(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 70: Gặp người quen
Ba người bạn đến sảnh lớn của học viện, nơi trưng bày vô vàn thông tin về các hoạt động. Tại đó, có một danh sách về những học viên bị thông báo cho thôi học cùng lý do đi kèm. Ngô Trung xem danh sách, lướt từ trên xuống và chợt dừng lại ở chính tên mình.
'Ngô Trung: Không hoàn thành hai đợt đánh giá năng lực, nghỉ quá số ngày cho phép.'
Ngô Trung bàng hoàng trước thông tin hiển hiện ngay trước mắt. Hắn biết rằng việc vắng mặt trong buổi kiểm tra năng lực mà không có lý do chính đáng sẽ bị coi là không hoàn thành, chỉ là dạo gần đây có quá nhiều sự kiện xảy ra nên hắn vô tình quên bẵng đi.
"Không được, ta phải đến phòng Đào tạo. Hai người cứ lên lớp trước đi." Hắn không cam tâm, nhất quyết phải tìm hiểu xem có cách nào để thay đổi không.
Diệp Phong và Liễu Cầm thở dài, không thể giúp gì trong tình cảnh này nên đành rời đi, mọi chuyện sau đó đành tùy thuộc vào Ngô Trung. Phòng Đào tạo của học viện có nhiệm vụ quản lý học viên, theo dõi quá trình giảng dạy, học tập và kết quả học tập theo chương trình đào tạo. Ngô Trung khá quen thuộc với học viện nên đến đó không tốn nhiều thời gian. Hắn mở cửa bước vào thì thấy một người đàn ông đang ngồi sau bàn làm việc, ngập trong hàng đống giấy tờ chất cao như núi.
"Trò cần gì?" Người đàn ông đưa mắt liếc nhìn Ngô Trung một cái, sau đó tiếp tục đọc báo cáo trên tay.
Ngô Trung khai báo tên và khóa học, rồi kể lại tình hình của bản thân cho đối phương. Vị giáo sư kia rời khỏi ghế, tìm kiếm hồ sơ học viên khóa 124 để xác minh.
"Để xem nào, vắng mặt không lý do nhiều tháng liền, không hoàn thành đánh giá năng lực nhiều lần do vắng. Lệnh thôi học đã được áp dụng từ tháng trước. Nếu trò nói mình vắng vì lý do chính đáng thì có gì chứng minh không?" Giáo sư cầm tờ thông báo liên quan đến Ngô Trung trên tay rồi đọc lớn. Ông ta yêu cầu Ngô Trung đưa ra bằng chứng để xác minh lý do vắng mặt chính đáng của cậu trai trước mặt.
Ngô Trung suy nghĩ một lúc liền cởi áo ra, để lộ những vết thương hằn sâu trên cơ thể sau chặng đường gian nan. Đồng thời, hắn lấy ra những chiếc đinh đã găm vào người khi bị bắt cóc. Ngô Trung kể lại đại khái rằng hắn đã dính vào một vụ bắt cóc và bị lưu lạc ở ngoài biên giới. Hành động của Ngô Trung khiến vị giáo sư giật mình. Thứ nhất, nếu người ngoài nhìn vào, một đứa trẻ cởi áo trước mặt một người đàn ông lớn tuổi thế này, không biết sẽ có những lời đồn thổi tai tiếng đến mức nào. Thứ hai, khi thấy những vết tích trên thân thể Ngô Trung, ông đã tin lời cậu bé phần nào. Nhưng mọi việc không đơn giản như thế.
"Ta rất tiếc, nhưng chừng này là không đủ. Nếu không có bằng chứng xác đáng hơn thì trò vẫn bị đuổi học. Luật là luật." Giáo sư lắc đầu, vẫn chưa tin hoàn toàn.
Những vết thương đúng là thật, nhưng không có gì chứng minh chúng có từ vụ bắt cóc, mà có thể có từ trước đó. Trừ khi có một người có uy tín cao đứng ra làm chứng cho Ngô Trung và thuyết phục được Viện trưởng thì mới có thể thay đổi lệnh đuổi học. Dù Ngô Trung đã cố gắng thuyết phục thế nào thì vị giáo sư kia vẫn không thay đổi quyết định, cho đến khi ông ta phát cáu và đuổi hắn ra ngoài.
