Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 39: Điều tra tổ chức phía sau

Một tuần sau đêm đấu giá, những tin đồn từ Vô Thương Thành đã lan truyền khắp Vũ Lan Quốc, gây xôn xao dư luận.

"Nghe đồn, người đoạt được công pháp thất truyền là một nhân vật ở kinh đô, thậm chí còn thuộc hoàng thất."

"Một tổ chức bí ẩn đang nhắm vào các vật phẩm của buổi đấu giá, khiến bất cứ ai đoạt được chúng đều trở thành mục tiêu tấn công."

"Nhiều người đã tử vong do bị tổ chức đó tấn công, nhưng cũng có vài người được vệ quân Vô Thương Thành kịp thời giải cứu."

"Một thành viên hoàng thất, cũng là mục tiêu bị tấn công, đã bị thương nặng nhưng may mắn chưa nguy hiểm đến tính mạng."

"Nhờ sự phát hiện kịp thời của một tộc nhân Trần Gia, vệ quân đã tìm ra manh mối để điều tra tổ chức kia."

...

Vụ việc này không chỉ ảnh hưởng đến một gia tộc đơn lẻ mà còn liên lụy đến rất nhiều đại gia tộc, thậm chí ảnh hưởng cả kinh đô. Do tính chất nghiêm trọng, Thành chủ Vô Thương Thành buộc phải đích thân ra mặt giải quyết. Trần Thanh Sơn, với công lao tìm ra manh mối và trí tuệ của mình, cũng tham gia vào vụ việc nên anh vẫn chưa thể về Trần Gia trong thời gian này. Nhờ có Trần Thanh Sơn, Trần Gia cũng được thơm lây vinh quang nếu mọi chuyện được giải quyết thành công.

Trong khoảng thời gian này, Ngô Trung đã tân trang lại đôi giày, may một lớp vải thô bọc bên ngoài để giấu đi vẻ ngoài thật sự, bởi những kẻ tham gia đấu giá đều từng thấy qua món đồ này. Hơn nữa, lời dặn dò cuối cùng của Trần Thanh Sơn vẫn khiến hắn không khỏi bận lòng. Trong lúc mọi người đang bàn tán xôn xao về vụ việc đêm đấu giá, Ngô Trung lại không hề quan tâm. Hắn vẫn giữ nếp sinh hoạt đều đặn, di chuyển giữa học viện, rừng Tinh Lâm và Trần Gia. Tổ chức bí ẩn kia dù đáng sợ nhưng đã có Thành chủ và các gia tộc đứng ra giải quyết, chưa đến lượt một gia nhân như hắn phải bận tâm.

Tại rừng Tinh Lâm, nhóm bạn Ngô Trung vẫn miệt mài luyện tập để cải thiện sức mạnh. Diệp Phong và Liễu Cầm đang giao đấu, còn Ngô Trung thì ngồi cạnh một ngọn lửa, chỉ có điều hắn lại chĩa hai tay vào đó.

"Ngươi chắc là mình sẽ không tự chuốc lấy họa nướng chín thân mình đấy chứ?" Liễu Cầm lo lắng hỏi.

"Đúng vậy, ta cũng biết vài võ giả luyện công pháp liên quan đến lửa, nhưng chưa từng thấy ai chĩa thẳng tay vào lửa như ngươi." Diệp Phong ở bên cạnh cũng cảm thấy kỳ lạ với cách luyện tập này.

"Ta có chừng mực cả mà." Ngô Trung lười giải thích, chỉ nói một câu đơn giản để bạn bè không phải lo lắng.

Ngô Trung lúc này đang luyện tập Hỏa Tuyệt. Khi Phong Tuyệt đã được đôi giày từ buổi đấu giá bù đắp, hắn quyết định tập trung tu luyện chiêu thức tấn công duy nhất hắn có. Đúng như Diệp Phong nói, những công pháp bình thường sẽ không phải luyện tập theo kiểu ngu ngốc này, nhưng Lục Tuyệt Chi Pháp không phải công pháp bình thường. Với Phong Tuyệt, Ngô Trung chỉ cần liên tục luyện tập bộ pháp trong nhiều canh giờ, tập cách luân chuyển Nguyên Khí để tạo ra những làn gió thúc đẩy cơ thể, giảm lực ma sát từ môi trường.

