Nhân gian bất tu tiên - Chương 871: Mầm Non Nhân Đạo: Bình Minh Của Thế Hệ Không Tu Tiên
Trời hửng sáng, những tia nắng ban mai yếu ớt mỏng manh xuyên qua kẽ lá, rải rác trên con đường đất ẩm ướt sau một đêm mưa phùn. Mùi đất mới, mùi cỏ cây nồng đượm, hòa lẫn với làn sương mờ còn giăng mắc trên những mái nhà tranh, tạo nên một bức tranh bình dị, an yên của Thôn Vân Sơn. Tiếng gà gáy râm ran đâu đó trong làng, đánh thức những âm thanh đầu tiên của một ngày mới. Tạ Trần, với tấm áo vải bố màu xám nhạt quen thuộc, dáng người thư sinh gầy gò, lặng lẽ đứng nép mình bên một gốc cây cổ thụ to lớn, rễ cây sần sùi bám chặt vào lòng đất, ngay sát vách của một tòa nhà gỗ đơn sơ. Đó là 'Trường Học Phàm Nhân' mới được dựng lên giữa làng, một kiến trúc mộc mạc nhưng vững chãi, nơi những mầm non của kỷ nguyên mới đang bắt đầu nảy nở.
Từ vị trí của mình, Tạ Trần có thể nghe rõ tiếng trẻ con lảnh lót vọng ra từ bên trong, tiếng cười đùa giòn tan xen lẫn với tiếng đọc bài đồng thanh. Mùi gỗ mới lẫn mùi giấy cũ, mùi mực tàu và chút hương đất ẩm từ những bức tường gạch mộc mạc xộc vào cánh mũi, mang theo một cảm giác vừa gần gũi, vừa thân thuộc. Ánh nắng dịu dàng trải dài trên sân đất, nơi vài đứa trẻ đang hăng hái chơi trò ú tim trước giờ học, đôi mắt chúng sáng rỡ, tràn đầy sức sống của tuổi thơ. Không có vẻ cường tráng của những kẻ tu luyện, cũng chẳng có nét u buồn của những tâm hồn nặng trĩu chấp niệm, những khuôn mặt non nớt ấy mang một vẻ khỏe mạnh, hồn nhiên đúng như bản chất phàm nhân của chúng.
Bên trong lớp học, Thầy Giáo Làng, với tấm áo dài đã ngả màu cùng cặp kính gọng tre trễ nãi trên sống mũi, đang đứng trên bục giảng, tay cầm thước gỗ, gương mặt hiền từ nhưng ánh mắt lại nghiêm nghị. Ông không giảng về bí pháp tu tiên, không nói về cảnh giới phi thăng, mà đang say sưa kể về những câu chuyện của những người anh hùng phàm nhân, về cách họ dùng trí tuệ và sức lao động để chinh phục thiên nhiên, xây dựng nên những làng mạc trù phú. Ông chỉ ra cách nhận biết các loại đất, cách dự đoán thời tiết qua những dấu hiệu tự nhiên, cách sử dụng nguyên lý Ngũ Hành để tối ưu hóa việc canh tác. Những kiến thức ấy, tuy giản dị, nhưng lại thiết thực và gần gũi với cuộc sống của những đứa trẻ nơi đây.
Tạ Trần khẽ nheo mắt, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt nhỏ bé đang chăm chú lắng nghe. Trong đó, anh nhận ra Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang ngồi ở bàn đầu, chăm chú ghi chép. Những nét chữ non nớt, xiêu vẹo nhưng đầy sự cố gắng hiện rõ trên tấm bảng đất sét. Bên cạnh Tiểu An, những đứa trẻ khác cũng đang cố gắng vẽ lại những hình ảnh mà thầy giáo đang miêu tả, hay chép lại những dòng chữ đầu tiên trong cuộc đời chúng. Không có một từ nào về linh khí, về cảnh giới, về những phép tắc màu nhiệm của tiên gia được nhắc đến. Thay vào đó là những kiến thức về đất đai, về nước, về cây c���, về những công việc đồng áng, về cách con người có thể tự mình cải thiện cuộc sống.
Tiếng thầy giáo vang lên, trầm ấm và rõ ràng: “Tri thức là ngọn đèn soi sáng cuộc đời! Kiến thức về đất, về nước, về con người mới là thứ giúp chúng ta xây dựng một cuộc sống tốt đẹp. Không phải sức mạnh phép thuật, mà chính là sự hiểu biết về quy luật tự nhiên, về sự cần cù của đôi tay, về lòng thiện lương của trái tim, mới là con đường chân chính để dựng xây cuộc sống này.” Ông dừng lại, ánh mắt lướt qua một lượt các học trò nhỏ, khẽ mỉm cười.
