Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 90: Lại trọng thương

Tiếng hét thất thanh của Thu Phượng đánh động tâm trí Ngô Trung, kéo hắn ra khỏi cơn mơ màng. Trước mắt hắn lúc này chỉ là vài tia sáng lẻ loi lọt qua kẽ hở, đủ để hắn nhận thức rõ tình cảnh của bản thân. Cơ thể hắn kẹt cứng vào đống đất đá, một phần mái dốc mất ổn định đã sập xuống, đè nặng lên người. Cơn đau như xé toạc toàn thân, nhưng Ngô Trung vẫn gắng gượng cựa quậy từng chút một. Đầu tiên là các ngón tay, hắn duỗi thẳng bàn tay, vận dụng Hoả Tuyệt ở cấp độ thấp nhất, hướng về phía đống đất đá. Nhiệt độ này vừa đủ để làm khô đất đá, khiến chúng nứt vỡ, mở đường cho hắn thoát ra ngoài một cách khó nhọc.

Do mất máu, thị giác của hắn trở nên mờ ảo, nhạt nhòa, nhưng Ngô Trung vẫn lờ mờ nhận ra khung cảnh phía trước: Thu Phượng đang gặp nguy hiểm đến tính mạng.

"Không ổn, nàng là một chiến lực quan trọng, không thể để mất!" Lòng hắn dấy lên một sự cấp bách.

'Thập Tam Trùng Thiên, Phong Tuyệt - Phong Ảnh Bộ'.

Hắn lao đi với tốc độ tối đa, nhân tiện nhặt thanh kiếm Thu Phượng đánh rơi trên đường. Cả Cuồng Hoả Quyền và Bạo Liên Hoa đều không thể xuyên thủng lớp vảy phòng ngự của sinh vật, nên hắn muốn thử một cách khác. Với bước chân nhẹ tựa cơn gió thoảng, sinh vật kia không hề phát hiện ra Ngô Trung đang tiến lại gần. Ngô Trung nhặt lên thanh kiếm mà nàng đánh rơi, sau đó nheo mắt tập trung, quan sát kỹ từng bộ phận của sinh vật.

"Quả nhiên không nhìn nhầm!" Ngô Trung khẽ nhếch môi nở nụ cười, hắn lập tức nhận ra một cơ hội.

Có lẽ, âm thanh rên rỉ của Thu Phượng đã giúp Ngô Trung một phần tiếp cận mục tiêu. Thứ duy nhất nàng có thể cảm nhận được là cơn đau của những chiếc xương đang gãy, cảm giác bóp nghẹt như muốn ép nát nội tạng. Lúc này nàng không còn chút sức lực nào để kêu la, ngay cả việc nói hay hít thở cũng trở nên vô cùng khó khăn. Sinh vật này nhìn Thu Phượng yếu dần, thích thú nhìn con mồi yếu dần, bất lực đến cùng cực, sau đó mở miệng ra nhằm nuốt chửng nàng.

"Súc sinh, cút đi!" Giọng nói bất chợt vang lên ngay sát bên.

Lời vừa dứt, Ngô Trung vận Hoả Tuyệt, ngọn lửa lập tức bao trùm lưỡi kiếm. Không một chút chần chừ, hắn đâm sâu thanh kiếm vào mang của sinh vật. Mặc dù ngoại hình giống rắn, nhưng đây thực chất là một loài cá. Rắn biển không có mang ở hai bên, nên chúng phải ngoi lên mặt nước để hít thở định kỳ. Ngô Trung vốn cũng tưởng nó là rắn, nhưng khi nhìn kỹ phần đầu, hắn phát hiện những đường màu đen chính là mang đang khép lại. Và hắn nhận ra đ��y chính là một điểm yếu sinh học của loài sinh vật này.

Lưỡi kiếm đâm sâu vào trong, một phần cánh tay hắn cũng lút vào mang. Sức nóng của Hoả Tuyệt bùng cháy, nhiệt lượng từ lưỡi kiếm truyền thẳng đến phần da thịt nhạy cảm ẩn sâu bên trong mang. Cảm giác đau đớn tột cùng của con thủy thú này chẳng cần phải nói cũng biết, nếu so sánh thì chẳng khác nào bị dùng một que diêm đang cháy thọc mạnh vào mũi và ngoáy tít.

