(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 53: Ba người trong ngôi miếu
Ngô Trung bây giờ thật sự chỉ còn hai bàn tay trắng, mọi vật tùy thân đều bị tịch thu, chỉ còn mỗi bộ y phục và đôi giày trên người. Hắn đã chọn một hướng di chuyển khả dĩ, trước tiên căn cứ thời gian trong ngày và phương hướng bóng đổ để loại trừ những khả năng sai lệch. Ngô Trung nhớ lại hướng bóng đổ lúc còn ở Vô Thương Thành, rồi đối chiếu với hướng bóng đổ hiện tại để từng bước loại bỏ những hướng không đúng.
Dù không thể xác định chính xác vị trí hiện tại, hắn có thể chắc chắn mình vẫn đang ở phía nam Vũ Lan Quốc. Hắn nhớ lại lời của lão già với gương mặt dữ tợn ở khu vực giam giữ, lão ta từng nói hắn chỉ bất tỉnh hai ngày, khoảng thời gian ấy không đủ để hắn bị đưa đi quá xa. Nếu ở cùng một địa phương, hướng mặt trời sẽ không thay đổi đáng kể, từ đó, chỉ còn lại vài hướng di chuyển khả dĩ. Ngô Trung đành chọn đại một hướng rồi phó mặc may rủi.
"Rốt cuộc đây là đâu mà hoang vắng đến mức không một bóng cây, chỉ toàn cát là cát thế này?" Ngô Trung đã đi bộ vài canh giờ, mà vẫn không thấy lấy một bóng cây để nghỉ chân.
Hắn không biết rằng, cách đây không lâu, vị trí hắn đang đứng vốn có một hệ sinh thái đa dạng, từ thực vật đến động vật. Hiện trạng lúc này chính là do công pháp của Phương Tà gây nên, biến một khu rừng lớn thành vùng hoang mạc như bây giờ. Ngô Trung lúc này có chút hoang mang, dựa trên những gì hắn học ở học viện thì những vùng hoang mạc như thế này chỉ xuất hiện ở phía tây mà thôi. Trong khi phía nam vốn nổi tiếng với những khu rừng rậm, sự xuất hiện của bãi hoang mạc này hoàn toàn mâu thuẫn với những gì hắn biết.
"Không lẽ mình tính toán sai sao? Mình đã bị bắt về phía tây chứ không còn ở phía nam nữa?" Ngô Trung mới bước chân vào con đường võ giả chưa lâu nên hắn không tài nào ngờ được hoang mạc này lại là do con người tạo nên.
Dù lo lắng khôn nguôi, Ngô Trung vẫn tiếp tục bước về phía trước. Quay đầu thì đã quá muộn, hắn chỉ còn cách không ngừng di chuyển và hy vọng sẽ gặp được ai đó để hỏi đường. Thêm vài canh giờ trôi qua, Ngô Trung đã kiệt sức, cộng thêm một cánh tay bị thương nặng khiến hắn không còn đủ sức thi triển Phong Ảnh Bộ nữa. Và cứ thế, thiếu niên trẻ tuổi với thân thể rệu rã bước đi trên hoang mạc trong nhiều canh giờ, cho đến tận ngày hôm sau.
"Cuối cùng thì cũng thoát khỏi!" Ngô Trung vui mừng vì cảm nhận được sự rắn chắc của mặt đất dưới chân, không còn là bãi cát mênh mông nữa.
Đây là một địa phương xa lạ, Ngô Trung chưa từng ứng phó với loại địa hình hoang mạc như vậy nên không dám dừng chân nghỉ ngơi, đành phải tiếp tục di chuyển. Tinh thần mệt mỏi, đôi chân rệu rã, cánh tay bị thương và cơn đau đầu kỳ lạ đã khiến hắn không còn giữ được sự tỉnh táo. Lúc này Ngô Trung chỉ muốn tìm một nơi để nghỉ chân. Điều hắn cần là một nơi trú ẩn an toàn, dù là một ngôi làng, một tòa thành, hay chỉ đơn giản là một hang động. Thêm vài canh giờ nữa trôi qua, Ngô Trung phát hiện ra một ngôi miếu cũ nát nằm ngay trước mặt. Dù ngôi miếu trông như đã bị bỏ hoang từ lâu, đầy mạng nhện và bụi bẩn, hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc vào đó nghỉ ngơi tạm thời.
