Nhân gian bất tu tiên - Chương 757: Mắt Xích Nhân Quả: Nội Ung Phục Cổ Môn
Không khí oi ả và ngột ngạt của xưởng luyện khí dường như vẫn còn vương vấn trong tâm trí Trần Hào, dù hắn đã rời xa nơi ấy từ lâu. Tiếng búa rèn đinh tai nhức óc, mùi kim loại nung chảy và sự cuồng tín đến điên dại của Liễu Thanh Phong vẫn ám ảnh. Hắn biết, một cơn bão tố mới đang hình thành, và nó sẽ quét qua nhân gian một cách tàn khốc hơn bất kỳ trận chiến nào trước đây. Nhưng trong sâu thẳm, hắn vẫn hoài nghi: Liệu con đường bạo lực và áp đặt đó có thực sự là con đường duy trì Thiên Đạo, hay chỉ là sự tự hủy hoại của Phục Cổ Môn?
***
Chiều t��, ánh hoàng hôn rực đỏ như máu nhuộm con sông Vọng Giang, biến những con sóng lăn tăn thành dải lụa vàng cam óng ánh. Quán Trà Vọng Giang, với kiến trúc gỗ đơn giản và những chiếc bàn ghế mộc mạc, yên bình nép mình bên bờ sông. Tiếng nước chảy êm đềm, tiếng chim hót lảnh lót xen lẫn tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài khách nhân tạo nên một bầu không khí thư thái, dễ chịu. Mùi trà thơm dịu hòa quyện với mùi nước sông và hoa cỏ thoảng đưa, gột rửa đi bao bụi trần.
Tại một góc khuất, nơi có thể thu trọn cảnh sông nước hữu tình, ba bóng người đang lặng lẽ ngồi đối diện nhau. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, làn da trắng nhợt phản chiếu ánh sáng chiều tà. Đôi mắt anh sâu thẳm, tĩnh lặng, dường như có thể nhìn thấu vạn vật, nay đang dõi theo dòng nước chảy, tâm tư trầm lắng. Anh nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng lại đem đến sự tỉnh táo lạ thường.
Đối diện anh là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Lăng Nguyệt vẫn khoác lên mình tiên bào trắng thuần không họa tiết, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng chứa đựng sự uy nghiêm thường thấy, nhưng sâu thẳm trong đó, ẩn chứa một nét mệt mỏi và đôi chút băn khoăn. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Nàng ngồi thẳng tắp, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý nhưng lại mang theo sự căng thẳng ngầm.
Dương Quân, bên cạnh nàng, vẫn giữ vẻ tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng không thiếu vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng giờ đây lại pha lẫn sự trăn trở. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Anh khẽ thở dài, tay siết chặt chén trà, dường như muốn trút bỏ sự nặng nề trong lòng.
Họ vừa báo cáo cho Tạ Trần về những diễn biến sau sự kiện Thôn Vân Sơn, và không khí dường như đặc quánh lại bởi những thông tin vừa được truyền đạt.
“Tạ Trần,” Lăng Nguyệt Tiên Tử cất tiếng, giọng nàng trong trẻo nhưng mang theo s��� nghiêm nghị. “Như ngươi dự liệu, Liễu Thanh Phong vô cùng phẫn nộ. Hắn xem việc rút lui ở Thôn Vân Sơn là một sỉ nhục lớn, và đang ráo riết chuẩn bị cho những hành động cứng rắn hơn, tàn bạo hơn để dập tắt ‘Nhân Đạo’ mà hắn gọi là tà thuyết.” Nàng ngừng lại, ánh mắt lo lắng thoáng qua. “Hắn đã triệu tập toàn bộ các tiểu đội của Phục Cổ Môn, ra lệnh không khoan nhượng, thậm chí muốn ‘máu chảy thành sông’ để răn đe.”
Dương Quân tiếp lời, giọng anh trầm hơn, ẩn chứa sự bối rối. “Nhưng cũng có những tin đồn về sự bất mãn trong hàng ngũ Phục Cổ Môn. Một số đệ tử cấp thấp đã bắt đầu hoài nghi, thậm chí cả vài trưởng lão cũng không đồng tình với sự cực đoan của Liễu Thanh Phong. Họ lo ngại những hành động quá khích sẽ làm tổn hại đến lợi ích tông môn, thậm chí là khiến các phàm nhân nổi dậy.” Anh dừng lại, nhìn Tạ Trần với ánh mắt dò hỏi, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho những mâu thuẫn đang giày vò tâm trí mình.
Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn lơ đãng nhìn ra sông. Vẻ mặt anh bình tĩnh đến lạ thường, như thể mọi sự dữ dội của thế gian đều không thể chạm tới được nội tâm anh. Anh chậm rãi đặt chén trà xuống, một nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi. “Sức mạnh có thể trấn áp, nhưng không thể dẹp yên lòng người. Và lòng người, một khi đã mục ruỗng, sẽ tự hủy hoại chính nó từ bên trong. Phục Cổ Môn không phải một khối sắt thép kiên cố, nó là một tổ chức được xây dựng từ những con người, với những tham vọng và nỗi sợ hãi riêng. Thiên Đạo suy yếu đã khiến nhân tính bị bào mòn, nhưng cũng đồng thời làm lộ rõ những chấp niệm, những dục vọng sâu kín nhất của mỗi kẻ tu sĩ.”
Anh quay lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt và Dương Quân. Ánh mắt ấy không chứa sự phán xét, mà là sự thấu suốt, như nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc bên ngoài, chạm đến tận căn nguyên của vấn đề. “Kể ta nghe chi tiết hơn về các trưởng lão của Phục Cổ Môn. Mối quan hệ giữa họ, những mâu thuẫn ngầm, và những thứ mà họ thực sự quan tâm, ngoài cái gọi là ‘Thiên Đ���o’ hay ‘sứ mệnh tiên gia’.” Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng mỗi câu chữ đều mang sức nặng của sự suy tư sâu sắc.
Lăng Nguyệt gật đầu, bắt đầu kể. Nàng không chỉ thuật lại những gì tai nghe mắt thấy, mà còn là những tin đồn, những lời thì thầm trong giới tu sĩ. “Trưởng lão Kim Lân, kẻ quản lý các mỏ linh thạch và thị trường đan dược của tông môn, nổi tiếng là tham lam, chỉ coi trọng lợi ích vật chất. Hắn luôn tính toán thiệt hơn, và bất kỳ hành động nào đe dọa đến túi tiền của hắn đều sẽ bị hắn phản đối kịch liệt. Hắn từng có mâu thuẫn với Liễu Thanh Phong về việc phân bổ tài nguyên tu luyện cho các đệ tử, bởi Liễu Thanh Phong cho rằng Kim Lân đã biển thủ một phần không nhỏ.”
Dương Quân bổ sung thêm: “Còn Trưởng lão Mộc Uyên, kẻ luôn rao giảng về uy danh và thể diện tông môn, là người bảo thủ nhất trong số các trưởng lão. Hắn sợ mọi sự thay đổi, sợ việc tông môn bị người đời phỉ báng. Sự kiện Thôn Vân Sơn, theo hắn, đã là một vết nhơ lớn. Hắn không muốn Phục Cổ Môn trở thành tr�� cười cho thiên hạ, và thường dùng lý lẽ ‘giữ gìn hòa khí nội bộ’ để né tránh các cuộc đối đầu trực diện.”
Tạ Trần lắng nghe chăm chú, đôi lúc khẽ nhắm mắt suy tư, như đang vẽ nên một tấm bản đồ phức tạp trong tâm trí. Anh hình dung ra những sợi dây nhân quả chằng chịt, những mối liên hệ ẩn sâu giữa các cá nhân, các phe phái trong Phục Cổ Môn. Lăng Nguyệt và Dương Quân tiếp tục kể về những trưởng lão khác, những tin đồn về tranh giành quyền lực, về việc ai sẽ là người kế nhiệm tông chủ khi ông ta bế quan lâu ngày, về những sai phạm được che đậy, và cả những mối tư thù nhỏ nhặt nhưng dai dẳng. Những câu chuyện ấy, dù chỉ là những mảnh ghép rời rạc, dưới ánh mắt của Tạ Trần, lại dần hiện rõ một bức tranh toàn cảnh về sự mục ruỗng từ bên trong của một thế lực hùng mạnh tưởng chừng không thể lay chuyển. Anh biết, điểm yếu của một khối đá không nằm ở bề mặt gồ ghề, mà ở những vết nứt ẩn sâu bên trong.