Với Hỏa Tuyệt thì phức tạp hơn nhiều. Cuồng Hỏa Quyền tạo ra ngọn lửa bao bọc hai nắm đấm, với sức nóng đáng sợ đủ sức tổn thương địch nhân mạnh hơn vài cảnh giới. Ngọn lửa với sức nóng kinh người ấy cũng đồng thời tạo ra áp lực lớn lên người thi triển. Nếu nhiệt lượng không tương xứng với sức mạnh cơ thể, dễ dẫn đến phản phệ, hủy hoại đôi tay. Do đó, những người luyện công pháp cấp cao luôn phải rèn luyện để có thân thể mạnh mẽ hơn những người đồng cấp, nhằm đáp ứng yêu cầu của công pháp.

Ngô Trung, với kiến thức hạn hẹp và không có tài nguyên hỗ trợ, không biết cách nào để tăng cường sức mạnh cơ thể. Hắn chỉ đơn giản nghĩ rằng Cuồng Hỏa Quyền tỏa ra sức nóng kinh người, vậy thì bản thân hắn phải làm quen với sức nóng này càng nhiều càng tốt. Nếu vận dụng Hỏa Tuyệt sẽ lãng phí Nguyên Khí, nên hắn dùng cách chĩa thẳng tay vào ngọn lửa để luyện tập. Hắn luân chuyển Nguyên Khí, ngăn ngọn lửa tiếp xúc trực tiếp vào da thịt, chỉ để lại hơi nóng ảnh hưởng. Dù ngọn lửa này không có sức nóng bằng Hỏa Tuyệt, nhưng nhiệt độ sẽ từ từ tăng lên theo thời gian, rất phù hợp để một kẻ yếu như Ngô Trung dần chịu đựng.

"Ây da." Diệp Phong bị đánh mạnh vào tay, khiến thanh kiếm trên tay hắn văng đi.

"Ngươi thua." Liễu Cầm đắc chí thu vũ khí lại. Trong ba người, nàng là người có thực lực yếu nhất nên số trận thắng cũng thấp nhất. Giờ đây thắng thêm một trận, nàng không khỏi cao hứng.

"Roi là một trong những loại vũ khí khó sử dụng nhất, sao ngươi lại quyết định chọn nó làm vũ khí chính?" Diệp Phong vừa nói vừa xoa mu bàn tay. Hắn chưa từng thấy Liễu Cầm dùng roi trước đây, nên chắc hẳn nàng mới dùng chưa lâu. Hắn cũng chưa từng phải đối đầu với loại vũ khí này vì rất ít người trên thế giới chuyên tu luyện roi, nên việc hắn thua cuộc vì không có kinh nghiệm đối phó là điều dễ hiểu.

"Chẳng biết nữa, chỉ thấy sử dụng món này rất thuận tay nên cứ thế mà dùng thôi. Vừa hay trong gia tộc cũng có công pháp để tu luyện, nên coi như là vũ khí chọn chủ đi." Liễu Cầm trả lời qua loa, như thể chỉ thuận tay mà luyện chứ chẳng suy nghĩ gì nhiều.

"À phải rồi, ta nhớ ngươi có một thanh đoản kiếm mà nhỉ? Lên so chiêu với ta nào!" Liễu Cầm vừa thắng một trận liền hừng hực khí thế khiêu chiến Ngô Trung.

"Tha cho ta đi, thanh đoản kiếm kia ta chỉ dùng để làm việc lặt vặt thôi. Ta thậm chí còn không luyện qua công pháp về vũ khí, nên không đấu lại ngươi đâu." Ngô Trung phẩy tay nhận thua. Nếu so đấu về vũ khí, hắn chắc chắn thua. Đằng nào cũng thua, thà cứ chuyên tâm luyện Hỏa Tuyệt còn hơn.

