Nhân gian bất tu tiên - Chương 486: Hạt Giống Hòa Bình: Thử Thách Trên Đất Cằn
Ánh tà dương rải những vệt vàng cam cuối cùng lên đỉnh núi, nhuộm đỏ cả vòm trời và mặt hồ Bích Thủy Đàm, nơi chỉ vài khắc trước còn tràn ngập sự căng thẳng và hoài nghi. Tạ Trần khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một cảm xúc phức tạp. Hắn đã chứng kiến những nỗ lực đầu tiên của một sự khởi đầu mới, dù còn đầy gượng gạo và dè chừng, nhưng cũng chất chứa một tia hy vọng mong manh.
"Nếu các ngươi cứ mãi nhìn vào quá khứ, sẽ không bao giờ có tương lai. Nguồn nước này không tự nhiên cạn kiệt, cũng không tự nhiên mà đầy lại. Nó cần sự chung tay của tất cả. Chúng ta đã từng coi nhau là kẻ thù, nhưng giờ đây, kẻ thù lớn nhất của chúng ta là sự cạn kiệt, là Thiên Đạo đang suy tàn, và là những kẻ đang lợi dụng sự hỗn loạn này." Lời nói của hắn vẫn văng vẳng trong không gian, như một lời tiên tri, như một lời cảnh tỉnh.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đi phía sau Tạ Trần m���t quãng. Lăng Nguyệt, vẫn khoác trên mình bộ bạch y thuần khiết, nhưng ánh mắt nàng không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết thường thấy. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn những con người và yêu tộc đang miễn cưỡng hợp tác, trong lòng dấy lên một sự thán phục sâu sắc. Nàng đã từng chứng kiến vô số kỳ nhân dị sĩ, nhưng chưa ai có thể làm được điều mà Tạ Trần, một phàm nhân, đang làm.
"Hắn... đã làm được điều mà các tông môn hùng mạnh nhất cũng không thể," Lăng Nguyệt khẽ nói, giọng nói trong trẻo của nàng mang một chút xao động. "Chúng ta, những kẻ tự xưng là tiên nhân, lại chỉ biết dùng sức mạnh để giải quyết vấn đề, để rồi càng lún sâu vào sự 'mất người'. Còn hắn, chỉ bằng lời lẽ và sự thấu hiểu, đã gieo mầm hy vọng vào một vùng đất của thù hận."
Dương Quân gật đầu đồng tình, ánh mắt hắn tràn đầy suy tư. "Tiên tử nói đúng. Con đường tu tiên mà chúng ta đang theo đuổi, liệu có phải là chân lý tuyệt đối? Hay nó chỉ là một vòng xoáy vô tận của việc truy cầu sức mạnh, để rồi đánh mất đi những giá trị cơ bản nhất của 'nhân'?" Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về việc "sống một đời bình thường", về việc giữ trọn nhân tính. Giờ đây, hắn cảm thấy con đường đó không còn là một sự lựa chọn yếu đuối, mà là một sự lựa chọn dũng cảm và đầy trí tuệ.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thanh lịch, cũng đi theo. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt nàng luôn dõi theo Tạ Trần, thầm lặng ủng hộ. Nàng hiểu rằng, sự hòa giải này mong manh như sương sớm, dễ dàng tan biến nếu không có sự chăm sóc và bảo vệ. Tiểu Cửu thì tò mò nhìn những Lang Yêu, đôi lúc cố gắng bắt chuyện với Tiểu Lang Yêu, hỏi nó về những điều kỳ lạ trong rừng. Dù còn chút sợ hãi, nhưng sự hiện diện của Tạ Trần khiến nàng ta cảm thấy an toàn.
Việc phân chia nước cũng được tiến hành dưới sự giám sát của Tạ Trần. Tại Bích Thủy Đàm, một hệ thống dẫn nước tạm thời đã được thiết lập. Những người dân làng, cùng với vài Lang Yêu, cẩn thận đo đếm từng gáo nước, phân chia công bằng cho cả hai bên. Ban đầu, ánh mắt họ vẫn đầy ngờ vực, nhưng khi thấy nước được phân chia một cách minh bạch, sự căng thẳng dần dịu đi. Tiếng nước chảy vào các chum, các vò không còn là tiếng than khóc mà là tiếng của sự sống đang được hồi sinh.
