Nhân gian bất tu tiên - Chương 936: Bình Minh Tư Duy: Khi Tri Thức Bắt Đầu Thức Tỉnh
Ánh nắng ban mai như những sợi tơ vàng mỏng manh, luồn qua khung cửa sổ gỗ mục, rải rác trên những chồng sách cũ kỹ trong quán của Tạ Trần. Gió heo may từ bên ngoài thổi vào, mang theo chút hơi lạnh se sắt của buổi sớm, khẽ lật giở những trang giấy đã ngả màu thời gian. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu phai nhạt và đôi khi là một làn hương trầm thoang thoảng, dịu nhẹ, tạo nên một không khí tĩnh mịch, vừa tri thức lại vừa ấm cúng. Trong không gian ấy, Tạ Trần bình thản ngồi sau quầy, tay nhẹ nhàng pha một ấm trà nóng. Hơi nước từ chén trà nghi ngút bốc lên, làm mờ đi đôi mắt sâu thẳm của anh, nhưng không che giấu được vẻ tỉnh táo, suy tư ẩn chứa bên trong.
Tiếng bước chân gấp gáp phá vỡ sự yên ắng. Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh rạng rỡ và đôi mắt to tròn lanh lợi, lao vào quán như một làn gió xuân, mang theo cả sự náo nhiệt của Thành Vô Song. Nàng tóc đen tết hai bím gọn gàng, cài một bông hoa dại nhỏ bên thái dương, trang phục vải thô đơn giản nhưng lại toát lên vẻ tràn đầy sức sống.
“Tiên sinh! Tiên sinh!” Nàng reo lên, giọng nói trong trẻo, nhanh nhẹn, vang vọng khắp gian quán. “Người không thể tưởng tượng được cảnh tượng ở Thành Vô Song đâu! Tác phẩm của Linh Nhi đã thực sự lay động lòng người, không chỉ là nghệ thuật, mà còn là một lời tuyên ngôn!”
Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang ngồi bên một góc bàn, cặm cụi chép sách, cũng vội vàng ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to lắng nghe, bút lông vẫn còn lơ lửng trên không trung. Cậu bé vốn hiếu học, tò mò, và những câu chuyện từ bên ngoài luôn có sức hút kỳ lạ đối với cậu.
Tạ Trần không đáp lời ngay, chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng một sự mãn nguyện sâu sắc. Anh đặt ấm trà xuống, rót nước vào chén ngọc bích nhỏ, hương trà thơm lan tỏa. “Mời Tiểu Ngư dùng trà.” Giọng anh trầm tĩnh, như tiếng nước chảy qua khe đá, không một chút vội vã. Anh đã nhìn thấy điều này từ rất lâu rồi, từ cái khoảnh khắc Linh Nhi bắt đầu cầm cọ, từ cái khoảnh khắc nàng dũng cảm vẽ nên những gì thuộc về nhân gian, thay vì chạy theo những ảo ảnh của tiên giới. Mối liên hệ nhân quả, đôi khi, lại rõ ràng hơn bất kỳ lời báo tin nào.
Cố Tiểu Ngư không từ chối, vội vàng cầm chén trà lên, hớp một ngụm nhỏ rồi lại tiếp tục câu chuyện, như muốn trút hết những gì đã chứng kiến trong những ngày qua. “Thật sự là một ngày lịch sử, tiên sinh! Người ta xếp hàng dài để chiêm ngưỡng bức tranh ‘Bình Minh Nhân Gian’ của Linh Nhi. Ban đầu thì có kẻ hoài nghi, nói rằng đó chỉ là tranh của phàm nhân, kh��ng có linh khí, không có đạo vận. Nhưng rồi khi họ đứng trước bức tranh, khi họ nhìn thấy ánh sáng bình minh ấm áp, nhìn thấy những gương mặt chất phác của người dân lao động, nhìn thấy vẻ đẹp của một nụ cười trẻ thơ… họ đã bị lay động, tiên sinh ạ! Không cần linh khí, không cần tiên thuật, chính cái vẻ đẹp chân thực ấy đã chạm đến tận đáy lòng họ.”