Sinh vật gầm lên một tiếng đau đớn, giãy giụa điên cuồng, vùng vẫy dữ dội. Nó đã không còn quan tâm đến Thu Phượng mà văng nàng xuống đất, phần thân quét ngang mặt đất thẳng về phía Ngô Trung. Hắn nhanh chóng nhảy lên không trung để tránh né, đồng thời đưa mắt nhìn theo. Hắn đã lĩnh một đòn nặng, nếu thêm cú nữa thì sợ rằng sẽ bất tỉnh nhân sự, nên vô thức dồn sự chú ý vào cái đuôi. Bỗng hắn thấy nơi hắn vừa nhảy lên bỗng tối sầm lại, linh cảm mách bảo có điều chẳng lành, hắn vội xoay người và thấy một chiếc vây đang sà xuống.

"Ặc!" Ngô Trung đã bị chiếc vây sắc như lưỡi đao đánh trúng, cảm giác như một con muỗi bị đập bẹp dí xuống nền đất.

Nó giãy giụa một lát rồi quay trở lại lòng biển, bỏ lại hiện trường hoang tàn.

"Khụ khụ... Nó chưa quay lại, phải mau chạy thôi!" Ngô Trung sặc sụa, một dòng máu đỏ tươi chảy ra khỏi miệng.

May mắn rằng đòn tấn công vừa rồi yếu hơn cú trước, nhờ thế hắn vẫn còn giữ được ý thức mặc dù cơ thể như muốn vỡ vụn. Hắn cố gắng đứng dậy, lê từng bước nặng nhọc về phía Thu Phượng. Nàng ta lúc này đã bất tỉnh, nhiều nơi trên người đã bị bầm tím.

"Tỷ cố lên, ta sẽ đưa tỷ về Lữ gia, rồi chúng ta sẽ an toàn." Hắn nhẹ giọng nói.

Việc di chuyển người bị thương không hề đơn giản, đòi hỏi phải hiểu rõ tình trạng nạn nhân, nếu làm sai cách, có thể khiến nàng bị thương nặng hơn. Nhưng tình thế này không cho phép hắn trì hoãn, càng chậm trễ thì có nguy cơ sinh vật kia sẽ trở lại. Ngô Trung bế Thu Phượng lên tay, khập khiễng lao đi bằng Phong Ảnh Bộ. Cú va chạm ban nãy đã khiến vài khúc xương bị trật khớp và nứt vỡ, chân hắn đã không còn có thể chạy bình thường. Mỗi bước chạy tựa hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt, hắn phải cắn răng chịu đựng để thoát khỏi nơi này nhanh nhất.

Khi hắn vừa trở lại đường chính thì hắn cảm nhận một luồng khí tức cường đại xuất hiện ngay phía sau, tiết lộ sức mạnh gần đạt tới Tam Thập Trùng Thiên. Một vòng xoáy nước bỗng xuất hiện, những đợt sóng dữ dội xô bờ kè, rồi sinh vật kia ngoi lên từ chính tâm vòng xoáy. Nó đã bị một kẻ yếu kém làm cho tức giận, nhưng lúc này lại không còn thấy hai kẻ nhân loại kia đâu, đành gầm lên một tiếng giận dữ vang trời.

Ngô Trung cứ tiếp tục chạy, chạy như điên dại dù đôi chân đã tê dại không còn cảm giác, đến khi không thể gắng gượng hơn nữa, hắn ngã nhào về phía trước theo quán tính. Nhưng vì vẫn còn bế Thu Phượng trên tay, nếu ngã về phía trước thì hắn sẽ đè lên vết thương của nàng và khiến nó nghiêm trọng hơn. Nhận ra được điều đó, Ngô Trung liền xoay hông, đưa nàng sang một bên, rồi tiếp đất bằng vai và lưng. Trong thoáng chốc, hắn chấp nhận lấy thân mình làm điểm tựa, đỡ Thu Phượng. Nàng ta theo quán tính m�� đè lên người hắn.