Ngô Trung đứng như trời trồng, hắn không thể chấp nhận nổi việc mình bị đuổi học vì một lý do lãng xẹt như vậy. Hắn từng bước đi ra cổng học viện, nhưng đầu óc thì như trên mây. Trong đầu hắn có rất nhiều suy nghĩ về tương lai. Hắn đã dự định sẽ cố gắng tốt nghiệp học viện, lấy đó làm nền tảng để xin một chức vụ trong gia tộc. Dù sao những người tốt nghiệp từ học viện đều là tinh anh trong thế hệ, xứng đáng để gia tộc bồi dưỡng. Như thế địa vị của hắn ở gia tộc sẽ không đơn thuần là gia nhân nữa, hắn có thể đóng góp nhiều hơn cho tiểu thư. Giờ thì mọi thứ đều đổ bể, hắn tạm thời chưa biết nên làm gì tiếp.
Bịch.
Ngô Trung va phải một người nào đó, khiến tâm trí hắn quay về thực tại.
"Xin lỗi." Ngô Trung cúi đầu tạ lỗi, sau đó lách qua rồi bước đi tiếp, không để tâm đến đối phương.
Hắn vẫn buồn bã nên luôn nhìn xuống đất, đến cả mặt người vừa va phải hắn cũng chưa thèm liếc nhìn.
"Ê, tiểu tử ngươi tên Ngô Trung đúng không?" Người kia lên tiếng bắt chuyện, đồng thời vỗ vai chàng trai đang định bước đi.
Ngô Trung dừng bước, hắn ngoảnh mặt lại xem ai đang gọi mình. Hắn không hề nổi tiếng trong học viện, mà người kia lại gọi đích danh tên hắn thì chắc là người quen. Trước mặt hắn là một gã thiếu niên vừa cao ráo vừa thanh tú, cao hơn hắn khá nhiều, sau lưng mang theo một cây trường thương. Ngô Trung đoán đây không phải là học viên vì không mặc đồng phục, cũng không phải là giảng viên vì người này còn quá trẻ. Sau đó hắn nhìn vào thanh trường thương, cộng thêm gương mặt hơi quen thuộc này thì hình như hắn từng gặp qua cách đây không lâu.
"Huynh đây là... Triệu Nguyên Khang." Ngô Trung chợt nhớ ra.
Lúc này hắn mới xác nhận người trước mặt chính là thiếu niên mà hắn đã gặp ở ngoài Lộ Tư Thành. Lý do hắn nhất thời không nhận ra là vì ngoại hình lúc đó của đối phương rất thê thảm sau trận chiến, còn hiện tại thì khác hẳn, trông như một công tử hào hoa.
"Không ngờ chúng ta lại gặp nhau sớm như vậy. Nhóc là học viên ở đây à?" Nguyên Khang thấy đối phương nhận ra mình, vỗ vai Ngô Trung thêm vài cái như để khẳng định duyên gặp mặt.
"Đã từng thôi." Ngô Trung trả lời chán nản.
Hắn giải thích ngắn gọn rằng bản thân từng là học viên nhiều năm, có thành tích tốt trong suốt thời gian học tập. Nhưng vì vụ bắt cóc ra biên giới khiến việc học hành bị ảnh hưởng và dẫn đến trượt các buổi đánh giá, rồi bị đuổi học. Thêm vào đó, không có chứng cứ xác đáng nên không thể hủy lệnh đuổi học.
"Ra là vậy. Thế thì đơn giản, đi theo ta." Triệu Nguyên Khang nghe vậy thì quyết định dẫn Ngô Trung đi theo, vì gã biết mình chính là bằng chứng xác đáng Ngô Trung đang cần.
Nguyên Khang kéo Ngô Trung đ���n phòng Đào tạo, sau đó gã một mình bước vào phòng và để Ngô Trung chờ ở ngoài. Một lúc sau, Nguyên Khang mở cửa bảo Ngô Trung vào trong. Vị giáo sư trong phòng đã thay đổi hẳn thái độ, ánh mắt nghiêm nghị nhìn Ngô Trung, còn Nguyên Khang thì lùi về đứng ở góc phòng.
