Nhân gian bất tu tiên - Chương 680: Hồi Ức Vỡ Tan: Tạ Trần Cùng Hồ Ly Nữ Giữa Đống Đổ Nát Mười Ngàn Năm Xưa
Bầu trời đêm sau cuộc đại chiến vẫn còn vương vấn một sắc xám tro mờ đục, như tấm màn lụa cũ kỹ phủ lên nhân gian, khiến ánh trăng cũng phải trở nên lờ mờ, yếu ớt. Nhưng trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, một ngọn đèn dầu vẫn soi sáng, hắt lên những giá sách cao ngất, tạo nên một không gian tĩnh mịch, huyền ảo. Mùi giấy cũ, mực và một chút hương trà thanh đạm quyện vào nhau, lẩn quất trong không khí, như một bản nhạc trầm lắng của thời gian. Tạ Trần ngồi đối diện với Hồ Ly Nữ, vẻ mặt trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia suy nghĩ không ngừng. Thân hình gầy gò của hắn tựa vào ghế mộc, áo vải bố màu xám nhạt càng tôn lên vẻ thanh đạm, siêu thoát. Hắn vẫn là một thư sinh phàm nhân, nhưng khí chất lại mang theo vẻ uyên thâm của bậc trí giả, như một cổ thụ đứng vững giữa dòng đời vô thường.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, hôm nay lại khác lạ thường ngày. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng không còn vểnh lên lanh lợi, chiếc đuôi lông mềm mại cũng rũ xuống, không phe phẩy theo mỗi nhịp cảm xúc. Nàng mặc một bộ váy lụa trắng đơn giản, nhưng ánh mắt lại xa xăm lạ thường, như đang nhìn xuyên qua lớp thời gian, về một miền ký ức đã nhuốm màu bi thương của mười nghìn năm trước. Có một nỗi buồn thẳm sâu, một sự hoài niệm cố hữu hiện rõ trên gương mặt xinh đẹp, đáng yêu của nàng, khiến Tạ Trần không khỏi cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Hắn đã thấu cảm được phần nào những ký ức hỗn loạn của Dương Quân, về sự kiên cường của phàm nhân giữa thời loạn, và giờ đây, hắn biết Tiểu Cửu cũng đang mang trong mình một câu chuyện tương tự, thậm chí còn cổ xưa hơn, nguyên thủy hơn.
“Chủ nhân… người có muốn nghe ta kể chuyện cũ không?” Hồ Ly Nữ khẽ thì thầm, giọng nói tự nhiên của nàng hôm nay lại mang theo một chút run rẩy, một sự yếu ớt hiếm thấy. “Chuyện về những ngày đầu tiên, khi bầu trời nứt toác, khi Ma khí bắt đầu nuốt chửng vạn vật, và nhân gian chìm trong hỗn loạn… Chuyện về cái giá phải trả của sự sống sót, và về một tiểu hồ ly chỉ biết run rẩy giữa dòng đời…”
Tạ Trần không đáp lời ngay. Hắn khẽ đưa tay, rót thêm trà vào chiếc chén ngọc bích trước mặt nàng, động tác chậm rãi, an tĩnh như nước chảy. Hơi trà bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm dịu nhẹ, phần nào xua đi cái không khí nặng nề đang bao trùm. Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu vị ngọt ngào nơi đầu lưỡi, rồi ngước nhìn nàng, đôi mắt thấu triệt như xuyên qua lớp sương mù của thời gian và cảm xúc.
“Hãy kể đi, Tiểu Cửu,” Tạ Trần nói, giọng hắn trầm ấm, nhẹ nhàng như làn gió thu, nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. “Ta muốn biết, nhân gian đã chịu đựng thế nào, và ngươi đã lớn lên từ đâu. Ta muốn thấu hiểu, không chỉ bằng lý trí, mà bằng cả trái tim. Bởi lẽ, mọi thứ chúng ta đang đối mặt h��m nay, đều là hồi âm của quá khứ.”
