Nhân gian bất tu tiên - Chương 714: Lời Thỉnh Cầu Từ Bốn Phương: Thử Thách Của Tri Thức
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ ráng chiều cuối cùng trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, Tạ Trần vẫn đứng lặng bên cửa sổ, ánh mắt dõi về phía xa xăm. Cái nụ cười mỏng, gần như không thể nhận ra ở cuối chương trước, nay đã tan biến, nhường chỗ cho vẻ trầm tư sâu sắc. Anh biết, thắng lợi tại Thôn Vân Sơn, dù lớn lao trong ý nghĩa, vẫn chỉ là một điểm sáng lẻ loi giữa màn đêm mênh mông của nhân gian. Con đường kiến tạo "Nhân Đạo" còn dài, rất dài, và những thử thách đầu tiên đã bắt đầu hé lộ.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo của một phòng riêng tại Khách Điếm Lạc Thần, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gỗ lim đen bóng. Hương trà thoang thoảng, hòa quyện với mùi trầm hương dịu nhẹ từ một đỉnh lư đồng cổ kính, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, trang nghiêm đến lạ thường. Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát của một thư sinh, đang trầm ngâm bên bàn trà. Đôi mắt sâu thẳm của anh lẳng lặng nhìn chén trà ngọc bích, phản chiếu một phần nhỏ của bóng hình anh, tựa như đang chiêm nghiệm một vấn đề vô cùng phức tạp.
Đối diện Tạ Trần là Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt phượng sắc bén kia là một tia mệt mỏi khó che giấu. Nàng mặc bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản, toát lên vẻ cao quý nhưng cũng mang một chút u hoài. Kế bên nàng là Dương Quân, tuấn tú nho nhã, đôi mắt sáng ngời nhiệt huyết nhưng giờ đây lại phủ một lớp sương mờ lo lắng. Bộ đạo bào lam nhạt của hắn vẫn tươm tất, nhưng tư thái đã bớt phần phóng khoáng, thay vào đó là sự nghiêm nghị, căng thẳng. Cả hai đều không nói lời nào, chỉ thỉnh thoảng trao đổi ánh nhìn đầy ẩn ý, như đang chờ đợi một điều gì đó, hay đang cùng nhau gánh vác một gánh nặng vô hình.
Bầu không khí tĩnh mịch bị phá vỡ bởi tiếng bước chân nặng nề nhưng dứt khoát. Vương Đại Ngưu bước vào phòng, thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác nay lại mang một vẻ nghiêm trọng khác thường. Hắn vận đồ thợ săn quen thuộc, tay ôm theo một chồng thư tín cao ngất, thô ráp, không ít phong thư còn dính bùn đất, phong tỏa kỹ càng bằng những ấn ký và dấu niêm phong khác nhau, cho thấy chúng đến từ những nơi xa xôi, hiểm trở. Mùi đất ẩm và khói bếp xen lẫn trên người hắn, tựa như mang theo cả hơi thở của những thôn làng hẻo lánh.
"Tiên sinh, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân công tử," Vương Đại Ngưu khẽ cúi đầu, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một sự cẩn trọng hiếm thấy. Hắn đặt chồng thư tín lên bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để kéo Tạ Trần ra khỏi dòng suy tư. "Đây là những lời thỉnh cầu từ hàng chục thôn làng, thị trấn ở các vùng biên viễn. Chúng ta đã phái người đến thu thập, mất gần nửa tháng mới mang về được."
