Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 13: Mãn Nguyệt Hoa Đăng

Ngô Trung không biết lễ hội này có từ khi nào và mang ý nghĩa gì ban đầu, nhưng đến thời đại của hắn thì Mãn Nguyệt Hoa Đăng là lễ hội cầu an và thể hiện lòng thành kính với cha mẹ tổ tiên. Đến ngày này, Vô Thương Thành bắt đầu bày bán các vật phẩm đặc trưng của lễ hội như lồng đèn, bánh kẹo, quần áo,... nhưng quan trọng nhất vẫn là hoa đăng. Hoa đăng là những ngọn ��èn được thiết kế tinh xảo theo hình đóa hoa sen, với một ngọn nến nhỏ thắp sáng ở trung tâm.

Hoa Đăng sẽ được thiết kế khác nhau tùy theo nơi sản xuất, nhưng cơ bản luôn có tám cánh hoa ở lớp trong cùng của đóa sen. Mỗi cánh hoa sẽ được người dùng ghi vào đó một lời cầu an, vậy là tám cánh tương đương tám lời cầu an cho bản thân và thân nhân. Thông thường một gia đình sẽ không có quá tám người nên hầu hết là đủ dùng. Đối với những người cảm thấy tám lời cầu nguyện chưa đủ, họ có thể mua thêm nhiều Hoa Đăng khác. Hắn từng thấy có người thả cùng lúc ba Hoa Đăng, tương đương hai mươi bốn lời cầu an, và khi ấy hắn thực sự không hiểu họ có gì mà phải cầu nhiều đến vậy.

“Sao qua mỗi năm thì những Hoa Đăng này đều đắt hơn năm ngoái thế?” Ngô Trung cằn nhằn.

Lúc này hắn đang ở một quầy bán Hoa Đăng, cũng dự định mua một cái, nhưng khi nghe giá thì thắc mắc với chủ quán.

“Tiểu huynh đệ, chúng tôi cũng phải mưu sinh chứ, với lại giá chỉ nhích lên vài bạc tệ thôi mà tiểu huynh đệ cũng để tâm sao?” Chủ quầy Hoa ��ăng cười khổ giải thích.

Dù số bạc tệ ấy chẳng đáng là bao so với nghìn kim tệ hắn có, nhưng với bản tính tiết kiệm, hắn vẫn không khỏi cằn nhằn đôi chút. Dẫu miệng thì than vãn, cuối cùng hắn vẫn mua một chiếc Hoa Đăng. Dù không tin vào tâm linh hay thần thánh, nhưng nếu có dù chỉ một khả năng nhỏ nhoi rằng những thực thể kia thật sự tồn tại, hắn cũng chẳng ngại thành tâm cầu nguyện. Các quầy bán Hoa Đăng cũng chuẩn bị sẵn dụng cụ để khách hàng viết lời cầu phúc. Ngô Trung mua xong cũng ra một góc quầy hàng, dùng một vật mỏng như kim, nhưng khi viết lại hiện ra mực, để ghi những điều mình mong muốn. Với tám cánh hoa, trước tiên hắn dùng một cánh để cầu an cho bản thân.

“Cầu cho bản thân không bị dính vào những rắc rối.”

Hắn chỉ muốn cuộc sống mình trôi qua thật êm đềm, không nên có bất cứ sóng gió nào xảy ra, chỉ cần ngày ngày được ở bên cạnh chủ tử là đủ. Sau khi viết cho bản thân xong, hắn quyết định dùng những cánh hoa còn lại cho người khác.

Từ khi nhận thức thế giới này, hắn đã không có cha mẹ kề bên, vậy nên cũng không có ai để cầu an cho. Hắn không có thân nhân, dù có nhiều gia nhân trong Trần gia từng giúp đỡ hắn lúc nhỏ yếu, nhưng đối với hắn, họ chỉ là ân nhân chứ không thể gọi là người thân.