Hồ Ly Nữ nghe Tạ Trần nói, đôi mắt nàng khẽ chớp, như có dòng nước lấp lánh chảy qua. Nàng khẽ nhắm mắt lại, một làn sương mờ ảo màu trắng bạc, vốn là yêu khí thuần túy của nàng, khẽ bao phủ lấy thân hình nhỏ nhắn. Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần cảm nhận được một luồng nhân quả vô hình, một sợi dây liên kết vô cùng sâu sắc, từ nàng truyền sang hắn, không phải là sự áp đặt, mà là sự sẻ chia tự nguyện. Đây chính là khả năng "thấu cảm nhân quả" của hắn, cho phép hắn không chỉ nhìn thấy mối liên hệ, mà còn cảm nhận được dòng chảy của quá khứ, của những cảm xúc được ghi dấu vĩnh viễn trong dòng thời gian.
Khi Hồ Ly Nữ mở mắt ra, ánh nhìn của nàng đã nhuốm màu cổ xưa, như thể nàng không còn ở đây, mà đã trở về thời khắc ấy, thời khắc mà nàng vẫn còn là một tiểu hồ ly non nớt, chứng kiến sự sụp đổ của một kỷ nguyên. Tạ Trần cũng nhắm mắt theo, hắn không cần phải nhìn, bởi lẽ, thế giới trong ký ức của Hồ Ly Nữ đang hiện hữu rõ ràng trong tâm trí hắn, sống động hơn bất kỳ lời kể nào. Hắn cảm nhận được sự sợ hãi, sự hoang mang, và cả nỗi đau mà nàng đã từng trải qua. Hắn biết, đây không chỉ là một câu chuyện, mà là một phần xương máu, một phần linh hồn của Hồ Ly Nữ.
***
Trong dòng ký ức của Hồ Ly Nữ, thế giới bỗng chốc biến đổi. Không gian tĩnh mịch của quán sách tan biến, thay vào đó là một cảnh tượng hoang tàn, đổ nát đến kinh hoàng. Đó là Phế Tích Cổ Thành, một thành phố từng phồn vinh nay chỉ còn là những tàn tích tang thương. Các bức tường đá cổ kính, một thời sừng sững uy nghi, giờ đây đã sụp đổ thành những đống đá vụn, bị rêu phong và cây dại bao phủ. Những cột trụ chạm khắc tinh xảo, từng vươn cao chạm trời, nay gãy đổ xiêu vẹo, như những ngón tay xương xẩu vươn lên từ lòng đất, cố gắng níu kéo một quá khứ đã bị lãng quên. Các con đường lát đá, từng in dấu chân của biết bao thế hệ, giờ nứt toác, biến dạng, bị cỏ dại và những loài cây leo gớm ghiếc xâm chiếm, như thể bản thân mặt đất cũng đang gào thét vì nỗi đau.
T�� Trần cảm nhận được tiếng gió rít qua các khe đá vỡ, một âm thanh thê lương như tiếng khóc của một linh hồn bị mắc kẹt. Tiếng lá cây khô xào xạc dưới chân, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô độc và bí ẩn. Mùi đất ẩm đặc trưng của những nơi bị bỏ hoang, mùi rêu phong mục nát và mùi đá cũ kỹ quyện vào nhau, tạo nên một khứu giác u ám, nặng nề, khiến lồng ngực Tạ Trần như bị đè nén. Bầu không khí nơi đây u ám, hoang tàn và yên tĩnh đến đáng sợ, một sự yên tĩnh không phải của bình yên, mà là của sự chết chóc, của một cái kết bi thương. Trên đầu, bầu trời âm u, mây đen vần vũ, như một vết bầm tím khổng lồ, che khuất mọi ánh sáng hy vọng. Gió lớn không ngừng thổi, mang theo hơi lạnh lẽo thấu xương, như muốn cuốn trôi đi mọi dấu vết của sự sống.
