Nhân gian bất tu tiên - Chương 285: Linh Hồn Thức Tỉnh: Thành Trì Vỡ Nát, Thiên Đạo Lặng Câm
Nắng sớm như một tấm lụa vàng óng ả, nhẹ nhàng vắt qua những tán lá cổ thụ rậm rạp của Rừng Thanh Phong, vẽ nên vô vàn chấm sáng lung linh trên thảm cỏ đẫm sương. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá m��c và hương hoa dại nồng nàn, dịu ngọt. Tiếng chim hót líu lo tựa những khúc nhạc đồng quê, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc và tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Nơi đây dường như tách biệt hoàn toàn khỏi những hỗn loạn của nhân gian, một góc nhỏ bình yên còn sót lại giữa thế giới đang dần mục ruỗng.
Tạ Trần bước đi điềm tĩnh, y phục vải bố cũ kỹ khẽ lay động theo mỗi bước chân. Đôi mắt y, sâu thẳm như hồ thu, không ngừng quan sát vạn vật xung quanh, từ những chi tiết nhỏ nhất của thảm thực vật cho đến những biến động vi tế của linh khí trong không gian. Tâm trí y như một tấm lưới vô hình, thu thập và phân tích mọi thông tin, suy tư về 'nước cờ mạo hiểm' đã định và những bước đi tiếp theo. Y biết, con đường mình chọn không chỉ là một cuộc đối đầu với Ma Chủ Cửu U tàn bạo, mà còn là một cuộc chiến chống lại sự mục nát từ bên trong của chính Thiên Đạo, một cuộc chiến để tìm lại chân lý đã bị lãng quên.
Theo sau y là Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ vẫn còn vương vấn nét u buồn, nhưng trong đôi mắt phượng sắc bén đã thay bằng một tia sáng kiên định khó lay chuyển. Nàng mặc bạch y thanh thoát, nhưng không còn vẻ lạnh lùng xa cách như thuở ban đầu. Vật phẩm linh thiêng Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh của nàng khẽ lay động theo từng bước chân, tỏa ra ánh sáng bạc dịu nhẹ, không còn cái hàn khí băng giá mà đã thấm đượm một hơi ấm kỳ lạ, như sự phản chiếu của niềm tin mới đang trỗi dậy trong lòng nàng. Nàng thỉnh thoảng đưa tay chạm nhẹ vào chiếc trâm, như để nhắc nhở bản thân về lời thề đã lập.
"Ta từng tin rằng Thiên Đạo là công bằng, là cứu rỗi," giọng Lăng Nguyệt trầm lắng, mang theo chút nuối tiếc cho quá khứ đã vỡ vụn. "Nhưng những gì ta thấy... chỉ là sự mục nát và thờ ơ. Thiên Đạo không chỉ bất lực, mà còn là một ngọn nguồn của bi kịch." Nàng khẽ thở dài, hình ảnh Thị Trấn An Bình hoang tàn, những khuôn mặt phàm nhân vô tội và sự thờ ơ lạnh lùng của các tiên môn vẫn ám ảnh tâm trí nàng. Niềm tin vào Thiên Đạo, vào cái gọi là "đạo lý" mà nàng đã tu luy���n cả đời, đã hoàn toàn sụp đổ, để lại một khoảng trống hoang hoác, nhưng cũng chính từ tro tàn đó mà một ý chí mới, kiên cường hơn, đã nảy mầm. Nàng không còn là một tiên tử chỉ biết tuân phục, mà đã trở thành một người bảo vệ nhân gian bằng chính 'nhân tính' của mình.
Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, rảo bước bên cạnh Lăng Nguyệt, đôi lúc nhảy nhót để cố gắng xua đi không khí nặng nề. Nàng thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Lăng Nguyệt, vẻ mặt đáng yêu pha chút lo lắng. "Thôi nào Lăng Nguyệt tỷ tỷ, có Tạ Trần ca ở đây rồi, mọi chuyện sẽ ổn thôi mà!" Nàng cố gắng nói bằng giọng vui vẻ nhất có thể, dù trong lòng cũng không khỏi nặng trĩu. Nàng biết, những gì họ đã trải qua không thể dễ dàng quên đi, nhưng nàng tin vào Tạ Trần, tin rằng y sẽ tìm ra lối thoát. Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nàng tự nhủ, cố gắng giữ vững tinh thần.