Thủ Lĩnh Dân Quân và Thủ Lĩnh Lang Yêu, tuy vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng lẫn nhau, nhưng đã bắt đầu tham gia vào quá trình này. "Chúng ta sẽ thử. Nhưng nếu có bất kỳ sự phản bội nào..." Thủ Lĩnh Dân Quân nói, ánh mắt cảnh giác nhìn Thủ Lĩnh Lang Yêu.
Thủ Lĩnh Lang Yêu chỉ gầm gừ đáp lại, nhưng không phải là gầm gừ của sự đe dọa, mà là gầm gừ của một lời hứa ngầm, một sự chấp thuận miễn cưỡng. Họ đều hiểu rằng, đây là cơ hội cuối cùng.
Cảnh tượng những người dân làng và yêu tộc cùng nhau tuần tra, cùng nhau chia sẻ nguồn nước, dù còn đầy rẫy sự gượng gạo và dè chừng, nhưng đã mở ra một tia hy vọng mới. Một mô hình hợp tác mới đã được hình thành, không dựa trên sức mạnh mà dựa trên sự thấu hiểu và nhu cầu sinh tồn chung. Tạ Trần nhìn cảnh đó, trong lòng hắn dâng lên một cảm xúc phức tạp. Hắn biết, ��ây chỉ là bước khởi đầu. Hạt giống của "Đạo Nhân Gian" đã được gieo, nhưng nó cần thời gian, cần sự kiên nhẫn để nảy mầm và phát triển, đặc biệt khi Ma Chủ Cửu U và những thế lực ẩn mình khác vẫn đang chờ đợi cơ hội để phá hoại, để biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn. Thiên Đạo vẫn đang suy sụp, và những thách thức lớn hơn đang chờ đợi. Nhưng ít nhất, tại Thôn Vân Sơn này, một khởi đầu mới đã được viết nên, một minh chứng cho thấy rằng, con người và vạn vật có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, chỉ cần giữ vẹn chữ "nhân".
***
Sáng sớm hôm sau, một lớp sương mù mỏng manh vẫn còn vương vấn trên mặt Bích Thủy Đàm, khiến cảnh vật như chìm vào một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Ánh nắng ban mai hiếm hoi len lỏi qua tầng mây, rọi xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như dát bạc. Tiếng nước vỗ bờ khe khẽ, hòa cùng tiếng chim rừng hót líu lo và tiếng côn trùng rả rích, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi nước trong lành, mùi rong rêu và mùi đất ẩm quyện vào nhau, mang theo một chút hương hoa sen còn đọng sương, lan tỏa trong không khí mát lạnh. Bầu không khí vẫn trong lành, yên tĩnh, mang đến cảm giác thư thái nhưng ẩn chứa sự căng thẳng, thận trọng.
Tại bờ đàm, Tạ Trần đứng lặng lẽ, thân hình gầy gò của một thư sinh áo vải cũ kỹ, đối lập với sự hùng vĩ của cảnh vật xung quanh. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi theo những nhóm người đang hoạt động. Các đội tuần tra chung đầu tiên đang được phân công. Thủ Lĩnh Lang Yêu với lớp lông xám pha đen, ánh mắt sắc lạnh nhưng ẩn chứa vẻ mệt mỏi, đang gầm gừ chỉ dẫn vài Lang Yêu trẻ. Đối diện là Thủ Lĩnh Dân Quân, thân hình cường tráng trong bộ giáp sắt thô sơ, vẻ mặt cương nghị nhưng lộ rõ sự căng thẳng, cố gắng trấn an những người dân làng còn đang run rẩy.
