(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 22: Giải cứu thành công
Bóng đen đó chính là Ngô Trung. Sau khi tản ra thực hiện nhiệm vụ, hắn đã có ý hợp tác với những người khác nhưng đều bị từ chối. Bọn họ đều là những người được gia tộc bồi dưỡng từ nhỏ nên khá thân thiết với nhau từ lâu, làm sao có thể để một kẻ ngoại lai như hắn xen vào? Cảm nhận được sự bài xích từ bọn họ, Ngô Trung quyết định tự hành động một mình. Hắn để các thuộc hạ Trần Gia giải quyết sơn tặc ở bên ngoài núi, còn mình thì tiến sâu vào kiểm tra các hang động bên trong. Hắn cũng đã gặp vài tên đi lẻ trong này, do thực lực của chúng đều không mạnh lắm nên bị hắn đánh bại dễ dàng. Sau đó, hắn tiếp tục di chuyển thì bị tấn công bất ngờ từ một hướng hắn không ngờ tới. Kiếm chiêu này mạnh hơn hẳn bất kỳ tên sơn tặc nào hắn từng đối mặt từ trước đến giờ.
Khi nhận ra có người công kích mình, hắn lập tức sử dụng Phong Tuyệt để tránh né. Nhân lúc đối phương chưa kịp trở tay, hắn tức tốc luân chuyển Nguyên Khí, chuẩn bị phản công.
"Thất Trùng Thiên, Hỏa Tuyệt - Cuồng Hỏa Quyền"
Đối phương thấy Ngô Trung ra đòn, liền rút kiếm ra phòng thủ. Lực công kích khá mạnh khiến hắn bị đẩy lùi vài bước.
Ngô Trung lúc này tạm dừng công kích. Hắn nhìn về phía sau thân ảnh vừa tung kiếm chiêu, có một người phụ nữ cùng một đứa trẻ sơ sinh. Thân thể người phụ nữ kia bẩn thỉu, quần áo rách nát, có nhiều vết thương trên người nên chắc chắn không phải là người của sơn tặc.
"Người phụ nữ này bị tên sơn tặc kia bắt sao?". Đây là suy nghĩ đầu tiên của Ngô Trung.
"Hả? Không phải." Hắn quan sát kỹ hơn một chút, hắn liền phủ nhận.
Bản thân Ngô Trung vừa mới tỏ thái độ đối địch. Nếu là thường dân bị bắt, khi nhìn thấy mình phải biểu lộ sự vui mừng và hy vọng, chứ không phải nhìn mình một cách sợ hãi như vậy. Không những thế, nàng còn có vẻ lo lắng cho tên kia và thân ảnh đó còn thủ thế, che chắn cho mẹ con người phụ nữ.
"Cho hỏi ngài có phải người đã phát tin cứu viện không?". Để tránh mọi chuyện đi quá xa, hắn cần xác nhận lại.
Thân ảnh kia giật mình. Việc hắn sử dụng Truyền Tin Phù là vô cùng bí mật, hắn chỉ mới tiết lộ cho người phụ nữ bên cạnh, vậy mà đối phương lại biết được. Người trẻ tuổi kia nhìn kỹ Ngô Trung, trang phục của hắn không giống đám sơn tặc, độ tuổi của hắn cũng không phù hợp làm sơn tặc. Công pháp đối phương vừa sử dụng không hề thua kém công pháp của bản thân hắn, và đây rõ ràng không phải thứ mà một tên sơn tặc có thể sở hữu.
"Ngươi là người từ Trần gia ?". Thân ảnh kia hỏi ngược.
"Thuộc hạ là Ngô Trung, thân là Hộ Vệ của tiểu thư Trần Thanh Sam, nay được điều động đến để cứu nguy cho công tử. Do thuộc hạ vừa rồi nhầm tưởng có kẻ sơn tặc công kích, nên đã vội vàng ra tay đánh trả. Thuộc hạ có mắt như mù, vừa rồi đã có chút mạo phạm, xin công tử lượng thứ bỏ qua." Ngô Trung cúi thấp người hành lễ, vội vàng giải thích.
Hắn chưa từng gặp người này nên không biết tính cách của vị tộc nhân này như thế nào. Nếu đối phương báo về gia tộc việc một tên thuộc hạ dám tấn công tộc nhân, thì dù chỉ là vô ý, hắn cũng sẽ bị trừng phạt rất nặng, thậm chí còn có thể bị cắt chức Hộ Vệ và đuổi khỏi gia tộc. Lúc này hắn đang tự trách mình tại sao không chịu quan sát kỹ hơn một chút trước khi sử dụng Hỏa Tuyệt.