Tạ Trần dừng lại một lát, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự biến động của linh khí trong không gian. Y không nói nhiều, nhưng mỗi lời y nói ra đều mang theo sức nặng của sự thấu hiểu và trí tuệ. Y nhìn về phía trước, nơi con đường mòn ẩn mình sâu hơn vào cánh rừng, và thốt lên, giọng trầm ấm nhưng đầy sắc lạnh: "Ma Chủ sẽ không dừng lại. Hắn muốn gieo rắc tuyệt vọng, không chỉ phá hủy thể xác mà còn là niềm tin." Y đã nhìn thấu ý đồ của Ma Chủ Cửu U. Kẻ đó không chỉ muốn tiêu diệt, mà còn muốn phá hủy tận gốc rễ những gì đã tạo nên nhân gian, tạo nên niềm tin của con người vào một trật tự, vào một cái 'Đạo' nào đó. Hắn muốn chứng minh rằng mọi thứ đều vô nghĩa, và chỉ có sự hỗn loạn mới là chân lý. Đó là một đòn đánh chí mạng vào tâm hồn, vào ý chí của vạn vật, một con đường mà Thiên Đạo suy yếu không thể nào ngăn cản, bởi nó đã tự mình tạo ra những kẽ hở cho sự tuyệt vọng len lỏi. Tạ Trần biết, y không thể cứu vãn Thiên Đạo, nhưng y có thể bảo vệ nhân tính, bảo vệ những giá trị cốt lõi của sự sống. Con đường đến Thiên Đạo Tháp, nơi được cho là linh thiêng nhất, giờ đây không chỉ là một kế hoạch mạo hiểm, mà là một sự tất yếu, một sự phản kháng cuối cùng của ý chí nhân gian. Họ tiếp tục di chuyển, mỗi bước chân đều mang theo một quyết tâm không lời, hướng về một tương lai bất định, nhưng tràn đầy hy vọng vào một chân lý mới.
***
Khi nắng chiều bắt đầu ngả bóng, nhuộm vàng những ngọn cây cuối cùng của Rừng Thanh Phong, nhóm Tạ Trần dần bước ra khỏi ranh giới của khu rừng, tiến vào vùng đất bán hoang vu trước Thành Phong Hoa. Thành Phong Hoa là một phàm thành trọng yếu, nằm trên một giao lộ thương mại lớn, nơi buôn bán sầm uất, và chưa từng bị Ma Vực tấn công trực diện bao giờ. Nhưng ngay khi đặt chân lên vùng đất này, một cảm giác bất an khó tả bắt đầu bao trùm lấy cả ba người.
Ánh hoàng hôn vốn dĩ rực rỡ, nhưng giờ đây, từ phía chân trời, những đám mây đen kịt bất ngờ kéo đến, nuốt chửng vầng dương đang dần lặn, khiến cảnh vật chìm trong một màu xám xịt u ám. Không khí trở nên nặng nề, tĩnh mịch đến đáng sợ. Thường ngày, tại thời điểm này, tiếng ồn ào của chợ búa, tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng cười nói của người dân và mùi khói bếp nồng nàn từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa tối sẽ tràn ngập khắp nơi. Nhưng giờ đây, tất cả chìm trong một sự im lặng chết chóc. Không một tiếng động, không một ánh lửa, chỉ có sự tĩnh mịch đến rợn người, như thể cả thành phố đã bị nuốt chửng bởi một bóng ma vô hình.
Bỗng nhiên, từ phía xa, hàng ngàn, hàng vạn con chim, đủ mọi chủng loại, từ những chú sẻ nhỏ bé đến những con quạ đen lớn, đồng loạt bay vút lên trời, tạo thành một đám mây đen khổng lồ. Chúng kêu thảm thiết, những tiếng kêu xé lòng vang vọng khắp không gian, như những linh hồn đang cố gắng thoát khỏi một địa ngục trần gian. Đàn chim hỗn loạn bay đi về mọi phía, không theo một trật tự nào, chỉ có sự hoảng loạn tột độ. Cảnh tượng đó khiến Tiểu Cửu bất giác rùng mình, cô bé nép sát vào Lăng Nguyệt Tiên Tử, đôi tai cáo cụp xuống vẻ sợ hãi.
