Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 283: Niềm Tin Vỡ Nát: Giữa Tro Tàn Của Một Thành Trì

Trăng đã lặn, sương xuống dày đặc, bao phủ cả Thành Vô Song trong một màn bạc mờ ảo. Trong căn phòng riêng tại Khách Điếm Lạc Thần, Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu đã đưa ra một quyết định táo bạo, một bước đi mạo hiểm có thể thay đổi vận mệnh của cả Thập Phương Nhân Gian. Họ sẽ không chiến đấu theo cách thông thường, mà sẽ trực tiếp đối đầu với bản chất của Thiên Đạo và Ma Vực, bằng chính "nhân tính" và "chân lý phàm trần" mà họ muốn bảo vệ.

Tạ Trần nhìn ra bầu tr��i mờ sương, nơi những vì sao cuối cùng đang dần tắt. Y biết rằng, phía trước là vô vàn hiểm nguy, là sự phản ứng dữ dội từ Thiên Đạo, là sự quan sát đầy mưu mô của Ma Chủ. Nhưng y không hối hận. Bởi vì, cuộc chiến thực sự, giờ đây, không còn là giữa tiên và ma, mà là giữa niềm tin và sự nghi ngờ, giữa nhân tính và những chấp niệm mù quáng. Và y, Tạ Trần, một phàm nhân không tu tiên, đã sẵn sàng để trở thành điểm neo, để định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại. Con đường đến Thiên Đạo Tháp, nơi quyền năng của Thiên Đạo hiển hiện, cũng sẽ là nơi mà ý nghĩa của "phàm trần" và "tu tiên" được định đoạt lại. Những bí mật sâu xa về Thiên Đạo và bản chất của tu tiên sắp được hé lộ, và Tạ Trần cùng những người đồng hành của y sẽ là những người đầu tiên chạm vào chúng.

***

Khi tia nắng đầu tiên của ngày mới còn chưa kịp xé tan màn sương mù mịt, Tạ Trần cùng Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu đã rời khỏi Thành Vô Song, hướng về phía tây, nơi ẩn hiện Phế Tích Cổ Thành. Họ không cưỡi mây đạp gió như các tu s�� khác, mà lặng lẽ đi bộ, mỗi bước chân in hằn trên lớp đất đá lạnh lẽo, như thể muốn cảm nhận rõ rệt từng thớ thịt của nhân gian đang hấp hối.

Ngày dần trôi, sắc chiều ngả vàng lên những rặng núi xa xăm, nhuộm đỏ cả một khoảng trời mênh mông. Gió lớn bắt đầu nổi lên, cuốn theo những đám bụi đỏ quạch từ vùng đất khô cằn, tạo thành một bức màn mờ ảo, u ám. Thị Trấn An Bình, một cái tên nghe sao mà bình yên đến lạ, giờ đây hiện ra trước mắt họ chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, một vết sẹo nhức nhối trên da thịt Thập Phương Nhân Gian.

