(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 46: Chỉ còn hai mục tiêu
Tại Hạ Nam Học Viện, hai người bằng hữu của Ngô Trung đang trò chuyện với nhau.
“Diệp Phong, ngươi có biết thêm tin tức mới về vụ mất tích chưa, hình như...” Liễu Cầm bắt chuyện với Diệp Phong trước khi buổi học bắt đầu.
Diệp Phong không để nàng nói hết câu. Hắn nhanh chóng đưa một tay lên che miệng nàng, tay còn lại ra hiệu giữ im lặng.
“Có vấn đề gì à?” Thấy thái độ và hành động của Diệp Phong, nàng nhanh chóng hiểu ý và khẽ hỏi.
“Chuyện này không thể công khai. Hiện tại đã có thêm một vụ mất tích nữa rồi.” Diệp Phong liếc nhìn quanh lớp một lượt rồi nói nhỏ với Liễu Cầm một thông tin chấn động.
“Cái gì? Lần này là gia tộc nào?” Chưa đầy một tuần đã có thêm một vụ mất tích, để Diệp Phong tỏ ra nghiêm trọng đến vậy, chắc chắn nạn nhân phải thuộc một đại gia tộc như Diệp Gia.
“Thiên kim đại tiểu thư của Dương Gia.” Diệp Phong không tiện nói thẳng tên, chỉ tiết lộ thân phận, dù sao thân phận đó cũng đủ nổi tiếng.
“Không phải chứ? Ta nghe nói nàng ta thực lực rất cường đại cơ mà.” Liễu Cầm có chút giật mình, người mà Diệp Phong nhắc đến khá nổi tiếng nhờ thực lực vượt trội so với đa số người đồng trang lứa.
“Chính vì nàng cường đại nên việc mất tích đã khiến vụ việc này nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì chúng ta từng nghĩ. Sáng nay, Dương Gia đã đến Diệp Gia ta để bàn bạc chuyện gì đó. Ta còn nghe nói Dương Gia đã tìm thấy xác các hộ vệ đi cùng nàng, tất cả đều bị giết chết một cách tàn nhẫn.” Diệp Phong thở dài, hai vụ mất tích của hai đại gia tộc chắc chắn ẩn chứa bí mật nào đó.
“Rốt cuộc Vô Thương thành của chúng ta đang xảy ra chuyện gì vậy?” Liễu Cầm nhăn mặt. Gia tộc nàng không phải đại gia tộc nên khó có thể trở thành mục tiêu bị mất tích, nhưng nàng linh cảm có điều gì đó kinh khủng sắp xảy ra.
...
Vài ngày trôi qua, Ngô Trung vẫn tiếp tục im lặng trong phòng giam của mình, hắn chỉ dám ngồi dậy khi chắc chắn không có ai ở quanh. Trong thời gian này, Ngô Trung đã nhiều lần cố gắng phá vỡ xiềng xích trên tay nhưng đều vô ích. Sức mạnh Bát Trùng Thiên không thể kéo đứt hay phá hỏng sợi xích, nhiệt lượng từ Cuồng Hoả Quyền cũng không thể nung chảy được xiềng xích này dù Ngô Trung đã dùng Hoả Tuyệt đến cạn kiệt sức lực.
“Thứ kim loại dùng để chế tạo xiềng xích này e rằng không hề rẻ, và chắc hẳn đã tốn rất nhiều công sức để gia công.” Ngô Trung cầm sợi xích trong tay, khẽ cảm thán về sự rắn chắc của chúng.
Sau đó, hắn tiếp tục tìm cách đào bới các bức tường của phòng giam, vì cơ bản chúng chỉ làm từ đất đá nên hắn nghĩ có cơ h��i thoát thân. Nhưng mọi chuyện lại khiến hắn thất vọng. Không biết vì lý do gì mà các bức tường đá xung quanh lại vô cùng rắn chắc, dù Ngô Trung đã dùng Hoả Tuyệt cũng không thể tạo ra dù chỉ một vết nứt nhỏ nhất.
“Mình hy vọng cái gì vậy nhỉ? Nếu đã dám nhốt người khác ở đây thì chứng tỏ nơi này không dễ gì để phá hủy mà trốn thoát.”
Ngô Trung tiến đến quan sát song sắt phía trước phòng giam. Dù trông cũ kỹ nhưng song sắt không hề có bất cứ vết hoen gỉ nào. Hắn cũng thử dùng Hoả Tuyệt để xem có tác động được gì không, nhưng cũng như chiếc còng tay, chúng đều không bị ảnh hưởng gì cả. Đến nước này, Ngô Trung chỉ còn biết ngồi chờ thời cơ. Trong khoảng thời gian này, không có ai đến nên hắn tạm thời yên tâm luyện tập. Cứ một khoảng thời gian, hắn lại luyện vài đường cơ bản để làm nóng người, sẵn sàng cho bất cứ tình huống bất ngờ nào.
Lúc này, không hiểu sao Ngô Trung chợt nghĩ đến vấn đề lương thực. Khi nhân loại đạt đến giai đoạn Tu Đạo, họ có thể nhịn ăn uống vài ngày mà vẫn bảo toàn sức lực. Thực lực càng cao, số ngày nhịn ăn uống càng nhiều. Một võ giả Bát Trùng Thiên như Ngô Trung có thể nhịn ăn uống trong một tuần mà không có bất cứ vấn đề gì. Sau một tuần, thực lực bản thân sẽ giảm dần theo thời gian. Cụ thể, nếu trong hai tháng Ngô Trung không được cung cấp thức ăn hay nước uống, hắn sẽ bỏ mạng.