"Sao lại chóng mặt thế này?" Ngô Trung lúc này thấy thân thể mình không ổn. Ngoài sự mệt mỏi về thể chất và tinh thần, hắn còn bị hành hạ bởi vết thương ở cánh tay. Dù đã băng bó cẩn thận, nhưng những chiếc đinh cỡ lớn còn ghim chặt vẫn không ngừng rỉ máu.
"Ít nhất thì cũng phải bất tỉnh ở bên trong miếu." Ngô Trung cảm thấy không thể giữ được tỉnh táo thêm nữa, hắn cố bước từng bước nặng nề về phía ngôi miếu. Tòa kiến trúc này dường như đã lâu không có ai lui tới. Nếu hắn bất tỉnh ở đó, ít ra cũng an toàn hơn phần nào.
Ngô Trung đã đạt đến cực hạn chịu đựng của cơ thể, hắn không còn mở nổi mắt, rồi ngã gục về phía trước. Chỉ là, trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối, hắn lờ mờ th���y được bóng dáng một người.
Ầm!
Ngô Trung choàng tỉnh, âm thanh cực lớn của tiếng sấm chớp đã đánh thức hắn khỏi cơn mê. Điều đầu tiên đập vào mắt hắn là sàn nhà đầy bụi bẩn. Sau đó, hắn ngửi thấy mùi đất ẩm cùng tiếng mưa rơi bên ngoài. Ngô Trung nhìn xuống cánh tay mình, những chiếc đinh đã được rút ra, vết thương cũng được băng bó cẩn thận và chuyên nghiệp. Ngoài ra, hắn còn thấy hai bóng người đang ngồi quanh một đốm lửa cách đó không xa. Có vẻ họ đã đưa hắn vào đây và chữa trị cho hắn.
"Tiểu hài tử, vết thương của ngươi ổn chưa?" Một lão nhân phát hiện ra Ngô Trung đã t���nh lại thì quay sang hỏi thăm.
"Vãn bối Ngô Trung, xin đa tạ tiền bối đã chữa trị vết thương giúp con." Dù không hiểu sao cơ thể vẫn vô cùng mệt mỏi, hắn vẫn cố gắng gượng đứng dậy để cảm ơn.
"Nếu đã tỉnh rồi thì lại đây sưởi cho ấm người nào." Lão nhân vỗ xuống sàn vài cái với hàm ý bảo hắn lại gần.
Nghe vậy, Ngô Trung không ngần ngại mà bước đến. Khi đến gần, hắn nhìn rõ có hai người: một lão nhân hói đầu và một thiếu nữ trạc tuổi hắn. Nữ tử kia vẫn im lặng nên hắn không tiện làm quen, chỉ đành chắp tay chào hỏi xã giao.
"Không biết tiền bối cao danh quý tánh là gì để tiện xưng hô ạ?" Ngô Trung lên tiếng hỏi thăm, dù sao người ta cũng đã giúp đỡ hắn, hỏi thăm cũng là lẽ phải.
"Ngươi cứ gọi ta là Lưu lão được rồi. Còn đây là cháu gái nhỏ của ta, tính nó hơi ngại giao tiếp nên ngươi thông cảm." Lão nhân không nói nhiều về bản thân, chỉ giới thiệu sơ qua về thiếu nữ đang nép sau lưng mình, rồi thôi.
"Không biết Lưu tiền bối có biết đây là địa phương nào không?" Ngô Trung nhận ra đối phương không muốn tiết lộ thân phận nên khéo léo chuyển sang câu hỏi khác.
"Ngươi bị lạc đường sao?" Lưu lão nhìn Ngô Trung khó hiểu.
"Vãn bối bị người ta bắt đến đây nên tạm thời chưa nắm rõ tình hình. Mong tiền bối chỉ giáo." Ngô Trung nói ra đại khái tình hình của bản thân. Hắn không kể về chuyện bị bắt cóc liên quan đến các dòng chính của đại gia tộc vì đây không phải chuyện có thể tùy tiện nói ra.
"Chúng ta đang ở vị trí này." Lưu lão lúc này lấy ra một tấm bản đồ da, rồi chỉ tay vào một vị trí trên bản đồ.