Hắn có bạn bè, thân thiết nhất là Diệp Phong và Liễu Cầm. Tuy nhiên, mối quan hệ ấy chỉ dừng lại ở mức bằng hữu, chưa đạt đến sinh tử chi giao để có thể sánh ngang với người thân, nên hắn cũng không dành lời cầu an nào cho họ. Dù sao với thân phận tộc nhân của hai người kia, có hắn không hơn, thiếu hắn cũng chẳng kém; họ cũng có gia đình ở bên vào lúc này rồi. Có lẽ, trừ chính bản thân mình ra, người duy nhất hắn quan tâm trên thế giới này chính là Trần Thanh Sam.

“Cầu cho tiểu thư Trần Thanh Sam tai qua nạn khỏi.”

“Cầu cho tiểu thư Trần Thanh Sam luôn khỏe mạnh.”

“Cầu cho tiểu thư Trần Thanh Sam thực lực tăng tiến thần tốc.”

“Cầu cho tiểu thư Trần Thanh Sam trưởng thành trong hạnh phúc.”

“Cầu cho tiểu thư Trần Thanh Sam gia đình luôn êm ấm.”

“Cầu cho tiểu thư Trần Thanh Sam luôn giữ được trái tim lương thiện.”

“Cầu cho tiểu thư Trần Thanh Sam luôn ở bên Ngô Trung ta.”

Ngoại trừ lời cầu cuối cùng tựa như dành cho bản thân hắn, tất cả còn lại đều là dành cho Thanh Sam. Sẽ có kẻ cho rằng hắn là kẻ tệ bạc, vì đã không cầu an cho bạn bè hay những người từng giúp đỡ, dù vẫn còn nhiều cánh sen trống. Cũng có người sẽ coi hắn là tên dại gái khi mọi lời cầu nguyện đều hướng về một nữ tử khác, nhưng đó là bởi họ chưa thực sự hiểu hắn. Làm sao họ có thể hiểu được tình cảnh của Ngô Trung khi ấy, làm sao họ hiểu được hắn đã khổ sở đến nhường nào trước khi được Trần Thanh Sam đưa về Trần gia, và những gì hai người đã cùng trải qua. Đó có phải tình yêu hay không, đến chính hắn cũng không biết. Đầu óc non trẻ ấy vẫn chưa thể định nghĩa được những thứ phức tạp đến thế. Hắn chỉ biết một điều rằng hắn là hộ vệ của Trần Thanh Sam và bảo vệ nàng là trách nhiệm hắn phải gánh vác, dù có phải hy sinh cả mạng sống.

Theo truyền thống, lễ hội sẽ chính thức diễn ra vào ban đêm khi ánh trăng sáng nhất. Nếu thời tiết lúc đó không thuận lợi như mưa to, gió lớn hay thậm chí bão táp, đích thân Thành Chủ và gia chủ các đại gia tộc sẽ ra tay kiểm soát. Nhân loại vốn không thể hô mưa gọi gió hay thay đổi mùa màng, nhưng võ giả, bằng nỗ lực của mình, đã đủ mạnh để can thiệp vào thiên nhiên, tạo ra thời tiết phù hợp nhất cho thời khắc đó. Nếu trời mưa, họ sẽ dùng sức mạnh đẩy mây đi nơi khác; nơi có cuồng phong, võ giả sẽ đánh tan cơn lốc; nếu gió quá lớn, họ sẽ luân chuyển Nguyên Khí để thay đổi chiều và cường độ gió...

Mặc dù không phải ai cũng thích lễ hội này vì họ thấy nó vô nghĩa, khi mà võ giả chỉ nên tin vào bản thân chứ không nên cầu xin bất cứ ai khác. Nhưng những người đó vẫn tôn trọng thứ gọi là phong tục truyền thống. Một lễ hội không làm tổn thương ai, không bắt ép ai tham gia, lại mang đến sự yên bình trong tâm hồn cho mọi người, thì chẳng ai nỡ phá đám hay muốn hủy bỏ cả.