Sự gượng gạo và hoài nghi hiện rõ trên khuôn mặt của cả hai bên. Phàm nhân thì vẫn dè chừng những ánh mắt xanh biếc của yêu tộc, yêu tộc thì vẫn hằn học nhìn những con người mà chúng đã xem là kẻ thù bao đời. Ngay cả khi Tạ Trần đã phân chia ranh giới rõ ràng cho việc lấy nước và thiết lập các quy tắc tuần tra, không khí vẫn như một sợi dây đàn căng như dây cót, chỉ chực đứt bất cứ lúc nào.
"Tạ công tử, liệu phương pháp này của ngài có thật sự hữu hiệu?" Thủ Lĩnh Dân Quân bước đến gần Tạ Trần, giọng nói trầm đục mang theo sự lo lắng. Hắn không thể hoàn toàn tin tưởng vào những loài yêu thú đã từng cướp bóc, giết hại dân làng của hắn. Sự thù hận đã ăn sâu vào xương tủy, không dễ gì gột rửa.
Tạ Trần quay lại nhìn hắn, đôi mắt hắn không có lấy một chút vẩn đục hay sợ hãi. "Sự thay đổi không thể đến ngay lập tức, Thủ Lĩnh. Chúng ta cần kiên nhẫn và thấu hiểu lẫn nhau. Giống như dòng nước này, nó cần thời gian để thấm sâu vào lòng đất cằn cỗi, cần sự bồi đắp không ngừng để hóa giải sự khô hạn." Hắn ôn tồn đáp, giọng nói trầm ấm nhưng đủ sức trấn an. Hắn hiểu rằng, sự thay đổi lớn nhất không phải là thay đổi địa hình, mà là thay đổi nhân tâm. Và đó mới là điều khó khăn nhất.
Không xa đó, một cuộc tranh cãi nhỏ bùng nổ. Một nhóm Lang Yêu trẻ tuổi, có lẽ vì khát nước đã lâu hoặc đơn thuần là bản tính hoang dã, đã uống quá nhiều nước từ máng chung, vượt quá phần được quy định. Một lão nông da đen sạm, tay chân chai sạn, khuôn mặt nhăn nheo vì nắng gió, lập tức lên tiếng phản đối kịch liệt.
"Này! Các ngươi uống gì mà lắm thế! Nước là của chung, đâu phải của riêng các ngươi!" Lão nông chỉ trỏ, giọng run run vì giận dữ và sợ hãi.
Mấy con Lang Yêu trẻ lập tức gầm gừ, đôi mắt xanh biếc tóe lên vẻ hung hăng. Bản năng hoang dã của chúng trỗi dậy, dù đã được Thủ Lĩnh Lang Yêu răn đe. Chúng cảm thấy bị khiêu khích.
Thủ Lĩnh Lang Yêu lập tức lao đến, dùng móng vuốt sắc bén quật mạnh vào mấy con yêu trẻ, khiến chúng rên rỉ lùi lại. "Các ngươi dám phá vỡ quy tắc ta đã đặt ra sao? Định để lũ phàm nhân này có cớ để phản bội sao?" Hắn gầm gừ, giọng khàn đặc, đầy uy hiếp. Rồi quay sang lão nông, ánh mắt vẫn đầy cảnh giác. "Chúng ta đã nhượng bộ. Nhưng nếu con người không giữ lời, đừng trách ta không nhân nhượng." Lời nói của hắn như một lời hứa, nhưng cũng là một lời đe dọa.
Lão nông giật mình lùi lại, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. Thủ Lĩnh Dân Quân vội vàng bước tới, đứng chắn trước lão nông. "Dân làng chúng tôi vẫn còn sợ hãi. Sự tin tưởng cần thời gian để xây dựng. Chúng tôi cũng không muốn bất kỳ sự phản bội nào." Hắn nhấn mạnh, giọng nói căng thẳng. Hắn biết, một sự cố nhỏ cũng có thể phá vỡ tất cả.