Tạ Trần đưa tay, lật giở những phong thư đầu tiên. Ngón tay anh lướt nhẹ trên mặt giấy thô ráp, cảm nhận được sức nặng của từng lá thư, như cảm nhận được sức nặng của vô vàn kỳ vọng, vô vàn nỗi lo toan của nhân gian. Anh đọc lướt qua vài dòng, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm hơn, một tia mỏi mệt thoáng qua nơi đáy mắt.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ hắng giọng, phá vỡ sự im lặng. Nàng nhìn Tạ Trần, giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo lắng: "Thôn Vân Sơn đã ổn định, đó là một tín hiệu đáng mừng. Nhưng, tiên sinh, đó chỉ là một đốm lửa nhỏ giữa biển cả tăm tối. Chúng ta cần một ngọn đuốc lớn hơn, một ánh sáng đủ để soi rọi cả thập phương nhân gian." Nàng siết chặt bàn tay trên đùi, chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên búi tóc khẽ rung rinh theo nhịp thở. "Các tu sĩ trẻ mà chúng ta phái đi, sau thành công ban đầu tại Thôn Vân Sơn, đã tràn đầy nhiệt huyết. Nhưng khi họ đến những nơi xa xôi hơn, những vấn đề mới đã phát sinh, phức tạp hơn nhiều."
Dương Quân gật đầu đồng tình, gương mặt hắn lộ rõ vẻ băn khoăn. "Chính vậy, tiên sinh. Ta đã nhận được nhiều tin tức từ các tu sĩ trẻ được phái đi. Họ gặp rất nhiều khó khăn, không phải từ thiên tai hay địch họa, mà là từ chính sự khác biệt trong nhận thức, trong lối sống của phàm nhân. Triết lý 'Luận về Trật Tự Nhân Quả' của người, tuy thâm sâu và đúng đắn, nhưng đối với những người dân chân lấm tay bùn, những người cả đời chưa từng rời khỏi thôn làng, nó lại trở thành một thứ quá đỗi xa vời, khó có thể lĩnh hội." Hắn thở dài, sự nhiệt huyết thường thấy nay được thay thế bằng một nỗi thất vọng nhẹ. "Họ nói rằng 'Luận' của ngài quá sâu sắc, khó có thể tự mình thấu hiểu. Giống như một dòng suối trong lành, tinh khiết, nhưng lại chảy quá xiết, người phàm khó lòng múc lấy mà uống cạn."
Tạ Trần không nói gì, chỉ tiếp tục lật giở các bức thư. Mỗi phong thư là một lời thỉnh cầu, một câu hỏi, một nỗi băn khoăn. Có thư thì hỏi về ý nghĩa của "nhân quả" trong việc cầu mưa thuận gió hòa; có thư lại thắc mắc về việc "sống một đời bình thường" có phải là không cần cố gắng nữa hay không; lại có những lá thư chỉ đơn thuần là những lời kể về sự bối rối của dân làng khi chứng kiến các tu sĩ trẻ từ bỏ phép thuật, bắt đầu lao động tay chân. Cái cảm giác thô ráp của giấy, cái mùi mực cũ, tất cả như đang kể cho anh nghe những câu chuyện về sự khó khăn của việc thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức hàng ngàn năm.
Anh khẽ nhắm mắt, hình ảnh những khuôn mặt bối rối, những ánh mắt hoài nghi của người dân dường như hiện lên rõ mồn một trước mắt. Thiên Đạo suy tàn, niềm tin vào tiên thần lung lay, nhưng những tàn dư của 'tiên lý' vẫn còn đó, ăn sâu vào từng ngóc ngách của tư duy, của văn hóa. "Nhân Đạo" của anh, như một hạt mầm mới gieo, cần thời gian để đâm chồi, nảy lộc, và quan trọng hơn, cần một phương cách để tưới tắm, chăm sóc. Anh đã nhìn thấu nhân tâm, đã suy luận cực hạn về nhân quả, nhưng anh lại quên mất một điều cơ bản: tri thức, dù cao siêu đến đâu, cũng cần được truyền đạt theo cách mà người tiếp nhận có thể hiểu được. Đó là thách thức lớn nhất mà anh đang đối mặt.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân trao đổi ánh nhìn lo lắng, họ có thể cảm nhận được sự trầm tĩnh khác thường từ Tạ Trần. Sự im lặng của anh, không phải là vô cảm, mà là sự lắng đọng của một tâm hồn đang gánh vác một trọng trách lớn lao, đang suy tư về một ván cờ định mệnh không chỉ ảnh hưởng đến một vài cá nhân hay một thôn làng, mà là vận mệnh của cả thập phương nhân gian. Nàng đưa tay khẽ chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, cũng như cảm nhận sự lạnh lẽo của thực tại. Con đường "hồi phục nhân tính" không chỉ là của riêng nàng, mà là của cả một thế hệ tu sĩ, những người đang cố gắng rũ bỏ vỏ bọc kiêu ngạo để hòa mình vào nhân gian. Và Tạ Trần, người phàm nhân này, chính là người dẫn đường thầm lặng của họ.
