(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 80: Nàng dâu nổi loạn
Dù đối phương đã biết hắn là khách của Lữ gia, nhưng vẫn quyết định ra tay diệt sát. Điều này cho thấy những kẻ này không xem trọng mạng sống của khách mời, thậm chí còn muốn diệt trừ. Hiện tại Lữ gia đang có biến cố.
Hắn tịch thu kiếm của ba kẻ kia, trói chúng lại và nhốt vào phòng, tránh đánh động đến người khác. Sau đó hắn đến chỗ xe ngựa để cất hành lý, đ��ng thời tìm Thu Phượng. Nếu chúng tấn công tất cả khách lạ, nàng chắc chắn gặp nguy. Ngô Trung đã đoán đúng. Khi hắn đến gần nơi đậu xe ngựa, hắn chứng kiến Thu Phượng đang một mình chống lại năm kẻ tấn công.
Tuy nhiên, tương tự như Ngô Trung, những kẻ bao vây Thu Phượng đều không quá mạnh, chẳng có ai vượt qua Thập Trùng Thiên, vì vậy nàng đã nhanh chóng hạ gục chúng.
"Ngô Trung, ở đây có vài kẻ đột nhiên tấn công ta. Bên ngươi thì sao?" Nàng nhìn thấy Ngô Trung thì lập tức tiến đến hỏi chuyện.
Với hai tình huống vừa rồi, suy đoán của hai người đều giống nhau: có một thứ gì đó đang xảy ra ở đây, và việc cần làm bây giờ là dẫn người trong tộc rời đi để không vướng vào rắc rối. Ngay khi xử lý xong hiện trường, Ngô Trung và Thu Phượng lập tức quay lại bữa tiệc.
...
Trở lại thời điểm hai người vừa rời đi, giai đoạn tặng quà đã kết thúc, đây cũng coi như là tiết mục cuối cùng của buổi lễ. Theo truyền thống, khi mọi người lần lượt mời rượu chúc mừng, gia đình sẽ cử người đại diện lên cảm tạ những lời chúc, và cuối cùng là chương trình văn nghệ để bầu không khí thêm vui vẻ.
Người đại diện của Lữ gia được chọn lên phát biểu là một người phụ nữ xinh đẹp. Nàng mặc một bộ váy tím bó sát, để lộ những đường cong cơ thể quyến rũ, đôi môi căng mọng đỏ thắm. Hai tay chống hông, ánh mắt đẹp mê người nhìn xuống phía quan khách. Nhưng khung cảnh phía những khách mời lúc này lại vô cùng kỳ lạ. Hầu hết quan khách đều có ánh mắt mơ màng, đờ đẫn, cơ thể bất động. Kẻ thì dựa cả người vào ghế, người thì nằm ra bàn. Nàng dường như rất vừa ý với tình trạng này, nở một nụ cười ma mị, quyến rũ, như đang chìm vào suy tư.
"Thế này là sao hả, Diệu Linh?" Một giọng đàn ông vang lên từ phía sau, khiến nàng quay người lại.
Nàng nhìn vào người vừa chất vấn mình với ánh mắt chán ghét. Đây là một gã trung niên đứng tuổi, có bộ ria mép dày, mặc một bộ quan phục. Đây là Lữ Ô Minh, con trai của Đỗ Phụng Tiên, một trong các huyện lệnh của Giang Trà, đồng thời cũng là phu quân của nàng. Tay gã lúc này bê bết máu, hai tay bị trói ra sau lưng, mặt mày lem luốc vì vừa trải qua một trận đánh. Một kẻ khác đang kề dao vào cổ gã từ phía sau. Ô Minh vốn không có tư chất tu luyện tốt nên thực lực chỉ ở Nhị Thập Trùng Thiên, bậc sức mạnh này không được đánh giá cao. Cộng thêm là quan văn nên khả năng thực chiến lại vô cùng kém. Kẻ phía sau dù thực lực yếu hơn một chút nhưng lại dễ dàng áp chế gã.