Tạ Trần chậm rãi bước đến giữa hai bên, giơ tay ra hiệu trấn an. "Mọi sự khởi đầu đều khó khăn. Những sự cố như thế này là điều không thể tránh khỏi. Quan trọng là cách chúng ta đối mặt và giải quyết chúng." Hắn nhìn Thủ Lĩnh Lang Yêu, rồi lại nhìn Thủ Lĩnh Dân Quân. "Hãy xem đây là một bài học, không phải là một sự phản bội. Chúng ta cần thiết lập một quy tắc rõ ràng hơn, và quan trọng hơn là sự giáo dục cho thế hệ sau, cho những kẻ còn non nớt."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng bên cạnh Tạ Trần, khẽ thở dài. Nàng thu lại ánh mắt cảnh giác, kiếm trong tay cũng chưa tuốt vỏ. "Hòa bình thật sự... khó hơn ta nghĩ." Nàng lẩm bẩm, giọng nói mang một chút suy tư. Nàng đã từng nghĩ, chỉ cần đủ mạnh, mọi vấn đề đều có thể giải quyết. Nhưng giờ đây, nàng thấy rằng sức mạnh chỉ có thể trấn áp, chứ không thể hóa giải.
Dương Quân, đứng phía sau Lăng Nguyệt, cũng gật đầu đồng tình. Hắn đang cố gắng hỗ trợ việc phân chia nước, hướng dẫn người dân cách xây dựng kênh dẫn nước tạm thời sao cho hiệu quả và công bằng nhất. Hắn hiểu rằng, lý tưởng về 'Đạo Nhân Gian' mà Tạ Trần đang gieo mầm không phải là một con đường trải đầy hoa hồng, mà là một con đường chông gai, đòi hỏi sự kiên nhẫn và lòng tin không ngừng nghỉ.
Hồ Ly N��, Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt tinh nghịch, thì vẫn tò mò quan sát. Nàng nép mình sau Tạ Trần, thỉnh thoảng liếc nhìn những Lang Yêu trẻ đang rụt rè cúi đầu chịu phạt. Dù còn chút sợ hãi, nhưng sự hiện diện của Tạ Trần mang lại cho nàng cảm giác an toàn, như một sợi dây vô hình kết nối nàng với thế giới phức tạp này. Nàng thì thầm với Tiểu Lang Yêu đang đứng cạnh: "Chúng nó làm sai sao? Sao bị phạt dữ vậy?" Tiểu Lang Yêu chỉ cụp tai, khẽ rên lên một tiếng, như thể tự trách bản thân vì sự bồng bột của đồng loại.
Tạ Trần biết, những sự cố nhỏ nhặt như thế này sẽ còn tiếp diễn. Sự hoài nghi và thù hận đã ăn sâu hàng trăm năm, không thể một sớm một chiều mà xóa bỏ. Nhưng hắn cũng nhìn thấy, trong sâu thẳm ánh mắt của Thủ Lĩnh Lang Yêu và Thủ Lĩnh Dân Quân, có một sự miễn cưỡng chấp nhận, một tia hy vọng mong manh. Họ đang cố gắng, dù còn lúng túng, dù còn dè chừng. Và đó chính là điều quan trọng nhất. Hạt giống đã được gieo, giờ là lúc cần sự chăm sóc và bảo vệ không ngừng nghỉ. Hắn biết, con đường này còn dài, còn đầy rẫy chông gai, nhưng hắn không thể dừng lại.
***
Chiều muộn cùng ngày, ánh nắng đã dịu bớt, lướt nhẹ qua những tán cây cổ thụ trong Rừng Thanh Phong, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên thảm lá khô. Gió mát thổi qua, xào xạc như lời thì thầm của ngàn vạn linh hồn cây cỏ. Không khí trong lành, mang theo mùi đất rừng và nhựa cây, nhưng cũng phảng phất mùi hoang dã đặc trưng của yêu tộc. Đây là Vùng Đệm Hòa Bình, nơi mà Tạ Trần đã thiết lập để cả phàm nhân và yêu tộc có thể cùng tuần tra, cùng chia sẻ nguồn tài nguyên.