Trong cảnh tượng tận thế ấy, một bóng hình nhỏ bé, trắng muốt lẩn khuất giữa những khối đá đổ nát. Đó là một tiểu hồ ly, với bộ lông trắng tinh khôi và đôi mắt to tròn, ngây thơ, nhưng giờ đây lại đầy vẻ hoảng loạn và sợ hãi. Nàng chính là Hồ Ly Nữ của mười nghìn năm về trước, còn chưa kịp hóa thành hình người hoàn chỉnh, chỉ là một tiểu yêu vừa mới mở ra linh trí, bám víu vào bản năng sinh tồn. Nàng rụt rè ẩn nấp sau một tảng đá lớn, đôi mắt linh động đảo quanh, cố gắng nắm bắt mọi biến động xung quanh. Ma khí, thứ năng lượng đen tối, quỷ dị, lẩn quẩn khắp nơi như những bóng ma không ngừng săn lùng. Nó không chỉ làm biến dạng cảnh vật, mà còn bóp méo vạn vật, biến chúng thành những quái thai gớm ghiếc, những sinh vật chỉ biết gầm gừ và gieo rắc sự hủy diệt. Tạ Trần cảm nhận được nỗi sợ hãi tột độ của tiểu hồ ly, nỗi sợ về một thế lực vượt quá sự hiểu biết của nàng, một thứ ăn mòn từ bên trong, không ngừng lan rộng.
“Đó là lần đầu ta thấy Ma khí kinh khủng đến vậy. Nó không chỉ giết chết, mà còn bóp méo vạn vật… biến mọi thứ thành quái thai.” Giọng Hồ Ly Nữ từ hiện tại vang lên trong tâm trí Tạ Trần, pha lẫn nỗi kinh hoàng và sự xót xa. “Nó giống như một căn bệnh, một lời nguyền, ăn mòn cả đất trời, cả linh hồn. Ta khi đó chỉ là một tiểu yêu, chỉ biết run rẩy co ro, cố gắng ẩn mình, tránh xa mọi thứ bị nó chạm vào.”
Tạ Trần cảm thấy như chính mình đang đứng trong lốt của tiểu hồ ly, cảm nhận được từng làn gió lạnh lẽo lướt qua bộ lông mềm mại, từng mùi tanh tưởi của Ma khí thoảng vào khứu giác nhạy bén của loài yêu. Hắn “thấy” một nhóm Ma vật, những sinh vật dị dạng được tạo ra từ sự tha hóa của Ma khí, đang lùng sục khắp các ngóc ngách của phế tích. Chúng có hình thù gớm ghiếc, thân hình phủ đầy những khối thịt nhão nhoẹt, những chiếc vuốt sắc nhọn và đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí. Từng bước chân nặng nề của chúng vang vọng trong không gian vắng lặng, như tiếng trống báo tử. Tạ Trần cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ của tiểu hồ ly, sự tuyệt vọng khi biết mình yếu ớt, không thể chống cự.
Một Ma vật khổng lồ, hình dáng giống như một con sói bị biến dạng, đang ngửi ngửi mặt đất, hướng về phía tảng đá mà tiểu hồ ly đang ẩn nấp. Tạ Trần cảm thấy toàn thân tiểu hồ ly đông cứng lại, hơi thở gần như ngừng đọng. Nàng biết mình không thể trốn thoát nếu bị phát hiện. Bản năng sinh tồn mách bảo nàng phải giữ im lặng tuyệt đối, hòa mình vào đống đổ nát, trở thành một phần của sự chết chóc. Mỗi giây trôi qua đều là một thử thách tột cùng của nỗi sợ hãi. Hắn cảm nhận được sự cô đơn tột độ của nàng, một tiểu yêu vừa mới mở ra linh trí, bơ vơ giữa một thế giới đang sụp đổ. Không có ai để nương tựa, không có nơi nào để gọi là nhà. Chỉ có bản năng, và nỗi sợ hãi nguyên thủy.
