Nhân gian bất tu tiên - Chương 712: Mầm Sống Mới: Cộng Đồng Hòa Hợp Nhân Quả
Ánh trăng buông mình trên mái ngói rêu phong của Phật Sơn Tự, nơi những hạt giống của 'Nhân Đạo' vừa được gieo mình vào lòng đất khô cằn. Tạ Trần nhìn về phía xa, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một tia hy vọng mỏng manh, nhưng cũng đầy ưu tư. Anh biết, vạch trần âm mưu chỉ là một bước khởi đầu. Con đường kiến tạo một trật tự mới cho nhân gian, một 'Nhân Đạo' vững bền không dựa vào Thiên Đạo đã suy tàn, sẽ không bao giờ bằng phẳng. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, lòng thấu hiểu và những hành động cụ thể, dù là nhỏ bé nhất, để chứng minh giá trị của nó. Đêm ấy, Thành Vô Song chìm trong giấc ngủ, nhưng trong tâm khảm của những người vừa nghe lời Tạ Trần, một ngọn lửa mới đã được thắp lên, le lói nhưng bền bỉ, chờ đợi ngày bùng cháy.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, rắc vàng trên những tán lá xanh non, Thôn Vân Sơn đã bừng tỉnh trong một buổi bình minh trong lành. Tiếng gà gáy vang vọng từ các sân nhà, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên cành cây cổ thụ và tiếng suối chảy róc rách từ khe núi đổ về. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi khói bếp bay lên từ những mái nhà tranh, và hương cỏ dại mọc ven đường tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng, gần gũi đến lạ thường.
Tại lối vào thôn, một nhóm người đang tiến đến, thu hút sự chú ý của những người dân đã thức dậy sớm để chuẩn bị cho một ngày lao động. Dẫn đầu là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Lăng Nguyệt hôm nay không vận tiên bào trắng muốt thường thấy, mà thay bằng một bộ y phục màu xanh lam nhạt, tuy giản dị hơn nhưng vẫn không che giấu được khí chất thoát tục, dung nhan tuyệt mỹ như băng tuyết của nàng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét một lượt quanh thôn, chứa đựng sự uy nghiêm thường lệ, nhưng ẩn sâu bên trong là một chút mệt mỏi và cả sự tò mò. Mái tóc đen nhánh vẫn được búi cao đơn giản, để lộ vầng trán thanh tú.
Bên cạnh nàng, Dương Quân vẫn giữ vẻ tuấn tú, nho nhã, trong bộ đạo bào lam nhạt quen thuộc, nhưng ánh mắt anh sáng rực, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng. Phía sau họ là một nhóm tu sĩ trẻ, đa phần là những người đã từng dao động sau các tin đồn, nhưng đã được Tạ Trần khai sáng trong buổi nói chuyện đêm qua. Họ vẫn giữ trang phục môn phái của mình, nhưng nét kiêu ngạo thường thấy đã vơi đi nhiều, thay vào đó là sự lúng túng, bối rối khi phải đối mặt với một môi trường phàm tục hoàn toàn xa lạ. Những ánh mắt tò mò, xen lẫn dè dặt từ phía dân làng như những mũi kim châm, khiến họ cảm thấy không thoải mái.
Vương Đại Ngưu, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đã đứng chờ sẵn từ sớm. Anh ta vận đồ thợ săn quen thuộc, mang theo cây rìu nhỏ bên hông, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng tràn đầy thiện chí. Khi Lăng Nguyệt và Dương Quân đến gần, anh ta nhanh chóng tiến lên, cúi đầu chào một cách chân thành.
“Lăng Nguyệt tiên tử, Dương Quân đạo hữu, chư vị đã đến,” Vương Đại Ngưu cất giọng trầm ấm, “Dân làng đã được thông báo. Tuy còn chút bỡ ngỡ, nhưng ai nấy đều mong chờ.”
Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, giọng nàng trong trẻo nhưng điềm đạm: “Vương Đại Ngưu, đa tạ ngươi đã sắp xếp. Chúng ta đến đây không phải để chỉ dạy, mà để học hỏi và cùng xây dựng một cuộc sống mới, nơi đạo trời và đạo người hòa làm một. Xin dân làng chiếu cố.” Nàng hướng ánh mắt về phía những người dân đang tụ tập, ánh nhìn của nàng không còn cái vẻ cao ngạo xa cách của một tiên tử, mà thay vào đó là sự chân thành, dù vẫn còn chút cứng nhắc.