Một đội tuần tra chung đang di chuyển chậm rãi. Bên phía phàm nhân là ba người đàn ông trung niên, tay cầm cung tên và dao găm thô sơ, vẻ mặt cảnh giác tột độ. Bên phía yêu tộc là hai Lang Yêu, một con trưởng thành với bộ lông xám đậm và một con yêu trẻ hơn, ánh mắt lấm lét nhìn ngó xung quanh. Sự phối hợp giữa họ vô cùng lúng túng, xa cách. Họ đi cách nhau một khoảng, không nói một lời, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn nhau với vẻ đề phòng.
Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đi cùng nhóm tuần tra này để giám sát. Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh, đôi mắt hắn không ngừng quan sát mọi động thái nhỏ nhất, từ cử chỉ của yêu tộc đến ánh mắt lo âu của phàm nhân. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bộ bạch y thuần khiết, dáng người thanh thoát, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý. Nàng đang bước đi một cách nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt phượng sắc bén của nàng không bỏ sót bất cứ điều gì, Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng vẫn ẩn sau lớp áo, nhưng nàng đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống. Dương Quân thì đi bên cạnh Tạ Trần, thỉnh thoảng lại thì thầm vài câu hỏi, tỏ vẻ quan tâm đến những cây cối, con vật trong rừng.
Bỗng nhiên, từ một bụi cây rậm rạp bên phải, ba con yêu tộc trẻ tuổi khác, có vẻ là những con Lang Yêu non nớt, vì tò mò hoặc tìm kiếm thức ăn, đã vô tình vượt qua ranh giới quy định, tiến sâu vào khu vực mà trước đây thuộc về phàm nhân. Chúng có vẻ hoảng hốt khi nhận ra mình đã đi lạc, nhưng bản năng hoang dã khiến chúng gầm gừ, đôi mắt xanh biếc đảo quanh đầy cảnh giác.
Cùng lúc đó, một phàm nhân đi hái củi, lưng đeo gùi nặng trịch, tình cờ phát hiện ra chúng. Hắn là một người đàn ông gầy gò, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ. Khi nhìn thấy ba con Lang Yêu hiện ra từ bụi cây, hắn lập tức trợn mắt, khuôn mặt tái mét vì hoảng sợ tột độ.
"Yêu... yêu quái! Chúng phá vỡ thỏa thuận!" Hắn kêu lên một tiếng thất thanh, giọng nói lạc đi vì sợ hãi, rồi lập tức vứt gùi củi, quay người bỏ chạy thục mạng về phía làng, tiếng bước chân vội vã vang vọng trong rừng.
Tiếng kêu của lão nông như một ngòi nổ. Căng thẳng lập tức bùng nổ. Những phàm nhân trong đội tuần tra lập tức giương cung, ánh mắt hằn học nhìn ba con yêu tộc trẻ. Con Lang Yêu trưởng thành trong đội tuần tra cũng lập tức gầm gừ, đứng chắn trước những con yêu trẻ, đôi tai dựng đứng cảnh giác, bản năng bảo vệ đồng loại trỗi dậy.
"Yêu... yêu quái! Chúng phá vỡ thỏa thuận!" Người Dân Làng còn lại trong đội tuần tra cũng bắt đầu la hét, tiếng nói mang theo sự tức giận và sợ hãi. Họ đã từng hy vọng vào hòa bình, nhưng bản năng sinh tồn và thù hận sâu sắc khiến họ lập tức nhìn thấy sự phản bội.
Các Yêu Tộc Trẻ, vốn đã bối rối, nay lại càng hoảng sợ, chúng chỉ biết gầm gừ đáp lại, đôi mắt xanh biếc đầy vẻ cầu cứu. "Chúng ta chỉ... chỉ là lạc đường!" Một con yêu trẻ khẽ hú lên, giọng nói đầy sợ hãi. Chúng không hiểu tại sao lại bị đối xử như vậy, chúng chỉ muốn tìm đường về.