***
Sáng hôm sau, mây mù dày đặc bao phủ Thái Huyền Tông, nơi Phục Cổ Môn tọa lạc. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt len lỏi qua từng ngóc ngách, mang theo điềm báo chẳng lành. Trong đại điện uy nghiêm của Phục Cổ Môn, không khí còn lạnh lẽo hơn gấp bội, không phải vì thời tiết, mà vì sự căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
Liễu Thanh Phong, dáng người cao gầy, thanh tú, nhưng giờ đây khuôn mặt hắn đỏ bừng vì giận dữ. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, nhưng vài sợi tóc con rủ xuống trán, khiến hắn trông có vẻ hỗn loạn hơn thường lệ. Thanh kiếm Bích Lạc vẫn nằm trong vỏ, nhưng bàn tay hắn siết chặt lấy chuôi kiếm, khớp xương trắng bệch. Ánh mắt hắn tóe lửa, quét qua từng gương mặt đang ngồi trong đại điện. Vẻ ngoài chính trực thường ngày của hắn đã hoàn toàn bị thay thế bởi sự cuồng tín và cố chấp đến cực điểm. Hắn đứng giữa đại điện, khí thế bức người, như một ngọn núi lửa sắp phun trào.
Đối diện hắn, Trưởng lão Kim Lân vẫn ngồi trên ghế, thân hình mập mạp, khuôn mặt tròn trịa. Đôi mắt nhỏ híp lại, ẩn chứa vẻ tính toán sâu xa, khó dò. Hắn vuốt chòm râu bạc phơ, khóe m��i khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, nhưng không một ai có thể đọc được ý đồ thực sự của nụ cười ấy. Y phục gấm vóc sang trọng, tương phản hoàn toàn với bộ đạo bào đơn giản của Liễu Thanh Phong, càng làm nổi bật sự khác biệt trong tư tưởng và mục tiêu giữa hai người.
Bên cạnh Kim Lân là Trưởng lão Mộc Uyên. Dáng người gầy gò, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy vẻ lo âu. Hắn khoanh tay trước ngực, giữ khoảng cách nhất định với Liễu Thanh Phong, như thể muốn tránh xa cơn giận dữ đang bùng phát. Hắn thở dài thườn thượt, nét mặt nhăn nhó, rõ ràng là không hài lòng với tình hình hiện tại.
Các trưởng lão khác ngồi xung quanh, hoặc giữ im lặng, cúi đầu tránh ánh mắt của Liễu Thanh Phong, hoặc trao đổi những ánh mắt đầy ẩn ý, thì thầm với nhau, cho thấy sự chia rẽ đã ăn sâu vào nội bộ tông môn. Mùi hương trầm trong đại điện, vốn được thắp lên để làm dịu tâm trí, giờ đây lại bị lấn át bởi mùi thuốc súng và sự căng thẳng ngột ngạt.
“Các ngươi!” Liễu Thanh Phong gầm lên, giọng nói vang vọng khắp đại điện, chứa đầy sự phẫn nộ và thất vọng. Hắn đập mạnh bàn tay xuống chiếc bàn đá trước mặt, tạo ra một tiếng động vang dội, khiến cả điện đường như rung chuyển. “Các ngươi để phàm nhân và những kẻ phản bội ‘Nhân Đạo’ đó làm nhục Phục Cổ Môn ta! Uy nghiêm của tiên gia ở đâu? Lẽ nào các ngươi đã quên sứ mệnh của chúng ta là gì sao?!” Hắn quắc mắt nhìn từng người, như muốn xuyên thủng tâm can họ.
Trưởng lão Kim Lân vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, vuốt râu, khẽ ho khan một tiếng. “Liễu Thanh Phong, ngươi chỉ biết hô hào. Việc trấn áp cần phải có nguồn lực. Và ai sẽ chịu trách nhiệm nếu chúng ta làm quá, gây ra biến động lớn ảnh hưởng đến lợi ích của các mỏ linh thạch mà ta đang quản lý, các đường vận chuyển đan dược? Ngươi có biết bao nhiêu công sức đã đổ vào đó không? Linh thạch và đan dược là xương sống của tông môn, là nền tảng cho sự tu luyện của hàng vạn đệ tử. Nếu mất đi những thứ đó, Phục Cổ Môn sẽ ra sao?” Giọng hắn trầm ổn, nhưng ẩn chứa sự châm biếm và tính toán rõ ràng, đặt lợi ích vật chất lên trên mọi sứ mệnh cao cả.
Trưởng lão Mộc Uyên khẽ run rẩy, khép nép hơn. “Hành động của ngươi quá khích. Chúng ta cần giữ gìn uy danh, không thể để người ngoài nhìn vào thấy tông môn nội bộ bất hòa. Sự kiện Thôn Vân Sơn đã đủ làm chúng ta mất mặt rồi, giờ lại muốn gây thêm náo loạn sao? Các tông môn khác đang nhìn vào chúng ta. Nếu chúng ta hành động tàn bạo quá mức, liệu có còn ai coi trọng Phục Cổ Môn nữa không? Chuyện này sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của tông môn hàng vạn năm sau.” Giọng hắn đầy vẻ lo âu, lời nói của hắn là sự cân bằng giữa nỗi sợ hãi và mong muốn bảo vệ thể diện.