Tiểu An, với vẻ mặt hăng hái, không chút e dè, lập tức giơ tay lên, giọng nói trong trẻo vang vọng cả lớp: “Thưa thầy, vậy nếu chúng ta học cách dẫn nước từ suối, liệu có thể tưới cho cả cánh đồng phía Tây không ạ? Con thấy ở Thôn Vân Sơn mình, anh Dương Quân đã làm được điều đó, và con cũng muốn học hỏi để giúp đỡ các làng khác!” Cậu bé nói xong, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ tò mò, háo hức.
Thầy Giáo Làng gật đầu hài lòng, giọng nói đầy sự tán thưởng: “Đúng vậy, Tiểu An! Đó chính là tri thức. Tri thức không chỉ là những gì chúng ta đọc trong sách, mà còn là những gì chúng ta học được từ thực tế, từ những người đi trước, và quan trọng nhất là biết cách vận dụng nó để mang lại lợi ích cho cộng đồng. Chuyện anh Dương Quân và các cựu tu sĩ giúp Thôn Vân Sơn dẫn thủy nhập điền chính là một minh chứng hùng hồn cho điều đó. Họ đã biến những kiến thức cao siêu thành những công trình thiết thực, giúp người dân có cuộc sống tốt đẹp hơn. Các con, thế hệ tương lai, phải ghi nhớ điều này!”
Tạ Trần đứng bên ngoài, khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không chỉ là sự hài lòng, mà còn ẩn chứa một niềm hy vọng thầm kín. Những lời nói của Thầy Giáo Làng, những câu hỏi hồn nhiên của Tiểu An, tất cả đều là những hạt mầm đầu tiên của cái mà anh gọi là 'Nhân Đạo'. Trong bối cảnh Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, khi con đường tu tiên truyền thống đã trở nên vô nghĩa và dễ dàng khiến con người 'mất người', những giá trị mới này đang dần được vun đắp. Thế hệ trẻ này, l���n lên trong một thế giới mà tiên nhân không còn là biểu tượng tối thượng, mà tri thức và sự cống hiến cho cộng đồng mới là kim chỉ nam, sẽ là nền tảng cho một kỷ nguyên khác biệt. Họ không khao khát phi thăng, không mơ ước trường sinh bất tử, mà chỉ đơn thuần muốn sống một cuộc đời ý nghĩa, đóng góp cho cuộc sống xung quanh. Đây chính là những gì Tạ Trần đã nỗ lực kiến tạo, từng chút một, bằng sự nhạy cảm với nhân quả và tầm nhìn vượt thời gian của mình. Anh biết, con đường này còn rất dài, nhưng nhìn vào đôi mắt sáng ngời của những đứa trẻ, anh tin rằng những hạt mầm này sẽ đủ sức mạnh để đâm chồi nảy lộc, tạo nên một khu rừng trù phú cho 10.000 năm sau.
***
Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã ngả vàng, trải một lớp mật ong óng ả lên mọi vật, hai bóng người nhỏ nhắn hớt hải chạy vào quán sách của Tạ Trần. Tiếng bước chân lạch bạch, tiếng cười khúc khích vang vọng trong không gian tĩnh mịch của những kệ sách chất đầy tri thức. Đó không ai khác chính là Tiểu Hoa và Thư Đồng Tiểu An, sau giờ tan học.
Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, khuôn mặt lấm lem một chút bụi đất nhưng rạng rỡ niềm vui, vừa chạy đến đã lập tức khoe khoang thành quả của mình. “Anh Tạ Trần xem này!” Nàng đưa ra một bức vẽ nguệch ngoạc nhưng đầy màu sắc, trên đó là hình ảnh một chiếc bình gốm với những họa tiết hoa văn tinh xảo, dù còn non nớt nhưng đã toát lên vẻ duyên dáng, sinh động. Chiếc bình trong tranh tuy không hoàn hảo, nhưng từng nét vẽ đều chứa đựng sự say mê và ước mơ. “Sau này em muốn làm một thợ gốm giỏi, làm ra những chiếc bình đẹp nhất cho mọi người, để ai cũng có thể dùng! Không cần phải làm tiên nhân đâu ạ, chỉ cần làm ra những thứ đẹp đẽ cho nhân gian là đủ rồi!” Giọng nàng trong trẻo, tràn đầy năng lượng, đôi mắt lấp lánh sự tự hào và quyết tâm.