Dương Quân quay sang nhóm tu sĩ trẻ, giọng anh dứt khoát nhưng cũng đầy sự nhắc nhở: “Chư vị, đừng quên lời Tạ Trần tiên sinh đã nói. Mỗi hành động đều mang theo nhân quả. Hãy dùng sức mạnh của mình để gieo những hạt giống thiện lành, chứ không phải để phô trương hay lạm dụng.” Anh nhìn từng người, ánh mắt như muốn khắc sâu lời dặn dò ấy vào tâm trí họ.
Một vài tu sĩ trẻ khẽ gật đầu, vẫn còn chút ngượng ngùng. Họ chưa từng nghĩ đến việc phải làm những công việc tay chân phàm tục. Từ nhỏ, họ đã được đào tạo để tu luyện, để vươn tới sức mạnh và sự bất tử, những việc như gánh nước, bổ củi, sửa chữa nhà cửa là điều nằm ngoài tầm hiểu biết và cả sự tôn trọng của họ.
Vương Đại Ngưu thấy vẻ bối rối của họ, liền cười xòa, vỗ vai một tu sĩ trẻ đang đứng gần nhất. “Ai chà, các vị cứ làm dần rồi sẽ quen thôi! Chỉ cần làm như Tạ Trần tiên sinh đã nói, dần dần rồi sẽ ổn cả thôi. Dân làng tuy chất phác, nhưng lòng người là thật. Có gì không biết, cứ hỏi chúng tôi.” Lời nói của anh ta như một làn gió mát xua đi phần nào sự căng thẳng.
Lăng Nguyệt bắt đầu phân công công việc. Nàng không ra lệnh một cách áp đặt, mà gợi ý, như một người dẫn dắt khôn ngoan. “Ta thấy vài mái nhà có vẻ cần tu sửa. Một số vị có thể giúp Vương Đại Ngưu kiểm tra và sửa chữa. Còn lại, hãy theo Dương Quân đi gánh nước, bổ củi giúp các gia đình neo đơn.” Nàng chỉ tay về phía một vài ngôi nhà cũ kỹ, rồi hướng về phía giếng nước giữa thôn.
Các tu sĩ trẻ ban đầu tỏ ra vụng về thấy rõ. Một người cố gắng bổ củi, nhưng do quen dùng pháp lực nên không biết cách vận dụng sức mạnh cơ bắp, khiến khúc củi văng tung tóe. Một người khác gánh nước, nhưng lại dùng pháp lực để nâng thùng, khiến nước bắn tung tóe ra ngoài, làm ướt cả người. Những hành động lúng túng ấy không khỏi khiến vài người dân làng phì cười, tiếng cười khúc khích vang lên phá tan sự im lặng ban đầu. Tuy nhiên, không có sự chế giễu, mà chỉ là sự ngộ nghĩnh, pha lẫn chút thiện cảm. Một vài người dân lớn tuổi, thấy vậy liền chủ động tiến đến chỉ dẫn.
“Tiên nhân ơi, không cần dùng nhiều sức thế đâu. Phải bổ thế này này, theo thớ gỗ mà xuống!” Một ông lão râu bạc trắng, tay cầm chiếc rìu nhỏ, hướng dẫn tu sĩ kia.
“Này cô nương, gánh nước phải từ tốn, giữ thăng bằng. Không cần vội vã đâu.” Một bà lão hiền lành, tay bưng thúng rau, mỉm cười nói với nữ tu sĩ đang loay hoay với thùng nước.