Liễu Thanh Phong nghe xong, dường như không thể kiềm chế được nữa. Hắn nghiến răng ken két, ánh mắt đỏ ngầu vì giận dữ. “Lợi ích? Uy danh? Chẳng lẽ các ngươi quên mất sứ mệnh của tông môn là gì sao?! Là duy trì Thiên Đạo! Không có Thiên Đạo, tất cả những thứ đó có nghĩa lý gì?! Các ngươi đã bị dục vọng làm mờ mắt rồi! Các ngươi đã ‘mất người’ rồi sao?! Chúng ta là người tu tiên, không phải những thương nhân phàm tục chỉ biết đến vàng bạc châu báu! Sứ mệnh của chúng ta là duy trì trật tự của vũ trụ, chứ không phải tranh giành mấy mỏ linh thạch cỏn con!” Hắn vung tay, khí tức tu vi dâng trào, ép bức cả đại điện.
Lời lẽ của hắn như những mũi dao đâm thẳng vào tâm can của Kim Lân và Mộc Uyên, nhưng cũng đồng thời làm lộ rõ sự yếu kém trong cách hắn đối nhân xử thế. Hắn cố chấp với cái lý tưởng Thiên Đạo cao siêu, nhưng lại bỏ qua những lợi ích thực tế, những nỗi lo lắng chính đáng (dù là ích kỷ) của các trưởng lão khác. Hắn không hiểu rằng, việc duy trì Thiên Đạo không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự đồng lòng, sự cân bằng giữa lý tưởng và thực tế. Các trưởng lão khác bắt đầu thì thầm to hơn, ánh mắt họ liếc nhìn nhau, rõ ràng là có kẻ đồng tình với Kim Lân, có kẻ đứng về phía Mộc Uyên, và một số ít thì vẫn giữ thái độ trung lập, quan sát. Sự chia rẽ trong Phục Cổ Môn, dưới áp lực của Liễu Thanh Phong, không những không được hàn gắn mà còn bị khoét sâu thêm. Liễu Thanh Phong trong cơn cuồng tín đã vô tình trở thành chất xúc tác, đẩy tông môn của mình vào bờ vực của sự hỗn loạn nội bộ.
***
Đêm dần buông xuống, không trăng, tĩnh mịch. Ánh đèn dầu leo lét trong quán sách nhỏ của Tạ Trần ở Thành Vô Song là nguồn sáng duy nhất trong màn đêm đen kịt. Mùi giấy cũ, mực và chút hương gỗ thoang thoảng tạo nên một không khí trầm mặc, yên bình đến lạ. Tạ Trần ngồi một mình, trước mặt anh là Nhân Quả Luân Bàn, phát ra ánh sáng yếu ớt, huyền ảo. Ánh sáng đó phản chiếu lên khuôn mặt thanh tú, gầy gò của anh, làm nổi bật sự tỉnh táo và sâu thẳm trong đôi mắt. Trên bề mặt của Luân Bàn, những hình ảnh mơ hồ, những sợi chỉ đỏ chằng chịt, biểu trưng cho các mối quan hệ nhân quả trong Phục Cổ Môn, đang chậm rãi xoay chuyển, hiện rõ dần trong tâm trí Tạ Trần.
Anh đã hoàn tất suy luận của mình. Mọi thông tin mà Lăng Nguyệt và Dương Quân cung cấp, kết hợp với những phân tích của riêng anh, đã giúp anh nhìn thấu bản chất của vấn đề. Phục Cổ Môn, bề ngoài kiên cố, uy nghiêm, nhưng bên trong đã mục ruỗng bởi tham vọng và quyền lực. Những lời lẽ của Liễu Thanh Phong trong đại điện, dù là một sự bùng nổ của sự cố chấp, lại vô tình làm lộ rõ những vết nứt sâu sắc trong khối kiến trúc tưởng chừng vững chãi đó.
“Đúng như dự đoán…” Tạ Trần tự lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm, chỉ đủ để chính mình nghe thấy. Anh khẽ chạm tay vào Nhân Quả Luân Bàn, những mối liên kết nhân quả hiện lên rõ ràng hơn, như những dòng chảy vô hình trong thế giới hữu hình. “Phục Cổ Môn, bề ngoài kiên cố, nhưng bên trong đã mục ruỗng bởi tham vọng và quyền lực. Liễu Thanh Phong chỉ là một mũi giáo sắc bén, một kẻ cuồng tín bị che mắt bởi cái gọi là ‘Thiên Đạo’, nhưng bộ não điều khiển nó lại đang bị chia năm xẻ bảy. Hắn quá tập trung vào ‘đại nghĩa’ mà bỏ qua ‘tiểu lợi’, không nhận ra rằng chính những ‘tiểu lợi’ đó lại là gốc rễ của những mâu thuẫn lớn lao.”