Khói vẫn còn nghi ngút từ những căn nhà bị đốt cháy, bốc lên từng cột xám xịt rồi tan vào không trung đầy bụi. Mùi khói, mùi tro tàn, mùi máu tanh và tử khí nồng nặc quyện vào nhau, xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta phải nín thở. Kiến trúc của thị trấn, vốn là những ngôi nhà gạch đá đơn sơ, mái ngói đỏ tươi, giờ đây chỉ còn là những bức tường đổ vỡ, những khung gỗ cháy dở, xiêu vẹo như những bộ xương khô khốc đang than khóc trước sự nghiệt ngã của số phận. Trên mặt đất, gạch ngói vỡ vụn, đồ đạc văng tứ tung, lẫn lộn với những vệt đen của lửa và máu. Ma khí đen kịt bao trùm lấy thị trấn, không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt, tựa hồ có vô số linh hồn oan khuất đang gào thét không ngừng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y, đôi mắt phượng sắc bén chứa đựng sự uy nghiêm, giờ phút này lại hiện rõ sự kinh hoàng. Nàng quen với những trận chiến của tu sĩ, quen với những cảnh tượng tàn khốc nơi chiến trường tu đạo, nơi sức mạnh quyết định tất cả. Nhưng đây là lần đầu nàng chứng kiến sự tàn phá vô nhân tính đến mức độ này, nhắm vào những phàm nhân vô tội, những kẻ yếu ớt không chút sức chống cự. Xác người nằm la liệt khắp nơi, trên đường cái, trong sân nhà, dưới những gốc cây cổ thụ cháy đen. Nhiều thi thể còn chưa kịp nguội lạnh, biểu cảm kinh hoàng, đau đớn vẫn còn đọng lại trên khuôn mặt, như một lời tố cáo câm lặng. Có một lão nông, da đen sạm, tay chân chai sạn, vẫn còn nắm chặt chiếc nón lá đã cháy sém, đôi mắt trừng trừng nhìn lên bầu trời như muốn hỏi tội. Bên cạnh ông là một đứa trẻ, khuôn mặt non nớt vẫn còn in hằn vết nước mắt, đôi tay bé xíu ôm chặt một con thú nhồi bông.

“Đây… đây là…” Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nói trong trẻo thường ngày nay khàn đặc, yếu ớt. Nàng gần như không thể tin vào mắt mình. Liên minh các tông môn, Thiên Đạo mà nàng từng tin tưởng tuyệt đối, ở đâu? Tại sao không có một tia linh quang nào, không một bóng dáng tiên nhân nào xuất hiện để cứu giúp những sinh linh vô tội này? Chỉ có ma khí cuồn cuộn, như một tấm màn tang bao phủ cả thị trấn.

Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, vẫn giữ một vẻ trầm tĩnh đáng sợ. Y không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Mỗi chi tiết tàn khốc đập vào mắt y đều được thu nạp, phân tích. Y biết, đây không phải là một cuộc tấn công ngẫu nhiên. Đây là một nước cờ được tính toán kỹ lưỡng của Ma Chủ Cửu U, nhằm gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ, nhằm phá vỡ niềm tin cuối cùng của nhân gian vào cái gọi là "Thiên Đạo bảo hộ".

Tiểu Cửu, xinh đẹp, đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, giờ đây cũng rũ xuống, ánh mắt phẫn nộ và đau xót. Nàng ôm chặt lấy tay Lăng Nguyệt, như muốn truyền hơi ấm và sự đồng cảm. "Quá tàn nhẫn... lũ ma vật này... chúng không có nhân tính!" Nàng nghiến răng, đôi mắt hồ ly ánh lên lửa giận. "Thiên Đạo ở đâu? Các tiên nhân ở đâu? Họ lại để mặc phàm nhân chịu khổ sao?"

Lăng Nguyệt không đáp. Nàng bước từng bước nặng nề giữa đống đổ nát, xuyên qua làn khói bụi mù mịt, như một linh hồn lạc lối. Mùi máu tanh và tử khí vây lấy nàng, mỗi bước đi đều giẫm lên những mảnh vỡ của một cuộc đời, một niềm hy vọng. Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về sự thờ ơ của Thiên Đạo, về việc tu sĩ "mất người" khi đạt đến cảnh giới cao. Nàng từng phản bác, từng cho rằng Tạ Trần quá bi quan, quá cực đoan. Nhưng giờ đây, trước cảnh tượng này, tất cả những lý lẽ vững chắc trong đầu nàng đều sụp đổ.

"Chẳng phải... Thiên Đạo vẫn luôn bảo hộ chúng sinh sao?" Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nói lạc hẳn đi, giống như đang tự hỏi chính mình hơn là hỏi Tạ Trần. Nàng đã dành cả đời để tu luyện, để củng cố niềm tin vào chính nghĩa, vào trật tự của vũ trụ. Nàng tin rằng có một sức mạnh tối cao đang điều hành mọi thứ, rằng tu tiên là con đường để đạt đến sự hoàn mỹ, để bảo vệ nhân gian. Nhưng khung cảnh trước mắt đã vả vào mặt nàng một sự thật phũ phàng, tàn khốc. Thiên Đạo, thứ mà nàng tôn thờ, đã hoàn toàn vắng mặt.

