(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 56: Mang lại tai ương
Khi màn đêm buông xuống, Ngô Trung dạo bước trên con đường mòn. Dù không hỏi han ai, nhưng qua cách dân làng trang hoàng, hắn nhận thấy đây hẳn là một lễ hội trọng đại. Hắn trở lại chỗ quầy hàng của Lưu lão thì khách khứa đã vãn, có lẽ ai nấy đều về chuẩn bị cho lễ hội. Hắn về đến nơi cũng là lúc Lưu lão đang thu dọn hành lý.
"Giờ chúng ta lên đường chứ?" Ngô Trung lên tiếng hỏi.
"Chúng ta cần thuê một con thuyền, nhưng hầu hết dân làng đều đang bận rộn với lễ hội, nên đành phải chờ đến sáng mai." Lão già vừa dọn dẹp quầy hàng vừa chậm rãi đáp lời.
"Thế sao lúc mới tới không thuê luôn đi?" Ngô Trung nghe vậy không khỏi thắc mắc. Bọn họ đến đây từ giữa trưa, vậy mà suốt nửa ngày trời, thay vì tìm thuyền, họ lại bận rộn kiếm tiền.
"Ai bảo tự dưng lại 'lòi' ra thêm một người, nên đành tốn thêm ít tiền chứ." Lưu lão vẫn tiếp tục thu dọn, lưng quay về phía Ngô Trung, vừa làm vừa giải thích.
Ngô Trung không biết nói gì, hắn bước đến giúp Lưu lão dọn dẹp đồ đạc. Trong lúc đó, hắn liếc nhìn cô gái trẻ vẫn đi cùng lão. Kể từ khi hắn gia nhập nhóm, hắn chưa từng nghe cô gái ấy mở miệng nói câu nào, ngay cả lúc dọn dẹp, nàng cũng để Lưu lão làm một mình, còn bản thân chỉ ngồi ngoài quan sát. Khi mọi việc hoàn thành, Ngô Trung nhìn theo dòng người lũ lượt kéo về phía bờ sông, có lẽ địa điểm chính của lễ hội là ở đó.
"Tiểu tử, ta không cản ngươi đến đó xem một chút, nhưng thật lòng ta khuyên ngươi đừng đi." Lão nói một câu đầy ẩn ý. Lưu lão hiểu ngay ý nghĩ của cậu thiếu niên qua ánh mắt. Dù sao thì người trẻ tuổi ai chẳng tò mò những điều mới lạ.
Ngô Trung hiển nhiên không hiểu được ẩn ý của lão, nhưng nếu đã không bị ngăn cản thì hắn cũng muốn đi xem một chút, để khi về còn có chuyện mà kể lại cho tiểu thư Thanh Sam. Ngô Trung chậm rãi hòa vào dòng người. Hắn không vội vàng gì, chỉ muốn thong thả cảm nhận không khí nơi đây.
"Có gì đó không ổn", một cảm giác kỳ lạ dấy lên trong lòng Ngô Trung. Hắn đã tham gia vài lễ hội với tiểu thư Thanh Sam trước đây, do đó lễ hội lần này có gì đó rất khác lạ, mà hắn chưa thể gọi tên.
Dù chưa rõ nguyên nhân, nhưng ở một nơi xa lạ như thế này, hắn không dám xem thường cảm giác ấy. Hắn lập tức tìm một ngọn cây cao và leo lên đó, để giữ khoảng cách an toàn và tiện bề quan sát. Không lâu sau đó, lễ hội chính thức bắt đầu. Một nhóm người thanh niên vây quanh một đống lửa lớn mà nhảy múa. Bên ngoài, một nhóm người khác tấu lên khúc nhạc hùng tráng của biển cả. Cùng với vũ điệu quanh đống lửa, khung cảnh ấy như tái hiện hình ảnh những người đánh cá đang lênh đênh trên sóng nước.
Ngô Trung dần thấy hứng thú với lễ hội và chăm chú quan sát. Khi vũ điệu kết thúc, một người lớn tuổi bước ra trước mặt mọi người và phát biểu điều gì đó. Hắn ở khá xa nên không nghe rõ nội dung. Lễ hội cứ thế diễn ra, nào vở kịch về người đánh cá và dòng sông, nào những câu hát về cuộc sống xa xưa, nào những cuộc thi giữa các trai tráng để khoe sức mạnh... Ngô Trung vẫn cứ thế theo dõi sự kiện, nhưng cảm giác kỳ lạ trong lòng hắn thì mỗi lúc một rõ rệt hơn.
Đến lúc nửa đêm, lễ hội có vẻ đã đến hồi kết khi một người lớn tuổi tiến đến phát biểu điều gì đó. Lúc này, một thiếu nữ với mái tóc đỏ tiến về phía bờ biển.
"Là cô gái đó!" Nhờ mái tóc đỏ đặc trưng, hắn nhanh chóng nhận ra đó chính là cô gái đã từng khóc một mình bên bờ sông.
Nàng lúc này mặc một bộ trang phục sặc sỡ, nhưng bộ trang phục ấy dường như chỉ càng làm nổi bật thêm mái tóc đỏ rực của nàng. Cô gái cất tiếng hát. Đây không phải là những bài ca hùng tráng, vui tươi như vừa rồi của lễ hội, mà là một bản ca sâu lắng, như xoa dịu những trái tim mệt mỏi. Ngoài ra, hắn còn thấy những giọt nước lấp lánh chảy dài trên má thiếu nữ, chính là nước mắt của nàng.
Ngô Trung đang thả lỏng người theo giọng ca thì chợt rùng mình đứng bật dậy. Hắn đảo mắt nhìn những người dân làng còn lại và chợt nhận ra điều gì đó bất thường.