Việc bị một người có thể hình bình thường đè lên người thường không gây tổn thương cho võ giả, nhưng Ngô Trung lúc này đang trọng thương, thì chẳng khác nào lĩnh thêm một đòn chí mạng. Cú quật đuôi đã khiến lưng và tay hắn bị thương, cú vung vây thì làm rạn xương sườn, chấn động nội tạng. Việc Thu Phượng đè lên khiến cho những mảnh xương rạn vỡ đâm vào nội tạng, lúc này hắn cực kỳ đau đớn. Nơi này vẫn chưa vào khu vực dân cư, còn hoang vắng ít người qua lại, hắn nằm vật ra đó cũng chẳng ai hay biết.

"Nghỉ... chút đã, hết đi nổi rồi." Dòng suy nghĩ vụt qua trong đầu khi cơ thể đã tê liệt.

Hắn nghĩ rằng bản thân đã chạy đủ xa, và hi vọng rằng sinh vật kia sẽ suy yếu khi ở trên cạn nên sẽ không điên cuồng đuổi theo nữa. Việc hắn có thể đả thương nó là một minh chứng rõ ràng: rõ ràng nó đã suy yếu rất nhiều so với một yêu thú Tam Thập Trùng Thiên bình thường, đến nỗi có thể bị một võ giả Thập Tam Trùng Thiên như hắn làm tổn thương.

Mí mắt trở nên nặng trĩu, hắn dần mất đi ý thức, bất chợt, hắn nghe thấy một âm thanh. Toàn thân áp sát mặt đất giúp hắn cảm nhận rõ từng rung động truyền đến, và hắn nghe thấy tiếng vó ngựa.

"Không biết là ai nhỉ? Hi vọng có thể quá giang được chút." Hướng mặt và góc độ của đầu khiến hắn không thể nhìn rộng ra xung quanh. Hình như cổ hắn cũng đã bị trật khớp.

Tiếng vó ngựa ngày càng gần, hắn lúc này đã có thể phán đoán được số lượng ngựa và ước lượng số người. Nhóm này không lớn lắm, tối đa cũng tầm 10 người là cùng.

"Ngô Trung ca ca kìa. Mau, mau giúp huynh ấy đi." Lẫn trong tiếng lộc cộc là tiếng trẻ thơ của một bé gái.

Hắn mỉm cười, cuối cùng người của gia tộc đã đến.

...

Gần một nửa số quan tri huyện của Giang Trà đều đã thiệt mạng, dù đã một thời gian trôi qua nhưng nhân lực vẫn chưa thể bổ sung kịp, nên hiện tại các phó tri huyện tạm thời lên nắm quyền. Tại một nha môn gần đó, vị tri huyện tạm quyền vừa hoàn tất công việc trong ngày.

"Mệt quá!" Đây là một người trẻ đang vò đầu bứt tóc sau một ngày làm việc căng thẳng.

Gã đang sắp xếp giấy tờ, chuẩn bị về nhà với vợ con thì một tên lính chạy vào.

"Bẩm báo, có người muốn dâng cáo trạng!"

"Mẹ kiếp!" Người này chửi thầm trong miệng.

Theo quy định thì giờ làm việc của gã chỉ còn một khắc nữa là kết thúc, vốn đang trong tâm trạng chuẩn bị tan làm thì lại có việc đột xuất ập đến nên khiến hắn khó chịu.

"Nói kẻ đó có thể đến vào ngày mai, nay hết giờ làm việc rồi." Hắn phất tay, ý muốn thoái thác công việc để được về nhà.

"Nhưng mà..." Tên lính gác cổng chần chừ, định nói gì đó thì từ phía sau có tiếng người nói.

"Chỉ mới nhận chức vụ tạm thời thôi mà đã quan liêu như vậy, người dân huyện này sẽ khổ lắm đây."