Nàng ngừng một lát để lấy hơi, ánh mắt vẫn lấp lánh sự phấn khích. “Và buổi lễ trao giải! Ôi, người phải thấy Lăng Nguyệt Tiên Tử, à không, Lăng Nguyệt Hiền Giả bây giờ, và Dương Quân tiên sinh, họ đã đứng lên tán dương tác phẩm ấy như thế nào! Họ nói rằng, ‘Bình Minh Nhân Gian’ không chỉ là một bức tranh, mà là một ngọn hải đăng, soi sáng con đường cho kỷ nguyên mới của nhân loại. Họ còn nói, đây là ‘Giải Thưởng Sáng Tạo Nhân Gian’ đầu tiên, và nó thuộc về Linh Nhi, người đã dũng cảm vẽ nên linh hồn của nhân gian!”
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hương vị thanh tao lan tỏa trong vòm miệng, như đang thẩm thấu những lời Cố Tiểu Ngư vừa kể. “Ánh sáng của bình minh, vốn dĩ sẽ không mãi bị che khuất bởi mây mù.” Anh nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sự chắc chắn đến lạ. “Con người, dù có lạc lối trong ảo ảnh tu tiên đến đâu, thì bản chất của họ vẫn luôn hướng về sự chân thực, về những giá trị nguyên bản nhất của cuộc sống. Linh Nhi, nàng đã làm một việc mà không phải ai cũng dám làm trong thời đại đó. Nàng đã vẽ nên linh hồn của nhân gian, không phải của tiên giới.”
Cố Tiểu Ngư gật đầu lia lịa, khuôn mặt bừng sáng. “Đúng vậy! Và tiên sinh biết không, lời tuyên bố của họ đã tạo ra một làn sóng cực lớn ở Thành Vô Song. Không chỉ giới nghệ sĩ, mà cả những thư sinh, những người học giả, thậm chí cả một số cựu tu sĩ cũng bắt đầu bàn tán. Họ không còn nói về việc làm sao để đột phá cảnh giới, làm sao để kéo dài tuổi thọ, mà họ nói về ý nghĩa của cuộc sống, về cách con người có thể phát huy tiềm năng của mình mà không cần đến linh khí, không cần đến pháp thuật. Một số người còn nói rằng, Thiên Đạo suy yếu, tu tiên là con đ��ờng cụt, và chính nhân tính mới là cái chúng ta cần gìn giữ nhất!”
Tiểu An, sau khi nghe Cố Tiểu Ngư kể, không kìm được tò mò, hỏi: “Cô Tiểu Ngư, vậy họ không còn muốn tu tiên nữa sao? Con tưởng tu tiên là con đường duy nhất để trở nên mạnh mẽ, để trường sinh bất lão?” Giọng cậu bé ngây thơ nhưng lại chạm đến một vấn đề cốt lõi của thời đại.
Cố Tiểu Ngư nhìn Tiểu An, rồi lại nhìn Tạ Trần, nét mặt nàng trở nên trầm tư hơn một chút. “Đa số thì vẫn còn, Tiểu An ạ. Nhưng rất nhiều người trẻ tuổi, đặc biệt là những người chứng kiến Linh Nhi thành công, họ bắt đầu suy nghĩ khác. Họ thấy rằng, dù có tu luyện đến đâu, cuối cùng cũng có thể ‘mất người’, đánh mất cảm xúc, ký ức. Mà sống một đời mà không còn là chính mình thì còn ý nghĩa gì nữa? Họ đang bắt đầu tìm kiếm những con đường khác, những giá trị khác, không phải là sức mạnh ảo ảnh, mà là sức mạnh nội tại của chính con người.” Nàng ngừng lại, rồi nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy tin tưởng. “Giống như những gì tiên sinh vẫn thư��ng nói vậy.”
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống, vuốt ve bìa cuốn sách cổ đang đặt trên bàn. Cuốn sách đã ố vàng, mép giấy sờn rách, nhưng ẩn chứa trong nó là cả một kho tàng tri thức về thế giới đã qua. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai đang dần rực rỡ hơn. Sự thay đổi không đến trong một sớm một chiều, nhưng những hạt giống đã được gieo trồng từ rất lâu, giờ đây đang nảy mầm mạnh mẽ. “Con đường này, dù dài, nhưng đã được khai mở. Kỷ nguyên Nhân Gian sẽ không hoàn toàn yên bình. Sẽ có những thử thách mới, những cuộc đấu tranh mới, đòi hỏi sự thích nghi và sáng tạo liên tục từ con người. Sẽ có những người vẫn còn hoài niệm về thời kỳ tu tiên, những người còn nghi ngờ sức mạnh của phàm nhân. Nhưng những gì Linh Nhi đã làm, và những gì đang diễn ra ở Thành Vô Song, đã là một minh chứng hùng hồn.”
