Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 74: Như quả bóng

Nếu để Thanh Sam nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì cô bé sẽ bị ám ảnh nặng nề. Người phụ nữ kia ruột gan lòi hết ra ngoài khoang bụng, đôi mắt vẫn hiện lên vẻ tuyệt vọng và sợ hãi tột cùng. Ngọc Hoa ở bên cạnh sắc mặt đã tái mét, khung cảnh kia cũng khiến nàng giật mình và cảm thấy buồn nôn. Lão nhân kia vẫn tiếp tục cười điên dại, lão từ từ đứng dậy và tiến về phía Thanh Sam. Tốc độ của kẻ lạ mặt ngày càng nhanh hơn, như thể một thợ săn đang vồ vập con mồi. Với tư cách là một hộ vệ, khi có nguy hiểm xảy ra, việc đầu tiên cần làm không phải là giao chiến ngay, mà là phải đưa chủ nhân đến nơi an toàn trước đã.

"Tiểu thư, xin hãy nhắm mắt lại." Ngô Trung thấy không ổn liền nhanh chóng cõng Thanh Sam trên lưng và nắm tay Ngọc Hoa chạy đi, mọi việc còn lại để các gia nhân lo liệu. Thanh Sam hiểu rằng tình hình đang nguy cấp, nên ngoan ngoãn làm theo lời hộ vệ. Đúng như những gì Ngô Trung đã nghĩ, ngay khi Ngô Trung vừa đưa hai cô gái chạy đi, lập tức có người đứng ra chặn kẻ khả nghi lại. Đó là Tạ Thu Phượng và một gia nhân khác.

Nhưng lão nhân kia lại mạnh một cách phi thường. Chỉ trong một va chạm ngắn ngủi đã chế ngự được hai gia nhân một nam một nữ này, sau đó luồn qua kẽ hở rồi bám riết theo. Tạ Thu Phượng cùng người gia nhân kia không rõ vì lẽ gì đột nhiên ngã vật xuống đất, bất động. Trong một thoáng giao tranh đó, lão đã để lộ ra thực lực Nhị Thập Trùng Thiên, vượt xa Ngô Trung.

"Ch���t tiệt!" Ngô Trung chửi thầm trong đầu.

Hai gia nhân vừa rồi là hai người mạnh nhất trong số tùy tùng, vậy mà không cầm cự được bao lâu. Ngô Trung vận dụng Phong Tuyệt nên tốc độ nhanh hơn, nhưng phải cõng theo hai người khiến hắn di chuyển vô cùng khó khăn. Ngay cả khi không có hai người bọn họ, Ngô Trung cũng chưa chắc đã thoát thân được. Sự chênh lệch thực lực đã quá rõ ràng, và rồi hắn bị kẻ điên kia đuổi kịp. Hắn thả tay Ngọc Hoa ra, quay lưng đối mặt với lão ta.

'Thập Nhị Trùng Thiên, Hỏa Tuyệt - Cuồng Hỏa Quyền'.

Cú đấm lửa của Ngô Trung được tung ra, tấn công thẳng vào mặt lão già. Nhưng ngay khi sắp va chạm, lão già kia liền cúi thấp người né cú đấm, đồng thời thò tay về phía Thanh Sam đang ở trên lưng cậu. Ngô Trung đương nhiên sẽ không để lão ta toại nguyện, nhanh chóng tóm lấy cổ tay lão, đồng thời dùng Hỏa Tuyệt đốt cháy.

Đòn đánh bị khựng lại. Kẻ điên kia liếc nhìn tên nhóc đó một cái rồi lập tức đổi mục tiêu sang hắn. Trong khi một tay bị nắm chặt, lão ta liền đâm con dao còn đẫm máu trên tay kia về phía thiếu niên. Với kinh nghiệm thực chiến đã trải qua, Ngô Trung liền rút kiếm ra đỡ đòn. Hai món binh khí va chạm, Ngô Trung và lão già rơi vào thế giằng co.

"Ngọc Hoa tỷ, dẫn tiểu thư đi mau!" Kẻ trước mặt không thể xem thường, hai gia nhân chặn hậu vẫn chưa thấy tới khiến Ngô Trung lo lắng. Hắn biết bản thân không thể thắng, nhưng phải kéo dài thời gian nhiều nhất có thể.

Ngọc Hoa nắm rõ tình hình, không cần Ngô Trung nhắc thì nàng cũng sẽ làm điều cần thiết. Lão già kia vẫn luôn dõi mắt theo Thanh Sam, dù cô bé đang ở trên lưng Ngô Trung hay được Ngọc Hoa dẫn đi, ánh mắt lão chưa từng rời.

"Lão khốn, ông muốn gì từ tiểu thư bọn ta?" Ngô Trung quát lớn. Ánh mắt kỳ lạ của lão ta khiến hắn phải chú ý.

