Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 51: Sơ xuất nhỏ dẫn đến thảm bại

Tất cả tộc nhân, sau khi giải cứu xong các mục tiêu, lập tức rút khỏi ngọn núi và khu rừng rậm bao quanh. Nơi đây giờ đã trở thành sân chơi của các cường giả. Năm thân ảnh trên không trung dù đã giao chiến nhưng đều không sử dụng toàn lực. Các gia chủ e ngại sẽ vô tình phá hủy cả ngọn núi cùng địa đạo dưới lòng đất. Về phần Phương Tà, lão chỉ muốn câu giờ. Dù lão đã khôi phục thương thế sau ba mươi năm và sức mạnh đã tăng tiến, nhưng bất kỳ vị gia chủ nào cũng đã đạt đến cấp bậc của lão. Nếu đấu một người, lão thừa sức hạ gục; đấu hai người, có thể áp đảo; đấu ba người, đánh ngang tay; nhưng với tận bốn người, lão rơi vào thế hạ phong.

“Ta có một thắc mắc, làm sao các ngươi tìm ra được nơi này?” Lão liếc nhìn nhóm người đang rời đi, thoáng suy nghĩ rồi quay sang hỏi các gia chủ. Thuộc hạ của lão tuy thực lực không quá mạnh, nhưng đều có năng lực chạy trốn và cắt đuôi kẻ theo dõi, nên không thể nào bị theo dõi được.

“Trong thế hệ trẻ của đại gia tộc Vô Thương Thành bọn ta, có một tiểu tử đã tự đề xuất dùng bản thân làm mồi nhử.” Gia chủ Khương Gia trả lời. Mặc dù không nói rõ là ai, nhưng các gia chủ đều biết người đó chính là con trai của ông ta.

“Bọn ta biết ngươi tự hào về thằng con mình, nhưng đâu cần phải khoe ra trước mặt địch nhân như vậy?” Ba người còn lại đều cùng nảy ra suy nghĩ đó.

“Thật tò mò, không biết tiểu tử đó thuộc gia tộc nào? Chắc hẳn tên nhóc đó đã cất sẵn một lá Truyền Tin Phù ở một nơi mà bọn thuộc hạ của ta không thể phát hiện ra, và khi đến lúc phù hợp thì lấy ra sử dụng. À phải rồi, ta còn thấy có vài kẻ cầm một loại la bàn kỳ lạ, chắc hẳn nó có tác dụng định hướng nào đó.” Phương Tà đã có vài dự đoán, mặc dù không hoàn toàn chính xác nhưng đã đúng vài phần. Tộc nhân họ Khương đó thật sự đã mang theo một lá Truyền Tin Phù, và loại la bàn kia chính là để tìm kiếm.

“Bớt nói nhảm đi!” Gia chủ Diệp Gia lao đến tấn công. Chỉ qua một câu nói mà lão ma đầu này đã suy ra được nhiều điều như vậy, thật không thể để lão ta còn sống, nếu không sẽ gây họa cho hậu nhân.

“Kiệt kiệt kiệt. Không đùa với các ngươi nữa, ta chính là chờ đợi giây phút này!” Phương Tà cảm thấy đã chờ đợi đủ rồi, liền dồn toàn lực vận dụng công pháp mạnh nhất.

“Ngăn lão lại!” Một người có phản xạ nhanh nhất la lên khi thấy hành động bất thường đó.

Tất cả đều cảm thấy không ổn, liền ra sức ngăn cản. Lão quỷ này sử dụng chiêu thức phân thân ra hàng chục thân ảnh, không thể phân biệt được thật giả. Các gia chủ dù cố gắng tấn công thật nhiều thân ảnh nhất có thể thì đều chỉ là hư ảnh. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn các gia chủ bị phân tâm đó, Phương Tà đã bắt đầu vận dụng công pháp, và biến cố xung quanh đã xảy ra.