Ma vật khổng lồ kia gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu quét qua tảng đá. Tiểu hồ ly nín thở, hai tai cáo cụp sát vào đầu, chiếc đuôi cuộn chặt lấy thân. Tạ Trần cảm nhận được sự lạnh lẽo của đá, sự ẩm ướt của rêu, và mùi tử khí nồng nặc từ Ma vật phả đến. Hắn biết, trong những giây phút sinh tử ấy, tiểu hồ ly không nghĩ gì ngoài việc sống sót. Nàng không có khái niệm về "thành tiên", không có "chấp niệm" về sức mạnh hay quyền lực, chỉ có khao khát được tiếp tục tồn tại. Và chính khao khát nguyên thủy ấy đã giúp nàng vượt qua. Con Ma vật gầm gừ thêm lần nữa, rồi bất ngờ quay đi, tiếp tục lùng sục những tàn tích khác. Có lẽ nó không cảm nhận được sinh khí yếu ớt của tiểu hồ ly, hoặc có lẽ nó chỉ đơn giản bỏ qua một con mồi quá nhỏ bé. Dù là gì đi nữa, khoảnh khắc nguy hiểm đã qua, để lại trong lòng tiểu hồ ly một sự kiệt quệ về tinh thần và một vết sẹo vô hình.
Tạ Trần thở ra một hơi nhẹ, cảm giác như chính hắn vừa thoát chết. Hắn mở mắt ra, nhìn Hồ Ly Nữ. Nàng vẫn nhắm mắt, nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười khổ. “Ta đã sống sót qua những ngày tháng đó bằng cách ẩn mình, bằng cách tránh né. Ta nhìn thấy những sinh linh khác ngã xuống, nhìn thấy những kẻ mạnh mẽ nhất cũng không thể chống cự lại sự ăn mòn của Ma khí. Ta tự hỏi, ý nghĩa của việc sống sót là gì, khi mà thế giới xung quanh chỉ còn là đổ nát?” Giọng nàng mang theo sự hoài niệm và một chút bi ai.
***
Dòng ký ức tiếp tục chảy, dẫn Tạ Trần và Hồ Ly Nữ đến một khung cảnh khác, nhưng vẫn trong Phế Tích Cổ Thành tan hoang. Tiểu hồ ly, sau khi thoát khỏi nguy hiểm, đã dần dần tiếp cận một khu vực mà những phàm nhân còn sống sót đang cố gắng tạo dựng một nơi trú ẩn tạm thời. Khác với sự cô độc của tiểu hồ ly, nơi đây lại tràn ngập sự sống, dù là sự sống đang cố gắng bám víu một cách yếu ớt.
Tạ Trần cảm nhận được tiếng nói chuyện nhỏ, thì thầm từ phía xa, tiếng ho khan của những người bệnh, tiếng củi cháy lép bép giữa không gian lạnh lẽo, và tiếng bước chân cảnh giác của những người lính dân quân đang tuần tra. Mùi khói bếp, mùi máu khô đã bám vào quần áo, mùi đất ẩm và đôi khi là mùi hương liệu tự chế để xua đuổi côn trùng hoặc làm dịu vết thương, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu của sự khắc nghiệt và nỗ lực sống còn. Bầu không khí nơi đây căng thẳng, tuyệt vọng, nhưng cũng ẩn chứa một sự cố gắng, một ý chí kiên cường không chịu khuất phục. Dù trời vẫn lạnh lẽo và gió mạnh không ngừng thổi, nhưng ngọn lửa trại lập lòe giữa vòng vây sơ sài vẫn mang đến một chút hơi ấm, một chút hy vọng.
“Ta đã lần theo mùi khói và tiếng người, dù rất sợ hãi, nhưng sự cô độc khiến ta tò mò. Ta chưa từng thấy con người lại có thể kiên cường đến thế, ngay cả khi mọi thứ đều sụp đổ.” Hồ Ly Nữ nói, giọng nàng có chút ngạc nhiên, pha lẫn sự ngưỡng mộ từ ký ức xa xăm.