"Ngô Trung, do Nguyên Khang làm chứng nên ta có thể xác nhận lý do của trò là chính đáng, lệnh đuổi học cũng sẽ được hủy. Nhưng trò chỉ có thể nhập học vào năm học mới, ngoài ra trò phải làm một bài kiểm tra đầu vào để đảm bảo năng lực của trò vẫn còn phù hợp với chương trình. Buổi kiểm tra sẽ được tổ chức trước khi năm học bắt đầu, đừng đến trễ nhé." Lão giáo sư từ tốn đưa ra thông báo và cất giọng thông báo điều quan trọng.
Nghe vậy, Ngô Trung mừng rỡ. Mặc dù như vậy sẽ thua kém bạn bè một học kỳ nhưng được học tiếp thì vẫn tốt rồi. Ngô Trung kính cẩn cảm ơn giáo sư, và không quên gửi lời cảm ơn Nguyên Khang, sau đó hắn rời khỏi phòng. Lúc đó, chỉ còn lại Nguyên Khang và lão giáo sư.
"Nguyên Khang à, tiểu tử kia có gì đặc biệt mà phải để con trai viện trưởng như cậu ra làm chứng vậy?" Vị giáo sư trên bàn làm việc liếc nhìn thiếu niên đang đứng ở góc phòng.
Đây không phải lần đầu ông ta gặp Nguyên Khang, một phần vì gã là con trai của cấp trên, phần khác, gã cũng từng là cựu học viên của Hạ Nam Học Viện. Ông ta đã làm việc ở đây trong nhiều năm nên đã từng gặp Nguyên Khang vài lần với tư cách học viên. Với thân phận con trai viện trưởng, việc thuyết phục cấp trên một điều gì đó không hề khó. Theo trí nhớ của ông ta thì thiếu niên kia chưa từng lợi dụng thân phận con trai viện trưởng để làm bất cứ điều gì, lần này có thể coi là ngoại lệ hiếm hoi ông từng chứng kiến.
"Món nợ ân tình cần phải trả thôi ấy mà." Nguyên Khang không giải thích thêm, lập tức rời khỏi phòng.
Sự xuất hiện của Ngô Trung khi ở bên ngoài Lộ Tư Thành đã ảnh hưởng lớn đến kết quả trận chiến của gã, nói không ngoa thì gã có thể đã bỏ mạng nếu không có sự can thiệp của cậu nhóc đó. Dù khi đó Nguyên Khang đã trả một khoản tiền cho Ngô Trung, nhưng ơn cứu mạng mà chỉ đáp lại bằng chút tiền bạc thì thật vô ơn bội nghĩa, nên việc gã giúp Ngô Trung một chuyện lớn như thế này cũng coi như công bằng.
Thiếu niên không có ý định tốn nhiều thời gian ở phòng Đào tạo. Mục đích gã trở lại học viện, dù đã tốt nghiệp, là để gặp cha mình. Nguyên Khang đã đứng trước cửa phòng viện trưởng, khi hắn chuẩn bị gõ cửa thì bên trong phát ra tiếng nói.
"Vào đi!"
Đó là âm thanh quen thuộc của cha hắn, có thể cảm nhận được sự lạnh lùng trong giọng nói vừa rồi. Xem ra viện trưởng dù đang làm việc nhưng vẫn luôn theo dõi mọi thứ đang diễn ra bên ngoài căn phòng. Nguyên Khang cười khổ, sao hắn lại quên một võ giả cao cường như cha hắn lại cần người khác gõ cửa sao? Sau đó nhẹ nhàng mở cửa bước vào.
Ở bên trong chỉ có một người đàn ông trung niên cao lớn, tóc mai đã điểm bạc. Ông ta đang đứng bên cửa sổ và nhìn ra ngoài, như đang theo dõi gì đó.
"Con đã điều tra được gì chưa?" Viện trưởng quay người, bước về phía con trai và hỏi về công việc.
"Tất cả đều ở trong này." Nguyên Khang lấy ra một cuộn giấy, đưa cho cha mình.
Viện trưởng mở cuộn giấy ra, thông tin trong đó không quá nhiều nên ông nắm bắt nội dung khá nhanh chóng. Sau đó, ông bảo Nguy��n Khang rời đi. Cuộc trò chuyện giữa hai cha con chỉ vỏn vẹn hai câu nói, thái độ lạnh nhạt của cả hai khiến người ta có cảm giác mối quan hệ của họ không mấy hòa thuận.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.