(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 44: Kẻ bí ẩn tập kích
Xích Lâm kể lại toàn bộ những gì mình đã trải qua cho Diệp Phong, hy vọng nhận được sự giúp đỡ. Hắn không hề hay biết rằng, thực ra chỉ cần Ngô Trung lên tiếng, họ đã có thể thuận lợi đi cùng.
"Ra là vậy, thế thì đơn giản. Hai người cứ đi theo đoàn của gia tộc ta thì chúng sẽ không dám làm gì." Diệp Phong đã đồng ý giúp đỡ khiến Xích Lâm vui mừng. Thế nhưng, đúng l��c này, từ phía sau có một giọng nói vang lên.
"Diệp Phong, những người này là ai?" Một người đàn ông trung niên cao lớn lên tiếng. Nhìn trang phục, có lẽ gã là một nhân vật cấp cao trong đoàn. Vốn dĩ, gã là người dẫn đầu, nhưng tiếng ồn ào phía sau khiến gã phải quay lại kiểm tra, rồi bắt gặp Diệp Phong đang trò chuyện với hai người lạ mặt.
"Đây là bằng hữu của vãn bối, họ hy vọng có thể đi chung với chúng ta để vào Vô Thương Thành." Diệp Phong lễ phép đáp lời, bởi dù sao đối phương cũng là bậc tiền bối.
"Không được, chúng ta không thể để những người không rõ lai lịch trà trộn vào đoàn. Ngươi phải biết trong thương đoàn có rất nhiều món hàng giá trị cực lớn." Nghe vậy, lão trung niên lập tức từ chối. Gã nắm giữ trọng trách bảo vệ thương đoàn nên không muốn có bất kỳ biến số nào. Lão liếc qua hai thiếu niên lạ mặt, đánh giá một lượt: một kẻ nhìn khá bình thường, còn người kia thì đầy vết thương.
"Bẩm tiền bối, vãn bối có vật này chứng minh thân phận." Ngô Trung thở dài, đành phải một lần nữa sử dụng lệnh bài trên danh nghĩa của Trần Gia để hành động.
"Lệnh bài này là của ngươi sao?" Gã trung niên cầm tấm lệnh bài lên, hơi giật mình, sau đó nhìn thẳng Ngô Trung hỏi.
"Thật ra, nó thuộc về chủ tử của vãn bối." Ngô Trung chưa ngông cuồng đến mức nhận lệnh bài đó là của mình nên thành thật trả lời.
"Gia tộc của chủ tử ngươi với Diệp Gia có quan hệ không tệ, coi như lần này ta cho qua." Với tầng lớp quan hệ đó, gã cũng yên tâm phần nào. Gã nghĩ rằng thiếu niên này đang thực hiện nhiệm vụ nào đó của gia tộc, nếu có vấn đề gì xảy ra do cậu ta thì cứ tìm đến Trần Gia mà hỏi lý lẽ.
"Đa tạ tiền bối." Ngô Trung khẽ cúi người cảm ơn.
"Vị trưởng lão này tính cách đa nghi, mong ngươi thông cảm." Diệp Phong áy náy giải thích, hắn cũng ngờ rằng dù đã xưng là bằng hữu nhưng vị trưởng lão kia vẫn không nể mặt chút nào.
"Không sao. May mà ta có mang theo lệnh bài này, không thì thật khó ăn nói."
Xích Lâm vốn luôn đứng phía sau nên không nhìn rõ tấm lệnh bài kia là gì, nhưng cũng có thể đoán được đôi chút. Nhờ Ngô Trung, Xích Lâm đã có thể ẩn nấp trong một chiếc xe ngựa. Ngô Trung thì ở ngoài cùng với Diệp Phong, còn binh đoàn Thiết Tâm không hề hay biết đến sự tồn tại của Xích Lâm nên hắn chẳng cần phải trốn. Đoàn người đi được một lúc, đột nhiên có một kẻ đứng chắn ngang đường.
"Chư vị xin hãy dừng bước." Kẻ chắn đường chính là Đoàn Chủ của Xích Tâm Đoàn.
"Ngươi muốn gì?" Vị trưởng lão vừa trò chuyện với Diệp Phong lúc này bước lên, lạnh lùng hỏi.