Tạ Trần vẫn trầm mặc, nhưng ánh mắt y đã chuyển sang nhìn Lăng Nguyệt. Y hiểu, đây là thời khắc quan trọng nhất trong hành trình của nàng. Niềm tin, một khi đã lung lay, rất khó để vực dậy. Và khi nó tan vỡ, những gì còn lại sẽ là một mảnh đất khô cằn, chờ đợi một hạt giống mới được gieo trồng.

"Thiên Đạo... không bảo hộ ai cả, Lăng Nguyệt." Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng lại vang vọng trong không gian hoang tàn, như một lời phán quyết. "Nó chỉ bảo hộ s�� tồn tại của chính nó, bảo hộ cái trật tự mà nó đã thiết lập. Khi trật tự đó bị đe dọa, nó sẽ tìm cách vá víu, nhưng không phải vì tình yêu thương chúng sinh, mà vì sự duy trì của bản thân."

Lời nói của Tạ Trần như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào vết thương lòng của Lăng Nguyệt. Nàng cảm thấy đau đớn, không chỉ vì những sinh linh đã ngã xuống, mà còn vì sự sụp đổ của cả một hệ thống niềm tin mà nàng đã xây dựng bao năm tháng. Bầu trời chiều tà càng lúc càng tối sầm, những đám mây đen vần vũ kéo đến, như báo hiệu một cơn bão lớn trong lòng nàng. Gió rít qua những khung cửa sổ trống hoác, mang theo tiếng than khóc của những linh hồn, hay chỉ là tiếng vọng của nỗi tuyệt vọng trong chính tâm hồn Lăng Nguyệt? Nàng không biết nữa. Nàng chỉ biết rằng, thứ mà nàng từng coi là chân lý, giờ đây chỉ còn là một đống tro tàn.

***

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt tái nhợt và đôi mắt thất thần, bước đi vô định giữa đống đổ nát. Ánh sáng vàng vọt cuối cùng của buổi chiều cũng đã tắt, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Những vì sao lấp lánh trên cao dường như cũng trở nên xa vời, lạnh lẽo, không thể chiếu rọi vào nỗi đau đang giày vò nàng. Thị trấn An Bình, chìm trong bóng tối, càng trở nên ma mị và đáng sợ. Những tiếng rên rỉ yếu ớt của những người còn sống sót, bị vùi lấp dưới đống đổ nát, thỉnh thoảng vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng đáng sợ, rồi lại chìm vào im lặng.

Nàng quỳ sụp xuống bên một thi thể phàm nhân, một nữ tử ngây thơ với đôi mắt mở trừng trừng, trân trối nhìn lên khoảng không vô định. Khuôn mặt nàng còn rất trẻ, xinh đẹp, trong sáng, mặc một bộ y phục giản dị đã cháy sém. Bàn tay nhỏ bé, gầy guộc vẫn còn nắm chặt một món đồ chơi bằng gỗ, một chú chim nhỏ được đẽo gọt thô sơ, nay cũng đã nhuốm máu và tro bụi. Lăng Nguyệt chạm vào thi thể lạnh ngắt ấy, cảm nhận sự sống đã bị rút cạn một cách tàn nhẫn, không một chút dấu vết của sự kháng cự. Nàng cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của đêm khuya, mà vì cái lạnh lẽo của cái chết vô nghĩa, cái lạnh lẽo c���a sự thờ ơ từ cõi trên.

Ánh mắt nàng đảo quanh, tìm kiếm một dấu hiệu của sự trợ giúp, một tia linh quang của tiên nhân, một dấu vết của pháp thuật chính đạo, nhưng chỉ có ma khí cuồn cuộn như sóng dữ vây lấy nàng. Ma khí đó không chỉ là năng lượng tà ác, mà còn là một tấm màn vô hình, che khuất mọi hy vọng, mọi ánh sáng. Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của nàng, vốn luôn tỏa ra ánh sáng bạc dịu mát, giờ dường như cũng mất đi ánh sáng, chỉ còn là một vật trang sức vô tri, bất lực.

Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về sự yếu kém của Thiên Đạo, về việc tu sĩ "mất người" khi họ chỉ mãi chạy theo sức mạnh và sự bất tử. Nàng từng cho rằng đó là những lời lẽ ngông cuồng, đại nghịch bất đạo. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến tận mắt sự tàn phá này, và sự vắng bóng hoàn toàn của những người mà nàng từng tin là sẽ bảo vệ nhân gian, mọi lý lẽ trong nàng đều sụp đổ.

Nước mắt bắt đầu rơi lã chã, không phải vì sợ hãi, không phải vì sự yếu đuối cá nhân, mà vì sự tan vỡ của niềm tin sâu sắc nhất trong nàng. Đó là những giọt nước mắt của sự thất vọng tột cùng, của nỗi đau khôn tả khi nhận ra rằng thế giới mà nàng tin tưởng, những giá trị mà nàng theo đuổi, tất cả đều chỉ là một ảo ảnh. Nàng đã sống trong một giấc mộng, một giấc mộng đẹp đẽ nhưng phù phiếm, và giờ đây, giấc mộng ấy đã bị Ma Vực xé nát thành từng mảnh vụn.

Một cơn đau nhói quặn thắt trong lồng ngực nàng. Nàng cảm thấy như có một bức tường vô hình nào đó trong tâm hồn mình vừa sụp đổ hoàn toàn. Đó là bức tường của niềm tin, của lý tưởng, của những đạo lý tiên gia mà nàng đã khắc cốt ghi tâm. Nó sụp đổ, để lại một khoảng trống rỗng to lớn, một hố sâu thăm thẳm không đáy.

Tiểu Cửu đứng cạnh nàng, đôi mắt hồ ly cũng đỏ hoe. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai Lăng Nguyệt, khẽ siết chặt, như muốn truyền cho nàng một chút hơi ấm, một chút sức mạnh. Tiểu Cửu, vốn là một yêu tộc, cũng từng chứng kiến nhiều cảnh tàn khốc, nhưng cảnh tượng này vẫn khiến nàng không kh��i run rẩy. Lũ ma vật không phân biệt tiên hay phàm, không tha bất cứ sinh linh nào, và sự tàn bạo của chúng vượt xa mọi tưởng tượng. "Không ai... không ai đến cứu họ sao?" Tiểu Cửu thì thầm, giọng nói nghẹn ngào, đầy uất hận. "Thiên Đạo... là cái gì chứ? Nó chẳng làm gì cả!"

Tạ Trần, vẫn đứng cách đó không xa, vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm của y lại ánh lên một nỗi buồn khó tả. Y không cần nói, vì y biết Lăng Nguyệt đã nhìn thấy tất cả. Y đã cố gắng cảnh báo nàng từ lâu, rằng con đường tu tiên không phải lúc nào cũng dẫn đến chân lý, rằng Thiên Đạo không phải là đấng cứu thế. Nhưng chỉ khi chứng kiến bằng chính đôi mắt mình, cảm nhận bằng chính trái tim mình, người ta mới thực sự thức tỉnh. Y không muốn nàng đau khổ, nhưng đây là một phần không thể tránh khỏi của quá trình "phá cục", của quá trình nhìn thấu bản chất thật sự của thế giới này.

Lăng Nguyệt từ từ ngẩng đầu lên, mái tóc đen nhánh rũ xuống, che đi một phần khuôn mặt. Đôi mắt phượng của nàng, vốn dĩ luôn sắc bén và lạnh lùng, giờ đây lại ngập tràn nước mắt, nhưng sâu thẳm bên trong, có một tia lửa mới đang nhen nhóm. Tia lửa ấy không phải của sự giận dữ hay thù hận thông thường, mà là của sự giác ngộ, của một quyết tâm mới vừa được hình thành từ đống tro tàn của niềm tin cũ. Nàng đã nhìn thấy sự thật trần trụi nhất: Thiên Đạo không cứu rỗi, và Ma Vực thì hủy diệt. Giữa hai thái cực đó, nhân gian đang phải chịu đựng, và những người như nàng, những người từng mang danh "tiên nhân", lại đứng nhìn trong bất lực. Nàng đã "mất người" theo một cách đau đớn nhất, mất đi ảo tưởng về một thế giới công bằng, về một Thiên Đạo chí công vô tư.

Gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh cắt da thịt và mùi tử khí nồng nặc. Trên nền trời u ám, không một vì sao, không một ánh trăng. Chỉ có bóng tối và sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy Thị Trấn An Bình, như một nấm mồ khổng lồ chôn vùi không chỉ những sinh linh đã chết, mà còn cả những niềm tin đã vỡ nát.

***

Cùng lúc đó, tại Ma Vực Thâm Uyên, một nơi mà ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới, chỉ có bóng tối vĩnh cửu và nhiệt độ cực thấp, Ma Chủ Cửu U đang ngồi trên ngai vàng đen kịt. Chiếc ngai được tạo thành từ vô số xương cốt của những sinh vật cổ xưa, toát ra một thứ khí tức tà mị nhưng đầy uy lực. Thân hình cường tráng, cao lớn của Ma Chủ, cùng với khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt đỏ rực như máu, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn, khiến hắn trông càng thêm đáng sợ. Mái tóc bạc trắng rối bù, toát lên vẻ hoang dã, và chiếc áo choàng đen rộng thùng thình mà hắn khoác, dường như ẩn chứa những bí ẩn đáng sợ nhất của vũ trụ.

Hắc Ma Sứ, thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đôi mắt đỏ rực, đứng cúi đầu bên dưới ngai vàng. Hắn mặc áo giáp đen, mang theo một cây trường thương lớn, mũi thương vẫn còn vương vãi những vết máu khô. Hắn vừa trở về từ Thị Trấn An Bình, và đang báo cáo lại tình hình cho chủ nhân.

"Tâu Ma Chủ, Thị Trấn An Bình đã bị san bằng hoàn toàn. Không một sinh linh phàm nhân nào sống sót. Ma khí đã bao trùm toàn bộ khu vực, và chúng ta đã gieo rắc nỗi kinh hoàng t���t độ." Giọng nói của Hắc Ma Sứ thô bạo, lạnh lùng, không chút cảm xúc, như đang kể về một việc vặt vãnh. "Các tông môn chính đạo vẫn im hơi lặng tiếng. Có vẻ như chúng vẫn đang bận rộn với những cuộc tranh giành nội bộ, hoặc đơn giản là không thèm quan tâm đến những kẻ phàm nhân thấp kém."

Ma Chủ Cửu U không hề biểu lộ cảm xúc. Đôi mắt đỏ rực của hắn chỉ khẽ nheo lại, một nụ cười nhếch mép tàn độc nở trên môi. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Mọi chi tiết trong lời báo cáo của Hắc Ma Sứ đều đúng như hắn dự đoán, đúng như kế hoạch đã định. Hắn không chỉ muốn phá hủy, không chỉ muốn tiêu diệt, mà còn muốn gieo rắc nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng vào tận xương tủy nhân gian, để chúng nhận ra "Thiên Đạo" mà chúng tôn thờ đã hoàn toàn bất lực, đã bỏ rơi chúng.

"Tốt." Ma Chủ Cửu U cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai. "Thiên Đạo luôn tự cho mình là kẻ bảo hộ chúng sinh, là chân lý tối cao. Nhưng xem ra, cái chân lý đó đã mục nát đến tận xương tủy rồi." H���n khẽ nhếch mép, một tia hứng thú thoáng qua trong đôi mắt đỏ rực. "Hãy để cho nỗi tuyệt vọng nuốt chửng chúng. Hãy để cho chúng nhận ra rằng, khi không còn hy vọng, không còn nơi nương tựa, chúng sẽ tự động quay sang tìm kiếm một sức mạnh mới, một trật tự mới."