Tiểu hồ ly ẩn mình sau một bức tường đổ, nhìn vào bên trong. Nơi trú ẩn tạm thời được dựng lên từ những tảng đá vụn, những mảnh gỗ mục nát còn sót lại từ những ngôi nhà đã đổ. Chúng được xếp chồng lên nhau một cách thô sơ, nhưng kiên c��, tạo thành một vòng phòng thủ yếu ớt nhưng đầy quyết tâm. Phàm nhân, những con người không có linh lực, không có tiên thuật, chỉ có đôi bàn tay và trí óc, đang cố gắng chống lại sự hủy diệt của Thiên Đạo. Nét mặt của họ khắc khổ, lấm lem bùn đất và tro bụi, ánh mắt mệt mỏi nhưng không chịu khuất phục, vẫn ánh lên một tia hy vọng mong manh. Quần áo họ rách rưới, có người còn mang theo những vết thương chưa lành, nhưng không ai bỏ cuộc.
Tạ Trần nhìn thấy một Thủ Lĩnh Dân Quân, thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, đang đứng giữa đám đông, phân phát những phần lương thực ít ỏi. Ông mặc một bộ giáp sắt thô sơ, đã sờn cũ, nhưng dáng vẻ vẫn uy nghi, đầy trách nhiệm. Tạ Trần cảm nhận được sự mệt mỏi nhưng kiên cường toát ra từ vị Thủ Lĩnh này, một người đàn ông gánh vác số phận của cả một nhóm người trên vai.
“Chúng ta sẽ sống sót. Bằng mọi giá, chúng ta sẽ sống sót. Vì những người đã ngã xuống, và vì những thế hệ mai sau!” Thủ Lĩnh Dân Quân nói, giọng ông trầm ấm nhưng vang vọng, mang theo một s���c nặng của lời thề. Tạ Trần cảm nhận được sự đồng điệu với Dương Quân trong ký ức trước đó. Đây là ý chí của phàm nhân, một ý chí không thể bị bẻ gãy, dù đối mặt với sự hủy diệt của cả Thiên Đạo.
Trong khoảnh khắc đó, tiểu hồ ly chứng kiến một người mẹ ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng, ánh mắt người mẹ đầy nước mắt, nhưng trên môi lại nở một nụ cười gượng gạo, cố gắng trấn an đứa trẻ. Đứa bé vô tư dụi đầu vào ngực mẹ, không hề hay biết về sự tàn khốc của thế giới xung quanh. Tạ Trần cảm nhận được sự ấm áp và kiên cường lạ thường từ những con người yếu đuối này. Họ không có sức mạnh để chống lại Ma khí, không có thần thông để vá trời, nhưng họ có tình yêu thương, có sự đoàn kết, và có một ý chí sống mãnh liệt.
“Tiểu hồ ly khi đó không hiểu hết được. Nhưng ta cảm nhận được một điều gì đó rất mạnh mẽ từ những con người ấy,” Hồ Ly Nữ tiếp tục kể, giọng nàng tràn ngập sự suy tư. “Họ không có vẻ ngoài hùng vĩ như tiên nhân, cũng không có bản năng hoang dã như yêu thú, nhưng họ lại có một thứ mà ta chưa từng thấy ở bất kỳ sinh linh nào khác. Một thứ gọi là… nhân tính. Một thứ khiến họ không bỏ cuộc, ngay cả khi mọi hy vọng dường như đã lụi tàn.”
Tạ Trần thấu hiểu. Hắn biết, chính cái tinh thần ấy, cái "nhân tính" ấy, là hạt mầm đầu tiên của cái "Nhân Đạo" mà hắn đang cố gắng kiến tạo. Những con người này, dù yếu ớt, dù phải chịu đựng nỗi đau tột cùng, nhưng họ không "mất người". Họ không đánh mất cảm xúc, không đánh mất ký ức, không đánh mất tình yêu thương. Họ bám víu vào nhau, dựa dẫm vào nhau, và từ đó, tạo nên một sức mạnh vô hình, bền bỉ hơn bất kỳ phép thuật nào.