Một mùi hương khó chịu bắt đầu lan tỏa trong không khí, càng lúc càng nồng nặc hơn. Đó không phải là mùi của xác thịt thối rữa thông thường, mà là một thứ mùi đặc trưng, tanh tưởi và hôi hám của ma khí, pha lẫn mùi lưu huỳnh nồng gắt, như thể có hàng ngàn xác chết đã bị thiêu đốt và ma hóa cùng lúc. Mùi hương ấy len lỏi vào từng thớ thịt, từng hơi thở, khiến lồng ngực người ta như bị bóp nghẹt.
Tạ Trần, với đôi mắt tinh tường của 'nhân quả chi nhãn', đã dừng lại từ lâu. Y đưa tay ra hiệu cho cả nhóm ẩn mình vào một lùm cây rậm rạp bên đường. Ánh mắt y sắc bén nhìn về phía Thành Phong Hoa, dường như có thể xuyên thấu qua màn sương mờ ảo của ma khí đang bao phủ nơi đó. Y cảm nhận được một sự hỗn loạn tột cùng, một bản giao hưởng của cái chết và sự tuyệt vọng đang bao trùm lấy thành phố. Làn da y như có thể cảm nhận được những luồng khí lạnh lẽo, tà ác đang cuộn trào, báo hiệu một tai ương khủng khiếp.
"Tạ Trần ca, mùi gì lạ vậy? Ma khí... sao lại nồng đến thế?" Tiểu Cửu thì thầm, giọng nói run rẩy, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự hoảng sợ. Bản năng của loài yêu thú cho phép nàng cảm nhận rõ ràng hơn sự đe dọa c��a ma khí. Nàng biết, đây không phải là một cuộc tấn công thông thường, mà là một sự tàn phá khủng khiếp, vượt xa những gì nàng từng chứng kiến.
Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt chuôi kiếm trong tay, ngón tay trắng bệch vì lực nắm. Khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng giờ đây bao phủ bởi một vẻ lo lắng tột độ. Nàng cũng cảm nhận được sự bất thường, và một dự cảm chẳng lành dấy lên trong lòng. "Chuyện gì đã xảy ra? Không lẽ... một thành khác lại bị..." Giọng nàng nghẹn lại, không thể thốt ra hết câu. Nàng vừa mới trải qua Thị Trấn An Bình, chứng kiến sự tàn phá khủng khiếp của Ma Vực và sự bất lực của Thiên Đạo. Giờ đây, một cảm giác kinh hoàng lại ập đến, như một vết sẹo cũ vừa bị xé toạc, khiến nỗi đau lại trỗi dậy. Nàng không dám nghĩ đến cảnh tượng tương tự lại tái diễn, nhưng mọi dấu hiệu đều chỉ ra một sự thật tàn khốc. Nỗi sợ hãi và sự phẫn nộ bắt đầu cuộn trào trong tâm trí nàng, như một cơn bão dữ dội sắp sửa bùng nổ. Tạ Trần vẫn giữ im lặng, đôi mắt y như thiêu đốt, quét qua từng ngóc ngách của thành phố đang chìm trong bóng tối. Y biết, Ma Chủ Cửu U đã ra tay, và lần này, quy mô có lẽ còn lớn hơn trước.
***
Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, và Thành Phong Hoa giờ đây chìm trong màn đêm u ám, dưới những đám mây đen dày đặc như mực, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Gió lạnh thổi từng đợt, rít qua những con phố vắng lặng, mang theo mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh và mùi thối rữa của xác thịt, cùng với ma khí đặc trưng cuộn trào, bao trùm lấy mọi thứ, khiến từng hơi thở trở nên khó khăn.