Lăng Nguyệt Tiên Tử lập tức rút Nguyệt Quang Trâm ra khỏi vỏ, ánh sáng bạc lạnh lẽo từ lưỡi kiếm phản chiếu ánh nắng chiều. "Cẩn thận! Đừng để xung đột bùng phát!" Nàng quát khẽ, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực. Nàng đã sẵn sàng can thiệp, không phải để giết chóc, mà để ngăn chặn một cuộc đổ máu không đáng có. Nàng hiểu rằng, đây là một phép thử, một sự cố không thể tránh khỏi.
Tạ Trần, với vẻ mặt trầm tĩnh, không một chút dao động, nhanh chóng bước tới giữa hai nhóm người và yêu. Hắn giơ hai tay ra, lòng bàn tay hướng về phía hai bên, như một bức tường vô hình ngăn cách sự thù hận. "Dừng lại! Đừng để nỗi sợ hãi che mờ lý trí! Đây chỉ là một sự hiểu lầm!" Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại có một sức mạnh trấn an kỳ lạ, khiến mọi người và yêu đều phải khựng lại.
Dương Quân lập tức vào vị trí sẵn sàng hỗ trợ Tạ Trần, ánh mắt hắn tràn đầy quyết tâm. Hắn biết, Tạ Trần cần hắn để giữ vững trật tự. Hắn rút kiếm, nhưng không phải để tấn công, mà để làm một rào cản phòng thủ, sẵn sàng bảo vệ Tạ Trần nếu cần thiết.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía xa. Thủ Lĩnh Lang Yêu và Thủ Lĩnh Dân Quân, nghe thấy tiếng la hét và gầm gừ, đã vội vã chạy đến hiện trường. Khuôn mặt của Thủ Lĩnh Lang Yêu lộ rõ vẻ tức giận và xấu hổ khi nhìn thấy những con yêu trẻ của mình đã vi phạm thỏa thuận. Thủ Lĩnh Dân Quân thì lại mang vẻ mặt căng thẳng tột độ, hắn lo sợ rằng sự hòa bình mong manh sẽ tan vỡ ngay lập tức.
"Chuyện gì đang xảy ra?" Thủ Lĩnh Dân Quân gầm lên, ánh mắt quét qua nhóm yêu tộc trẻ, rồi lại nhìn những người dân làng đang cầm vũ khí.
Thủ Lĩnh Lang Yêu không nói gì, hắn chỉ liếc nhìn Tạ Trần, rồi rít lên một tiếng gầm giận dữ với những con yêu trẻ của mình, ra hiệu cho chúng lập tức lùi về phía sau. "Các ngươi dám... dám phá vỡ quy tắc ta đã đặt ra sao?" Hắn gầm gừ, giọng nói đầy uy lực của một thủ lĩnh.
Tạ Trần vẫn đứng giữa, ánh mắt hắn không ngừng giao tiếp với cả hai bên, cố gắng hóa giải sự tức giận và sợ hãi. Hắn biết, đây là một khoảnh khắc nguy hiểm, nhưng cũng là một cơ hội để củng cố niềm tin, để chứng minh rằng, ngay cả khi có sự cố, hòa bình vẫn có thể được duy trì bằng sự thấu hiểu và lý trí, chứ không phải bằng bạo lực. Hắn đã gieo hạt giống, và giờ là lúc phải bảo vệ nó khỏi những cơn gió độc của sự hoài nghi và thù hận.
***
Hoàng hôn đã buông xuống hẳn, nhuộm tím cả một góc trời phía tây Thôn Vân Sơn. Không khí dịu mát hơn, mang theo hơi sương đêm và mùi khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà mái tranh. Tại một góc rìa làng, bên cạnh một con suối nhỏ róc rách chảy, một đống lửa nhỏ bập bùng cháy, tỏa ra hơi ấm và ánh sáng cam đỏ, xua đi bóng đêm đang dần bao trùm. Tiếng côn trùng rả rích khắp nơi, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua những rặng cây, tạo nên một bản nhạc tĩnh mịch của đêm rừng.