Tiểu hồ ly ở lại gần khu trú ẩn của phàm nhân một thời gian, nàng không dám lộ diện, nhưng nàng quan sát. Nàng nhìn thấy cách họ chia sẻ từng miếng lương khô, từng giọt nước. Nàng nhìn thấy cách họ băng bó vết thương cho nhau, cách họ kể chuyện để xua đi nỗi sợ hãi trong đêm tối. Nàng nhìn thấy cách họ chôn cất những người đã khuất với sự đau buồn chân thành, và rồi lại lau nư���c mắt, tiếp tục dựng xây. Tạ Trần cảm nhận được sự thay đổi trong tâm hồn tiểu hồ ly. Từ một sinh linh chỉ biết sợ hãi và ẩn mình, nàng bắt đầu nảy sinh sự tò mò, sự ngưỡng mộ, và cả một chút hy vọng mong manh. Nàng bắt đầu hiểu rằng, sống sót không chỉ là bản năng, mà còn là một lựa chọn, một sự kiên định, một lời hứa với những người đã ngã xuống và với chính bản thân mình.
Dòng ký ức cuối cùng cũng phai nhạt dần, tiểu hồ ly dần rời xa khu trú ẩn, mang theo trong lòng những hạt mầm đầu tiên của sự thấu hiểu về "nhân tính". Tạ Trần cảm nhận được một sự thanh lọc trong tâm hồn, một sự sâu sắc hơn trong cái nhìn của mình về nhân gian. Hắn biết, Hồ Ly Nữ không chỉ kể một câu chuyện. Nàng đang vẽ nên một bức tranh về sự khởi đầu của "Nhân Đạo", về những nền móng đầu tiên được đặt trên mảnh đất hoang tàn của một kỷ nguyên sắp tàn.
***
Không gian quán sách nhỏ dần trở lại, tiếng gió nhẹ lướt qua những trang sách cũ và hương trà dịu nhẹ lại tràn ngập không gian. Hồ Ly Nữ từ từ mở mắt, đôi mắt nàng vẫn vương vấn nỗi buồn của quá khứ, nhưng giờ đây đã pha lẫn một sự bình yên, một sự chấp nhận. Tạ Trần im lặng lắng nghe đến cuối cùng, ánh mắt anh sâu thẳm hơn bao giờ hết, như thể anh đã thực sự trải qua những gì nàng kể, từng hơi thở, từng nhịp đập của sự sống sót giữa đống đổ nát. Một sự thấu cảm sâu sắc, một sợi dây nhân quả vô hình đã kết nối hai người, không chỉ là chủ nhân và yêu linh, mà còn là hai tâm hồn cùng gánh vác gánh nặng của lịch sử.
“Khi đó ta chỉ là một tiểu yêu, chỉ biết sợ hãi. Nhưng nhìn những con người đó, ta hiểu rằng, sống sót không chỉ là bản năng, mà còn là một lựa chọn… một sự kiên định.” Hồ Ly Nữ khẽ thì thầm, giọng nàng đã trở lại bình thường, nhưng vẫn còn chút nghẹn ngào. “Họ không có linh lực, không có sức mạnh, nhưng họ có một thứ… một thứ mà ta cảm thấy, ngay cả những tiên nhân ngạo nghễ cũng có thể dễ dàng đánh mất. Đó là… là lòng trắc ẩn, là sự chia sẻ, là niềm tin vào một ngày mai, dù mờ mịt đến đâu.”
Tạ Trần khẽ nhắm mắt, rồi lại mở ra, đôi đồng tử đen láy phản chiếu ánh đèn dầu lập lòe. Hắn đặt tay lên mặt bàn gỗ cũ kỹ, nhẹ nhàng chạm vào tay Hồ Ly Nữ. Bàn tay hắn gầy guộc, thư sinh, nhưng lại truyền đến nàng một sự ấm áp, một nguồn năng lượng trấn an kỳ lạ. Hắn cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong tay nàng, nỗi đau vẫn còn vương vấn từ ký ức xa xăm ấy.