Lăng Nguyệt quan sát tất cả. Nàng thấy sự bối rối của các tu sĩ, sự ngây ngô của họ khi lần đầu tiếp xúc với cuộc sống phàm tục. Nhưng nàng cũng thấy sự cởi mở, lòng tốt và sự kiên nhẫn của những người dân Vân Sơn. Đây chính là những viên gạch đầu tiên để xây dựng nên 'Nhân Đạo', nơi sự thấu hiểu và sẻ chia xóa nhòa khoảng cách giữa tiên và phàm. Nàng khẽ nhắm mắt, hít sâu mùi hương của đất, của cỏ cây, cảm nhận sự sống động và chân thực của nơi này. Một phần nào đó trong nàng, đã quá lâu không được chạm vào những cảm xúc đơn sơ như vậy, đang dần được đánh thức.
***
Giữa trưa, ánh nắng gắt đổ xuống Thôn Vân Sơn, khiến không khí trở nên oi ả. Tiếng chim hót vẫn vang vọng, nhưng thay vào đó là tiếng ve kêu râm ran. Từ xa, có thể nghe thấy tiếng cối giã gạo, giã thuốc vọng lại từ những ngôi nhà. Mùi đất ẩm và cỏ cây giờ đây pha lẫn mùi nắng gắt, tạo nên một cảm giác đặc trưng của miền quê vào mùa hè.
Tại khu vực ruộng đồng, một nhóm tu sĩ tr��� được giao nhiệm vụ quan trọng: khai thông con mương dẫn nước cho ruộng lúa. Đây là một công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự am hiểu về địa hình và cả kỹ thuật nông nghiệp. Tuy nhiên, đối với những tu sĩ quen dùng pháp lực để giải quyết mọi vấn đề, nó lại trở thành một thử thách khó nhằn. Họ loay hoay với cuốc, xẻng, quần áo dần lấm lem bùn đất.
“Sư huynh, chỉ là một con mương nhỏ, dùng một đạo pháp thuật Hỏa hệ là có thể làm khô, hoặc Thổ hệ để san lấp nhanh gọn, sao phải phí công sức phàm tục này?” Một tu sĩ trẻ, khuôn mặt lấm lem mồ hôi và bùn, bực bội hỏi Dương Quân, người đang giám sát công việc. Y muốn dùng pháp lực để đào một cái rãnh thật nhanh, nhưng Dương Quân đã ra hiệu ngăn cản.
Dương Quân lắc đầu, giọng anh trầm ổn: “Không được! Sức mạnh không phải là giải pháp cho mọi vấn đề. Tạ Trần tiên sinh đã nói, hãy hiểu ‘nhân quả’ của việc này. Dùng pháp thuật quá mức có thể làm khô đất, nhưng cũng có thể phá hoại cấu trúc đất, làm đất chai cứng, ảnh hưởng đến mùa màng lâu dài. Hoặc nếu dùng Thổ hệ, có thể làm thay đổi dòng chảy ngầm, gây xói mòn ở nơi khác. Chúng ta không thể chỉ nghĩ đến cái lợi trước mắt mà bỏ qua hậu quả về sau.” Anh chỉ vào đất, nơi những giun đất đang bò, những rễ cây đang len lỏi. “Mỗi tấc đất này đều có sự sống, có quy luật của nó. Chúng ta phải tôn trọng nó.”
Trong lúc đó, một tu sĩ trẻ khác, vốn xuất thân từ một tông môn chú trọng tốc độ và hiệu quả, đang tranh cãi gay gắt với một lão nông về cách đặt đá lát mương.
“Lão nông này, cách đặt đá của ông quá chậm chạp, không hiệu quả! Phải đặt như thế này, nhanh hơn gấp mấy lần!” Tu sĩ trẻ lớn tiếng, định dùng pháp lực nâng một tảng đá lớn.
Lão nông, người đã gắn bó cả đời với ruộng đồng, lắc đầu quầy quậy, giọng bất bình: “Không được! Cách làm của các vị sẽ phá hỏng mạch nước, hại cả mùa màng của chúng tôi! Hòn đá này phải đặt nghiêng một chút, để nước có thể chảy từ từ, không xói mòn bờ. Các vị tiên nhân mà không hiểu lẽ đời sao?” Ánh mắt ông tràn đầy sự thất vọng và cả sự cảnh giác.
Dương Quân định tiến lên can thiệp, nhưng Lăng Nguyệt Tiên Tử đã xuất hiện từ phía sau. Nàng đã quan sát toàn bộ sự việc. Khuôn mặt nàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây ánh lên sự suy tư sâu sắc. Nàng bước đến giữa hai người, giọng nói ôn hòa nhưng kiên định, đủ sức thu hút sự chú ý của tất cả.