Vương Đại Ngưu thấy Tạ Trần im lặng, cũng không dám lên tiếng. Hắn chỉ đứng đó, vững chãi như một ngọn núi, nhưng đôi mắt lại đầy vẻ lo lắng cho vị thư sinh gầy gò này. Hắn biết, Tạ Trần không bao giờ lùi bước trước khó khăn, nhưng lần này, vấn đề lại không phải là sức mạnh hay vũ lực, mà là một cuộc chiến của tư tưởng, của niềm tin, một cuộc chiến mà ngay cả những tu sĩ mạnh mẽ nhất cũng khó lòng chiến thắng chỉ bằng phép thuật.
Tạ Trần cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh quét qua Lăng Nguyệt và Dương Quân, dừng lại ở chồng thư tín. "Ta đã quá đơn thuần," anh khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng lại chứa đựng một sự tự vấn sâu sắc. "Ta cứ ngỡ, khi lý lẽ đã được trình bày, nhân quả đã được phân tích, thì mọi người sẽ tự khắc thấu hiểu. Nhưng con người... không phải là những cỗ máy tư duy." Anh khẽ thở dài, tựa như đang trút bỏ một gánh nặng vô hình. "Tri thức, nếu không được truyền đạt đúng cách, sẽ chỉ là một gánh nặng, chứ không phải một ngọn đèn soi sáng."
***
Những lời thỉnh cầu từ các vùng xa xôi không chỉ gói gọn trong những bức thư thô ráp. Qua lời kể của Dương Quân và Lăng Nguyệt, một bức tranh toàn cảnh về những khó khăn trong việc truyền bá "Nhân Đạo" dần hiện rõ, sống động và đầy thử thách, như những vết khắc đau đớn vào cái lý tưởng thuần túy mà Tạ Trần đang theo đuổi.
Dương Quân, với vẻ mặt nhăn nhó, bắt đầu kể về những gì các tu sĩ trẻ đã chứng kiến. "Có nơi, tiên sinh, họ lại hiểu 'nhân quả' thành một dạng phép thuật, một loại bùa chú. Họ tin rằng chỉ cần đọc 'Luận' của người, hay đơn thuần là niệm vài câu về 'nhân quả', thì sẽ được ban phước, mùa màng bội thu, bệnh tật tiêu tan, không cần lao động, không cần vun trồng. Các tu sĩ trẻ đã cố gắng giải thích rằng 'nhân' là hành động, 'quả' là kết cục do hành động đó tạo ra, rằng sự chăm chỉ lao động mới là nhân để gặt hái quả là no ấm. Nhưng họ không tin, họ nói rằng tiên nhân có phép thuật, vậy thì 'Luận' của người cũng phải là một dạng thần chú mới. Thậm chí có người còn mang 'Luận' về đốt thành tro, hòa vào nước uống, mong được trường sinh bất lão."