Anh quay lại nhìn Cố Tiểu Ngư và Thư Đồng Tiểu An, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. “Mỗi khoảnh khắc bình thường, mỗi hành động nhỏ bé của chúng ta, đều đang góp phần vào ‘bình minh’ ấy. Việc học hành của con, sự chăm chỉ của Linh Nhi, sự tận tâm của Lão Gia Phủ… tất cả đều là những mảnh ghép quan trọng. Con đường của Nhân Đạo không đòi hỏi những phép màu hay sự trường sinh, mà đòi hỏi sự kiên trì, lòng trắc ẩn, và một khao khát không ngừng nghỉ để khám phá và kiến tạo. Vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính con người sẽ là người đi tìm lời giải đáp, không phải bằng pháp thuật, mà bằng trí tuệ và sự sáng tạo.”
Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực. Cậu bé bắt đầu hiểu rằng, sách vở và tri thức không chỉ là những dòng chữ khô khan, mà là những cánh cửa mở ra cả một thế giới rộng lớn, những con đường mới mẻ mà Thiên Đạo đã từng cố che giấu. Cố Tiểu Ngư thì trầm tư hơn, nàng đã chứng kiến sự thay đổi, nhưng giờ đây nàng cảm nhận được chiều sâu của nó, thấy được cái gốc rễ mà Tạ Trần đã gieo trồng. Ánh sáng bình minh ấy, quả thực, không chỉ chiếu rọi Thành Vô Song, mà còn đang len lỏi vào từng ngõ ngách của Thị Trấn An Bình, vào từng tâm h��n đang khao khát một ý nghĩa mới cho cuộc sống. Tạ Trần chỉ mỉm cười, tiếp tục nhâm nhi chén trà, cảm nhận sự tĩnh lặng và bình yên. Nhiệm vụ của anh không phải là hô hào, không phải là chỉ đạo, mà là gieo hạt và quan sát. Bởi lẽ, sự vĩ đại của nhân gian không nằm ở sự can thiệp của thần linh, mà nằm ở chính khả năng tự thân vươn lên, tự thân kiến tạo của con người.
***
Buổi trưa, quán Trà Vọng Giang ven sông tấp nập hơn thường lệ. Quán được xây bằng kiến trúc gỗ đơn giản, với ban công rộng rãi nhìn thẳng ra dòng sông trong xanh. Tiếng nước sông chảy nhẹ nhàng, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ và tiếng pha trà lách cách, tạo nên một không khí yên bình, thư thái đến lạ. Nắng ấm áp trải đều trên những bàn ghế mộc mạc, gió nhẹ thổi qua mang theo mùi trà thơm thoang thoảng, mùi nước sông trong lành và mùi hoa cỏ dại ven đường. Không khí trong lành và mát mẻ, xua đi mọi ưu phiền.
Giữa không gian ấy, một nhóm thanh niên trẻ tuổi đang tụ tập quanh một chiếc bàn lớn, không khí sôi nổi hẳn lên. Họ không còn bàn tán về linh khí, về cảnh giới tu luyện hay những cơ duyên thành tiên, mà thay vào đó là những câu chuyện về tác phẩm ‘Bình Minh Nhân Gian’ của Linh Nhi, và những ý tưởng mới mẻ đang bùng nổ khắp Thành Vô Song. Trong số đó, nổi bật nhất là Trần Minh, một thư sinh trẻ tuổi với ánh mắt sáng ngời, toát lên vẻ thông minh và nhiệt huyết. Anh mặc trang phục giản dị nhưng chỉnh tề, tay cầm một cây bút lông, đôi khi lại phác thảo nhanh những hình vẽ, ký hiệu lên một tấm giấy.
“Thiên Đạo tuy rộng lớn, nhưng phàm nhân chúng ta cũng có thể tìm thấy chân lý qua mắt thấy, tai nghe, tay chạm!” Trần Minh hào hứng nói, giọng anh vang lên rõ ràng giữa tiếng rì rầm của quán trà. “Từ trước đến nay, chúng ta luôn tin rằng chỉ có linh khí mới là nguồn gốc của sức mạnh, của sự hiểu biết. Nhưng giờ đây, hãy nhìn xem! Một bức tranh, không hề có linh lực, lại có thể lay động hàng vạn người, khiến họ nhìn lại chính bản thân mình!” Anh vung tay lên, như thể muốn chỉ ra một chân lý hiển nhiên mà bấy lâu nay bị che khuất.