“Mỗi hành động đều có hệ quả,” Lăng Nguyệt cất lời, nàng nhìn vào tu sĩ trẻ, rồi lại nhìn sang lão nông. “Dùng pháp lực mạnh mẽ có thể giải quyết tức thời, đó là điều ta không phủ nhận. Nhưng liệu nó có bền vững? Liệu nó có tạo ra sự gắn kết, sự thấu hiểu giữa chúng ta? Nếu chúng ta chỉ dùng sức mạnh để áp đặt, thì khác gì những kẻ đã từng lợi dụng Thiên Đạo để cai trị?” Nàng dừng lại một chút, để lời nói thấm vào lòng người.
“Hãy đặt mình vào vị trí của người nông dân,” Lăng Nguyệt tiếp tục, ánh mắt nàng hướng về tu sĩ trẻ. “Nếu mùa màng bị hủy hoại vì sự vội vàng, thiếu hiểu biết của chúng ta, họ sẽ ra sao? Đó là nhân quả mà chúng ta phải suy xét. Sức mạnh của tu sĩ không phải để phá hoại, mà để phụng sự, để cải thiện cuộc sống, nhưng phải trên nền tảng của sự thấu hiểu và tôn trọng quy luật tự nhiên, quy luật nhân gian.”
Nàng quay sang lão nông, khẽ cúi đầu: “Lão trượng, những kinh nghiệm của ngài là vô giá. Chúng tôi đến đây để học hỏi. Xin ngài hãy chỉ dẫn cho các đệ tử của chúng tôi cách làm đúng đắn.”
Lời nói của Lăng Nguyệt như một luồng gió mát, xua đi sự căng thẳng giữa hai bên. Lão nông thấy thái độ chân thành của nàng, vẻ mặt ông dịu lại. Ông bắt đầu kiên nhẫn giải thích cách đặt từng viên đá, cách tính toán dòng chảy của nước, những kiến thức mà ông đã tích lũy qua hàng chục năm tháng gắn bó với đồng ruộng.
Dương Quân, dưới sự chỉ dẫn của Lăng Nguyệt và sự giúp đỡ nhiệt tình của Vương Đại Ngưu, bắt đầu hướng dẫn lại các tu sĩ. Anh yêu cầu họ đặt pháp lực sang một bên, học cách dùng cuốc xẻng, học cách cảm nhận đất, nước. Ban đầu, họ vẫn còn lúng túng, nhưng dần dần, sự chân thành của lão nông và sự kiên nhẫn của Dương Quân đã khiến họ mở lòng. Họ bắt đầu cảm nhận được niềm vui khi tự tay làm ra thành quả, cảm nhận được sự kết nối với đất đai, với dòng nước.
Từng giọt mồ hôi rơi xuống, thấm vào đất. Từng viên đá được đặt xuống một cách cẩn trọng. Dần dần, con mương được khai thông, dòng nước mát lành bắt đầu chảy về ruộng, mang theo sự nhẹ nhõm và cả một chút tin tưởng mới mẻ. Tiếng nước chảy róc rách không chỉ làm dịu đi cái nắng gắt ban trưa, mà còn như một bản hòa âm nhẹ nhàng, báo hiệu một sự khởi đầu mới.
***
Chiều tối, khi mặt trời đã ngả bóng sau những đỉnh núi, nhuộm vàng cả một góc trời, Thôn Vân Sơn chìm trong một không khí mát mẻ, dễ chịu. Mùi khói bếp lại bắt đầu bay lên, quyện với mùi hoa dại thoang thoảng trong gió. Tiếng chim hót dần thưa thớt, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích. Tại đình làng, nơi đã được dọn dẹp sạch sẽ, tu sĩ và phàm nhân cùng ngồi quây quần bên nhau, thưởng thức bữa tối giản dị nhưng ấm áp.