Tạ Trần khẽ nhắm mắt, trong tâm trí anh hiện lên hình ảnh một thôn làng nhỏ, những người nông dân chất phác với ánh mắt lạc lối, tay cầm những trang giấy đã nhàu nát của "Luận về Trật Tự Nhân Quả", miệng lẩm bẩm những điều vô nghĩa. Anh có thể nghe thấy tiếng cười khúc khích của những đứa trẻ, tiếng xì xào bàn tán của phụ nữ, và tiếng thở dài của những tu sĩ trẻ bối rối, cố gắng giải thích một khái niệm quá đỗi trừu tượng cho những con người cả đời chỉ biết đến ruộng đồng và những truyền thuyết về tiên nhân phép thuật. Cái mùi hương của đất đai, của mồ hôi, của khói bếp dường như cũng phảng phất trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự chân thật, trần trụi của cuộc sống phàm trần, nơi mà những khái niệm triết lý cao siêu đôi khi trở nên quá xa vời.
Lăng Nguyệt Tiên Tử tiếp lời, giọng nàng càng thêm phần lạnh lùng, xen lẫn một chút phẫn nộ. "Không chỉ là sự hiểu lầm đơn thuần. Một số nơi, các trưởng lão cũ, những kẻ đã từng được hưởng lợi từ 'tiên lý' và sự phân cấp của Thiên Đạo cũ, lại lợi dụng sự thiếu hiểu biết để thao túng. Họ công khai nói rằng 'Nhân Đạo' là tà thuyết, là thứ phá hoại căn cơ tu hành của tổ tiên, là con đường dẫn dắt nhân gian vào hỗn loạn. Họ rêu rao rằng 'sống một đời bình thường' là một sự sỉ nhục đối với dòng dõi tu sĩ, rằng việc từ bỏ linh khí để lao động chân tay là một sự sa đọa. Họ thậm chí còn tổ chức những buổi lễ tẩy rửa, ép buộc dân làng phải xé bỏ 'Luận', phải thề thốt từ bỏ 'Nhân Đạo', nếu không sẽ bị thần linh trừng phạt."
Trong đầu Tạ Trần hiện lên một khung cảnh khác: những ánh mắt sắc lạnh của những trưởng lão già nua, đầy quyền uy, đứng trước đám đông dân làng sợ hãi. Tiếng trống chiêng, tiếng hô hào vang vọng, cùng với những lời đe dọa về tai họa giáng xuống nếu không tuân theo 'tiên lý' cũ. Mùi hương của hương khói nghi ngút, của máu tế, của sự sợ hãi và mê tín bao trùm không gian. Những tu sĩ trẻ, với vẻ mặt bối rối và bất lực, đứng lẫn trong đám đông, cố gắng chen lấn để giải thích, nhưng giọng nói của họ chìm nghỉm trong làn sóng căm ghét và thù địch. Đó là sự kháng cự thụ động, nhưng cũng là một cuộc chiến ngầm, một sự đấu tranh giữa cái cũ và cái mới, giữa ánh sáng và bóng tối của tư duy. Những tu sĩ trẻ, vốn quen thuộc với việc giải quyết mọi vấn đề bằng pháp lực, nay lại hoàn toàn lúng túng trước sự ngoan cố và mê tín của phàm nhân. Họ không thể dùng sức mạnh để thay đổi niềm tin, không thể dùng phép thuật để xua tan sự sợ hãi.
Dương Quân tiếp tục, giọng hắn càng thêm phần nặng trĩu: "Thậm chí có những nơi, các tu sĩ trẻ chúng ta còn bị xem thường, bị xa lánh. Họ nói rằng chúng ta đã 'mất người', đã từ bỏ con đường thành tiên, không còn xứng đáng được tôn trọng. Những lời lẽ cay nghiệt đó, tiên sinh, đã làm dao động không ít tu sĩ trẻ. Một vài người đã nản lòng, xin quay trở về môn phái cũ, dù môn phái đó giờ đã gần như tan rã."