Ngoài ra, đây cũng là những dịp sức mua tăng mạnh, thúc đẩy buôn bán và du lịch. Có cơ hội tốt như vậy, những người đứng đầu dại gì mà không tổ chức? Dù vậy, vẫn sẽ luôn có những kẻ tâm tính vặn vẹo, coi nỗi buồn của người khác làm niềm vui, hay những kẻ thích phá phách, đám trẻ mới lớn thích chơi nổi. Bởi vậy, vẫn cần cẩn trọng.

Ngô Trung rời khỏi quầy hàng. Vì mang theo Hoa Đăng, hắn không tiện vào rừng Tinh Lâm luyện tập. Hắn cũng không muốn về Trần gia vì đằng nào cũng phải ra lại đây, thế nên hắn đi dạo vài vòng quanh thành, ngắm nhìn cảnh sinh hoạt ngày lễ hội của Vô Thương Thành. Những năm Mãn Nguyệt Hoa Đăng trước đây, Thanh Sam thường cùng bằng hữu dạo chơi, còn hắn thì âm thầm theo sau. Năm nay tiểu thư Trần bị cấm túc, hắn đành phải đi một mình. Hắn đến một con phố thì thấy một đám đông đang tấp nập bàn tán điều gì đó. Hơi tò mò, hắn bèn đến xem thử.

“Tiếng đàn?” Khi đến gần đám đông, hắn nghe thấy tiếng đàn êm tai. Ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, hắn thấy bảng hiệu ‘Thiên Hương Lầu’.

Lúc này hắn nhớ ra đây là tửu lầu nổi tiếng của Vô Thương Thành. Ngoài việc bán rượu và các món ăn ra, còn có một sân khấu để các nữ tử biểu diễn khả năng ca múa cho kh��ch thưởng thức. Nói rõ hơn, những người trên sân khấu biểu diễn với tư cách nghệ sĩ. Thỉnh thoảng họ có thể rót rượu và trò chuyện cùng vài vị khách có thân phận, nhưng mọi việc chỉ dừng lại ở đó. Bởi đây là tửu lầu chứ không phải thanh lâu, tuyệt đối sẽ không có chuyện bán thân. Tiến lại gần hơn, hắn muốn xem tại sao lại có đám đông đứng trước Thiên Hương Lầu như vậy, thì thấy một tờ thông báo.

‘Nhân dịp Mãn Nguyệt Hoa Đăng, Thiên Hương Lầu chúng tôi sẽ mở cửa cho những người khách bên ngoài, để có thể chiêm ngưỡng các tiết mục của nghệ sĩ tửu quán chúng tôi.’

“Ra là đến coi ké.” Ngô Trung cuối cùng cũng đã hiểu ra nguyên nhân.

Thiên Hương Lầu là tửu lầu sang trọng bậc nhất ở đây, hầu như chỉ có những người có tiền có quyền mới đủ tài lực để đến. Điều đó có nghĩa là những người làm công ăn lương bình thường chỉ có mơ mới được thưởng thức màn trình diễn của những nữ nghệ sĩ ấy. Có những kẻ ở chức vụ đặc thù như ít nhất phải cỡ Ngô Trung thì mới đủ tiền để chi, nhưng hắn không điên mà bỏ cả đống tiền ra chỉ để ăn một bữa ăn và ngắm mỹ nhân ca hát đàn múa. Hắn không phải hạng mù quáng vì nữ sắc mà bán cả tiền tài.

Bình thường tửu quán sẽ đóng cửa và cách âm để chỉ những khách bên trong mới được quyền thưởng thức. Nhưng hiện tại thì Thiên Hương Lầu quyết định mở cửa, chỉ cần đứng trước quán là có thể xem được. Hắn cũng tò mò muốn biết những mỹ nữ kia có tài sắc đến nhường nào mà có thể khiến nhiều người điêu đứng đến vậy. Do vẫn chưa trưởng thành hết mức nên không thể chen lấn với những kẻ đứng phía trước, hắn đành trèo lên một cái cây để nhìn ra.