Tiểu An, cậu bé thư sinh gầy gò, đôi mắt thông minh, cũng không chịu kém cạnh. Cậu bé thận trọng mở một cuộn giấy nhỏ, trên đó là một bản đồ vẽ tay phác thảo hệ thống kênh mương cho một làng lân cận, những đường nét dù còn vụng về nhưng đã thể hiện rõ sự tính toán, tỉ mỉ. “Em muốn học thật giỏi, sau này sẽ giúp các làng xa xôi có đủ nước để trồng trọt, như anh Dương Quân vậy! Em đã học được cách tính toán dòng chảy, cách đào kênh sao cho nước không bị thất thoát nhiều nhất. Thầy giáo nói, đây là tri thức địa lý và thủy lợi, rất quan trọng để giúp đỡ người dân. Em không muốn tu tiên hay làm một cường giả mạnh mẽ, em chỉ muốn dùng những kiến thức này để làm cho cuộc sống của mọi người tốt đẹp hơn thôi!” Giọng Tiểu An, dù nhỏ nhẹ hơn Tiểu Hoa, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên định lạ thường, một niềm tin vững chắc vào giá trị của tri thức và sự cống hiến.
Tạ Trần ngồi sau bàn sách, dáng vẻ trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm nhìn hai đứa trẻ. Ngoại hình anh vẫn là một thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt vì ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt ấy lại ánh lên vẻ thấu suốt vạn vật. Anh nhẹ nhàng đặt cuốn sách đang đọc dở xuống, từ từ vươn tay xoa đầu Tiểu Hoa, rồi đến Tiểu An. Cảm giác ấm áp từ bàn tay anh truyền qua mái tóc mềm mại của chúng, như một sự công nhận, một lời động viên không lời.
“Rất tốt,” Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, chứa đựng một sự dịu dàng hiếm thấy. “Những ước mơ của các con, tuy giản dị, nhưng lại quý giá hơn vạn lần những lời hứa hão huyền về trường sinh bất tử. Một người thợ gốm giỏi, một kỹ sư thủy lợi tài ba, những người có thể dùng đôi tay và khối óc của mình để kiến tạo nên cuộc sống, để mang lại niềm vui và sự no đủ cho mọi người, đó mới chính là những ‘tiên nhân’ thật sự của Nhân Đạo.” Anh nhìn sâu vào đôi mắt lấp lánh của chúng, cảm nhận được sự hồn nhiên, sự trong sáng chưa bị vẩn đục bởi những chấp niệm của thế giới tu tiên cũ.
Tạ Trần biết, những gì anh đang chứng kiến chính là bằng chứng sống động nhất cho sự thành công ban đầu của triết lý ‘Nhân Đạo’ và ‘Mạng lưới tri thức’ mà anh đã kiến tạo. Trong thế giới cũ, những đứa trẻ này, với thiên phú nhất định, có thể sẽ được các tiên môn chọn trúng, bắt đầu con đường tu luyện đầy cám dỗ và nguy hiểm, cuối cùng có thể trở thành những kẻ mạnh mẽ nhưng lại đánh mất chính mình. Nhưng giờ đây, trong kỷ nguyên mới đang dần hình thành, chúng lại chọn một con đường khác, một con đường bình dị hơn, nhưng lại chân thực hơn, đầy ý nghĩa hơn. Chúng không còn bị mê hoặc bởi ánh hào quang giả tạo của sự bất tử, mà tìm thấy niềm vui trong những giá trị nhân sinh, trong việc xây dựng và cống hiến.
“Anh Tạ Trần ơi,” Tiểu Hoa hỏi, giọng đầy tò mò, “Anh có nghĩ rằng, sau này tất cả mọi người đều sẽ sống như chúng ta bây giờ không? Không cần phải tranh giành linh khí, không cần phải chiến đấu để mạnh hơn, chỉ cần học hỏi và giúp đỡ lẫn nhau?”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt xa xăm. “Đó là một hành trình dài, Tiểu Hoa. Dài hơn bất cứ con đường tu tiên nào. Nhưng những gì các con đang làm, đang mơ ước, chính là những bước đi đầu tiên trên con đường ấy. Mầm đã gieo, giờ là lúc kiên nhẫn vun trồng.” Anh xoa đầu chúng lần nữa, cảm nhận sự sống động, tươi mới từ những tâm hồn non trẻ. Anh biết, những ước mơ giản dị của Tiểu Hoa và Tiểu An, không liên quan đến tu luyện, là bằng chứng cho thấy hạt giống ‘Nhân Đạo’ đã nảy mầm, nhưng cần được bảo vệ để không bị những ‘sai lầm từ 10.000 năm trước’ tái diễn. Sự lạc quan của thế hệ trẻ về một cuộc sống không tu tiên cho thấy ‘Nhân Đạo’ có tiềm năng bền vững, nhưng cũng gợi ý rằng những thử thách lớn hơn sẽ đến khi các giá trị cũ cố gắng trỗi dậy, đòi hỏi sự kiên định không ngừng.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả dòng sông Vọng Giang. Những áng mây trôi lững lờ trên nền trời trong xanh, phản chiếu sắc vàng cam rực rỡ xuống mặt nước, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng đầy vẻ u hoài. Tạ Trần ngồi bên cửa sổ Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc gỗ đơn giản nhưng được bố trí tinh tế, nhìn ra dòng sông. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo gọi đàn, tiếng gió nhẹ xào xạc qua những rặng tre ven bờ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềi của tự nhiên. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, hòa quyện với mùi nư���c sông tươi mát và hương hoa dại thoang thoảng từ những bờ cỏ.