“Ta đã từng ngày đêm khổ luyện, cố gắng cảm nhận linh khí, hy vọng một ngày nào đó có thể đột phá cảnh giới,” một thư sinh khác lên tiếng, giọng mang chút hoài niệm nhưng cũng đầy quyết tâm. “Nhưng càng tu luyện, ta càng cảm thấy mình xa rời thế giới này, xa rời những người thân yêu. Có lúc ta tự hỏi, nếu ta thành tiên, nhưng lại đánh mất chính mình, thì liệu đó có còn là ta không?”
Trần Minh gật đầu đồng tình, ánh mắt anh đầy vẻ thấu hiểu. “Đúng vậy! Cái giá của sự ‘trường sinh’ và ‘sức mạnh’ ấy, đôi khi lại quá đắt. Nhưng giờ đây, chúng ta đã có một con đường khác. Một con đường mà chúng ta có thể làm giàu tri thức của mình, làm cho cuộc sống của mình trở nên ý nghĩa hơn, mà không cần phải hy sinh bất cứ điều gì.” Anh chỉ vào những hình vẽ sơ sài trên giấy của mình. “Như việc nước chảy về đâu, cây lớn thế nào, đều có quy luật của nó! Chúng ta không cần phải ‘cảm nhận’ linh khí trong nước để biết nó chảy từ trên cao xuống thấp, không cần phải ‘thông hiểu’ đạo trời để biết hạt giống cần đất, cần nước để nảy mầm. Chúng ta có thể quan sát, có thể ghi chép, có thể suy luận! Đó là một loại sức mạnh khác, một loại sức mạnh đến từ chính trí tuệ của con người!”
Ngồi đối diện Trần Minh là Nàng Thơ Mộng Dao, một thiếu nữ xinh đẹp, thanh thoát, mặc y phục truyền thống màu xanh nhạt. Nàng luôn mang theo bút và giấy vẽ, và đôi khi lại khẽ ngâm nga một điệu nhạc, tạo n��n vẻ mộng mơ, lãng mạn. Đôi mắt nàng ánh lên vẻ say mê khi lắng nghe những lời của Trần Minh.
“Không chỉ là quy luật của vạn vật,” Nàng Thơ Mộng Dao cất giọng trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng lại đầy sức thuyết phục. “Mà còn là vẻ đẹp của chính cuộc sống này. Nghệ thuật không chỉ là vẽ nên tiên cảnh, khắc họa những thần thú bay lượn trên mây, mà còn là khắc họa vẻ đẹp của một chiếc lá rơi vào mùa thu, của một nụ cười rạng rỡ trên môi một đứa trẻ, của ánh nắng chiều tà nhuộm vàng cánh đồng lúa. Đó mới là vẻ đẹp vĩnh cửu, vẻ đẹp đến từ chính sự bình dị, chân thực của nhân gian.”
Nàng khẽ nâng tay, như đang phác họa một hình ảnh vô hình trong không khí. “Âm nhạc cũng vậy. Từ trước đến nay, chúng ta dùng âm luật để điều khiển linh khí, để thi triển phép thuật. Nhưng liệu có ai từng nghĩ, âm nhạc cũng có thể diễn tả nỗi buồn, niềm vui, tình yêu, sự hy vọng của con người không? Nó có thể chạm đến những cảm xúc sâu kín nhất trong lòng, không cần đến bất kỳ loại linh lực nào. Đó chẳng phải là một loại ‘đạo’ khác sao? Đạo của cảm xúc, đạo của nhân tâm?”
Thư Đồng Tiểu An, sau khi nghe Cố Tiểu Ngư kể chuyện ở quán Tạ Trần, đã vội vàng tìm đến đây để nghe ngóng thêm. Cậu bé ngồi cạnh Mộng Dao, đôi mắt vẫn mở to, nhưng giờ đây đã không còn là sự ngây thơ đơn thuần, mà đã có thêm những tia sáng của sự tò mò, khao khát khám phá.
“Tiên sinh Trần Minh nói về quy luật, tiên tử Mộng Dao nói về vẻ đẹp,” Tiểu An lên tiếng, giọng có chút rụt rè nhưng lại rất chân thành. “Vậy thì… nếu chúng ta kết hợp cả hai lại, liệu có thể hiểu được thế giới này rõ hơn không? Có thể tạo ra những thứ chưa từng có mà không cần tu tiên không?”