Khí tức sinh mệnh xung quanh họ đều đi vào con đường diệt vong. Rừng cây rậm rạp dần trở nên khô héo, những tán cây xanh tươi rụng dần, thân cây to lớn mục nát. Các sinh vật khác trong khu rừng cũng không thoát khỏi số phận. Những động vật ở giai đoạn Luyện Thể lập tức hóa thành bộ xương khô, còn Yêu Thú Trùng Thiên dù có thể gắng gượng sống lâu hơn một chút thì cuối cùng cũng không tránh khỏi cái chết. Toàn bộ sự sống của cánh rừng này đều biến mất. Ngoài ra, xác của đám thuộc hạ chết trận nằm la liệt trên mặt đất bỗng chốc biến thành những bộ xương khô rồi hóa thành cát bụi. Thậm chí, ngọn núi hùng vĩ phía dưới họ đang rung lắc dữ dội như có một cơn địa chấn. Sau đó, vài nơi trên núi xảy ra vụ nổ, cụ thể là năm nơi như vậy.

Bốn vị gia chủ nhìn khung cảnh này, đều kinh ngạc. Đây vốn không phải công pháp của Phương Tà. Lão tuy được gọi là đại ma đầu, nhưng công pháp trước đây của lão không tà ác đến mức này. Chưa kịp để các gia chủ hiểu chuyện gì đang xảy ra, cơ thể họ lập tức xuất hiện vấn đề.

“Cái gì, khí huyết cơ thể ta đột nhiên khô kiệt!” Một người phát hiện ra dị tượng khí huyết trong cơ thể mình.

“A... Tim ta đột nhiên đập nhanh một cách bất thường, còn có chút đau!” Một người khác cũng gặp tình trạng tương tự, đồng thời cảm thấy đau ở ngực trái.

Hai vị gia chủ còn lại cũng chung cảnh ngộ.

“Đây là tà công gì thế này?” Đây là suy nghĩ chung của tất cả bọn họ.

Thứ công pháp Phương Tà đang sử dụng chính là món mà lão có được từ vị cao nhân đã cứu sống mình. Thứ công pháp ấy có tên là “Diệt Sát Huyết Mạch”. Tác dụng của công pháp này chính là diệt địch nhân từ xa. Theo lẽ bình thường, nó sẽ có tác dụng diệt sát những người có cùng huyết thống với kẻ bị lấy máu hiến tế.

Tuy nhiên, Diệt Sát Huyết Mạch có hai khuyết điểm chính: thứ nhất, nó chỉ có tác dụng với những mục tiêu có sức mạnh yếu kém; thứ hai, chỉ những người huyết thống gần nhất mới bị ảnh hưởng. Bởi những võ giả cường đại như các gia chủ sẽ không gặp bất cứ vấn đề gì, thậm chí còn có thể gây ra phản phệ cho người sử dụng. Nhưng mục tiêu của Phương Tà lại không phải là những kẻ ất ơ tầm thường mà là chính các vị gia chủ. Lão nhắm đến các gia chủ vì hai lý do: đầu tiên là tư thù cá nhân; thứ hai, một đại gia tộc dù có chết đi vài chục người, nhưng chỉ cần gia chủ còn tại vị thì địa vị của đại gia tộc đó vẫn không hề suy suyển.

Do đó, lão đã tập trung toàn bộ sức mạnh của công pháp, thay vì tấn công nhiều người thì sẽ chỉ tác dụng vào một người duy nhất, chính là các gia chủ. Để làm được điều này, Phương Tà cần chuẩn bị nhiều công đoạn hơn: Đầu tiên là một nơi đầy Nguyên Khí và càng nhiều sinh mệnh đã sử dụng Nguyên Khí. Thứ hai, tại nơi đầy Nguyên Khí đó phải khắc một loại đồ đằng tương ứng với một vật tế xuống mặt đất và thấm đẫm máu của kẻ bị hiến tế. Cuối cùng chính là một vật dẫn.