"Không lẽ nào, sao ta lại bị đưa đến gần biên giới rồi?" Ngô Trung nhìn vào hướng mà Lưu lão đang chỉ thì nghĩ thầm.
Ở học viện, hắn từng được dạy về địa lý của đế quốc, nhờ đó, hắn nhanh chóng nhận ra tấm bản đồ này phác họa đại khái địa hình một phần Vũ Lan Quốc. Cụ thể là chỉ vẽ một phần phía nam mà thôi, nhưng như vậy cũng đủ chứng minh suy đoán của hắn là đúng, rằng hắn vẫn đang ở phía nam. Theo vị trí Lưu lão chỉ, hắn đang ở rất gần biên giới phía nam, chỉ chút nữa thôi là sang đến m��t quốc gia khác rồi.
"Tiền bối, không biết Vô Thương Thành nằm ở đâu trên tấm bản đồ này?" Ngô Trung ngẩng đầu cầu khẩn hỏi. Tấm bản đồ này chỉ phác họa địa hình chứ không ghi rõ các địa danh, nên hắn không thể tự mình xác định.
"Nghe quen tai nhưng nhất thời chưa nhớ ra. Tòa thành đó có gần địa danh nào đặc biệt không?" Lưu lão suy nghĩ một hồi thì vẫn chưa nghĩ ra.
"Ở đó có hai nơi nổi tiếng nhất là rừng Tinh Lâm và Hạ Nam Học Viện, chắc tiền bối biết chứ?" Ngô Trung kể ra hai nơi mà hắn thường đến nhất với hy vọng đối phương có thể nhận ra.
"Ta đại khái đoán được tòa thành đó ở đâu, nhưng đáng tiếc nơi đó đã nằm ngoài phạm vi tấm bản đồ này rồi." Hai nơi Ngô Trung vừa kể không chỉ nổi tiếng ở phía nam mà ngay cả toàn quốc cũng đều biết đến. Lão lấy làm tiếc cho Ngô Trung vì vật trong tay lão chỉ hữu ích cho việc di chuyển trong khu vực gần biên giới này mà thôi, còn Hạ Nam Học Viện thì lại nằm gần kinh đô hơn.
"Vậy tiền bối có biết đi theo hướng nào để về đó không ạ?" Ngô Trung thầm nghĩ rồi c��ời khổ. Cứ ngỡ mọi chuyện đã dễ dàng hơn, ai ngờ vẫn quay về vạch xuất phát. Hắn đành hỏi về phương hướng đại khái để về thành.
"Nếu tính từ vị trí ngôi miếu này, ngươi sẽ phải đi một quãng đường khá xa. Dựa theo phương hướng thì ngươi cần đi về hướng Đông Bắc. À, dựa vào tư thế lúc ngươi bất tỉnh, đó chính là hướng phía sau lưng ngươi." Lưu lão dựa vào trí nhớ để chỉ ra phương hướng đại khái. Bất chợt, lão nhớ ra tư thế nằm sấp bất tỉnh của Ngô Trung và bật cười.
"Như vậy chẳng phải có nghĩa là bao nhiêu ngày nay ta đã tự mình đi xa khỏi nơi cần đến sao?" Nếu hắn chỉ đơn thuần ngã về phía trước, vậy nơi hắn cần đến lại nằm ở hướng ngược lại với đường đi của hắn. Hắn chọn đúng phương nhưng lại đi sai hướng, khiến hắn phải chịu khổ mấy ngày trời một cách vô ích.
"Có vẻ ngươi đang rất muốn về nhà, nhưng có một vấn đề khác ngươi cần lo hơn đấy." Lưu lão nhìn thái độ của Ngô Trung liền nhận ra thiếu niên này đang muốn lập tức rời đi, lão liền lên tiếng nhắc nhở.
"Vãn bối ngu d��t, xin tiền bối chỉ giáo rõ hơn." Ngô Trung giật mình trước lời lão nói, hắn chăm chú lắng nghe.
"Ngươi đã từng nghe nói đến nhiễm độc kim loại chưa?" Lão nhân thở dài, không trả lời thẳng mà lại hỏi ngược lại một câu khác.
Truyen.free là đơn vị nắm giữ bản quyền của bản dịch này.