Không khí đã hoàn toàn khác biệt so với buổi sáng. Sự căng thẳng, dè dặt đã tan biến, thay vào đó là sự cởi mở và thân thiện. Các tu sĩ trẻ, dù vẫn còn lấm lem bùn đất và thấm mệt, nhưng nét mặt họ rạng rỡ hẳn lên. Họ hào hứng kể về những khó khăn mà họ đã vượt qua khi khai thông mương nước, những điều họ đã học được từ những người nông dân chất phác.
“Không ngờ việc khai thông mương nước lại khó hơn cả luyện kiếm!” Một tu sĩ trẻ cười lớn, giọng y mang đầy vẻ tự trào. “Nhưng cảm giác nước chảy về ruộng lại thật… thỏa mãn! Một cảm giác mà pháp thuật mạnh mẽ nhất cũng không thể mang lại.”
Một phụ nữ dân làng, đang bón cơm cho đứa con nhỏ, mỉm cười hiền hậu nói: “Các vị cứ làm dần rồi quen. Quan trọng là có lòng muốn giúp đỡ. Chúng tôi thấy các vị cũng không khác gì người thường là mấy, chỉ là mạnh hơn một chút thôi.” Lời nói của nàng như một sự chấp nhận, một sự công nhận cho những nỗ lực của các tu sĩ.
Vương Đại Ngưu, ngồi cạnh Lăng Nguyệt, vừa ăn vừa gật gù. Anh ta thấy vui mừng khôn xiết khi chứng kiến cảnh tượng này. Đây chính là điều Tạ Trần đã mong muốn, một sự hòa hợp thực sự giữa tiên và phàm.
Trong lúc mọi người đang trò chuyện rôm rả, một cô bé phàm nhân, với mái tóc tết hai bím và đôi mắt trong veo, tò mò ngước nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử. Bé khẽ lay tay mẹ, rồi rụt rè hỏi: “Tiên tử ơi, trên trời có đẹp như trong truyện không ạ? Có phải ai cũng bay được không?”
Lăng Nguyệt Tiên Tử, người đã nghe vô số lời ca tụng, vô số lời thỉnh cầu, nhưng chưa bao giờ nghe một câu hỏi ngây thơ đến vậy, khẽ giật mình. Nàng nhìn vào đôi mắt trong sáng của cô bé, nơi không có sự tham lam, không có sự sợ hãi, chỉ có sự tò mò thuần khiết. Một nụ cười mỏng, gần như không thể nhận ra, khẽ nở trên môi nàng. Đó là một nụ cười hiếm hoi, không phải do xã giao hay phép tắc, mà xuất phát từ sâu thẳm trong lòng. Nụ cười ấy làm khuôn mặt nàng bớt đi vẻ lạnh lùng thường thấy, trở nên ấm áp hơn. Nàng khẽ đưa tay chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc mình. Chiếc trâm, vốn lạnh lẽo, giờ đây dường như cũng ấm lên một chút, như thể cảm nhận được sự thay đổi trong nội tâm chủ nhân.
Dương Quân, người luôn quan sát Lăng Nguyệt, khẽ mỉm cười. Anh quay sang nàng, giọng nói trầm ấm: “Dù nhỏ bé, nhưng đây là những bước đi đầu tiên, Lăng Nguyệt. Mầm sống đã bắt đầu nảy nở.” Anh hiểu rằng, không chỉ những người dân và tu sĩ trẻ, mà ngay cả Lăng Nguyệt, người đã mang gánh nặng của tiên môn và Thiên Đạo suốt bao năm tháng, cũng đang dần tìm lại được những cảm xúc nhân tính đã bị lãng quên.
Sau bữa ăn, mọi người cùng nhau dọn dẹp. Một vài tu sĩ trẻ, không còn ngại ngùng, chủ động dùng chút pháp thuật nhỏ để tạo ra những đốm sáng dịu nhẹ, như những đốm lửa ma trơi lung linh, hoặc sưởi ấm quanh đống lửa. Họ không lạm dụng pháp lực để phô trương, mà như một sự chia sẻ, một món quà nhỏ từ thế giới của họ gửi đến những người phàm nhân. Tiếng cười nói, tiếng hát hò dân dã vang vọng cả đình làng, hòa quyện với tiếng suối chảy và tiếng gió xào xạc.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, nhìn vào khung cảnh ấm áp trước mắt. Nàng cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ dâng lên trong lòng. Có lẽ, đây chính là ý nghĩa thực sự của 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đã nói đến: không phải là sức mạnh tối thượng, không phải là sự bất tử hư ảo, mà là sự gắn kết, sự thấu hiểu, và niềm hạnh phúc bình dị trong cuộc sống.