Khi cảnh tượng lão ta đang sát hại một nữ nhân bị phát hiện, có ba người có mặt là Ngô Trung, Ngọc Hoa và Thanh Sam. Nhưng từ đầu đến cuối, lão ta chỉ để mắt đến Thanh Sam và mặc kệ hai người còn lại. Nếu là giết người diệt khẩu, lẽ ra kẻ lão nên thủ tiêu đầu tiên phải là hắn, vì lúc đó hắn đứng chắn phía trước để che mắt Thanh Sam, còn Ngọc Hoa lại đứng phía sau. Chắc chắn phải có lý do nào đó mà lão chỉ nhắm vào Thanh Sam, và hắn cần phải tìm ra.

"Ngươi nghĩ ta sẽ nói sao?" Đây là lần đầu tiên lão mở miệng nói chuyện, đồng thời nở một nụ cười khinh bỉ.

Lão dồn sức vào tay cầm dao, định hất tay Ngô Trung ra, rồi thả con dao, lao tới tóm lấy cổ tay đối phương. Không đợi tên nhóc kịp phản ứng, lão ta dang hai tay kéo hắn lại, thu hẹp khoảng cách. Sau đó bộc phát sức mạnh Nhị Thập Trùng Thiên, lão cụng trán mình thẳng vào đỉnh đầu thiếu niên.

Cú va chạm vừa rồi thật sự rất mạnh, khiến Ngô Trung choáng váng, buông lỏng tay. Ngay tức khắc, bàn tay già nua của lão chụp lấy khuôn mặt của tên nhóc còn chưa kịp định thần, đập mạnh xuống nền đất, tạo thành một vết lõm.

Rầm.

Rầm.

Rầm.

...

Mỗi lần âm thanh này vang lên, những giọt máu lại bắn ra, ngày càng nhiều hơn.

Lão ta cứ như coi đầu Ngô Trung là một quả bóng, đập xuống rồi phản lực từ mặt đất lại đẩy Ngô Trung bật lên, cứ thế lặp đi lặp lại nhiều lần. Thấy kẻ nằm dưới đất không còn phản ứng, lão già phủi sạch bụi trên người định rời đi. Nhưng vừa được vài bước, lão ta lập tức khựng lại. Chân trái của lão ta đã bị Ngô Trung nắm chặt. Hắn vẫn chưa bất tỉnh sau những đòn vừa rồi. Lão ta quay người lại, tung một trảo vào kẻ đang nằm đo ván dưới đất để kết liễu.

Khói bụi bay lên, trảo của lão ta đã đánh thẳng xuống đất, nhưng không còn ai nằm ở đó nữa. Lão ta trừng mắt kinh ngạc, không thể tin nổi vì những đòn vừa rồi đều là toàn lực, một kẻ Thập Nhị Trùng Thiên lẽ ra phải bất tỉnh nhân sự mới đúng. Lúc này, Ngô Trung đã đứng sau lưng lão ta. Với tốc độ của Phong Tuyệt, dường như đủ để đối phó khi đối phương mất cảnh giác. Hắn nắm chặt thanh kiếm bằng hai tay, đâm mạnh vào lưng của kẻ thù. Lão kia há đâu phải kẻ tầm thường. Cảm thấy nguy hiểm rình rập phía sau, lão liền nắm một nhúm cát dưới đất ném về phía sau.

Ngô Trung liền hành động theo bản năng. Cát bay vào mắt, theo phản xạ, hắn nhắm nghiền mắt lại, khiến đòn tấn công bị hụt mục tiêu. Lão già kia chớp thời cơ tung trảo vào người Ngô Trung. Lão không cần một đòn chí mạng mà chỉ cần một vết xước trên thân thể đối thủ. Công pháp lão ta tu luyện tên là Độc Chu Trảo. Mỗi đầu ngón tay lão đều mang độc tố, và mỗi ngón lại có tác dụng khác nhau. Chỉ cần một vết xước từ trảo này, nhẹ thì tê liệt toàn thân không thể cử động, nặng thì chết ngay lập tức.

Khi phát hiện đâm hụt, Ngô Trung lập tức dùng tốc độ nhanh nhất lùi lại để giữ khoảng cách. Đang nhất thời không nhìn thấy đường, đây là hành động hợp lý nhất, vô tình giúp hắn thoát khỏi đòn tấn công của kẻ thù. Ngô Trung không hề biết điều gì về công pháp này nhưng hắn lại may mắn. Hai lần duy nhất hắn dính đòn của đối phương thì đều không phải là chiêu thức Độc Chu Trảo kia. Dù không biết nhưng hắn vẫn không dại gì mà để mình dính chiêu của đối thủ.