Hắc Ma Sứ không dám ngẩng đầu lên. Hắn không thể hiểu hết được suy nghĩ thâm sâu của Ma Chủ, nhưng hắn biết rằng Ma Chủ luôn có lý do của riêng mình. "Sức mạnh là tất cả! Kẻ yếu chỉ đáng bị nghiền nát!" Hắn lặp lại câu nói quen thuộc của mình, như một lời khẳng định cho triết lý của Ma Vực.

Ma Chủ Cửu U cười khẩy, một tiếng cười lạnh lẽo vang vọng khắp đại điện Ma Vực, khiến những con ma vật gần đó phải rùng mình. "Không sai. Sức mạnh là tất cả. Nhưng sức mạnh không chỉ nằm ở việc tiêu diệt, mà còn nằm ở việc thao túng tâm trí, ở việc bẻ gãy ý chí. Khi một người đã hoàn toàn tuyệt vọng, họ sẽ dễ dàng chấp nhận bất kỳ điều gì, bất kỳ ai có thể trao cho họ một tia hy vọng, dù là giả dối."

Hắn nhắm mắt lại, như đang cảm nhận được làn sóng tuyệt vọng đang lan tỏa khắp nhân gian từ Thị Trấn An Bình. Đó là thứ linh khí âm u, thứ năng lượng tiêu cực mà Ma Vực có thể hấp thụ và chuyển hóa thành sức mạnh. Ma Chủ Cửu U không vội vàng. Hắn biết, mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Sự sụp đổ của Thiên Đạo không phải là một quá trình diễn ra trong một sớm một chiều. Nó cần được đẩy nhanh, cần được thúc đẩy bởi sự hỗn loạn, bởi nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của nhân gian.

Hắn cũng cảm nhận được một luồng "nhân quả vận mệnh" đang có những biến động nhỏ. Cái "biến số" mang tên Tạ Trần đang di chuyển, và giờ phút này, hắn chắc chắn rằng hắn đã thành công trong việc đẩy Lăng Nguyệt Tiên Tử, một trong những trụ cột của tiên môn, đến bờ vực của sự nghi ngờ. Điều này nằm trong dự liệu của hắn. Mỗi một mảnh vỡ trong niềm tin của Lăng Nguyệt đều là một lợi thế cho Ma Vực, là một vết nứt trên tấm khiên bảo vệ của Thiên Đạo.

"Tiếp tục theo dõi động thái của Tạ Trần và những kẻ đồng hành của hắn." Ma Chủ Cửu U ra lệnh, giọng nói đầy thâm ý. "Hắn là một con cờ thú vị. Hãy để hắn tiếp tục khuấy động ván cờ này. Hắn càng khuấy động, càng tạo ra sự hỗn loạn, thì chúng ta càng có nhiều cơ hội để thiết lập trật tự mới." Hắn tin rằng, kế hoạch của Tạ Trần nhằm "đánh thức chân lý bị lãng quên" tại Thiên Đạo Tháp, dù có mục đích gì đi chăng nữa, cũng sẽ tạo ra một làn sóng chấn động, một cơ hội vàng cho Ma Vực. Hắn đang chờ đợi, chờ đợi thời điểm chín muồi để ra tay, để biến mọi nỗ lực của kẻ khác thành công cụ phục vụ cho mục đích cuối cùng của mình: hủy diệt và tái sinh, thiết lập một trật tự mới, nơi hắn là chủ tể.

***

Đêm khuya, sương đêm bắt đầu xuống dày đặc, bao phủ Phế Tích Cổ Thành trong một màn trắng mờ ảo, càng khiến khung cảnh hoang tàn thêm phần huyền ảo và u tịch. Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau cơn đau khổ và phẫn nộ tột cùng, từ từ đứng dậy. Đôi mắt nàng vẫn còn đỏ hoe vì nước mắt, nhưng ánh nhìn không còn sự hoài nghi hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là một sự kiên định mới, một quyết tâm lạnh l��o nhưng mãnh liệt. Nàng đã khóc cạn nước mắt, đã trút bỏ mọi ảo tưởng, và giờ đây, nàng đã sẵn sàng đối mặt với sự thật trần trụi của thế giới.