***
Trong khi Thôn Vân Sơn chìm vào giấc ngủ yên bình dưới ánh trăng bạc, tại Thành Vô Song, quán sách nhỏ của Tạ Trần vẫn còn sáng đèn. Tiếng bước chân hối hả từ bên ngoài đường phố đã thưa thớt dần, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của đêm. Mùi giấy cũ, mực và hương trầm thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa suy tư.
Tạ Trần ngồi bên bàn, ánh đèn dầu leo lét soi rõ khuôn mặt thanh tú của anh. Trên tay anh là một phong thư, được gửi đến từ Dương Quân. Anh đọc lướt qua những dòng chữ, đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo thường trực, như thể có thể nhìn thấu mọi sự. Bức thư miêu tả chi tiết về những khó khăn ban đầu tại Thôn Vân Sơn, sự lúng túng của các tu sĩ trẻ, những hiểu lầm với dân làng, và rồi cả những tiến bộ nhỏ, những khoảnh khắc hòa hợp đầy ý nghĩa.
“...Ban đầu còn nhiều lúng túng, nhưng dần dần, sự chân thành đã xóa nhòa khoảng cách. Có lẽ, con đường này sẽ không dễ dàng, nhưng nó là con đường đúng đắn nhất, tiên sinh ạ...�� Tạ Trần khẽ đọc một đoạn trong thư, giọng anh trầm tĩnh.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười mỏng, gần như không thể nhận ra. Đó không phải là nụ cười của sự đắc thắng, mà là của sự thấu hiểu, của một người kiến tạo đang nhìn thấy những hạt giống đầu tiên của tư tưởng mình nảy mầm. Tuy nhiên, đôi mắt anh vẫn ánh lên vẻ sâu thẳm, suy tư về chặng đường dài phía trước.
Anh khẽ thở dài, đặt bức thư lại cẩn thận lên bàn. “Một hạt mầm đã được gieo. Nhưng để nó đâm chồi, ra hoa, kết trái, cần biết bao nhiêu mưa nắng và kiên nhẫn...” Anh thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy.
Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Ánh trăng bạc rải khắp Thành Vô Song, chiếu rọi những mái nhà, những con đường, và cả những ngọn núi xa xa. Anh không trực tiếp tham gia vào công việc ở Thôn Vân Sơn, nhưng triết lý của anh, 'Luận về Trật Tự Nhân Quả', đang là kim chỉ nam cho mọi hành động. Anh biết, những khó khăn và hiểu lầm ban đầu chỉ là khởi đầu cho một hành trình vô cùng dài. 'Nhân Đ��o' không thể được xây dựng chỉ trong một sớm một chiều, mà cần sự kiên trì không ngừng nghỉ từ cả tu sĩ và phàm nhân.
Nụ cười hiếm hoi của Lăng Nguyệt Tiên Tử, sự ấm áp của chiếc Nguyệt Quang Trâm, và câu hỏi ngây thơ của cô bé phàm nhân – những chi tiết nhỏ nhặt ấy, dưới 'Nhân Quả Chi Nhãn' của Tạ Trần, lại mang ý nghĩa lớn lao. Chúng là dấu hiệu của sự "hồi phục nhân tính", của hy vọng về một thế hệ mới sẽ xóa nhòa ranh giới giữa hai thế giới, định hình một tương lai mà không cần phải bám víu vào một Thiên Đạo đã suy tàn.
Anh nhìn ra ngoài, nơi ánh trăng vẫn soi sáng. Con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy chông gai và âm mưu, nhưng anh sẽ tiếp tục dùng trí tuệ và lý lẽ để kiến tạo một trật tự mới cho nhân gian. 'Nhân Đạo' của anh, tuy mới chỉ bắt đầu, nhưng đã dần trở thành một ngọn đèn soi sáng trong đêm tối hoang mang của nhân gian, như một lời hứa lặng lẽ về một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.