"Ôi chàng ơi, nhìn vậy vẫn chưa hiểu sao? Chàng đang nhìn vụ t·hảm s·át sắp diễn ra đấy." Diệu Linh tiến lại gần chồng mình, vỗ vai gã rồi chỉ tay về phía trước.
Khi vừa dứt lời, một tên thuộc hạ của Lữ gia tiến về phía khách mời. Kẻ này rút kiếm ra khỏi vỏ, đâm thẳng vào lồng ngực một vị khách đang ngồi bất động. Dù thanh kiếm đã đâm vào người, nhưng vị khách kia chỉ đơn giản là rùng mình một chút rồi lại bất động, đôi mắt vẫn trắng dã không chút thay đổi. Một mạng sống vừa bị tước đoạt, nhưng cả nạn nhân lẫn hung thủ đều không hề biến sắc. Nạn nhân cứ như đang chìm vào một giấc mơ đẹp và mãi mãi không tỉnh lại.
"Nàng điên rồi sao? Sao lại tự nhiên muốn g·iết người, rốt cuộc nàng đang âm mưu gì?" Ô Minh quát lớn, khuôn mặt giận dữ nhìn Diệu Linh.
Người vừa bị đâm là huyện lệnh Giang Trà, một đồng nghiệp của Ô Minh được mời đến. Vị khách ấy nể mặt hắn mới đồng ý đến. Chưa kể người c·hết là người quen của gã, chỉ riêng việc một vị quan chức c·hết ngay tại Lữ gia đã là một rắc rối khó giải quyết.
"Oan nghiệt thay, biết có ngày hôm nay thì năm xưa ta có c·hết cũng không cho ngươi về làm dâu nhà này. Nếu có cơ hội, lẽ ra ta đã sai người đạp c·hết cái loại nghiệt chủng như ngươi từ lâu rồi!" Lão bà Phụng Tiên oán than, không quên trừng mắt giận dữ nhìn Diệu Linh mà chửi rủa.
Phụng Tiên vẫn ngồi trên ghế ở trung tâm, nhưng bà ta đã bị trói chặt vào ghế, mặt đã tái mét, mồ hôi đã làm trôi đi lớp phấn đậm trên mặt. Sau lưng cũng có một kẻ đang kề đao ngay cổ của bà như tình hình của con trai. Lão bà này thậm chí còn không phải võ giả, nên việc khống chế bà ta dễ như trở bàn tay. Bà ta không ngờ được ngày lễ của mình lại biến thành một cuộc t·hảm s·át, hung thủ lại là con dâu của bà. Phụng Tiên đã không vừa mắt nàng dâu này từ lâu. Nếu không phải vì yêu thương con trai, thì đã không để hôn sự xảy ra, cũng không có vụ việc như hôm nay.
"Thế bà có từng coi tôi là con dâu không? Có từng đối xử với tôi như người nhà chưa? Hay chỉ xem tôi là công cụ để nối dõi tông đường? Bà thử nhớ lại xem những gì bà đã làm trong suốt thời gian tôi ở Lữ gia, có khác gì đối với một kẻ gia nhân không? Đã thế còn gọi tôi là nghiệt chủng, nếu trách thì phải trách Lữ gia, hay cụ thể hơn là trách mẹ con bà đã dồn tôi đến bước đường này!" Diệu Linh nghe câu đó thì nổi nóng, nàng từ chỗ Ô Minh tiến đến đứng ngay trước mặt Phụng Tiên, vẻ mặt đầy thách thức.