Câu hỏi của Tiểu An khiến mọi người đều sững lại một chút, rồi một làn sóng trầm trồ vang lên. Trần Minh mỉm cười, xoa đầu Tiểu An. “Chính là như vậy đó, Tiểu An! Đó chính là con đường mà chúng ta đang tìm kiếm! Con đường của tri thức, của sáng tạo, của sự khám phá không ngừng nghỉ.” Anh chỉ vào những hình vẽ trên giấy của mình, rồi nhìn ra dòng sông đang chảy. “Chúng ta có thể quan sát dòng nước chảy xiết, ghi lại tốc độ của nó, sức mạnh của nó. Chúng ta có thể tìm hiểu tại sao con thuyền lại nổi, tại sao đá lại chìm. Đó không phải là pháp thuật, đó là sự hiểu biết.”
Mộng Dao cũng mỉm cười. “Và khi chúng ta hiểu, chúng ta có thể dùng âm nhạc, dùng thơ ca để ca ngợi sự vĩ đại của dòng sông, của con người đã tìm ra cách chế ngự nó. Đó là sự giao thoa giữa tri thức và cảm xúc, giữa khoa học và nghệ thuật. Đó là vẻ đẹp của sự sống.” Nàng khẽ ngâm nga một điệu nhạc nhẹ nhàng, du dương, như tiếng gió thổi qua kẽ lá, như tiếng nước chảy róc rách. Điệu nhạc không có linh lực, nhưng lại khiến lòng người cảm thấy thư thái, bình yên đến lạ.
Những cuộc tranh luận sôi nổi tiếp tục diễn ra. Giới trẻ, những người từng mang gánh nặng của việc phải tu luyện để tồn tại, giờ đây như được giải thoát. Họ không còn cảm thấy áp lực phải chạy đua với thời gian, với linh khí đang suy kiệt. Thay vào đó, họ tìm thấy một niềm vui mới, một ý nghĩa mới trong việc quan sát thế giới xung quanh, trong việc sáng tạo, trong việc học hỏi. Sự từ bỏ tu luyện không phải là sự yếu đuối, mà là sự lựa chọn một con đường khác, một con đường có thể dẫn đến sự trọn vẹn hơn. Thiên Đạo tuy rộng lớn, nhưng phàm nhân đã tìm thấy một chân trời mới, một chân trời không cần đến sự ban ơn của thần linh, mà bằng chính trí tuệ và tình yêu thương của con người. Những thảo luận sơ khai về quan sát và quy luật tự nhiên ấy, không ai ngờ, sẽ là nền móng vững chắc cho sự phát triển của khoa học thực nghiệm trong tương lai, một tương lai mà con người sẽ tự mình kiến tạo, không cần đến bất kỳ thần linh nào dẫn lối.
***
Đêm đã về khuya, trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời đen thẳm, gió nhẹ thổi qua những tán cây, tạo nên tiếng xào xạc đều đều. Trong quán sách của Tạ Trần, ánh nến lung linh hắt bóng trên những kệ sách cao vút, tạo nên một không khí ấm áp, huyền ảo. Mùi giấy cũ, mực và hương trầm nhẹ nhàng vẫn quẩn quanh, xoa dịu mọi giác quan. Tạ Trần ngồi sau quầy, trước mặt anh là Lão Quán Chủ và Thư Đồng Tiểu An. Cậu bé Tiểu An, sau một ngày dài được nghe kể chuyện và tham gia tranh luận sôi nổi ở quán trà, vẫn còn đầy hào hứng.
“Tiên sinh, Lão Quán Chủ,” Tiểu An líu lo kể, đôi mắt cậu bé sáng như sao. “Hôm nay con đã nghe Tiên sinh Trần Minh nói về quy luật của nước chảy, của cây cối. Và Tiên tử Mộng Dao thì nói về vẻ đẹp của một chiếc lá rơi! Họ nói rằng chúng ta có thể tìm thấy chân lý ngay trong những điều bình thường nhất, không cần phải tu tiên!” Cậu bé không ngừng khoa tay múa chân, cố gắng diễn tả lại những gì mình đã chứng kiến, những tư tưởng mới mẻ đã gieo vào lòng cậu một hạt mầm của sự tò mò và khao khát khám phá.
Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ, khẽ gật gù lắng nghe. Râu tóc ông đã điểm bạc, trên tay vẫn cầm chén trà nghi ngút khói. Đôi mắt tinh tường của ông nhìn rõ sự đời, nhưng không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự thay đổi của thế giới, từ thời kỳ tu tiên huy hoàng đến sự suy tàn của Thiên Đạo, và giờ đây là sự bừng nở của một kỷ nguyên mới.