Nhóm Tạ Trần thận trọng tiến vào Thành Phong Hoa. Cảnh tượng trước mắt khiến cả Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu sững sờ, tim như ngừng đập. Thành phố đã bị tàn phá hoàn toàn. Những ngôi nhà từng sầm uất giờ chỉ còn là đống đổ nát, gạch đá vỡ vụn, gỗ cháy đen nằm ngổn ngang. Các con phố, vốn tấp nập người qua lại, giờ đây la liệt những thi thể phàm nhân, nằm chất đống chồng chất lên nhau, nhiều thi thể đã bị ma khí xâm thực, biến dạng đến mức không còn nhận ra. Máu đỏ tươi nhuộm đẫm mặt đất, tạo thành những vũng lớn, phản chiếu ánh sáng mờ ảo của màn đêm.
Tàn dư của những ma vật nhỏ bé, gớm ghiếc, vẫn còn lảng vảng giữa đống đổ nát, gặm nhấm những gì còn sót lại của sự sống, phát ra những tiếng gầm gừ ghê rợn. Không có bất kỳ dấu vết nào c���a tu sĩ chính đạo, không một lá bùa hộ mệnh, không một dấu hiệu của sự can thiệp từ tiên môn hay Thiên Đạo. Sự im lặng chết chóc, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió rít, tiếng xương cốt va chạm hay tiếng than khóc yếu ớt từ một góc khuất nào đó, càng làm tăng thêm sự kinh hoàng của cảnh tượng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, đôi mắt phượng mở lớn, nhìn chằm chằm vào thảm kịch đang bày ra trước mắt. Nỗi đau, sự vỡ mộng từ Thị Trấn An Bình chưa kịp nguôi ngoai, giờ đây lại bị xé toạc bởi một cảnh tượng còn khủng khiếp hơn. Nàng cảm thấy một sự bất lực đến tột cùng, một cảm giác vô vọng tràn ngập tâm can. Nhưng rồi, nỗi đau và sự vỡ mộng ấy không còn làm nàng gục ngã, mà biến thành một ngọn lửa căm phẫn bừng bừng trong lòng. Giọng nàng run rẩy, nhưng mỗi từ thốt ra đều chứa đựng sự phẫn uất tột độ: "Thiên Đạo... Ngươi đã ở đâu? Ngươi nhìn xem... đây là cái gọi là 'trật tự' của ngươi sao?!" Nàng gần như gào lên, âm thanh lạc đi trong không gian rộng lớn của sự đổ nát. Niềm tin cuối cùng của nàng vào Thiên Đạo, vào cái gọi là sự công bằng và bảo vệ, đã hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự căm phẫn và quyết tâm sắt đá.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt y ánh lên một sự sắc lạnh chưa từng có. Y nhanh chóng tiến lên, tiêu diệt vài ma vật nhỏ đang lảng vảng gần một đống đổ nát, nơi y cảm nhận được sự sống yếu ớt. Từ dưới những mảnh vụn của một ngôi nhà, một Lão Nông với khuôn mặt khắc khổ, da đen sạm, tay chân chai sạn, đang ôm chặt đứa cháu gái nhỏ bé, cả hai run rẩy trong sợ hãi. Đứa cháu gái, một Nữ Tử Ngây Thơ với gương mặt lấm lem nước mắt, thì thầm những tiếng gọi mẹ trong tuyệt vọng.
"Không ai đến... Không ai cứu chúng tôi... Thần tiên đâu cả rồi?" Lão Nông thều thào, giọng nói yếu ớt, ánh mắt vô hồn nhìn về phía Tạ Trần, như thể đã mất hết hy vọng vào cuộc đời. Chiếc nón lá đã rơi mất tự lúc nào, mái tóc bạc phơ rối bù. Y ôm chặt đứa cháu, như muốn bảo vệ chút sinh linh cuối cùng của mình khỏi thế giới tàn khốc này. "Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Cả đời chúng tôi chỉ biết lao động, mong một ngày bình yên... mà sao lại thế này?"