Tạ Trần lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ gật đầu. Anh hiểu, những gì Dương Quân và Lăng Nguyệt kể không phải là những câu chuyện rời rạc, mà là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn: bức tranh về sự khó khăn của việc kiến tạo một trật tự mới. Anh đã từng nói, "chỉ khi không còn ai khao khát thành tiên, Thiên Đạo mới thực sự tan rã, mở ra một kỷ nguyên mới." Nhưng có vẻ như, khao khát đó vẫn còn rất mạnh mẽ, ăn sâu vào máu thịt của không ít người, cả tu sĩ lẫn phàm nhân. Việc thay đổi tư duy của hàng triệu người, xóa bỏ những chấp niệm đã tồn tại hàng ngàn năm, là một nhiệm vụ khổng lồ, vượt xa mọi dự liệu của anh. Anh đã quá chú trọng vào việc xây dựng một hệ thống lý luận vững chắc, mà quên đi việc xây dựng một cầu nối vững chắc để đưa hệ thống lý luận đó đến với mọi người.
Anh nhắm mắt lại, một cảm giác mệt mỏi chợt dâng lên. Không phải mệt mỏi về thể chất, mà là mệt mỏi về tinh thần. Cái gánh nặng của "điểm neo nhân quả", cái trách nhiệm của "người kiến tạo", đôi khi đè nặng lên vai anh hơn bất kỳ ngọn núi nào. Anh không muốn thành tiên, không muốn quyền lực, anh chỉ muốn được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính. Nhưng chính cái mong muốn bình dị ấy lại đang định đoạt vận mệnh của cả thế giới, và anh không thể trốn tránh. Những hình ảnh về sự hỗn loạn, sự hiểu lầm và cả sự phản kháng dường như đang vây lấy anh, tạo nên một áp lực vô hình.
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng đột nhiên trở nên kiên định hơn. Nàng nhớ lại những lời anh đã nói, về sự vô thường của thế gian, về cái giá của quyền năng. Nàng đã từ bỏ con đường tu tiên đầy hứa hẹn, đã chấp nhận hòa mình vào cuộc sống phàm tục, không phải vì mê tín vào "Nhân Đạo", mà vì nàng đã nhìn thấy một con đường khác, một con đường có thể giữ lại được "nhân tính" của mình. Và giờ đây, khi nhìn thấy Tạ Trần đối mặt với những thử thách này, nàng lại càng thêm kiên định. "Tiên sinh," nàng khẽ nói, giọng nói tuy vẫn lạnh lùng nhưng lại chứa đựng một sự ủng hộ rõ ràng. "Chúng ta cần một giải pháp. 'Luận' của người là hạt giống, nhưng cần một mảnh đất màu mỡ và một phương pháp gieo trồng phù hợp. Không thể cứ thế mà gieo xuống đất khô cằn, mong nó tự mình nảy mầm được."
Dương Quân gật đầu lia lịa, ánh mắt lại bùng lên tia nhiệt huyết. "Chính vậy! Chúng ta cần phải làm gì đó, tiên sinh. Không thể để những lời đồn đại, những sự hiểu lầm này tiếp tục lan rộng. Nếu không, 'Nhân Đạo' sẽ bị bóp méo, sẽ bị lợi dụng, và tất cả công sức của người sẽ đổ sông đổ biển."
Tạ Trần mở mắt, ánh mắt anh đã trở lại vẻ trầm tĩnh thường thấy, nhưng sâu thẳm hơn, quyết đoán hơn. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai vẫn đang rải vàng trên những mái ngói xanh lam của Thành Vô Song. "Các ngươi nói đúng," anh khẽ đáp. "Ta đã quá chú trọng vào cái 'lý', mà quên đi cái 'tình', cái 'cách' để cái lý ấy đến được với mọi người. Tri thức cần một con đường, một con đường đủ rộng, đủ bằng phẳng để mọi người đều có thể bước đi." Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình dài hơi, một cuộc chiến thầm lặng nhưng đầy cam go. Nhưng anh tin rằng, với sự kiên trì và trí tuệ, "Nhân Đạo" cuối cùng sẽ tìm được con đ��ờng của mình.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn trên đỉnh Thiên Đăng Sơn. Những dải mây bàng bạc trôi lững lờ, tựa như những nét vẽ thủy mặc trên nền trời rực rỡ, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng vô cùng thanh tịnh. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi cây cỏ tươi mát và thoang thoảng hương trầm từ ngôi miếu đá nhỏ, đơn giản nằm trên đỉnh núi. Tiếng chuông gió ngân nga, hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu mọi ưu phiền.
Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu ngồi đối diện nhau trên một phiến đá bằng phẳng, hướng mặt về phía tây, nơi mặt trời đang dần khuất dạng. Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh vẫn lấp lánh sự minh triết. Râu tóc ông bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ. Trên tay ông vẫn là cây rìu gỗ cũ kỹ, và một khúc gỗ đang được ông tỉ mẩn đẽo gọt. Lần này, ông không đẽo hình nhân, mà là một con chim nhỏ, với những đường nét tuy thô mộc nhưng lại toát lên sự sống động lạ thường. Tạ Trần, vẫn trầm tĩnh như mọi khi, đưa mắt nhìn về phía xa xăm, nơi những rặng núi trùng điệp dần chìm vào bóng tối. Hơi ấm từ chén trà ngọc bích trên tay anh phả vào lòng bàn tay, xua đi cái se lạnh của gió núi.
Ông Lão Tiều Phu khẽ nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén trà xuống, nhìn con chim gỗ trên tay mình. Giọng ông khàn khàn nhưng lại chứa đựng một sự từ tốn, chậm rãi, tựa như dòng suối chảy qua khe đá hàng ngàn năm. "Cái 'Luận' của tiên sinh... như nước nguồn, trong lành, tinh khiết, nhưng lại quá đỗi sâu xa. Nó như ngọn núi cao, hùng vĩ, nhưng lại quá khó để người phàm có thể trèo lên một hơi mà chạm tới đỉnh." Ông lão ngừng lại, khẽ đưa tay vuốt ve đầu con chim gỗ. "Phải múc từng gáo, từng gáo nhỏ, rồi pha thêm mật ngọt đời thường, pha thêm những câu chuyện ngụ ngôn, những bài ca dao dễ đi vào lòng người, mới thấm vào từng tâm hồn, từng mảnh đất cằn cỗi."
Tạ Trần quay đầu lại, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Ông Lão Tiều Phu, dường như đang tìm kiếm một sự xác nhận cho những suy nghĩ đang cuộn trào trong lòng. "Người già nói chí phải," anh khẽ đáp, giọng nói trầm ấm nhưng lại chứa đựng một sự giác ngộ sâu sắc. "Ta đã quá chú trọng vào cái 'lý', cái sự thật thâm sâu, mà quên đi cái 'tình', cái 'cách' để cái lý ấy đến được với mọi người. Ta cứ ngỡ, ánh sáng đủ mạnh thì sẽ tự khắc xua tan bóng tối, nhưng lại quên mất rằng, đôi khi, bóng tối quá dày đặc, người ta cần một ngọn nến nhỏ, gần gũi hơn, để dần dần làm quen với ánh sáng."
Anh đứng dậy, bước đến sát mép phiến đá, nhìn xuống thung lũng đang dần chìm vào màn đêm. Thành Vô Song, dưới chân núi, nay chỉ còn là một cụm đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. "Sự hiểu lầm, sự phản kháng, sự thiếu thốn về nguồn lực... tất cả đều là quả từ cái nhân 'chủ quan' của ta," Tạ Trần thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho anh và ông lão nghe thấy. "Ta đã nghĩ rằng, chỉ cần đưa ra chân lý, con người sẽ tự giác đi theo. Nhưng con người có chấp niệm, có tư duy cố hữu, có nỗi sợ hãi và cả sự mơ hồ về tương lai. Một lý thuyết, dù hoàn hảo đến đâu, cũng cần được 'dịch' ra hàng ngàn ngôn ngữ khác nhau, để phù hợp với hàng ngàn tâm hồn khác nhau."