"Chờ chút, chúng ta đánh lại. Ta nhất định phải thắng được một lần trong ngày hôm nay!" Diệp Phong có vẻ không phục, tiếp tục khiêu chiến. Mặc dù hắn vốn không chuyên về kiếm pháp, nhưng đây là cơ hội tốt để luyện tập.

"Nếu ngươi đã muốn thì bổn ti��u thư sẽ chiến hết sức, cho ngươi biết ta lợi hại thế nào!" Liễu Cầm đắc chí khiêu khích.

Hôm nay, nhóm bạn quyết định luyện tập vũ khí, chỉ sử dụng sức mạnh cơ thể thuần túy và kỹ thuật công pháp, không được phép luân chuyển Nguyên Khí. Do đó, Liễu Cầm, người có sức mạnh yếu nhất, mới có thể thắng được Diệp Phong và Ngô Trung. Hai tên tiểu tử này chỉ chú trọng sức mạnh công phá mà bỏ bê kỹ thuật, nên đây chính là cơ hội tốt để một nữ tử như Liễu Cầm chỉ dạy chúng bài học này.

Roi, với cấu tạo từ một tay cầm và sợi dây mềm nhẹ, có đòn tấn công rất linh hoạt, biến hóa khôn lường, nhanh chóng và bất ngờ. Nó cho phép người sử dụng tấn công với tốc độ chóng mặt trong một quỹ đạo rộng với tốc độ văng nhanh. Roi có thể tước vũ khí hay làm hư hại binh khí của đối phương. Không những vậy, khi múa roi, người sử dụng còn tạo thành những vòng bảo vệ quanh mình, không chỉ giúp phòng thủ trước đao kiếm, giáo, qua mà thậm chí còn có thể chặn đứng hàng chục mũi tên. Tuy vậy, việc sử dụng roi lại hoàn toàn không hề dễ dàng, bởi nếu không cẩn thận, người sử dụng có thể sẽ tự làm hại chính mình.

Khi trời về đêm, nhóm bạn chia tay nhau về nhà. Ngô Trung hầu như không tham gia đối luyện, Diệp Phong thì khá thảm khi mười trận đều thua, chỉ có Liễu Cầm là thắng liên tục nên tâm tình khá tốt. Về đến gia tộc, Ngô Trung thấy một nhóm người đang đứng trước cổng chính, án ngữ toàn bộ lối đi. Đó là những vệ quân trong trang phục lục sắc cùng các tộc nhân đang trao đổi điều gì đó. Trong số đó, Ngô Trung thấy cả Trần Thanh Sơn đang đứng ở trung tâm.

Đâu thể nào một tên gia nhân không biết thân phận lại chen lấn qua đám đông để vào bằng cổng chính khi các tộc nhân đang bàn luận với người của Thành chủ chứ. Vì thế, Ngô Trung đành phải vào gia tộc bằng cổng phụ. Bên trong, cũng có rất nhiều gia nhân khác tò mò hóng chuyện xem những người trước cổng đang làm gì. Ngô Trung thấy Lục Túc, một người khá quen thuộc, liền tiến đến hỏi. Hóa ra, Trần Thanh Sơn sẽ rời gia tộc một thời gian để giúp Thành chủ giải quyết vấn đề nào đó. Hôm nay, các vệ quân đến để báo tin này cho cha mẹ anh ấy.

"Chẳng lẽ tổ chức gây rối ở buổi đấu giá vẫn chưa được xử lý xong? Và tại sao một người trẻ tuổi như Trần Thanh Sơn lại được đích thân Thành chủ đề nghị hợp tác, trong khi thực lực của công tử đó không hề cao? Có lẽ điều Thành chủ nhìn trúng không phải là thực lực mà là khả năng tư duy của công tử ấy." Ngô Trung suy nghĩ.

Cùng lúc đó, tại một góc của gia tộc, vài người đang ngồi trên tầng cao, dõi mắt về nhóm người trước cổng chính, quan sát Trần Thanh Sơn và nở một nụ cười bí ẩn.

Toàn bộ câu chuyện này thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free