"Cuối cùng ta cũng biết tại sao lại luôn có cảm giác kỳ lạ trong người, có một thứ đáng lý ra phải tồn tại nhưng lại không thể cảm nhận được ở đây. Tại sao không một chút niềm vui hiện hữu trên gương mặt tất cả dân làng? Quan trọng hơn nữa là, tại sao không có bất kỳ đứa trẻ nào tham gia?" Ngô Trung rốt cuộc cũng nhận ra sự kỳ lạ của lễ hội này.
Những lễ hội hắn từng tham gia có nhiều mục đích khác nhau, nhưng đều có chung một mục đích là mang lại niềm vui cho người tham gia, và những người tận hưởng niềm vui trọn vẹn nhất chính là trẻ nhỏ, như tiểu thư Trần Thanh Sam. Hắn đã quan sát kỹ từng gương mặt ở đó. Thứ duy nhất hắn thấy là sự mệt mỏi, chán chường, xót xa và cả sự không cam lòng. Một sự kiện mà chỉ tràn ngập sự tiêu cực và không có đứa trẻ nào tham gia là một điều kỳ lạ. Ngô Trung cảm thấy khó hiểu, linh cảm có một uẩn khúc nào đó đằng sau, và quan trọng hơn, hắn linh cảm uẩn khúc ấy có liên quan mật thiết đến cô gái tóc đỏ.
Chợt hắn nhận ra có người đang tiến đến gần. Hắn lập tức sử dụng Ám Dạ Quang Ẩn để ẩn nấp. Mặc dù hành động này có vẻ hơi "có tật giật mình", nhưng với những điều chưa lý giải được, cẩn trọng vẫn hơn. Đây là một nhóm thiếu niên trạc tuổi Ngô Trung. Họ cũng như hắn, chỉ đứng từ xa quan sát chứ không hề tham gia vào lễ hội. Những thiếu niên này vừa xem vừa xót xa than thở với nhau. Ngô Trung ở trên cành cây nghe rõ mồn một câu chuyện. Ngay sau đó, hắn đã hiểu vì sao nỗi buồn lại bao trùm lên lễ hội này.
Cô gái tóc đỏ là con gái của trưởng làng. Do có mái tóc màu đỏ nên thường bị mọi người dị nghị, cho rằng màu tóc không tự nhiên ấy mang lại điềm xui. Ngôi làng này vốn khởi nguồn từ nghề đánh bắt thủy sản, nhưng theo dòng chảy của thời gian, nghề này bị mai một và nhiều người phải đổi sang nghề khác, điển hình là việc chuyển sang săn bắt Yêu Thú tại khu rừng rậm gần đó. Mọi chuyện cứ diễn ra một cách bình thường cho đến một ngày thì một dị tượng xảy ra. Khu rừng mà mọi người v��n thường vào săn bắn bỗng biến thành hoang mạc chỉ sau một đêm. Cả khu rừng biến mất khiến toàn bộ dân làng hoang mang vì họ không thể hiểu nổi tại sao điều đó lại xảy ra. Không chỉ rừng cây biến mất, mà ngay cả ngọn núi hùng vĩ ở trung tâm cũng sụp đổ, để lại một cái hố không đáy.
Đúng lúc ấy, một nhóm người bỗng đứng ra đưa ra một ý kiến độc địa: "Tai ương này là do cô gái tóc đỏ gây ra, chỉ có thể hiến tế nàng cho biển cả thì mới có thể an toàn." Khi nghe đến đây, Ngô Trung chỉ biết cười khẩy khinh bỉ. Những người này không chỉ mê tín dị đoan, mà còn chẳng hiểu chút gì về di truyền học. Nhưng đối với những người ở nơi hẻo lánh này, những lời nói ấy lại trở thành chân lý không thể phản bác. Mặc dù họ không đồng tình với điều này, nhưng họ lại không đủ kiến thức để lý giải về sự biến mất đột ngột của rừng rậm.
Dần dần, mọi người đều tin vào những lời đồn thổi đó. Họ chĩa mũi dùi công kích vào cô gái vô tội ấy. Cha nàng, với tư cách trưởng làng, theo lý mà nói có thể dẹp yên chuyện này. Nhưng mọi người đã bị những lời dối trá kia kích động đến mức trở nên cực đoan một cách đáng sợ. Thậm chí, họ còn họp nhau lại, đánh úp trưởng làng và tống giam ông vào ngục tối. Sau đó, họ đã dùng cha nàng để gây áp lực, ép nàng phải thực hiện nghi lễ hiến tế cho biển cả vào đúng ngày hội hôm nay, nếu không cha nàng sẽ phải chết. Những lời dối trá ấy lặp đi lặp lại đến mức cô gái tóc đỏ thật sự tin rằng bản thân mình chính là tai ương, nên nàng tình nguyện hy sinh bản thân, mong cha và dân làng được bình an.
Tất cả mọi người đều biết rằng, một khi lễ hội kết thúc chính là lúc cô gái ấy gieo mình xuống biển khơi. Do đó, hầu hết mọi người đều không hề vui vẻ, đặc biệt là trẻ nhỏ, chúng không muốn chứng kiến cảnh tượng bi thương ấy nên đã không tham gia. Nàng là một người rất tốt và được rất nhiều người trong làng yêu quý, nhưng họ lại bị nỗi sợ hãi chi phối nên không dám đứng ra ngăn cản. Nhóm thiếu niên này chính là một trong số những người bạn thân thiết nhất của nàng, nhưng đành bất lực đứng nhìn, cho đến khi một tiểu cô nương không chịu nổi nữa mà bật khóc, cả bọn mới lẳng lặng rời đi.
Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free.