Trên tay Tạ Trần là một cuộn giấy nhỏ, được niêm phong cẩn thận. Anh từ từ mở ra, đó là bản báo cáo từ Dương Quân. Từng dòng chữ được viết nắn nót, chi tiết về việc ‘Mạng lưới tri thức’ đã bắt đầu lan rộng ra sao, những thành công từ Thôn Vân Sơn đang được nhiều nơi khác học tập và áp dụng như thế nào. Dương Quân kể về những ngôi làng khô hạn đã có nước, những cánh đồng cằn cỗi đã xanh tươi trở lại, và quan trọng hơn cả, về sự thay đổi trong tư tưởng của người dân, từ sự hoài nghi đến lòng tin và sự biết ơn. Anh cũng ghi lại những khó khăn, những rào cản tư tưởng mà các cựu tu sĩ phải đối mặt khi cố gắng hòa nhập và cống hiến.
Tạ Trần đọc kỹ từng câu chữ, ánh mắt anh không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy, một dòng suy tư cuộn trào. Anh nhìn ra dòng sông, thấy ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, như một ẩn dụ cho Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt. Trong lòng anh dấy lên một cảm giác nhẹ nhõm, nhưng cũng nhận ra rằng con đường để triết lý ‘Nhân Đạo’ thực sự ăn sâu vào lòng người, để ‘một tương lai không còn tái diễn những sai lầm từ 10.000 năm trước’ trở thành hiện thực, vẫn còn rất dài.
Anh đưa tay nhấp một ngụm trà đã nguội lạnh. Vị chát nhẹ tan ra đầu lưỡi, gợi lên một sự tĩnh lặng trong tâm hồn. Tạ Trần biết, những gì đang diễn ra chỉ là khởi đầu. Mặc dù Thiên Đạo cũ đang suy yếu trong thời điểm "10.000 năm trước" này, việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thách thức lâu dài, đòi hỏi sự kiên định và không ngừng vun đắp qua nhiều thế hệ. Anh đã gieo những hạt mầm đầu tiên của một kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người và tri thức được đặt lên hàng đầu, thay vì quyền năng và sự bất tử. Nhưng liệu những hạt mầm này có đủ sức chống chọi lại những cám dỗ và tàn dư của tư tưởng cũ khi Thiên Đạo thực sự suy yếu hoàn toàn 10.000 năm sau?
“Mầm đã gieo, giờ là lúc kiên nhẫn vun trồng...” Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một làn hơi nhẹ, hòa vào tiếng gió. “Mười ngàn năm sau, liệu có còn ai nhớ đến con đường này? Liệu thế hệ sau có còn giữ được sự trong sáng, những ước mơ giản dị của Tiểu Hoa, Tiểu An, hay sẽ lại bị cuốn vào vòng xoáy của quyền lực, của sự bất tử giả tạo?”
Gánh nặng của thời gian và sự vô thường đè nặng lên tâm trí anh. Anh cảm nhận được sự mong manh của những lý tưởng, sự dễ dàng bị bào mòn của niềm tin khi đối diện với hàng ngàn năm biến động. Thế giới này đã từng chứng kiến những thời đại huy hoàng của tu tiên, rồi lại suy tàn vì những chấp niệm của con người. Liệu ‘Nhân Đạo’ có đủ sức mạnh để phá vỡ vòng lặp ấy? Việc Tạ Trần suy tư về ‘10.000 năm sau’ trực tiếp liên kết đến ‘hiện tại’ của câu chuyện chính, nơi Tạ Trần sẽ phải đối mặt với những hậu quả từ ‘cái giá của trường sinh’ và sự suy tàn của Thiên Đạo mà thế hệ này đã cố gắng ngăn chặn.
Tạ Trần từ từ cuộn tròn bản báo cáo, đặt nó ngay ngắn bên cạnh tách trà đã nguội. Anh nhắm mắt lại, hít thở làn gió mát từ sông, cảm nhận sự thay đổi đang diễn ra chậm rãi nhưng chắc chắn. Dù con đường phía trước còn xa xôi và đầy thử thách, nhưng những mầm non hôm nay đã cho anh thấy hy vọng. Hy vọng vào một tương lai nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi cuộc sống bình thường được trân trọng, và nhân tính được giữ trọn vẹn. Thiên Đạo cũ có thể đã sụp đổ, nhưng ‘Nhân Đạo’ đang dần được định hình, từng chút một, bằng chính những hành động giản dị và nhân văn như thế này, và bằng những ước mơ trong trẻo của một thế hệ không còn khao khát tu tiên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.