“Và cái giá của sự sống sót… không bao giờ là rẻ, Tiểu Cửu à.” Tạ Trần nói, giọng hắn trầm hơn, mang theo một nỗi ưu tư sâu sắc. “Nó được đánh đổi bằng máu và nước mắt, bằng sự mất mát và những vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn. Nhưng chính trong những mảnh vỡ đó, chính từ những tro tàn của một thế giới cũ, hy vọng mới thực sự được tôi luyện. Nó không phải là một hy vọng hão huyền, mà là một niềm tin kiên cường, một ý chí bất diệt.”
Hắn ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vằng vặc đã cố gắng xuyên qua lớp mây mù mỏng manh, chiếu rọi xuống những mái nhà cổ kính của trấn nhỏ. Mùi hương của màn đêm, của đất và sương, thoảng vào trong quán, mang theo sự tĩnh lặng của vạn vật. “Đó là bài học mà chúng ta, mười ngàn năm sau, vẫn đang học. Bài học về sự kiên cường của phàm nhân, về ý nghĩa của ‘nhân tính’ khi Thiên Đạo cũ đang mục ruỗng. Những gì Dương Quân đã làm, những gì những người phàm nhân kia đã chịu đựng, không phải là vô nghĩa. Chúng là nền móng cho một con đường mới, một ‘Nhân Đạo’ thực sự.”
Tạ Trần khẽ xoa nhẹ lên bìa cuốn cổ thư 'Vô Vi Chi Đạo' đang đặt trên bàn, như thể đang tìm kiếm một sự chỉ dẫn trong những dòng chữ cổ kính. “Sự tan rã của Thiên Đạo mở ra một khoảng trống lớn trong vũ trụ. Không ai có thể mãi mãi bám víu vào những gì đã mục nát. Và chính trong khoảng trống đó, chúng ta phải tìm ra cách để ‘lấp đầy’ nó, không phải bằng sức mạnh của tiên thuật, mà bằng bản chất của con người. Bằng sự lựa chọn của chính chúng ta, giữa việc ‘thành tiên’ và ‘sống một đời bình thường’, giữa việc ‘mất người’ và giữ trọn ‘nhân tính’.”
Hồ Ly Nữ gật đầu, đôi mắt nàng nhìn Tạ Trần, đầy tin tưởng và thấu hiểu. Nàng biết, chủ nhân của nàng không phải là một người tu tiên tầm thường, cũng không phải một kẻ phàm nhân yếu đuối. Hắn là một “điểm neo nhân quả”, một người có thể nhìn thấu quá khứ, hiện tại và tương lai, một người đang cố gắng “phá cục” của cả một kỷ nguyên. Những ký ức nàng vừa kể, những nỗi đau nàng vừa chia sẻ, không chỉ là câu chuyện của riêng nàng, mà là một phần mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn mà Tạ Trần đang cố gắng hoàn thiện.
Cả hai cùng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng như một con thuyền bạc lướt qua biển đêm, soi rọi con đường dài mà nhân gian đã đi qua và sẽ tiếp tục đi. Một con đường đầy gian nan, thử thách, nhưng cũng chất chứa những hy vọng mong manh. Tạ Trần biết, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Ma khí vẫn còn đó, Ma Chủ Cửu U vẫn là mối đe dọa, và Thiên Đạo vẫn đang trên bờ vực sụp đổ hoàn toàn. Nhưng qua những ký ức của Hồ Ly Nữ, qua sự kiên cường của Dương Quân và những phàm nhân vô danh, hắn đã tìm thấy thêm những mảnh ghép, những nguồn động lực mới. Hắn sẽ không từ bỏ, không chỉ vì bản thân, mà còn vì tất cả những sinh linh đã ngã xuống, và vì những người vẫn còn đang kiên cường bám víu vào từng tia hy vọng mỏng manh nhất của ‘nhân tính’.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.