Hắn thấy trong tửu quán chật kín người. Mọi bàn đều đã gọi thức ăn nhưng không ai đụng đũa, tất cả đều hướng mắt về phía trước. Ở đó có một sân khấu lớn được dựng lên, trải một tấm thảm màu nhung, mà một người đang ngồi trên đó gảy đàn.

“Thật xinh đẹp!” Ngô Trung thốt lên từ này khi vừa thấy mặt nữ tử trên sân khấu.

Thoạt nhìn, nàng dường như chỉ độ mười tám đôi mươi, dáng người thướt tha tuyệt đẹp, b��� ngực đầy đặn, đôi chân trắng nõn như tuyết, mái tóc đen nhánh dài đến ngang hông. Đôi mắt nàng lấp lánh như tinh tú, toàn thân toát ra một thứ phong tình tựa mùi hương hoa cỏ, khiến nam nhân phải khát khao, yêu thích đến không thể kìm nén. Đôi môi đỏ mọng như trái cây, nổi bật trên làn da trắng muốt. Nàng nhẹ nhàng nở n�� cười khiến bao gã ngây ngất, và Ngô Trung không phải ngoại lệ.

Ánh mắt hắn chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt tuyệt sắc kia. Đôi tay nàng nhẹ nhàng gảy đàn tranh. Mỗi lần nàng khẽ chạm, tiếng đàn trong trẻo lại vang lên, những âm thanh vút bay giữa không gian tĩnh lặng, cùng với thần thái của nữ tử ấy, khiến hắn trong một thoáng như đắm chìm vào khung cảnh tuyệt sắc. Trong khung cảnh ấy, hắn thấy mình cùng Thanh Sam dạo bước bên bờ hồ, chim muông tung cánh, gió thoảng hương thơm, một cảm giác bình yên đến lạ thường.

Lúc này, hắn ngây người, không rời mắt khỏi cô nàng nhạc công. Có vẻ không chỉ có hắn mà các vị khách cũng vậy, họ đều ngừng uống rượu, ngừng chuyện phiếm mà say đắm theo từng âm điệu. Vì quá mải mê, Ngô Trung không hề hay biết mình đang hơi nghiêng người về phía trước, cho đến khi một chân của hắn trượt khỏi ngọn cây. Hắn giật mình, hai tay bám chặt thân cây để khỏi ngã.

“Giờ ta đã hiểu vì sao Thiên Hương Lầu này lại nổi tiếng nhất Vô Thương Thành rồi.” Ngô Trung sau khi hoàn hồn lại thì thầm than. Nếu không nhờ cú trượt chân vừa rồi, có lẽ hắn vẫn còn đắm chìm trong tiết mục ấy.

Một tửu quán có món ăn ngon cùng rượu thượng hạng sẽ kinh doanh tốt. Nhưng để có thể vang danh khắp thành, và tiếng tăm lan đến cả những nơi khác, thì cần thêm chất lượng của các dịch vụ khác nữa. Dịch vụ ấy có thể là thái độ của nhân viên, các chính sách ưu đãi, và đối với Thiên Hương Lầu thì chính là những tiết mục văn nghệ. Chính những nữ tử với nhan sắc và tài năng ấy đã khiến mọi người say mê, mới có thể giữ chân khách hàng cũ và mời gọi thêm khách mới. Hành động mở cửa công khai như vậy chính là để các nam nhân trong thành biết đến những mỹ nữ kia, từ đó chấp nhận bỏ tiền ra đến tửu lầu này thưởng thức.

Truyện này được dịch và thuộc bản quyền của truyen.free, hãy ghé thăm website để đọc thêm những chương mới nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free