Sau sự cố ở Vùng Đệm Hòa Bình, Tạ Trần đã phải mất khá nhiều công sức để giải quyết êm thấm. Hắn thuyết phục hai bên rằng đó chỉ là một sự hiểu lầm xuất phát từ sự thiếu kinh nghiệm và bản năng, không phải là một hành động phá hoại có chủ đích. Thủ Lĩnh Lang Yêu đã phạt nặng nhóm yêu tộc trẻ, bắt chúng phải lao động trong khu vực của mình và cấm chúng lại gần khu vực phàm nhân trong một thời gian. Thủ Lĩnh Dân Quân cũng nhắc nhở dân làng không nên quá khích, tránh gây hiểu lầm không đáng có. Tuy nhiên, sự việc vẫn để lại một vết sẹo của sự hoài nghi, một bóng ma của nỗi sợ hãi vẫn còn lẩn khuất trong ánh mắt của cả phàm nhân và yêu tộc.
Quanh đống lửa, Tạ Trần cùng các đồng hành của mình là Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), và cả Thủ Lĩnh Dân Quân cùng Lão Nông, những người đại diện cho dân làng, đang ng���i lại. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào ngọn lửa bập bùng, như đang tìm kiếm điều gì đó trong vũ điệu của những ngọn lửa. Hắn chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng.
"Một hành động nhỏ cũng có thể phá hủy cả một công trình lớn. Sự tin tưởng không phải là điều tự nhiên mà có," Tạ Trần khẽ nói, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một chút suy tư, ánh mắt hắn xa xăm nhìn về phía khu rừng tối đen, nơi những tiếng hú nhẹ của yêu tộc trẻ đang vang vọng, có lẽ là tiếng than vãn vì hình phạt. Hắn biết, mỗi sự cố như hôm nay đều là một phép thử, một vết nứt nhỏ trên bức tường hòa bình mong manh.
Lão Nông, với khuôn mặt nhăn nheo khắc khổ, thở dài một tiếng nặng nề. "Con người và yêu tộc... đã thù hận quá lâu rồi. Để quên đi, phải mất bao nhiêu đời?" Giọng ông lão run run, chứa đựng nỗi mệt mỏi của một kiếp người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch. Ông từng mất đi người thân vì những cuộc tấn công của yêu tộc, và nỗi đau đó không dễ gì nguôi ngoai. Ông không trách Tạ Trần, nhưng ông biết, con đường này khó khăn biết nhường nào.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, nhìn Tạ Trần với ánh mắt thấu hiểu. Nàng không nói nhiều, nhưng lời nàng nói luôn chạm đến thực tế phũ phàng. "Sự sợ hãi là bản năng. Cần có một lý do đủ lớn để họ vượt qua nó." Nàng biết, con người sống bằng cảm xúc, và nỗi sợ hãi là một trong những cảm xúc nguyên thủy và mạnh mẽ nhất. Để xóa bỏ nó, không thể chỉ dựa vào lời nói suông.