Tạ Trần lắng nghe câu chuyện của Tiểu An một cách chăm chú, đôi khi lại khẽ mỉm cười. Anh đặt một cuốn sách cổ xuống bàn, nhẹ nhàng vuốt ve bìa sách đã sờn cũ. “Mỗi con đường đều dẫn đến một cảnh giới, Tiểu An,” anh nói, giọng trầm ấm, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh triết lý sâu sắc. “Điều quan trọng là con người có tìm thấy sự trọn vẹn trong đó hay không. Dù là con đường tu tiên đầy quyền năng, hay con đường khám phá tri thức và vẻ đẹp của nhân gian, nếu ta không tìm thấy ý nghĩa, không giữ được chính mình, thì cảnh giới cao xa kia cũng chỉ là một ảo ảnh trống rỗng.”
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang soi rọi khắp Thị Trấn An Bình, mang đến một vẻ đẹp tĩnh mịch. “Chân lý không chỉ nằm ở nơi cao xa, không phải là những bí ẩn chỉ có tiên nhân mới chạm tới. Nó còn ẩn chứa trong từng hạt cát, từng hơi thở của cuộc sống. Trong tiếng gió heo may thổi qua khe cửa, trong tiếng nước sông chảy xiết, trong nụ cười rạng rỡ của một đứa trẻ. Điều quan trọng là có đủ kiên nhẫn để tìm kiếm, đủ dũng khí để chấp nhận những gì mình tìm thấy, và đủ lòng trắc ẩn để chia sẻ những hiểu biết đó với mọi người hay không.”
Lão Quán Chủ khẽ thở dài một tiếng, không phải thở than, mà là một hơi thở của sự chiêm nghiệm. “Nhân Đạo… một con đường mà chúng ta đã lãng quên quá lâu rồi.” Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự kính phục. Ông biết rằng, Tạ Trần không phải là một vị cứu tinh hô hào, không phải là một vị lãnh đạo đứng ra chỉ đường. Anh chỉ là một người gieo hạt, một người thầm lặng vun trồng những tư tưởng, những giá trị mà nhân loại đã đánh mất. Và giờ đây, những hạt giống ấy đang bén rễ sâu sắc trong lòng Thị Trấn An Bình, lan tỏa ra khắp giới trẻ, những người đang tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống mà không phải hy sinh nhân tính cho một Thiên Đạo đang dần suy yếu.
Tiểu An, nghe những lời của Tạ Trần và Lão Quán Chủ, gật đầu liên tục. Cậu bé cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ trong lòng. Con đường tu tiên, với những lời hứa hẹn về s���c mạnh và trường sinh, giờ đây không còn hấp dẫn cậu như trước. Thay vào đó, cậu nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn, đầy những điều kỳ diệu mà cậu có thể khám phá bằng chính đôi mắt, đôi tai và trí óc của mình. Cậu bé hiểu rằng, việc học hành, việc đọc sách, việc quan sát vạn vật không phải là vô nghĩa, mà đó chính là con đường để trở nên mạnh mẽ theo một cách khác, một cách mà không ai có thể tước bỏ đi nhân tính của cậu.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt anh xa xăm nhìn ra khoảng không. Anh biết rằng, sự lan tỏa của những ý tưởng này ra khỏi Thị Trấn An Bình và Thành Vô Song sẽ gặp phải nhiều thách thức. Sẽ có những thế lực cũ vẫn còn cố chấp với con đường tu luyện, những người vẫn muốn duy trì quyền lực và trật tự cũ. Nhưng anh cũng tin tưởng rằng, con đường Nhân Đạo đã được khai mở, và đó là một con đường không có điểm dừng, chỉ có sự tiếp nối không ngừng của tri thức, sáng tạo và tình người. Anh chỉ là người gieo hạt và quan sát, cho thấy rằng 'Nhân Đạo' sẽ không cần một vị cứu thế, mà là sự tự thân vận động của toàn thể nhân loại. Và sự từ bỏ tu luyện của giới trẻ này, chính là báo hiệu cho sự suy tàn hoàn toàn của tiên môn và Thiên Đạo, mở đường cho kỷ nguyên Nhân Gian thực sự, một kỷ nguyên mà con người sẽ tự mình định đoạt vận mệnh của mình.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.