Anh khẽ thở dài, đôi mắt vẫn không rời Nhân Quả Luân Bàn. “Điểm yếu của họ không phải là sức mạnh bên ngoài, mà là sự tham lam không đáy của Trưởng lão Kim Lân đối v��i các mỏ linh thạch và thị trường đan dược, cùng với sự bảo thủ của Trưởng lão Mộc Uyên muốn giữ thể diện tông môn. Liễu Thanh Phong, trong cơn cuồng tín, lại vô tình làm lộ rõ những vết nứt đó, biến những mâu thuẫn ngầm thành những đối đầu công khai.”
Ngay lúc đó, tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân bước vào, gương mặt họ vẫn còn thoáng vẻ lo âu sau khi nghe được những tin tức nội bộ từ Phục Cổ Môn. Họ nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy mong chờ, như thể anh là ngọn hải đăng duy nhất trong màn sương mù của cuộc chiến tư tưởng này.
Tạ Trần quay lại nhìn họ, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng ánh mắt ẩn chứa sự thấu suốt và quyền năng của người điều khiển ván cờ. Anh không cần phải dùng vũ lực, không cần phải đổ máu, mà chỉ cần một sự sắp đặt tinh vi, một đòn bẩy nhỏ vào đúng “điểm yếu nhân quả” đã được tính toán kỹ lưỡng.
“Chúng ta không cần kích động họ,” Tạ Trần nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng chứa đầy sự kiên định. “Chúng ta chỉ cần… gieo một hạt mầm nghi ngờ, một cái gai trong mắt. Rồi để nhân quả tự vận hành.” Anh ngừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua hai người. “Hãy để thông tin về việc Trưởng lão Kim Lân đang bí mật thao túng một mỏ linh thạch mới phát hiện ở biên giới, mà lẽ ra phải thuộc về tông môn, được ‘vô tình’ tiết lộ ra ngoài. Thông tin này sẽ đến tai những trưởng lão khác, đặc biệt là những người đã chịu thiệt thòi vì sự tham lam của Kim Lân. Hoặc về việc Trưởng lão Mộc Uyên đã nhận hối lộ để bỏ qua một sai phạm lớn của đệ tử thân tín, một sai phạm mà nếu bị phanh phui, sẽ làm tổn hại nghiêm trọng đến cái ‘uy danh’ mà hắn luôn rao giảng.”
Lăng Nguyệt và Dương Quân nhìn anh, ánh mắt đầy kinh ngạc và thán phục. Họ bắt đầu hiểu được sự tinh vi trong chiến lược ‘Nhân Đạo’ của Tạ Trần. Đó không phải là một cuộc chiến bằng phép thuật hay kiếm pháp, mà là một cuộc chiến của trí tuệ, của thông tin, và của sự sắp đặt nhân quả. Mục tiêu không phải là tiêu diệt Phục Cổ Môn từ bên ngoài, mà là khiến nó tự sụp đổ từ bên trong, do chính những chấp niệm và dục vọng của nó.
“Sự tiết lộ thông tin này sẽ châm ngòi cho một cuộc chiến nội bộ gay gắt,” Tạ Trần tiếp tục, giọng anh vẫn điềm tĩnh, như đang kể một câu chuyện. “Nó sẽ làm lộ rõ sự suy yếu, thậm chí là sự tan rã của tông môn đó. Liễu Thanh Phong, trong cơn cuồng tín của mình, sẽ không thể kiểm soát được tình hình. Và khi đó, ‘Nhân Đạo’ sẽ không cần sức mạnh vũ lực để chiến thắng.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân gật đầu, lòng họ dấy lên một sự hiểu biết mới mẻ về con đường mà Tạ Trần đang vạch ra. Đó là một chiến lược đầy mưu lược, không chỉ phá vỡ các cấu trúc quyền lực cũ, mà còn mở đường cho việc xây dựng một trật tự mới, nơi giá trị nhân sinh được đề cao hơn sức mạnh hư ảo của tiên đạo. Họ biết, một ván cờ lớn hơn đang được bày ra, và họ, cùng với Tạ Trần, là những quân cờ quan trọng trên bàn cờ định mệnh ấy. Dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thách thức lâu dài, nhưng họ tin rằng, với Tạ Trần, một kỷ nguyên mới thực sự đang bắt đầu.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.