Tạ Trần quỳ xuống, nhìn thẳng vào mắt Lão Nông, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sức trấn an: "Lão trượng, mọi chuyện đã qua. Giờ đây, chỉ cần bảo vệ mạng sống của mình. Chúng tôi sẽ đưa ông và cháu gái đến nơi an toàn." Y nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lão Nông, truyền một luồng linh khí nhỏ để giúp ổn định tinh thần. Y biết, đây không chỉ là sự tàn phá của Ma Chủ, mà còn là một đòn đánh tâm lý tàn độc, nhằm gieo rắc sự tuyệt vọng vào tận xương tủy của nhân gian, phá hủy niềm tin vào thần thánh, vào trật tự, vào bất kỳ điều gì có thể chống đỡ ý chí con người.
"Hắn muốn chúng ta thấy điều này. Muốn gieo rắc sự tuyệt vọng để phá hủy nền tảng của niềm tin," Tạ Trần thì thầm với Lăng Nguyệt, ánh mắt y quét qua những thi thể la liệt, những khuôn mặt phàm nhân đã biến dạng, những ánh mắt vô hồn còn sót lại trong ký ức. Y không chỉ nhìn thấy cái chết, mà còn nhìn thấy sự xói mòn của niềm tin, sự sụp đổ của một kỷ nguyên. Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ hủy diệt, mà còn là một chiến lược gia tàn độc, thao túng tâm lý chúng sinh.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt lạnh lùng và kiên quyết, không còn chút do dự hay hoài nghi. Nàng rút trường kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm sắc lạnh phản chiếu ánh sáng mờ ảo của ma khí. Nàng không dùng kiếm để tấn công, mà dùng linh lực thanh khiết của một tiên tử, tuy đã từ bỏ Thiên Đạo nhưng vẫn giữ được sức mạnh vốn có, để tạo ra một vòng bảo vệ quanh Lão Nông và đứa cháu gái, thanh trừ ma khí đang bám víu lấy họ. Nàng không làm điều này để cứu rỗi Thiên Đạo, mà để bảo vệ những sinh linh yếu ớt, những con người vô tội đang phải chịu đựng thảm kịch này. Đó là một hành động xuất phát từ 'nhân tính' sâu thẳm trong nàng, một lời thề không lời mà nàng đã tự mình lập ra.
Tiểu Cửu nhanh nhẹn chạy đến bên Nữ Tử Ngây Thơ, ôm chặt lấy cô bé đang khóc nức nở, dùng đôi tai cáo mềm mại và chiếc đuôi lông ấm áp của mình để an ủi. "Đừng sợ, có tỷ tỷ ở đây rồi. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi..." Giọng nói non nớt nhưng đầy tình người của Tiểu Cửu vang lên giữa cảnh hoang tàn, như một tia sáng yếu ớt của hy vọng giữa màn đêm đen tối. Liên minh giữa Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, giờ đây, không chỉ là sự hợp tác của những người cùng chí hướng, mà đã trở thành một sợi dây gắn kết của 'nhân tính' và 'quyết tâm' giữa một thế giới đang dần mục nát.
***
Trong lòng Ma Vực Thâm Uyên, nơi không có khái niệm về thời gian hay ánh sáng, vĩnh viễn chìm trong một màu u tối và lạnh lẽo. Không khí nơi đây đặc quánh ma khí, nặng nề đến nghẹt thở, khiến bất kỳ sinh linh nào không thuộc về Ma Tộc cũng khó mà tồn tại. Các kiến trúc đá đen thô kệch, sắc nhọn, như những móng vuốt khổng lồ cào xé bầu trời, vươn cao chót vót. Các hang động tự nhiên được khoét sâu và mở rộng, tạo thành những mê cung đáng sợ. Những tòa tháp gai nhọn chọc thẳng lên trần hang động, và những thành trì được xây dựng từ xương cốt của những sinh vật khổng lồ và đá hắc ám, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa rợn người.
Tiếng gầm gừ ghê rợn của vô số ma vật hòa cùng tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng xương cốt va chạm lạo xạo và tiếng cười khẩy the thé của Ma Tộc, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hỗn loạn và chết chóc. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi thối rữa của xác thịt lan tỏa khắp nơi, ăn sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào, khiến người ta cảm thấy như đang bị nhấn chìm trong một địa ngục trần gian.