Tên nhóc dụi mắt để loại bỏ cát. Vừa mở mắt ra, hắn liền thấy đối phương đang lao thẳng về phía mình, vung trảo. Ngô Trung lập tức rút kiếm ra đỡ chiêu, nhưng lực tay đối phương mạnh hơn hắn nghĩ, khiến hắn phải dùng cả hai tay giữ kiếm, cả hai rơi vào thế giằng co. Nhưng lúc này hắn cảm thấy không ổn. Bản thân hắn cảm thấy đầu mình đã chảy rất nhiều máu, khó giữ được sự tỉnh táo, thậm chí còn hơi choáng váng và hoa mắt. Mọi thứ dường như đều nằm trong suy tính của lão già. Lão ta tung ra Độc Chu Trảo bằng tay còn lại, đồng thời nắm chặt lấy lưỡi kiếm, khiến Ngô Trung nếu rút lui thì sẽ mất binh khí, mà không rút thì sẽ dính chiêu.

Không để đối phương toại nguyện, Ngô Trung buông thanh kiếm ra, nhưng không phải để tránh né mà là để phản công. Hắn nhớ lại một kỹ thuật từng học ở học viện, vận dụng sức lực của đối phương để triệt hạ, đó là một đòn vật qua vai. Hắn lựa chọn kỹ thuật này vì đối phương đang ở thế tấn công, cộng thêm việc lão bị mất đà do hắn buông kiếm đột ngột khiến lão có xu hướng lao về phía trước, tạo tiền đề thuận lợi cho đòn thế này.

Ngô Trung tận dụng lúc đối phương đang mất thăng bằng, lập tức xoay người, lấy lưng và vai làm điểm tựa, sau đó nắm lấy cổ tay lão và thực hiện cú vật qua vai. Ngô Trung thực hi���n rất thuần thục, không một nhịp ngập ngừng, khiến đối thủ chưa kịp phản ứng đã bị ném mạnh xuống đất.

'Thập Nhị Trùng Thiên, Hỏa Tuyệt - Cuồng Hỏa Quyền'.

Chớp lấy thời cơ, Ngô Trung tung ra liên hoàn Hỏa Tuyệt vào mặt đối phương, đồng thời vẫn giữ chặt một tay lão, không cho lão kịp trở mình. Chỉ vài nhịp thở, lão điên kia đã lấy lại bình tĩnh, vận sức vào cánh tay đang bị khống chế, ném Ngô Trung đập mạnh vào bức tường gần đó.

Hự

Âm thanh va chạm giữa Ngô Trung và bức tường vang lên. Cú va đập khiến Ngô Trung đau nhói, vết thương trên đầu chưa kịp xử lý nay lại thêm thương tích khắp cơ thể. Hắn cố gắng gượng dậy để tiếp tục chiến đấu, nhưng đột nhiên, hắn không thể cử động nữa.

"Chuyện gì thế này?"

Ngô Trung cố vận sức nhưng cơ thể hắn không thể di chuyển theo ý muốn dù chỉ một ngón tay. Hắn thử luân chuyển Nguyên Khí, nhưng không hề có chút phản hồi nào, cứ như thể tín hiệu từ não bộ không thể truyền đến các bộ phận trong cơ thể. Hắn liền đoán bản thân đã bị dính độc bằng cách nào đó. Ngô Trung nhất thời không phát hiện ra trên nắm đấm của mình có một vết xước nhỏ, vết thương này được tạo ra trong lúc hắn tung Hỏa Tuyệt lên lão già khi lão đang nằm dưới đất.

"Tên nhóc này thật may mắn, chỉ dính độc từ ngón áp út thôi ư?"

Lão già thấy Ngô Trung trong tình trạng đó liền yên tâm. Độc của lão đã thấm vào cơ thể hắn, chỉ hơi tiếc là tên nhóc kia chỉ dính phải loại độc gây tê liệt chứ không phải tử độc. Những cú Hỏa Tuyệt vào mặt lão thật sự có tác dụng, lão ta phải chật vật một lúc mới đứng dậy được. Lão ta nhặt lấy thanh đoản kiếm của Ngô Trung vừa rơi gần đó, rồi tiến về phía tên nhóc.

"Chết tiệt. Cử động đi, cử động đi!" Đó là mệnh lệnh duy nhất truyền từ não bộ xuống cơ thể hắn lúc này.

Ngô Trung như muốn gào thét nhưng không thể mở miệng, sự căng thẳng hiện rõ trên khuôn mặt hắn. Cảnh tượng người phụ nữ kia bị đâm liên tục nhiều nhát chợt hiện lên trong đầu. Nếu không thể di chuyển, hắn nhất định sẽ chết thảm như vậy. Khoảng cách giữa hai người càng thu hẹp. Chỉ chốc lát nữa thôi, hắn sẽ phải chết dưới lưỡi kiếm của chính mình, trong khi hoàn toàn vô lực phản kháng.

Bản dịch chi tiết này là thành quả lao động của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free