"Chúng ta là dong binh đoàn Thiết Tâm..." Đoàn Chủ biết gia thế của thương đoàn này nên trước tiên xưng danh tổ chức với hy vọng đối phương sẽ nể mặt. Thế nhưng, gã chưa nói dứt lời đã bị ngắt lời.
"Chưa nghe bao giờ, nói thẳng vấn đề đi." Vị trưởng lão mất kiên nhẫn, lập tức tỏa ra một tia khí tức, khiến đối phương phải biết điều mà cư xử.
"Chúng ta đang tìm một thiếu niên có ngoại hình như thế này, không biết đại nhân đã từng thấy chưa?" Đoàn Chủ của Xích Tâm Đoàn chỉ trong một thoáng đã nhận ra đối phương cường đại hơn mình nhiều đến mức nào, nên gã lập tức đi thẳng vào vấn đề và xưng một tiếng "đại nhân". Gã giơ lên một bức vẽ chân dung của Xích Lâm về phía trước để hỏi.
"Chưa từng thấy, bọn ta đang cần hồi thành nên ngươi mau tránh đường." Hiển nhiên đây là lời nói dối, bởi thiếu niên trong bức tranh kia hiện đang ngồi trong một cỗ xe ngựa của đoàn. Và dù lão nói dối, đối phương cũng chẳng dám tiếp tục chất vấn.
"Vậy không làm phiền đại nhân nữa." Đoàn Chủ dù không quá tin câu trả lời kia, nhưng gã cũng không dám ở lại lâu mà lập tức rời đi. Gã quay trở lại với đồng đội đang chờ mình trong rừng.
"Đoàn Chủ, sao chúng ta phải nhún nhường vậy, cứ chặn đường kiểm tra là được chứ." Phó Đoàn Chủ do đứng ở xa nên không cảm nhận được tia khí tức mà vị trưởng lão Diệp Gia tỏa ra, gã thắc mắc hỏi. Khi mọi người phân tán ra tìm kiếm, một nhóm nhỏ sẽ được cử đi để kiểm soát các đoàn người tiến vào Vô Thương Thành.
"Ta còn chưa muốn chết. Ngươi thấy lá cờ có chữ Diệp kia không? Theo hướng của đoàn thì họ sẽ đi về Vô Thương Thành, nhưng gia tộc duy nhất mang họ Diệp ở Vô Thương Thành lại là một đại gia tộc. Hơn nữa, người vừa nói chuyện với ta có thực lực vô cùng cường đại, không thể đắc tội." Đoàn Chủ lúc này vẫn còn rùng mình trước khí tức của gã trung niên kia. Nếu phải so sánh, mười con Hắc Cự Hùng mà bọn họ bắt được cũng chẳng là gì.
"Quả nhiên, chúng không dám gây sự với Diệp Gia." Ngô Trung ở phía sau đã theo dõi hết mọi chuyện diễn ra và có phần đắc ý với quyết định của mình.
"Đó là đương nhiên, ngươi nghĩ đại gia tộc là thứ dễ trêu chọc sao? Ngay cả nếu phía sau chúng có một đại gia tộc khác chống lưng, thì cũng sẽ không nguyện ý đắc tội với Diệp Gia nếu không được lợi gì." Diệp Phong nghe vậy liền tỏ thái độ vênh váo, phải biết rằng, tộc nhân của đại gia tộc nghiễm nhiên có địa vị cao hơn người bình thường rồi.
"Tính ra vận may của ta khá tốt, đang cần vào Vô Thương Thành thì gặp ngay đoàn của gia tộc ngươi. À phải rồi, ngươi làm luận văn mà giáo sư giao hôm qua chưa?" Thấy mọi chuyện đã qua, Ngô Trung bắt đầu nói chuyện phiếm giết thời gian.
"Thôi nào, sao phải hỏi khi mà kiểu gì ta cũng mượn ngươi để chép cơ chứ." Diệp Phong vỗ vai Ngô Trung rồi đưa ra ánh mắt "tất cả nhờ cậy vào ngươi".
"Chủ đề lần này là về thời đại Đỉnh Phong Chiến Giả, mà ta lại không có nhiều thông tin. Có gì khi nào rảnh, chúng ta rủ Liễu Cầm đến thư phòng học viện tìm hiểu." Ngô Trung không hề keo kiệt gì nên sẵn sàng cho Diệp Phong mượn, chỉ là lần này các giáo sư đã đưa ra một chủ đề tương đối khó.
