngực phải đến cánh tay đã biến mất, chỉ còn một cái lỗ lớn be bét máu. Chiến giáp đã bị đánh tan thành từng mảnh, chiếc thương đã chinh chiến nhiều năm giờ đã gãy làm nhiều khúc. Nơi vốn là nha môn cùng các công trình trong phạm vi vài dặm đã trở thành bình địa, không biết đã có bao nhiêu người vô tội phải chết vì dư chấn này.

Gã Cai cơ lúc này đã không còn cử động, dù chưa chết nhưng chỉ là kéo dài chút hơi tàn. Thạch Ngưu dù là kẻ thắng nhưng tình thế lại không khá hơn là bao. Toàn bộ cơ thể đều nhuốm máu, hàng loạt mảnh da đã bị cắt xé sau trận chiến, c��c cơ quan nội tạng trong cơ thể thì đã nát bấy hết. Gã đã mất đi cánh tay phải, một bên mắt đã không còn tròng mắt mà chỉ còn là một hốc sâu hoắm.

Thạch Ngưu lê từng bước như một tên tật nguyền về phía kẻ thù. Hắn muốn xử lý y, tận tay giết chết y. Chính động lực ấy mới giúp gã luyện tập không ngừng, thậm chí vứt đi tâm tính của bản thân mà cam tâm làm chó cho kẻ khác, mặc kệ mạng sống của vô số người, tất cả chỉ để báo thù cho em gái.

Thạch Ngưu giơ nắm đấm, dồn toàn bộ chút sức lực cuối cùng của mình, nhắm thẳng vào đầu đối phương nhằm đánh nát đầu y. Nhưng đột nhiên cú đấm đó lại bị nắm lại bởi một kẻ mà Thạch Ngưu không hề biết.

"Đến đây là được rồi." Một người đàn ông trung niên chẳng biết từ đâu xuất hiện, đồng thời tỏa ra một chút khí tức để đẩy ngược Thạch Ngưu về sau vài thước.

"Cường giả Phản Trọng Lực?" Thạch Ngưu hiển nhiên nhận ra đối phương đã vượt qua Ngũ Thập Trùng Thiên, thực lực mạnh hơn mình rất nhiều lần.

Đến lúc này, gã nghe thấy tiếng bước chân của một nhóm người đang đến gần.

"Tĩnh An Thế tử?" Thạch Ngưu lập tức nhận ra Thừa Đoan, đồng thời hiểu được tình thế của mình lúc này sẽ đi về đâu.

"Tại sao... ta đã làm đến mức này mà vẫn không thể đòi lại công bằng? Trong khi cái tên cẩu quan kia lại được cứu. Chỉ một bước nữa thôi, lại không thể với đến." Với những kẻ này ở đây, Thạch Ngưu đã không còn cơ hội để trả thù, chỉ còn biết than thân trách phận.

Tác dụng phụ của dược liệu đã bắt đầu từ lâu, nhịp tim đập loạn xạ như tiếng trống, phổi dần suy yếu, các nội tạng khác đã ngừng hoạt động. Hai mắt mờ dần theo từng nhịp thở, những cơn đau đầu liên hồi như búa bổ trực tiếp vào sọ, các thớ cơ tứ chi đã không còn phản hồi ý chí của não bộ, máu bắt đầu rỉ ra từ khắp những nơi có thể chảy. Thời gian sống của hắn sẽ kết thúc trong giây lát.

"Ta hận thế nhân vô tình, ta hận trời cao không có mắt, ta hận bản thân mình yếu đuối. Nếu có kiếp sau, ta thề sẽ diệt hết đám súc sinh coi trời bằng vung này, để tẩy sạch ô uế của nhân gian." Hắn ngước lên trời, đặt tay lên ngực trái, dùng toàn bộ sức lực cuối cùng, nói ra những tâm tư còn đọng lại trong lòng.

Có chút buồn bã, có chút tiếc hận, có chút không cam lòng.

Suy cho cùng, Thạch Ngưu vốn không phải kẻ tàn ác gì, cũng như bao nhiêu người khác tay lấm chân bùn và có một chút thực lực. Y rơi vào tình thế này vì là một trong số các nạn nhân của đám quan lại thối nát, cha mẹ mất sớm chỉ còn lại cô em gái bé bỏng mà hắn cũng không cứu được. Nếu hắn sai, thì chính là vì đã lập giao kèo với kẻ khác mà trở thành quân cờ trong một kế hoạch khủng bố. Dân đen nhỏ bé, một khi không có thực lực và địa vị, thì khó lòng xoay chuyển vận mệnh.

Sau lời nói kia, hắn đã trút hơi thở cuối cùng, nhưng vẫn đứng đó sừng sững như một pho tượng. Dù có chết, hắn vẫn thống hận trời xanh vì mối thù vẫn chưa trả. Dù có chết, hắn cũng không cho phép bản thân đổ gục xuống, không cho phép bản thân phải nằm dưới chân kẻ khác lần nào nữa.

Khung cảnh ấy thật sự chấn động đối với người khác, đặc biệt là những người còn trẻ nh�� Lệ Thừa Đoan hay Ngô Trung. Dù không hiểu được mọi việc là gì, nhưng cái ý chí bất khuất ấy thật sự đáng ngưỡng mộ.

"Có uẩn khúc nào đó!" Dù đã chinh chiến nhiều năm, thế tử chưa bao giờ gặp cảnh tượng này, cho nên hắn đã đặt ra nghi vấn về gã Cai cơ ở đây.

Nhóm gia nhân chạy đến đỡ lấy Cảnh Tuấn Điền, sau đó Lâm Chí Thiên ra tay cứu chữa.

"Đây là...?" Cai cơ hé mắt nhìn khung cảnh xung quanh thì thấy có rất nhiều người lạ mặt, trong vô thức đặt ra câu hỏi.

"Chào đạo hữu, ta là trưởng lão của Trần gia từ Vô Thương Thành. Không biết ông đã từng nghe nói đến chưa? Chúng ta bàn bạc một chút việc, được chứ?" Tứ Trưởng lão lớn tiếng chào hỏi, vỗ mạnh vào vai đối phương khiến y đau thấu xương.

Nội dung biên tập này được thực hiện bởi truyen.free và được bảo vệ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free