Nàng quay đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt không còn sự cao ngạo của một tiên tử đối với phàm nhân, không còn sự ngờ vực về những lời y nói. Thay vào đó là một sự tin tưởng tuyệt đối, một sự giao phó hoàn toàn. Lời nói của Tạ Trần về Thiên Đạo, về tu sĩ "mất người", giờ đây đã trở thành chân lý không thể chối cãi. Nàng đã nhìn thấy, đã cảm nhận được điều đó bằng chính xương thịt và tâm hồn mình.

"Tạ Trần công tử..." Giọng nói của nàng vẫn còn hơi khàn, nhưng đã trở nên vững vàng hơn rất nhiều. "Ta... ta đã sai. Tất cả những gì ta từng tin tưởng... đều là giả dối." Nàng khẽ siết chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay, như muốn kìm nén sự đau đớn còn sót lại. "Thiên Đạo... nó đã bỏ rơi chúng sinh. Các tông môn... chúng cũng đã quên mất sứ mệnh của mình. Vậy thì, con đường tu tiên mà ta theo đuổi bấy lâu... rốt cuộc là vì cái gì?"

Tạ Trần, v��i vẻ mặt trầm tĩnh, không một chút biểu cảm "ta đã nói rồi mà", tiến lại gần nàng. Y vẫn giữ khoảng cách vừa phải, đủ để tôn trọng không gian riêng tư của nàng, nhưng cũng đủ để thể hiện sự quan tâm. Y biết, đây là thời khắc nàng cần một điểm tựa vững chắc, một lời khẳng định cho con đường mới.

"Con đường tu tiên, từ khởi thủy, có lẽ là vì để tìm kiếm sự trường sinh, để vượt thoát khỏi khổ đau của nhân gian." Tạ Trần chậm rãi nói, giọng nói trầm ấm của y như xoa dịu không khí nặng nề. "Nhưng khi 'trường sinh' trở thành 'bất tử', khi 'vượt thoát' trở thành 'thờ ơ', thì nó đã đi lạc lối. Thiên Đạo suy yếu, Lăng Nguyệt, không phải vì nó già cỗi, mà vì nó đã đánh mất đi cái 'nhân tính' cốt lõi. Nó chỉ là một cỗ máy khổng lồ, vận hành theo những quy tắc khô khan, không cảm xúc."

Y nhìn về phía những ngôi nhà cháy đen, nơi ma khí vẫn còn lẩn khuất. "Ma Vực trỗi dậy, không chỉ vì Ma Chủ Cửu U mạnh mẽ, mà còn vì Thiên Đạo đã tạo ra một khoảng trống quá lớn. Khi trật tự không còn ý nghĩa, khi công lý không còn hiện hữu, thì hỗn loạn sẽ lên ngôi. Và hỗn loạn, đối với Ma Chủ, chính là cơ hội để hắn thiết lập một trật tự mới, một trật tự nơi hắn là chủ tể."

Tiểu Cửu đứng cạnh, đôi tai cáo khẽ vểnh lên, lắng nghe từng lời Tạ Trần nói. Nàng cảm nhận được sự thay đổi lớn lao trong Lăng Nguyệt, một sự trưởng thành đau đớn nhưng cần thiết. Nàng biết, từ giờ trở đi, Lăng Nguyệt sẽ không còn là tiên tử lạnh lùng, xa cách ngày trước nữa. Nàng sẽ là một chiến hữu, một người đồng hành thực sự.

"Vậy thì..." Lăng Nguyệt hít một hơi thật sâu, ánh mắt nàng xuyên qua màn sương, nhìn thẳng vào Tạ Trần. "Cái 'nước cờ mạo hiểm' mà công tử đã chọn... nó là gì? Làm thế nào chúng ta có thể phá vỡ cái vòng lặp 'ma đạo sinh thiên đạo, thiên đạo dưỡng ma đạo' này?"