Ông Lão Tiều Phu mỉm cười hiền hậu, hàm răng đã rụng gần hết nhưng ánh mắt vẫn tinh anh. Ông đặt con chim gỗ xuống, rồi đưa tay chỉ vào một cây cổ thụ đang vươn mình giữa sườn núi, cành lá sum suê, vững chãi. "Cây cổ thụ kia, nó không lớn lên chỉ bằng một hạt mầm. Nó cần đất, cần nước, cần nắng, cần gió, và cần thời gian. Và quan trọng hơn, nó cần những cái rễ cắm sâu vào lòng đất, hút lấy dưỡng chất từ những gì gần gũi nhất." Ông lão đưa ánh mắt nhìn Tạ Trần, đầy vẻ thấu hiểu. "Tri thức cũng vậy, tiên sinh. Nó cần cắm rễ vào đời sống, vào những câu chuyện mà người dân quen thuộc, vào những bài hát mà họ ngân nga hằng ngày. Từ những điều bình dị nhất, cái lý lẽ cao siêu mới có thể dần dần nảy mầm."
Tạ Trần quay lại, ánh mắt anh đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Sự thất vọng ban đầu đã tan biến, thay vào đó là một ngọn lửa của ý chí. Anh đã nhận ra một điều quan trọng: "Nhân Đạo" không chỉ là một triết lý trừu tượng, mà nó phải là một phần của cuộc sống, của văn hóa, của giáo dục. Việc xây dựng một trật tự mới không chỉ là việc lập ra những quy tắc, mà là việc kiến tạo một hệ thống giáo dục, một phương pháp truyền bá tri thức để mọi người đều có thể tiếp cận và thấu hiểu.
"Ta hiểu rồi," Tạ Trần nói, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng của đỉnh núi. "Không thể dùng một con đường để đi đến vạn nẻo. Phải có vạn con đường, vạn cách thức, để vạn nẻo đều có thể hội tụ về một điểm." Anh nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh, tựa như vô số ngọn đèn nhỏ đang thắp sáng màn đêm. "Phải có 'trường học Nhân Đạo', phải có những 'người kể chuyện Nhân Đạo', phải có những 'bài ca Nhân Đạo'. Cái 'Luận' của ta, tuy là gốc rễ, nhưng nó cần hoa, cần lá, cần quả để lan tỏa khắp nhân gian."
Ông Lão Tiều Phu mỉm cười, một nụ cười hiền hậu và mãn nguyện. Ông nhấp ngụm trà cuối cùng, hơi ấm của trà lan tỏa trong cơ thể ông, tựa như sự ấm áp của hy vọng đang lan tỏa trong nhân gian. Ông biết, Tạ Trần, người phàm nhân này, không chỉ là một thư sinh có trí tuệ sắc bén, mà còn là một người có trái tim nhân ái, có khả năng nhìn thấu cái lý và thấu cả cái tình. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng với sự kiên định và tầm nhìn này, "Nhân Đạo" chắc chắn sẽ tìm được lối đi của mình.
Tạ Trần đứng đó, vững chãi giữa gió núi, ánh mắt anh phản chiếu ánh sao trời. Anh biết, việc duy trì "Nhân Đạo" không chỉ là một thách thức lâu dài, mà nó sẽ đòi hỏi sự cống hiến không ngừng nghỉ. Anh không khao khát thành tiên, anh chỉ muốn được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính. Nhưng chính cái bình thường ấy lại đang trở thành nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Và để đạt được điều đó, anh sẽ phải là người tiên phong, không ngừng học hỏi, không ngừng điều chỉnh, để cây "Nhân Đạo" có thể vươn mình, đâm chồi, nảy lộc, và lan tỏa bóng mát khắp thập phương nhân gian. Con đường "phá cục" không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc cách mạng về tư tưởng, về giáo dục, và anh đã sẵn sàng cho nó.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.