“Chắc chúng không để ta chết đói chết khát đâu nhỉ.” Ngô Trung cười khổ, vì bây giờ sự sống của hắn đang phải lệ thuộc vào những kẻ lạ mặt với âm mưu chưa rõ.
Một ngày nọ, thiếu niên họ Diệp, người bị bắt sau Ngô Trung, đã tỉnh lại.
“Lũ các ngươi có biết ta là ai không? Khôn hồn thì mau thả ta ra. Hãy biết rằng đại gia tộc không phải là thứ các ngươi có thể đụng vào...” Khi vừa tỉnh dậy, thiếu niên họ Diệp nhìn xung quanh, sau đó la hét và đe dọa một cách bất lực.
“Ồn quá, ngươi có la rách họng cũng chẳng ai quan tâm đâu.” Tiếng ồn từ kẻ hàng xóm này khiến Ngô Trung buộc phải lên tiếng.
“Ai đó?” Thiếu niên họ Diệp nghe thấy tiếng người liền giật mình. Từ vị trí của hắn không thể nhìn thấy phòng giam của Ngô Trung, nhưng qua giọng nói, hắn có thể đoán đối phương chỉ trạc tuổi mình.
“Cũng là một nạn nhân khác như ngươi thôi.” Ngô Trung từ tốn trả lời.
“Huynh đệ, chúng ta đều là người cùng cảnh ngộ, vậy nên hy vọng chúng ta có thể giúp đỡ nhau một chút. Ta là người của đại gia tộc Diệp Gia tại Vô Thương Thành, nếu thoát được, xin hứa sẽ hậu tạ thật chu đáo.” Thiếu niên họ Diệp gặp được người cùng cảnh ngộ lập tức mừng rỡ. Vốn dĩ hắn còn lo sợ một mình nơi này sẽ không có bất cứ cơ hội nào, nhưng có người hợp tác, tỷ lệ thành công sẽ cao hơn nhiều.
“Sợ rằng thân ta còn lo chưa xong, nói gì đến giúp đỡ ngươi.” Ngô Trung thở dài. Hắn khác với thiếu niên lạc quan kia vì hắn đã biết cơ bản về tình hình hiện tại, đây không phải chuyện mà hai kẻ mới đột phá Trùng Thiên không lâu có thể xử lý.
“Hắc hắc, hai tên nhóc này tỉnh lại rồi à? Thời gian vừa vặn hợp lý.” Chẳng biết từ lúc nào, một lão già đã đứng rất gần phòng giam của cả hai người.
Hai thiếu niên đột ngột nghe thấy âm thanh lạ liền lập tức ngừng trò chuyện. Họ đều biết đây chính là một thành viên của tổ chức bắt cóc. Lão nhân đi lướt qua hai phòng giam, quan sát hai thiếu niên. Từ đó, Ngô Trung mới nhìn rõ ngoại hình của đối phương. Lão già này chỉ còn da bọc xương, đôi mắt hốc sâu cùng cái đầu trọc lóc trông vô cùng đáng sợ. Nếu đem ra ngoài, đây chính là diện mạo dùng để dọa trẻ con không vâng lời vậy.
“Còn ngươi nữa, sao không tiếp tục giả vờ bất tỉnh nữa đi? Ta cũng sẽ giả vờ không biết như lần trước.” Lão nhân nhìn về phía Ngô Trung, nói một câu đầy thâm ý.
“Làm sao lão biết được?” Ngô Trung nghe vậy giật mình. Hắn vốn nghĩ hôm đó đã làm rất kỹ rồi mà.
“Đơn giản mà. Mặc dù ngươi đã điều chỉnh nhịp thở để tự nhiên nhất và nằm đúng tư thế cũ nhưng tiểu tử ngươi lại không để ý rằng những lớp bụi đã để lại dấu vết tố giác. Khi đó, phần bụi bặm xung quanh ngươi không khớp với tư thế của ngươi. Dù chỉ lệch vài ly mà thôi nhưng cũng không qua mắt được ta đâu.” Lão thấy nét hoảng sợ của Ngô Trung liền giải thích, mục đích là để Ngô Trung biết rằng dù có thông minh đến mấy cũng không qua mặt được lão.
Trên vai lão lúc này đang mang theo một nữ tử bất tỉnh. Ở góc độ này, hắn không thể nhìn rõ nhan sắc của nàng, nhưng không cần nói Ngô Trung cũng biết đây chính là một trong ba mục tiêu còn lại của tổ chức. Xem ra bây giờ chỉ còn lại hai mục tiêu nữa thôi, và thời gian của hắn đã không còn nhiều.
Lão già đáng sợ kia đi ngang qua Ngô Trung rồi ném nữ tử còn đang bất tỉnh vào một phòng giam khác. Lúc này, phòng giam của Ngô Trung nằm giữa hai người còn lại.
“Lũ nhóc các ngươi cứ thoải mái nói chuyện phiếm khi còn có thể đấy.” Lão già kia trước khi đi, đã để lại một lời nói có chút đáng sợ.
“Lão ta thật đáng sợ, chỉ cần nhìn thôi là đủ làm ta nổi da gà. À đúng rồi, Dương tỷ, mau tỉnh lại đi, chúng ta đang gặp nguy hiểm!” Thiếu niên họ Diệp đợi khi đối phương đã đi xa mới dám la lên đánh thức thiếu nữ kia.
“Ngươi quen nữ tử kia à?” Ngô Trung thắc mắc. Bây giờ, bất cứ thông tin nào cũng có thể quan trọng nên hắn muốn khai thác triệt để.
Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, và chúng tôi rất trân trọng mọi sự ủng hộ của quý độc giả.