"Khoan, người này có mối quan hệ tốt với tiểu thư, chắc cũng không phải hạng người tiểu nhân bỉ ổi đâu nhỉ". Ngô Trung nghĩ thầm, hắn vẫn giữ nguyên tư thế cúi thấp người, chờ đợi đối phương lên tiếng mới dám đứng thẳng trở lại.
"Hộ Vệ của Trần Thanh Sam ?". Thân ảnh kia nghĩ thầm.
Gã bắt đầu hồi tưởng lại. Đúng là cách đây vài năm thì nha đầu ấy có mang về một đứa trẻ lang thang, sau đó nài nỉ gia chủ ban cho hắn một chức Hộ Vệ. Dựa theo độ tuổi thì thật sự hợp lý. Sau khi nghĩ kỹ lại, hắn liền nhớ ra khuôn mặt đứa trẻ lang thang kia chính là người thiếu niên đang đứng trước mặt mình.
"Không sao, người không biết không có tội, huống hồ ngươi hành động như vậy cũng là vì muốn cứu ta." Thân ảnh kia nở một nụ cười hiền hòa.
Ngô Trung thở dài. Đối phương có vẻ là người hiểu lẽ phải và không hề ghi hận hắn.
"Trần công tử, viện quân của gia tộc đã bao vây ngọn núi này, đến bây giờ chắc hẳn bọn sơn tặc đã bị giải quyết xong xuôi. Thuộc hạ xin phép hộ tống công tử và tiểu thư đây về nơi an toàn."
"Ngươi gọi một người đã làm mẹ như ta là tiểu thư ư, đứa nhỏ này thật thú vị." Cô gái kia cười mỉm. Trong nhiều ngày phải ẩn nấp trong lo lắng, đến bây giờ nàng mới có thể thả lỏng mà cười đùa như vậy.
Ngô Trung biết mình đã lỡ lời nên vội vàng xin lỗi. Hắn trước đây luôn ở bên Trần Thanh Sam nên những người hắn tiếp xúc đều là những người trẻ tuổi, và do đó quen miệng gọi tất cả nữ nhân hắn gặp là tiểu thư.
Đúng lúc này, Ngô Trung và vị tộc nhân kia phát giác điều gì đó, chợt im bặt.
"Hai người cứ ở đây, thuộc hạ sẽ xử lý nhanh rồi quay lại." Ngô Trung nói nhỏ rồi biến mất.
"Thất Trùng Thiên, Phong Tuyệt - Phong Ảnh Bộ"
Ngô Trung triển khai bộ pháp. Tranh thủ lúc đối phương chưa phát hiện, hắn phải ra tay trước. Đối phương phát hiện sát khí, lập tức vung đao về phía sau, nhờ đó mà kịp thời chặn được thế công của Ngô Trung.
"Tên này mạnh hơn những kẻ vừa rồi." Ngô Trung nhận định về đối thủ. Những lần trước, hắn chỉ cần dùng Phong Tuyệt tiếp cận rồi kết liễu bọn chúng là xong, nhưng tên này lại có thể phát giác và vung đao phòng thủ.
"Ngươi là đồng bọn của đám ngoài kia đúng không, chỉ có Thất Trùng Thiên cũng dám lảng vảng một mình, để ta chém ngươi trước trả thù cho đám huynh đệ của ta!" Tên kia rống lên, hắn lập tức nhận ra thân phận của Ngô Trung.
Tên sơn tặc này như phát điên, khí tức Cửu Trùng Thiên bùng phát.
"Thất Trùng Thiên, Hỏa Tuyệt - Cuồng Hỏa Quyền"
Ngô Trung lao đến tấn công, tung chiêu thức. Tên sơn tặc kia vận chuyển Nguyên Khí vào đao và vung về phía hắn. Theo lý thuyết, nếu cùng cấp bậc thì dùng quyền đấu võ khí là vô cùng bất lợi, nhưng bất lợi không có nghĩa là sẽ thua. Tùy theo cách sử dụng quyền pháp mà trong lịch sử, số người dùng quyền chiến thắng võ khí không hề ít. Còn chưa kể, tên sơn tặc này lại không hề sử dụng bất kỳ công pháp nào, thế nên Ngô Trung vẫn có lợi thế.