Vị tri huyện nhìn về phía trước và thấy một người nam tử. Ánh mắt người đó sắc bén, bộ râu quai nón được cắt tỉa gọn gàng màu nâu đậm, mái tóc vuốt ngược ra sau, vài lọn vẫn buông lơi. Người này trong bộ trang phục chỉnh tề kết hợp đen và trắng, tay không bước vào đây, nở nụ cười châm biếm khi thốt ra lời mỉa mai. Người này chính là Cố Trường, một trong hai chấp sự hộ tống theo Trần Thanh Sam.

"Các hạ nên biết đây là nha môn, nên cẩn thận ngôn từ." Vị tri huyện bị quấy rầy giờ nghỉ đã bực bội, nay lại bị mỉa mai càng thêm khó chịu. Dù không biết thân phận của Cố Trường là gì, nhưng theo thói quen vẫn gây khó dễ cho đối phương, tiếp tục bước đi, coi thường Cố Trường.

"Nếu kẻ đứng đầu khu vực mà vô dụng như ngươi thì ta không có gì để nói rồi." Cố Trường lạnh mặt, không nói thêm lời nào, lập tức bộc lộ khí thế vượt qua Nhị Thập Trùng Thiên.

Khí tức áp bức buộc tri huyện phải dừng bước. Gã không phải võ giả, thậm chí còn chưa từng bước vào cảnh giới Luyện Thể nên không tài nào chịu đựng được uy áp của Cố Trường.

"Lính đâu, có người làm loạn..." Thấy tình hình không ổn, hắn vội vàng báo động thuộc hạ, mong binh lính nha môn có thể lấy đông chọi ít. Chưa nói hết câu thì đã bị đối phương cắt ngang.

"Tiểu bối nghe rõ đây. Từ khi đến đây thì ta bị cuốn vào rắc rối của quận các ngươi và bất tỉnh một tháng trời. Chiều nay, tiểu thư nhà ta lại bị một sinh vật lạ trong phạm vi quản lý của ngươi tấn công. Hai hộ vệ đi cùng cũng bị thương nặng." Cố Trường vừa nói vừa nổi những gân máu trên trán. Hắn lúc này đang vô cùng tức giận.

Dù hai sự kiện trên đều nằm ngoài dự kiến, nhưng với tư cách là người dẫn đoàn mà lại để tiểu thư nhà mình liên tục lâm nguy thì hắn không thể thoát khỏi tội yếu kém năng lực. Lần này hắn cần một câu trả lời rõ ràng để về báo cáo với gia tộc, ít nhất phải tìm hiểu rõ thứ gây nguy hiểm cho Thanh Sam là gì. Nếu đây là sinh vật bản địa thường xuyên xuất hiện thì chính quyền địa phương cần phải cảnh báo cho người dân, nếu không thì trách nhiệm của giới cầm quyền sẽ rất lớn.

"Nếu kẻ đứng đầu khu vực mà vô dụng như ngươi thì ta sẽ trực tiếp lên thẳng thái thú để tìm. Lúc đó thì sự nghiệp của ngươi đi về đâu thì tùy ý trời." Cố Trường thu hồi uy áp của bản thân.

Gã biết việc uy hiếp quan lại không phải là chuyện hay ho vì dù sao bản thân chỉ là người làm công của gia tộc. Cho nên hắn thử đánh vào tâm lý bằng cách buông một lời dọa dẫm. Ngay từ đầu hắn không chọn đi thẳng lên chỗ làm việc của thái thú là vì nơi đó không dễ để hắn làm càn như ở đây, thêm vào đó, với ngần ấy công việc của cả quận, thái thú sẽ chẳng đời nào bận tâm đến hắn. Gã quay lưng và bước vài bước, vừa đi vừa ngóng đợi phản ứng từ phía sau.

"Khoan... chờ chút." Thấy một võ giả có thực lực như vậy mà phải làm đến nước này, vị tri huyện hiểu rằng sự việc không hề đơn giản.

Hắn vội vàng ngăn Cố Trường lại, hạ thấp thái độ rồi mời đối phương vào bàn làm việc.

Truyện này được chép lại và phát hành miễn phí trên truyen.free, xin trân trọng giới thiệu đến bạn đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free