Dương Quân, ánh mắt sáng ngời, vẫn tràn đầy nhiệt huyết. Hắn đã chứng kiến sự việc hôm nay, nhưng niềm tin của hắn vào Tạ Trần không hề suy suyển. "Nhưng ít nhất, họ đã không giao chiến. Đó là một khởi đầu." Hắn kiên định nói. Dù có tranh cãi, dù có hiểu lầm, nhưng không ai đổ máu, không ai thiệt mạng. Đó đã là một thành công lớn lao so với những gì đã từng xảy ra.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không nói gì, nàng chỉ nhẹ nhàng vuốt ve chiếc Nguyệt Quang Trâm, ánh sáng bạc từ lưỡi kiếm mờ ảo phản chiếu ánh lửa, tạo nên một vẻ đẹp vừa hư ảo vừa sắc lạnh. Ánh mắt nàng dõi theo Tạ Trần, suy tư. Nàng đã từng coi trọng sức mạnh, coi trọng tu vi. Nhưng Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại đang làm được những điều mà các tông môn lớn nhất cũng không dám mơ tới. Nàng bắt đầu hiểu sâu sắc hơn về cái gọi là "nhân tính", về cái giá của việc "mất người". Con đường mà Tạ Trần đang đi, dù mong manh, dù đầy thử thách, lại là con đường duy nhất có thể đưa Thập Phương Nhân Gian thoát khỏi cảnh suy tàn.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, nép mình gần Tạ Trần, cảm nhận sự ấm áp từ ngọn lửa và từ chính con người hắn. Nàng không hiểu hết những triết lý sâu xa mà Tạ Trần và các đồng hành đang bàn luận, nhưng nàng cảm nhận được sự căng thẳng, sự lo lắng trong không khí. Nàng biết, Tạ Trần đang gánh vác một trọng trách lớn lao, và nàng muốn ở bên cạnh hắn, dù chỉ là để mang lại một chút an ủi, một chút nhẹ nhõm. "Tạ công tử, Hồ ly ta thấy hôm nay con Lang Yêu kia không phải cố ý đâu." Nàng khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo, mang theo vẻ ngây thơ nhưng cũng đầy thấu hiểu.
Tạ Trần khẽ mỉm cười với nàng, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp. "Đúng vậy, Tiểu Cửu. Không phải ai cũng cố ý gây ra lỗi lầm. Nhưng sự hiểu lầm và nỗi sợ hãi lại rất dễ biến điều không cố ý thành tai họa." Hắn quay lại nhìn Thủ Lĩnh Dân Quân và Lão Nông. "Chúng ta cần phải thiết lập những cơ chế rõ ràng hơn, những cách thức giao tiếp minh bạch hơn. Có lẽ, những người trưởng thành của cả hai tộc cần phải dành thời gian cùng nhau, không chỉ để tuần tra, mà còn để kể cho nhau nghe về những nỗi sợ hãi, những hy vọng của mình."
Thủ Lĩnh Dân Quân gật đầu, vẻ mặt trầm tư. "Có lẽ ngài nói đúng, Tạ công tử. Sự thù hận đã ăn sâu. Nhưng nếu chúng ta cứ mãi ôm giữ, thì con cháu chúng ta sẽ phải sống trong cảnh tương tàn đến bao giờ?" Hắn ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những hạt bụi kim cương, nhưng cũng đầy vẻ xa xôi, lạnh lẽo. Hắn biết, lời của Tạ Trần về "kẻ đang lợi dụng sự tuyệt vọng" không phải là vô căn cứ. Có một thế lực nào đó đang rình rập, chờ đợi sự hỗn loạn này.
Tạ Trần biết, những sự cố nhỏ như hôm nay sẽ không phải là lần cuối cùng. Hòa bình này cực kỳ mong manh, và nó đòi hỏi sự nỗ lực không ngừng nghỉ, sự kiên nhẫn vô hạn. Ma Chủ Cửu U và những thế lực ẩn mình khác chắc chắn đang rình rập, chờ đợi cơ hội để khuấy động lòng người, để phá hoại những hạt giống hòa bình mà hắn đang cố gắng gieo trồng. Thiên Đạo vẫn đang suy sụp, và những thách thức lớn hơn đang chờ đợi ở phía trước. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Dương Quân, sự thấu hiểu của Mộ Dung Tuyết, và cả sự chấp nhận dần dần của Lăng Nguyệt Tiên Tử, Tạ Trần cảm thấy một tia hy vọng. Hạt giống 'Đạo Nhân Gian' đã được gieo, và nó sẽ nảy mầm, dù phải trải qua biết bao phong ba bão táp. Con đường này không phải để thành tiên, mà là để giữ trọn chữ "nhân" trong một thế giới đang dần "mất người". Và đó là con đường mà Tạ Trần sẽ kiên định bước đi, cho dù có phải đối mặt với Thiên Đạo hay bất kỳ thế lực nào khác.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.