Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 83: Lão khốn kiếp

Một nam một nữ lén lút đi vòng, tiếp cận mục tiêu. Theo thông tin từ lão bà Phụng Tiên, phu nhân Diệu Linh là chủ mưu, nhưng thực lực của nàng ta không đáng ngại. Tuy nhiên, bên cạnh nàng ta lại có một thủ hạ sở hữu thực lực Thập Bát Trùng Thiên. Ngô Trung hiển nhiên không thể đơn độc đối phó với cấp bậc này, nên đành để Thu Phượng lo liệu. Còn hắn sẽ phụ trách vị phu nhân kia, chị dâu của Cát Anh. Cả Ngô Trung và Thu Phượng đều nhất trí với kế hoạch này và bắt đầu hành động.

Nhờ Phong Tuyệt, Ngô Trung di chuyển gần như không tiếng động, nên hắn là người tiếp cận mục tiêu từ phía sau đầu tiên.

"Dừng tay!" Ngô Trung rút kiếm, kề sát cổ Diệu Linh từ phía sau, đồng thời bộc phát sức mạnh để uy hiếp.

Ngay sau đó, Thu Phượng cũng đã đến, chĩa mũi kiếm về phía trước đề phòng. Cả phu nhân Lữ gia và thuộc hạ của nàng ta đều quá chú tâm vào Quang Thành nên giật mình khi nghe tiếng la của Ngô Trung. Diệu Linh, dù bị lưỡi kiếm kề vào cổ, vẫn khẽ xoay đầu quan sát. Nhìn thấy một phần khuôn mặt Ngô Trung, nàng chợt nhớ ra.

"Ta nhớ ra rồi, khi gặp nha đầu Thanh Sam, trong phòng có hai gia nhân phục vụ. Ngươi là một trong hai kẻ đó." Diệu Linh bình thản nói.

"Phu nhân quả có con mắt tinh tường. Xem ra ngay cả khi gây khó dễ cho tiểu thư nhà ta, ánh mắt phu nhân vẫn láo liên nhìn ngó khắp nơi. Tiểu bối thật khâm phục!" Ngô Trung chậm rãi đáp, không quên châm chọc một tiếng.

Theo quan niệm xưa, khi trò chuyện với ngư��i khác mà ánh mắt láo liên, bất định, luôn nhìn về những nơi khác là biểu hiện của sự không thành khẩn, thiếu trung thực, thậm chí mang mưu đồ trục lợi, muốn lợi dụng người khác. Diệu Linh nhớ lại, khi khách mời đang dâng quà, thuộc hạ từng báo cáo có hai người rời khỏi bữa tiệc. Lúc đó, nàng cho rằng họ không phải nhân vật quan trọng nên chỉ phái vài tên thủ hạ đi theo. Giờ đây xem ra nàng đã có chút sai lầm khi đánh giá thấp đối phương.

"Thập Nhị Trùng Thiên à, cũng không quá đáng ngại." Nhờ hành động vừa rồi của Ngô Trung, Diệu Linh đã nắm được thực lực của tiểu tử này.

Diệu Linh liếc nhìn Thu Phượng. Nàng không nhận ra người này, nhưng dựa vào trang phục giống hệt đám người ngồi ở bàn Trần gia, nàng đoán được thân phận của đối phương. Cả hai đều là gia nhân, chắc chắn không có chiến lực đáng sợ như tên Cai đội vừa rồi. Hoàn toàn có thể đối phó được. Dù chưa nhìn ra thực lực của Thu Phượng, nhưng dựa theo cách hành xử thì chắc chắn nàng ta không mạnh. Bởi lẽ, chỉ kẻ ở thế yếu mới dùng cách bắt con tin để uy hiếp như thế này.

Diệu Linh nhìn về phía thuộc hạ rồi ra hiệu gì đó. Cả Ngô Trung và Thu Phượng đều không hiểu nàng ta đang toan tính gì, chỉ thấy một khoảng lặng bao trùm. Ngô Trung luôn cảnh giác quan sát tên thủ hạ, chỉ cần gã đó có bất kỳ hành động lạ nào, hắn sẽ lập tức động thủ. Đột nhiên, một vật gì đó đánh thẳng vào mặt hắn.

"Ây da!" Ngô Trung buộc miệng kêu lên, hai mắt vô thức nhắm lại.

Cú đánh đủ mạnh khiến hắn choáng váng trong giây lát, nhưng thế là đã đủ. Ngay lập tức, hắn cảm thấy một lực tác động vào bụng mình. Trong nháy mắt, hắn đã bị đẩy lùi xa cả chục thước. Đúng khoảnh khắc đó, hắn mở bừng mắt và thấy kẻ vừa tung cước, chính là Diệu Linh.

"Ngô Trung!" Tiếng kêu hốt hoảng của Thu Phượng vọng đến.