"Thế cũng được." Diệp Phong suy nghĩ một chút rồi đồng ý.
... Và cứ thế, đôi bạn trẻ trò chuyện với nhau trên suốt quãng đường về thành. Khi đã vào được Vô Thương Thành, Ngô Trung và Xích Lâm tách khỏi thương đoàn của Diệp Gia.
"Đa tạ Ngô học đệ. Trong Vô Thương Thành, ta có vài người quen có thể nhờ vả. Khi ta về gia tộc, chắc chắn sẽ có một hồi phong ba, nên điều kiện của ngươi sẽ phải chờ một thời gian." Thời gian ngồi trong xe ngựa đã giúp Xích Lâm tịnh dưỡng phần nào. Dù chỉ là một thời gian ngắn, nhưng sức lực của hắn đã hồi phục được đôi chút.
"Không sao, miễn hoàn thành trong vài tháng tới là được, ta cũng không cần gấp lắm." Ngô Trung thật sự chưa cần hoàn th��nh điều kiện kia ngay lập tức, nên cũng không thúc ép Xích Lâm.
"Vậy ta xin cáo từ." Xích Lâm nghe vậy liền nói lời tạm biệt. Bây giờ hắn phải nghĩ ra kế sách để đối phó với những kẻ muốn hãm hại mình. Hắn dự cảm một cuộc phân tranh đẫm máu sắp xảy ra.
Giờ cũng đã về đêm, Ngô Trung đã ở rừng Tinh Lâm từ sáng sớm nên giờ quay về gia tộc để nghỉ ngơi. Khi hắn sắp về đến nơi thì nhận ra một cỗ xe ngựa đang đỗ trước cổng chính của Trần Gia, đồng thời có tiếng nói chuyện rộn ràng từ bên trong. Trong lúc hắn còn đang thắc mắc bên trong gia tộc đang có chuyện gì, thì đột nhiên Ngô Trung cảm thấy lạnh sống lưng. Lần gần đây nhất Ngô Trung có cảm giác này chính là lúc bị Trại Chủ của Lang Sơn Trại truy đuổi, điều đó đồng nghĩa rằng trong bóng tối đang có một võ giả cường đại nào đó đang nhắm vào hắn.
"Bát Trùng Thiên, Phong Tuyệt - Phong Ảnh Bộ" Không cần suy nghĩ quá nhiều, Ngô Trung lập tức luân chuyển Nguyên Khí, triển khai Phong Tuyệt chạy thẳng về phía gia tộc, bởi hắn biết loại địch nhân này không thể chống lại. Thế nhưng, ngay khi mới đi được vài bước, đã có một kẻ đeo mặt nạ dữ tợn đứng chắn đường về gia tộc của hắn.
"Cứu... Hộc." Ngô Trung biết bản thân không thể đánh lại. Hắn vận dụng Cuồng Hỏa Quyền vào thế thủ rồi lập tức ho to gọi lớn để đánh động những nhà dân gần đó. Thế nhưng, hắn chỉ vừa nói được từ đầu tiên thì đã bị kẻ kia đánh một đòn cực nhanh vào cuống họng, khiến hắn không thể tiếp tục lên tiếng. Ngô Trung không kịp phòng thủ hay tránh né nên đã trúng đòn.
Không cho Ngô Trung có cơ hội lấy một hơi thở, đối phương tiếp tục bồi thêm một đòn vào bụng. Cú đánh này tuy không phải toàn lực nhưng vẫn khiến Ngô Trung ngã gục xuống đất và bất tỉnh. Kẻ bí ẩn kia sau khi lục soát Ngô Trung một chút, tìm thấy một vật nào đó rồi nở nụ cười nham hiểm. Sau đó, gã này vác Ngô Trung trên vai, đi xa khỏi Trần Gia, thậm chí còn ra khỏi Vô Thương Thành. Mọi việc từ lúc Ngô Trung sử dụng Phong Tuyệt đến lúc bị đánh bất tỉnh chỉ diễn ra trong vài hơi thở. Trong suốt quá trình này, không hề tạo ra âm thanh gì lớn nên mọi người xung quanh không phát giác được gì. Và cứ thế, Ngô Trung đã bị bắt đi một cách lặng lẽ.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, và mọi hành vi sao chép đều không được phép nếu không có sự đồng ý.