Giữa không gian u ám và đầy áp lực đó, Ma Chủ Cửu U ngồi trên ngai vàng cao ngất, được đúc từ xương cốt của vô số sinh linh và ma khí cuồn cuộn. Thân hình hắn cường tráng, cao lớn, toát ra một khí chất tà mị nhưng đầy uy lực. Khuôn mặt góc cạnh của hắn ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt đỏ rực như máu lại sáng rực lên, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn đối với vạn vật. Mái tóc bạc trắng rối bù, toát lên vẻ hoang dã, càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ của hắn. Hắn khoác một chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, như thể ẩn chứa vô vàn bí mật và quyền năng hắc ám.
Dưới chân ngai vàng, Hắc Ma Sứ quỳ gối, thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đôi mắt cũng đỏ rực như máu. Hắn trung thành tuyệt đối với Ma Chủ, và mỗi hành động của hắn đều mang theo sự tàn nhẫn không chút do dự. "Ma Chủ vạn tuế!" Hắc Ma Sứ dập đầu cung kính. "Thành Phong Hoa đã bị san bằng. Chúng sinh hoảng loạn, không còn niềm tin vào Thần Tiên. Kế hoạch của ngài đã thành công mỹ mãn." Giọng hắn khàn đặc, mang theo sự hả hê.
Ma Chủ Cửu U không nói gì, chỉ khẽ nhếch mép nở một nụ cười tàn độc, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ khinh miệt sâu sắc. Hắn không chỉ muốn phá hủy, mà còn muốn chứng minh sự vô dụng của Thiên Đạo, gieo rắc sự tuyệt vọng vào tận xương tủy của nhân gian, mở đường cho một trật tự mới do hắn định đoạt. Hắn biết, một khi niềm tin của con người vào Thiên Đạo sụp đổ, khi họ nhận ra sự yếu kém và thờ ơ của cái gọi là "đấng cứu thế" đó, thì lúc đó, ý chí của họ sẽ suy yếu, và họ sẽ dễ dàng bị thao túng, bị dẫn dắt vào con đường tuyệt vọng mà hắn đã vạch ra. Đó là một kế hoạch thâm sâu, không chỉ nhắm vào thể xác, mà còn nhắm vào linh hồn, vào ý thức hệ.
"Tốt." Giọng Ma Chủ Cửu U khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai, vang vọng khắp không gian u ám, khiến cả Ma Vực như rung chuyển. "Hãy để chúng thấy rõ sự thật. Thiên Đạo yếu kém, tiên môn vô dụng. Kẻ nào còn bám víu vào ảo ảnh đó, kẻ đó sẽ phải chịu đựng nỗi đau lớn hơn." Hắn không chỉ muốn gây chiến, mà còn muốn phá hủy mọi khái niệm về "đúng" và "sai", về "thiện" và "ác" trong tâm trí con người. Hắn muốn thay thế chúng bằng sự hỗn loạn và tuyệt vọng, để rồi từ đó, thiết lập một trật tự mới, một "Đạo" mới của riêng hắn, nơi quyền năng là tất cả, và kẻ yếu chỉ đáng bị nghiền nát.
Ma Chủ Cửu U vẫy tay, một luồng ma khí đen kịt cuộn trào, bao phủ lấy Hắc Ma Sứ. "Chuẩn bị. Đòn tiếp theo sẽ không chỉ là sự hủy diệt vật chất, mà còn là sự nghiền nát ý chí. Ta muốn chúng phải tự mình từ bỏ hy vọng, tự mình cầu xin sự giải thoát từ Ma Vực này. Hãy để Thiên Đạo thấy, nó đã tạo ra một kẻ thù nguy hiểm như thế nào, và cũng hãy để nó thấy, nó sẽ bất lực đến nhường nào khi đối mặt với sự tuyệt vọng của chính những kẻ nó bảo hộ." Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, đầy mưu mô. Hắn không chỉ là một kẻ mạnh bạo, mà còn là một kẻ thâm độc, nhìn thấu được những kẽ hở trong hệ thống của Thiên Đạo và khai thác chúng một cách triệt để.