Từ vị trí đứng ngoài, nàng ta có thể nhìn thấy toàn cảnh. Diệu Linh nhân lúc cả hai gia nhân đang tập trung vào tên thuộc hạ, đã tung nắm đấm, dùng mu bàn tay tấn công thẳng vào giữa hai chân mày Ngô Trung. Điều này khiến hắn tạm thời mất tầm nhìn. Sau đó, nàng ta cúi thấp người, xoay mình tung một cú đá vào bụng Ngô Trung, đẩy hắn văng ra xa, thoát khỏi tầm ảnh hưởng của lưỡi kiếm Ngô Trung đang cầm.

Thu Phượng lao tới nhằm khống chế Diệu Linh, bởi nàng ta là chủ mưu và buộc phải bị bắt. Nhưng tên thuộc hạ đã nhanh chóng chắn đường. Theo sau là âm thanh vũ khí giao đấu. Cậu thiếu niên ôm lấy phần bụng, cảm thấy hơi đau nhói, sau đó nhìn về phía Diệu Linh.

"Thập Ngũ Trùng Thiên?" Với cú đá vừa rồi, hắn đã nhìn ra thực lực của đối phương. Ngô Trung vô cùng kinh ngạc với cảnh tượng trước mắt.

Khi hắn và Thu Phượng còn ở trong xe ngựa cùng mẹ con lão Ô Minh, ông ta từng nói rằng chỉ cần tìm cách xử trí tên thuộc hạ Thập Bát Trùng Thiên. Về phần Diệu Linh, gia chủ Lữ gia chỉ nói rất qua loa, dường như trong mắt hắn, vị thê tử này chẳng là gì cả, thậm chí còn dặn dò không cần bận tâm. Vì vậy, Ngô Trung và Thu Phượng đều tin rằng hai vợ chồng họ chắc chắn hiểu rõ nhau, và kế hoạch triển khai cũng dựa trên nền tảng Diệu Linh rất yếu.

"Cái gì mà không đáng quan tâm chứ, lão Ô Minh khốn kiếp! Ông coi thường vợ mình đến mức nào vậy?" Ngô Trung chửi thầm, đối phương thậm chí còn mạnh hơn hắn vài bậc.

Việc Ô Minh cung cấp sai thông tin đã khiến kế hoạch tác chiến gặp trục trặc, thậm chí còn bị phản kích. Nếu biết thực lực đối phương, có lẽ Ngô Trung đã nghĩ ra một cách khác, có thể là mặc kệ Lữ gia mà đưa Thanh Sam chạy đi. Nhưng cái "nếu" đó đã không thể xảy ra.

Công bằng mà nói, Ô Minh không cố ý giấu giếm, mà là không hề hay biết thực lực thật sự của thê tử mình.

Từ khi Diệu Linh về làm dâu ở Lữ gia, nàng chưa từng phải bộc lộ sức mạnh thật sự của bản thân. Nàng luôn cố gắng giữ gìn hình ảnh dâu hiền vợ thảo để vun đắp hạnh phúc gia đình, nhưng kết quả lại dẫn đến sự việc ngày hôm nay. Lữ gia đồng thời cũng không có bất kỳ cường giả nào nên không ai nhìn ra thực lực của Diệu Linh. Thậm chí cho đến tận hiện tại, Ô Minh vẫn nghĩ Diệu Linh không khác mấy so với lúc mới về đây – một cô gái vừa đột phá Trùng Thiên và bước chân vào gia tộc quyền quý. Cộng thêm việc Ô Minh có quan hệ bất chính với người phụ nữ khác bên ngoài, dần dần không còn quan tâm gì đến Diệu Linh nữa.

"Lỡ đâm lao thì phải theo lao thôi!" Ngô Trung thấy chênh lệch giữa hai bên không quá lớn, vẫn có thể đôi co được, liền cắn răng làm liều, triển khai Phong Tuyệt. Hắn nắm chặt hai thanh kiếm, lao tới tấn công.

Ngô Trung không có kiếm pháp, hắn chỉ biết chém loạn xạ một cách vụng về, do đó mỗi cú chém chỉ có "lượng" chứ không có "chất". Diệu Linh thấy vậy thì khinh thường. Nàng luân chuyển Nguyên Khí vào hai tay để cường hóa, tung chiêu thức tiếp đón. Diệu Linh né tránh các lưỡi kiếm, tấn công vào khoảnh khắc hắn khựng lại mỗi lần vung kiếm. Ngoài ra, nàng còn kết hợp những cú đá chuẩn xác vào các điểm yếu hại như cổ tay, hông, gối... Đôi bên giao đấu ngang sức. Trong lúc chiến đấu, Ngô Trung phát hiện ba sơ hở của nàng ta.