Vật dẫn phải có khí tức của mục tiêu, chẳng hạn như một bộ phận cơ thể của mục tiêu, một lọn tóc, một giọt máu nhỏ, hoặc có thể là một món võ khí đã được sử dụng trong thời gian dài.

Và vật dẫn mà Phương Tà sử dụng chính là một món võ khí, cụ thể hơn, là những võ khí mà các vị gia chủ thời trẻ đã dùng công pháp cực đoan tự hủy để gây sát thương chí mạng cho lão. Những võ khí ấy đều cắm một phần vào cơ thể lão khi lão ngã xuống vực, nên lão đã tận dụng chúng làm vật dẫn. Mặc dù võ khí chỉ là vật ngoại thân, hiệu quả sẽ không tốt bằng, nhưng do thứ công pháp cuối cùng mà các gia chủ sử dụng quá mạnh mẽ nên khí tức lưu lại cũng mạnh hơn bình thường.

Trong suốt ba mươi năm này, Phương Tà đã thu thập và đào tạo một nhóm tinh nhuệ để làm việc thay mình. Khi cảm thấy thời cơ thích hợp đã đến, lão ra lệnh cho thuộc hạ bắt cóc các tộc nhân dòng chính, cụ thể là con cháu của kẻ thù lão, bởi đây là những người có thực lực còn nhỏ yếu và có huyết thống gần nhất. Đồng thời, Phương Tà đã tính đến trường hợp các đại gia tộc sẽ đánh hơi được đến đây, nên đã yêu cầu tất cả thuộc hạ câu giờ, chỉ cần một khoảng thời gian cho đến khi đồ đằng trong từng căn phòng giam giữ đã đủ lượng máu cần thiết. Các căn phòng mặc dù được đặt cách xa nhau, nhưng chúng lại liên kết với nhau bằng trận pháp, nhằm có thể một phát kích sát cả năm vị gia chủ. Khi đã đạt yêu cầu, thì dù những tộc nhân dòng chính có được cứu thoát, cái chết của các gia chủ đã được xác định. Lão cố tình mặc cho cuộc giải cứu diễn ra thành công, để bọn chúng tưởng rằng đã nắm được hy vọng trong tay, thì ngay lập tức bị phá hủy. Theo lý thuyết mà nói, kế hoạch này sẽ thành công mà không ai có thể ngăn cản được... ừ thì, theo lý thuyết là vậy.

“Khục!” Phương Tà đột nhiên ho ra máu.

“Ủa, khí huyết của ta ổn định lại rồi, tim cũng không còn đau nữa!” Một vị gia chủ cảm nhận cơ thể mình, liền thở dài an tâm.

“Mặc dù đã suy yếu đi vài phần, nhưng có thể bổ sung lại bằng thuốc bổ, không nguy hại đến tính mạng.” Một người khác cũng có cảm nhận tương tự.

“Cái quái gì vậy, tại sao lại thất bại? Không lẽ vị cao nhân đó đã lừa ta?” Phương Tà thấy đối phương đã không còn bị ảnh hưởng, trong khi bản thân lại có dấu hiệu lạ. Lão lập tức hiểu ra công pháp đã thất bại.

“Không thể nào, nếu ta diệt sát được những kẻ này thì vị đó cũng được lợi cơ mà. Nói vậy, chỉ còn một khả năng là các giai đoạn chuẩn bị đã sai sót ở đâu đó, nhưng sai ở đâu mới được?” Lão rất nhanh trí khi nhận ra một trong những công đoạn chuẩn bị đã xảy ra sai sót, nhưng không tài nào biết được biến số gây ra sự thất bại này chính là Ngô Trung.