Trong khi đó, ở Thành Phong Hoa đổ nát, Tạ Trần và các đồng hành của mình, dù đang đứng giữa đống tro tàn và sự tuyệt vọng, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa kiên cường đã bùng lên, một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi. Họ hiểu rằng, Ma Chủ Cửu U không chỉ là một mối đe dọa bên ngoài, mà còn là một hệ quả tất yếu của sự suy yếu của Thiên Đạo. Con đường phía trước, tiến đến Thiên Đạo Tháp, không chỉ là để khám phá bí mật, mà còn là để đối mặt với chân lý, và để định nghĩa lại ý nghĩa của sự sống, của 'nhân tính' trong một kỷ nguyên đang trên bờ vực sụp đổ.
***
Tạ Trần nhìn về phía đường chân trời, nơi Thành Phong Hoa chìm trong bóng tối và ma khí, nơi tiếng khóc than c���a người sống sót và tiếng gầm gừ của ma vật hòa vào nhau, tạo thành một khúc bi ca của sự hủy diệt. Y biết, Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần là phá hủy, mà còn đang thao túng tâm lý và niềm tin của nhân gian, làm suy yếu Thiên Đạo từ bên trong, chuẩn bị cho một 'trật tự' mới do hắn thống trị. Sự yếu kém và bất lực của Thiên Đạo được phơi bày rõ ràng như vậy chắc chắn sẽ buộc Thiên Đạo phải thực hiện những động thái cực đoan hơn để tự cứu, có thể nhắm vào y, Tạ Trần, như một 'dị số' nguy hiểm.
Y quay lại nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn sự đau khổ, nhưng giờ đây đã pha lẫn một sự kiên định không gì lay chuyển. Nàng đang dùng linh lực của mình để giúp đỡ những người sống sót, hành động của nàng không phải vì Thiên Đạo, mà vì chính nhân tính của mình. Y cũng nhìn thấy Tiểu Cửu đang an ủi một đứa trẻ, gương mặt bé nhỏ nhưng đầy lòng trắc ẩn. Tạ Trần biết, Thiên Đạo Tháp sẽ là nơi ẩn chứa những bí mật quan trọng về bản chất của Thiên Đạo và có thể là chìa khóa để y thực hi���n 'nước cờ mạo hiểm' của mình. Liên minh giữa y, Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu đã trở nên vững chắc hơn bao giờ hết, chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn phía trước.
"Chúng ta không thể ở lại đây lâu," Tạ Trần trầm giọng, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. "Nơi đây đã trở thành một ổ ma khí. Chúng ta cần phải tiến về Thiên Đạo Tháp, càng nhanh càng tốt."
Lăng Nguyệt gật đầu không chút do dự. "Ta đã sẵn sàng, Tạ Trần công tử. Để bảo vệ những gì còn sót lại của nhân gian, ta sẽ không lùi bước." Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm, biểu tượng cũ của Thiên Đạo giờ đây là lời thề cho một con đường mới.
Tiểu Cửu lau nước mắt cho đứa trẻ, rồi quay sang nhìn Tạ Trần, đôi mắt trong veo nhưng đầy quả quyết. "Tạ Trần ca đi đâu, Tiểu Cửu đi đó!"
Cả ba người, một thư sinh nhìn thấu nhân tâm, một tiên tử đã từ bỏ chấp niệm, và một tiểu hồ ly ngây thơ nhưng đầy nghĩa khí, đã tìm thấy một điểm chung giữa biển cả hỗn loạn: đó là sự trân trọng 'nhân tính' và ý chí muốn bảo vệ nó. Họ không còn cô ��ộc. Dù con đường phía trước là núi đao biển lửa, dù sẽ phải đối mặt với sự phản ứng dữ dội từ Thiên Đạo và sự quan sát đầy mưu mô của Ma Chủ Cửu U, họ vẫn sẽ tiến lên. Bởi lẽ, họ đang chiến đấu cho một điều còn lớn lao hơn cả Thiên Đạo: đó là "nhân gian" và "nhân tính" - một kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người không bị đánh đổi để thành tiên.
Giữa màn đêm đen kịt và cảnh hoang tàn, một tia hy vọng mong manh bùng cháy, định hướng cho hành trình của ba con người, hướng về Thiên Đạo Tháp, nơi chân lý bị lãng quên đang chờ được đánh thức.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.