Đầu tiên, chân trụ của nàng ta có vết bầm tím; từ nãy đến giờ, nàng ta chỉ dùng nó để trụ chứ không phải để tấn công. Thứ hai, lực công kích của tay trái nàng ta yếu hơn hẳn tay còn lại. Dù không phải tay thuận, nhưng sự chênh lệch vẫn quá lớn. Thứ ba, khả năng chiến đấu của nàng ta hơi yếu. Ngô Trung cảm thấy nàng ta yếu hơn một chút so với kẻ Thập Tứ Trùng Thiên mà hắn vừa giao đấu. Hắn đã để bản thân trúng vài chiêu nhưng không đau như hắn tưởng tượng.

"Vậy thì có cách rồi!" Từ những yếu tố trên, Ngô Trung chợt nảy ra một phương án.

Hắn tiếp tục tấn công như vũ bão, hay nói đúng hơn là chém loạn xạ. Các đòn đánh mạnh hơn nhưng lại thiếu chính xác và kỹ thuật, đồng thời để lộ ra rất nhiều sơ hở. Lúc thì hắn vung kiếm quá mạnh khiến bản thân hơi mất thăng bằng, lúc thì bước chân quá rộng, có khi còn tự đưa mình vào tầm đánh của đối thủ rồi né tránh trong phút chót. Loại sơ hở này rõ ràng đến mức ngay cả người không thường xuyên chiến đấu như Diệu Linh cũng nhìn ra. Nàng liền chớp lấy thời cơ khi Ngô Trung để lộ sườn trái, tung ra một cú đá ngang.

Ngô Trung chỉ chờ có vậy, hắn lập tức cúi thấp người xuống. Một chân duỗi thẳng sang ngang, còn chân kia khuỵ xuống, đầu gối chạm đất. Hai tay hắn chống xuống, dồn trọng tâm cơ thể về phía trước. Sau đó, hắn xông lên đồng thời sử dụng Hỏa Tuyệt, nhắm vào chân trụ của đối phương, cụ thể là phần mắt cá chân đang bị bầm tím.

Khi hai bên va chạm, cái chân bị thương nay lại còn bị tấn công, cộng thêm cảm giác bỏng rát khiến nó không còn trụ vững. Diệu Linh mất thăng bằng, ngã về phía trước. Ngô Trung, sau khi đốn hạ đối phương, vẫn còn trong đà lao tới, tiếp tục được vài bước mới dừng lại. Lúc này, hắn đang ở phía sau nàng. Nhân lúc đối phương vẫn chưa kịp ngồi dậy, hắn lập tức ghì chặt nàng ta xuống để khống chế. Diệu Linh ở dưới không ngừng giãy giụa, nhưng với thương tích trên người, nàng chỉ biết bất lực. Đầu nàng bị hắn nắm chặt và ghì xuống, cánh tay không bị thương thì bị đưa ra sau lưng và kéo lên cao.

"Nằm yên nào phu nhân, nếu không, tiểu bối đừng trách nặng tay." Ngô Trung lên tiếng đe dọa, đồng thời luân chuyển Nguyên Khí ở hai tay.

Diệu Linh có thể cảm nhận cổ tay và sau đầu nàng đang dần nóng lên. Lập tức, trong đầu nàng hiện lên cảnh tượng tóc sẽ bị tiểu tử kia đốt trụi, liền không còn cố gắng thoát nữa.

Cứ ngỡ khi đã khống chế được Diệu Linh ở bên này thì mọi việc đã xong, nhưng đột nhiên, một thứ gì đó bay vào người Ngô Trung từ phía sau, đẩy hắn văng ra xa. Ngô Trung nằm vật ra đất, mắt nhìn lên trời xanh. Khung cảnh thay đổi quá nhanh khiến hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Không ổn rồi, tên kia mạnh quá, một mình ta không thể đấu lại!" Giọng nói của Thu Phượng vang lên, kèm theo cả sự mệt mỏi rõ rệt.

Ngô Trung gượng dậy, thấy Thu Phượng đang ở ngay bên cạnh. Nàng ta quỳ một chân, dùng kiếm chống xuống đất, vẻ mặt rất trầy trật. Có vẻ thứ vừa va vào hắn chính là Thu Phượng.

Diệu Linh được thuộc hạ đỡ dậy, sau đó nhìn về phía Ngô Trung bằng ánh mắt cay độc. Vốn tưởng tiểu tử này chỉ là một con ruồi phiền phức, nhưng hóa ra lại là một kẻ được huấn luyện bài bản, cách chiến đấu vừa rồi vô cùng tinh vi, không phải một gia nhân bình thường có thể làm được.

"Phu nhân, thời gian không còn nhiều nữa." Tên thuộc hạ bên cạnh nhắc nhở.

Diệu Linh nghe vậy chợt nhớ ra, mục đích ban đầu của vụ việc này đã hoàn thành, cũng đã đến lúc rời đi. Diệu Linh dặn dò thuộc hạ vài câu rồi rời đi, để lại tên thủ hạ đối phó với Ngô Trung và Thu Phượng.

Bản biên tập hoàn chỉnh này được độc quyền phát hành trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free