Đây là cuộc đối chất giữa mẹ chồng và nàng dâu, mối quan hệ vốn dĩ đã phức tạp nhất trong hầu hết các gia đình. Diệu Linh không còn gì để giấu giếm, nàng trút hết những tâm tư đã kìm nén bấy lâu trong lòng. Tô Diệu Linh thời còn ngây dại đã lỡ yêu Ô Minh, bị những lời đường mật của gã làm cho say đắm. Cộng thêm gia thế quyền chức của cha �� Minh là một vị thái thú, nàng chấp nhận về làm dâu Lữ gia. Nhưng khi về nhà chồng, nàng mới vỡ mộng. Nàng không ngờ Lữ gia vẫn mang tư tưởng cổ hủ trọng nam khinh nữ, Ô Minh cũng lộ rõ bản chất gia trưởng, còn cha mẹ chồng thì vô cùng hách dịch với nàng.
Ban đầu, Diệu Linh nghĩ rằng chỉ cần cam chịu một thời gian, mối quan hệ của nàng với gia tộc sẽ tốt dần lên, nên nàng luôn nhẫn nhịn và chịu đựng những điều vô lý từ nhà chồng. Nàng nhớ những đêm phải rửa chân cho chồng, phải xoa bóp cho Phụng Tiên, phải tự tay nấu bữa ăn cho gia đình. Nàng không sợ cực khổ, nhưng sống trong cảnh bị ghẻ lạnh khiến nàng vô cùng ấm ức. Dù nàng có cố gắng đến mấy, điều duy nhất nàng nhận được là những lời trách móc vì làm không vừa ý mẹ chồng. Nhiều khi nàng cảm thấy mình còn không bằng đám gia nhân trong gia tộc.
Cứ ngỡ khi cha chồng q·ua đ·ời và phu quân có chức huyện lệnh, mọi thứ sẽ thay đổi. Nàng nghĩ rằng khi mình trở thành huyện lệnh phu nhân và Lữ gia phu nhân, nàng sẽ có chỗ đứng trong gia tộc. Nhưng cho dù Ô Minh có trở thành gia chủ, mọi chuyện cũng không thay đổi. Gã vẫn là một kẻ gia trưởng, Phụng Tiên dù đã lui về sau nhưng mọi quyết định trong gia tộc đều phải thông qua bà ta. Thời điểm duy nhất nàng được đối xử tử tế là khi mang thai. Chỉ khi đó nàng mới cảm nhận được cảm giác như một gia đình, được gia đình chồng quan tâm chăm sóc. Diệu Linh hi vọng đây sẽ là một bé trai để làm cầu nối giữa nàng với Lữ gia.
Thời gian ấy không kéo dài bao lâu, cho đến ngày nàng sinh con. Đó là một đêm lạnh giá, trong căn phòng Lữ gia, một ca đỡ đẻ đang diễn ra. Sau những tiếng hét kéo dài của Diệu Linh là âm thanh của một đứa trẻ, tiếng khóc chào đời của một sinh linh mới. Ô Minh và Phụng Tiên vốn đang chờ đợi bên ngoài, thấy cánh cửa mở ra, bà đỡ bồng đứa trẻ cho hai người xem. Khi Ô Minh nhìn đứa trẻ, gã nhăn mặt rồi lập tức rời đi. Phụng Tiên ở bên cạnh thì lắc đầu thở dài, cứ như đang nhìn một thứ không vừa ý.
Nào ngờ trời cao không có mắt, đứa con của nàng lại là bé gái, niềm hy vọng của nàng coi như đã tan biến. Việc sinh con gái không quan trọng với nh���ng gia đình khác, nhưng với gia đình cổ hủ như Lữ gia, đó lại là một vấn đề lớn. Diệu Linh lúc này đã vô cùng suy kiệt cả thể xác lẫn tinh thần. Làm gì có người vợ nào không muốn được chồng yêu thương, nhưng từ khi có con gái, sự lạnh nhạt của phu quân ngày càng rõ rệt. Diệu Linh đã vài lần muốn tự giải thoát bản thân. Có lần, khi nàng định thắt cổ t·ự t·ử bằng tấm lụa trong phòng, ngay lúc vừa bước chân khỏi ghế thì đột nhiên nghe thấy tiếng khóc của đứa con. Lúc ấy, bản năng làm mẹ trỗi dậy. Nàng lập tức xé nát mảnh vải, để nó rơi xuống đất rồi chạy ngay đến bên con. Chính nhờ khoảnh khắc ấy, Diệu Linh nhận ra mình chưa thể c·hết. Một khi nàng c·hết, đứa con gái bé bỏng sẽ không còn nơi nương tựa, số phận sẽ thảm hơn nàng rất nhiều.