Lão đã quá tập trung vào việc tự khắc từng đồ đằng lên các căn phòng và các trận pháp, vì đây là một việc hệ trọng không thể giao cho đám thuộc hạ. Việc này đòi hỏi sự tỉ mỉ cao và vô cùng hao tâm tốn sức, bởi lão phải diệt sát đồng thời năm người. Do đó, Phương Tà giao nhiệm vụ bắt các tộc nhân cho thuộc hạ và chỉ kiểm tra dựa vào các lệnh bài thân phận. Khi một tên thuộc hạ báo cáo và giao lên lệnh bài, lão đã coi như người bị bắt chính là một tộc nhân dòng chính mà không thèm nghĩ đến việc xác minh. Sai sót của thuộc hạ là có lỗi, nhưng thân là người đứng đầu mà không kiểm tra lại thì lỗi của lão còn lớn hơn. Cho nên có thể nói, sự thất bại hôm nay chính là do lão gây ra.

Rầm rầm rầm.

Ngọn núi khổng lồ dưới chân họ đột nhiên sụp đổ. Nơi đây giờ chỉ còn là một đống đổ nát đầy đất đá.

“Ta không cam tâm! Phương Tà ta phải chết nhảm như thế này sao?” Phương Tà rống lên trong tức giận.

Hắn giờ đây không chỉ ho ra máu mà còn chảy máu ở thất khiếu, thân thể cũng dần khô héo, từ một người khỏe mạnh biến thành da bọc xương. Lớp da mặt rơi xuống, lộ ra gương mặt già nua phù hợp với lứa tuổi, hốc mắt ngày càng sâu và tóc rụng dần. Sức mạnh của hắn cũng đại giảm, đến mức không còn khả năng kháng trọng lực và rơi xuống đất. Từ độ cao đó mà rơi xuống, một võ giả cấp bậc gia chủ đại gia tộc có lẽ chỉ xây xát một chút, nhưng Phương Tà lúc này đã suy yếu đến cực điểm nên khi rơi xuống lập tức bị trọng thương. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, Phương Tà đã biến thành một cái thây khô héo.

“Cái quái gì vừa xảy ra vậy?” Bốn vị gia chủ đều lộ vẻ mặt khó hiểu.

Theo góc nhìn của họ, Phương Tà đã tạo ra các hư ảnh gây phân tán sự tập trung của họ, rồi sử dụng một loại tà công nào đó khiến các sinh linh xung quanh phải đồ thán. Nhưng sau đó, trừ việc khí huyết cơ thể giảm và đau tim ra thì chẳng có gì đáng lo ngại. Kẻ sử dụng công pháp thì đột nhiên ho ra máu, chửi mắng một câu rồi tự chết ngay trước mắt họ. Nếu đem kể cho người ngoài nghe, chắc chắn chẳng ai lại tin có chuyện như vậy.

“Không còn mạch đập và hơi thở, hắn đã chết!” Một người kiểm tra liền nhận định Phương Tà đã không còn sống.

“Các ngươi yên tâm rồi sao?” Gia chủ họ Diệp lên tiếng nhắc nhở.

Các gia chủ liếc nhìn nhau, tư tưởng gần như liên thông. Họ đều luân chuyển Nguyên Khí, vận dụng võ học mạnh nhất tấn công Phương Tà. Chín phần mười ngọn núi và phần mặt đất phía dưới đã bị đánh thành cát bụi, chỉ để lại một cái hố sâu khổng lồ. Phương Tà đã bị tiêu diệt ở cấp độ tế bào để đảm bảo không thể xuất hiện thêm một lần nào nữa. Các gia chủ, khi đã xác nhận không còn thứ gì liên quan đến Phương Tà còn tồn tại, mới rời đi để hội tụ với các tộc nhân. Họ không quá quan tâm đến kho báu của Phương Tà, vì nếu có thì có thể đã thành cát bụi cùng với chín phần mười ngọn núi rồi. Khi họ đi được một khoảng cách xa, ở phía còn lại của đống đất đá đổ nát, có một bàn tay ngoi ra, đập mạnh xuống đất lấy thế chui lên. Rồi một người xuất hiện từ dưới đống đổ nát đó.

“Cuối cùng... cũng thoát ra rồi!” Đó là một thiếu niên đầy bụi bặm, với một cánh tay bị thương. Đó chính là Ngô Trung.

Truyện được biên tập độc quyền và thuộc bản quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free