Tạ Trần gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Nụ cười ấy không phải của sự đắc thắng, mà là của sự thấu hiểu và sẻ chia. "Nước cờ đó, chính là 'đánh thức chân lý bị lãng quên' tại Thiên Đạo Tháp. Thiên Đạo Tháp, nơi quyền năng của Thiên Đạo hiển hiện, cũng là nơi lưu giữ những bí mật sâu xa nhất về bản chất của tu tiên, về khởi nguyên của Thập Phương Nhân Gian. Chúng ta sẽ đến đó, không phải để chống lại Thiên Đạo, mà là để buộc nó phải đối mặt với chính bản chất của mình. Để cho nó thấy, phàm nhân không phải là những con cừu non chờ đợi bị bảo hộ hay bị tàn sát. Phàm nhân, bằng chính 'nhân tính' của mình, có thể định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại."

Y đưa mắt nhìn Lăng Nguyệt, rồi sang Tiểu Cửu. "Con đường này sẽ vô cùng nguy hiểm. Chúng ta sẽ đối mặt với sự phản ứng dữ dội từ Thiên Đạo, với sự quan sát đầy mưu mô của Ma Chủ. Nhưng đây là con đường duy nhất để chúng ta có thể bảo vệ 'nhân gian' theo đúng nghĩa của nó. Để chúng ta có thể 'sống một đời bình thường', không bị ràng buộc bởi những chấp niệm thành tiên hay nỗi sợ hãi ma quỷ."

Lăng Nguyệt không chút do dự. Nàng đã nhìn thấy cái giá của sự thờ ơ, cái giá của những lý tưởng mục nát. Nàng đã mất mát quá nhiều, và giờ đây, nàng không còn gì để mất nữa, ngoài những chấp niệm cũ kỹ. "Ta sẽ đi cùng công tử." Nàng nói, giọng nói kiên định, dứt khoát. "Dù là lên núi đao, xuống biển lửa, ta cũng sẽ không lùi bước. Niềm tin của ta đã vỡ nát, nhưng giờ đây, ta sẽ tự tay xây dựng một niềm tin mới, một chân lý mới."

Tiểu Cửu cũng gật đầu lia lịa, đôi tai cáo vẫy vẫy. "Đúng vậy! Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nhưng ta biết điều gì là đúng, điều gì là sai. Kẻ ác phải bị trừng trị, và người tốt phải được bảo vệ! Đi đâu thì đi, ta sẽ đi cùng Tạ Trần công tử và Lăng Nguyệt tỷ tỷ!"

Tạ Trần nhìn hai người đồng hành, một tiên tử đã từ bỏ chấp niệm, một tiểu hồ ly ngây thơ nhưng đầy nghĩa khí. Y biết rằng, với họ bên cạnh, con đường phía trước, dù gian nan đến mấy, cũng sẽ không cô độc. Niềm tin mới của Lăng Nguyệt, sự kiên định của Tạ Trần, và sự chân thành của Tiểu Cửu, tất cả sẽ hòa quyện, tạo thành một sức mạnh tiềm ẩn, một điểm neo nhân quả vững chắc giữa dòng xoáy hỗn loạn của Thập Phương Nhân Gian.

Tr���i đã về khuya, sương đêm càng lúc càng dày đặc. Phía xa, Thành Vô Song đã chìm vào màn đêm, không còn nhìn thấy. Phía trước, Thiên Đạo Tháp, nơi quyền năng của Thiên Đạo hiển hiện, đang chờ đợi họ. Nơi đó, những bí mật sâu xa về Thiên Đạo và bản chất của tu tiên sắp được hé lộ, và Tạ Trần cùng những người đồng hành của y sẽ là những người đầu tiên chạm vào chúng. Và có lẽ, cũng là những người đầu tiên dám định nghĩa lại ý nghĩa của "phàm trần" và "tu tiên" trong một kỷ nguyên mới, nơi mà Thiên Đạo có thể sẽ sụp đổ, và tiên môn không còn.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free