Tên sơn tặc mặc dù mạnh hơn Ngô Trung 2 bậc nhưng chỉ biết vung đao loạn xạ, không hề có kỹ năng chiến đấu nào. Mỗi cú chém chỉ đơn thuần mang theo sức mạnh Cửu Trùng Thiên của hắn. Ngô Trung cũng đâu ngốc đến mức dùng quyền trực tiếp đối chọi với các cú chém kia. Hắn nhẹ nhàng lách qua và đấm thẳng vào người tên sơn tặc. Cứ như vậy mà trên thân của đối phương đầy vết thương còn Ngô Trung thì không hề toát một giọt mồ hôi. Đây hầu như là một cuộc chiến một chiều, nên nó cũng kết thúc rất nhanh. Tên sơn tặc kia đã nằm sấp xuống đất và thở nặng nề, chỉ cần Ngô Trung tấn công thêm chút nữa thì tên này phải chết không nghi ngờ gì.
"Á á á!". Tiếng hét thất thanh của một nữ nhân vang lên.
Ngô Trung nghe thấy âm thanh này liền lập tức quay trở lại chỗ ba người kia.
"Không lẽ tên này chỉ là để đánh lạc hướng." Ngô Trung thầm nghĩ, sợ rằng chỉ một chút sơ suất thôi cũng có thể khiến nhiệm vụ này thất bại.
Triển khai Phong Tuyệt, hắn nhanh chóng quay về hang động. Lúc hắn đến thì có thêm một kẻ lạ mặt mặc áo đen, đội mặt nạ hình hổ đang áp đảo vị tộc nhân kia, dường như vị tộc nhân đó sắp bại trận.
"Thất Trùng Thiên, Hỏa Tuyệt - Cuồng Hỏa Quyền"
Hắn tung quyền đánh lén, nhưng đối phương đã lập tức phát giác được sự hiện diện của hắn, liền tránh né khiến Hỏa Tuyệt đánh hụt xuống đất. Tên mang mặt nạ kia đứng giữ khoảng cách với Ngô Trung và ba người kia để quan sát.
"Đằng kia có tiếng động, các ngươi đến đó kiểm tra." Một âm thanh hô to.
Kẻ mang mặt nạ kia thấy có nhiều người đang kéo đến đây, hắn lập tức từ bỏ ý định tiếp tục chiến đấu. Hắn vận chuyển Nguyên Khí, thân thể dần mờ đi rồi biến mất.
"Cái gì!". Ngô Trung và vị tộc nhân kia giật mình.
Tên mang mặt nạ đen kia chắc chắn không phải sơn tặc. Công pháp giúp thân thể biến mất như thế kia rõ ràng không phải là thứ mà mấy tên sơn tặc địa phương có thể sở hữu.
Nhóm người kia đã đến. Họ nhìn thấy vị tộc nhân kia liền lập tức quỳ gối xuống.
"Thuộc hạ xin tạ lỗi vì đã hộ giá chậm trễ." Tất cả đồng thanh.
Họ nhìn thấy các vết thương trên người của tộc nhân kia liền biết mình cũng có lỗi trong việc này. Họ liếc nhìn Ngô Trung và cặp mẹ con kia nhưng không quá bận tâm. Sau đó, tất cả trở về nơi tập kết. Với đội ngũ hùng hậu như vậy thì không tên sơn tặc nào có thể cản trở được nữa.
"Trần Thanh Sơn." Một vị tộc nhân lớn tuổi lên tiếng.
"Vãn bối xin đa tạ trưởng lão đã dẫn quân cứu viện." Trần Thanh Sơn từ tốn đáp.
"Không cần câu nệ như vậy, chúng ta đều là người của Trần gia nên phải giúp đỡ nhau chứ." Lão tộc nhân kia cười lớn.
"Hóa ra vị này tên là Trần Thanh Sơn." Ngô Trung nghĩ thầm.
Từ lúc bắt đầu nhiệm vụ đến giờ hắn mới biết được tên của vị tộc nhân này. Trong thông tin nhiệm vụ không hề đề cập đến tên, dung mạo hay thân phận của người gửi tin cầu cứu, mà chỉ nói một cách mơ hồ là một tộc nhân Trần Gia.
"Thanh Sam và Thanh Sơn đều có chữ Thanh trong tên, không biết dựa theo gia phả thì có mối quan hệ huyết thống gần đến mức nào nhỉ?". Ngô Trung khi biết tên của vị tộc nhân này, hắn lập tức thắc mắc.
Mặc dù không có quy định nào về việc đặt tên nhưng cha mẹ thường có thói quen đặt tên con cái có một chữ tương đồng. Dù vấn đề này không quá phổ biến, hắn vẫn chỉ có thể suy đoán.
Độc quyền xuất bản nội dung này thuộc về truyen.free.