Diệu Linh tưởng tượng ra một tương lai mà con gái mình sẽ phải đối mặt, một tương lai có thể bị bán đi vì lợi ích gia tộc như Lữ Cát Anh nếu không có Trần Thanh Phong can thiệp. Do đó, Diệu Linh buộc phải sống, sống không chỉ vì bản thân mà còn vì đứa con của nàng. Nàng muốn thay ��ổi cuộc sống hiện tại nhưng không biết phải làm gì. Cha mẹ nàng đã sớm mất vì tuổi già, thân nữ nhi cô độc không có nơi nào để tìm sự giúp đỡ ngoại trừ một thủ hạ thân cận. Cho đến một ngày, nàng gặp được một người, một người hứa sẽ mang lại cho nàng cuộc sống như nàng muốn, có điều nàng phải trả một cái giá.
...
"Hãy suy nghĩ kỹ lại đi, Diệu Linh. Hãy nể tình phu thê bấy lâu mà dừng lại. Ít nhất hãy tha cho ta một con đường sống." Ô Minh ở phía sau nghe rõ từng lời Diệu Linh kể, mỗi câu nói đều chứa đựng cảm xúc phẫn nộ. Những điều Diệu Linh vừa kể khiến Ô Minh hiểu vì sao thê tử hắn lại hành động như vậy. Do đó, hắn cầu xin sự nhân từ, hy vọng nàng sẽ vì tình xưa nghĩa cũ mà tha cho hắn một con đường sống.
"Ngươi không có tư cách nhắc đến tình nghĩa phu thê ở đây. Ô Minh ơi là Ô Minh, đừng tưởng ta không biết ngươi đã ngoại tình với một ả đàn bà khác, và đang có một đứa con hoang ngoài kia. Và đừng nghĩ rằng ta không biết ngươi dự định sẽ rước ả đàn bà kia về làm thiếp, còn đứa con trai thì sẽ được chọn làm người kế thừa Lữ gia sau này." Diệu Linh cảm thấy nực cười trước lời cầu xin, sau đó nàng vạch trần bí mật của gã.
Dù chịu nhiều áp lực từ gia đình chồng, Diệu Linh vẫn là huyện lệnh phu nhân. Khi cảm thấy có điều gì kỳ lạ, nàng vẫn có thể dùng tay sai để theo dõi, điều tra. Từ đó, nàng đã phát hiện ra Ô Minh bấy lâu nay đã mèo mỡ gà đồng bên ngoài, thậm chí có cả một đứa con riêng. Ô Minh bị nói trúng tim đen liền câm miệng, gã biết bản thân đã không còn gì để thuyết phục. Diệu Linh lúc này đã không còn là nàng dâu hiền của Lữ gia, cam chịu để người khác chà đạp nữa. Diệu Linh nhìn hai kẻ trước mặt cúi đầu xuống đất. Hai mẹ con Lữ gia không còn lời nào để biện hộ. Sau đó, nàng mỉm cười. Nụ cười này đi kèm sự thanh thản khi đã trút hết mọi uất ức trong lòng, đồng thời nàng nhận ra mọi việc diễn ra đến hiện tại đều nằm trong kế hoạch. Chỉ vài hành động nữa thôi, nàng và con gái sẽ thoát khỏi gia tộc này mãi mãi.
Mọi quyền sở hữu đối với bản biên tập này đều thuộc về truyen.free.