Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1445: Thiên Biến Bất Thường: Nỗi Lo Mùa Màng Và Ánh Nhìn Của Kỷ Nguyên Mới

Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng lụi tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẫm, như những viên kim cương được rải lên tấm vải nhung. Tạ Trần khẽ khép quyển cổ thư lại, đặt nó lên bàn. Hắn nhìn ra ngoài, nơi bầu trời đêm bao la, và cảm thấy một sự bình yên sâu sắc. Hắn biết rằng, những hạt mầm của triết lý 'Nhân Đạo' mà hắn đã gieo, đang dần nảy nở và phát triển. Sự kiên trì và thái độ khiêm tốn của Kiệt trong việc học hỏi và cống hiến cho cộng đồng báo hiệu anh sẽ trở thành một trụ cột vững chắc của kỷ nguyên 'Nhân Đạo', một tấm gương về giá trị của lao động chân chính và sự vô vị. Những hành động nhỏ, vô vị như của Kiệt là nền tảng vững chắc và cần thiết cho sự phát triển của kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu', cho thấy triết lý 'Nhân Đạo' không phải là lý thuyết suông mà được thể hiện qua từng hành động đời thường.

Sự quan sát và mãn nguyện của Tạ Trần cho thấy hắn đang theo dõi sự nảy mầm và phát triển của triết lý mà hắn đã gieo, củng cố vai trò của hắn là người 'neo' cho kỷ nguyên mới. "Sự luân hồi của vạn vật là thế," Tạ Trần thì thầm, "các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng sức mạnh, mà bằng chính cái tâm chân thật của mình." Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu làn gió đêm mát lành, mang theo mùi đất và mùi hương của cuộc sống. Hắn tin rằng, một kỷ nguyên mới đang thực sự đến, không phải bằng những biến động long trời lở đất, mà bằng sự thay đổi nhỏ bé, bình dị trong lòng mỗi con người. Và Kiệt, người thợ rèn từng khao khát danh vọng, nay đã tìm thấy niềm vui trong việc từ bỏ nó, chính là một trong những cột mốc đầu tiên, vững chắc nhất của kỷ nguyên ấy.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ gỗ mục, rọi vào quán sách nhỏ của Tạ Trần, nhuộm vàng từng trang giấy cũ kỹ và lớp bụi mỏng trên kệ. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa, cùng tiếng gà gáy eo óc từ những mái nhà lân cận, vẽ nên một bức tranh thanh bình quen thuộc của Thị Trấn An Bình. Mùi đất ẩm sau cơn sương đêm, lẫn với hương hoa dại và khói bếp lờ mờ, tràn vào không gian, mang theo hơi thở của một cuộc sống bình dị. Tuy nhiên, Tạ Trần, với đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư thường trực, lại cảm thấy một điều gì đó bất thường.

Hắn ngồi bên bàn đọc sách, quyển kinh điển cổ xưa mở ra trước mặt, nhưng tâm trí lại không thể nào an tĩnh. Tia nắng ban mai hôm nay, thay vì dịu nhẹ mơn man, lại có phần gay gắt đến lạ lùng, như một lưỡi dao vô hình đang xé toạc không khí. Không khí trong quán, dù vẫn còn chút se lạnh của buổi sớm, lại mang theo một cảm giác oi nồng, khó chịu, như thể một luồng nhiệt vô hình đang âm thầm lan tỏa. Tạ Trần khẽ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Bầu trời vốn nên trong xanh tĩnh lặng, nay lại lơ lửng vài vệt mây trắng mỏng, kéo dài một cách kỳ lạ, trông không hề tự nhiên. Chúng như những sợi tơ bị giằng xé, vô định, không hề giống điềm báo của một ngày nắng đẹp.

Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt thông minh, đang cẩn thận sắp xếp lại những chồng sách cũ trên kệ. Cậu bé cũng cảm nhận được sự khác lạ trong không khí. Làn da non nớt của cậu bé dường như nhạy cảm hơn với sự thay đổi của tiết trời. Cậu khẽ vuốt mồ hôi lấm tấm trên trán, dù mới chỉ là buổi sáng sớm.

"Tiểu An, con có thấy hôm nay trời có gì lạ không?" Giọng Tạ Trần trầm ấm, vang lên giữa không gian tĩnh mịch của quán sách, mang theo một chút suy tư, như thể hắn không chỉ hỏi Tiểu An mà còn tự vấn chính mình. "Nắng gắt thế này, không phải là điềm lành."

Tiểu An ngẩng đầu, đôi mắt to tròn nhìn về phía tiên sinh. "Dạ thưa tiên sinh, con cũng thấy vậy ạ. Mấy hôm nay trời nóng nực lạ thường, cây cối ngoài kia cũng có vẻ héo úa cả rồi." Cậu bé chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi vài chiếc lá non trên cây phong lữ đã bắt đầu ngả màu vàng úa, dù chưa đến mùa thu. "Con cảm giác không khí cứ đặc quánh lại, khó thở hơn mọi ngày."

Tạ Trần khẽ gật đầu, đồng tình với nhận xét của Tiểu An. Hắn đặt quyển sách xuống, bàn tay gầy gò khẽ vuốt ve bìa sách đã sờn cũ, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong những dòng chữ của tiền nhân. Hắn biết rằng, trong một kỷ nguyên mà Thiên Đạo suy kiệt, sự 'vô thường' của vạn vật càng trở nên rõ rệt. Những biến động nhỏ nhất của tự nhiên cũng có thể mang theo những điềm báo lớn lao. Hắn đã từng chứng kiến những dấu hiệu tương tự trong quá khứ, khi linh khí mỏng dần, khi ranh giới giữa phàm và tiên lung lay. Giờ đây, trong kỷ nguyên 'Nhân Gian Bình Thường Vĩnh Cửu' đang dần thành hình, những thử thách mới sẽ không đến từ tu sĩ hay yêu ma, mà chính từ bản chất khắc nghiệt của tự nhiên, không còn bàn tay thần thánh nào che chở.

"Thiên địa biến hóa, vạn vật vô thường," Tạ Trần thì thầm, ánh mắt lướt qua những vân mây kỳ lạ trên bầu trời. "Khi con người không còn khao khát thành tiên, khi không còn kẻ nào cố gắng 'vá trời', thì chính trời đất sẽ tự tìm lấy con đường của mình. Và con đường đó, thường không mấy dễ dàng cho những kẻ phàm nhân bé nhỏ." Hắn đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ vững chãi. Từng bước chân hắn nhẹ nhàng, thanh thoát, không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ trên sàn gỗ. Hắn bước đến bên cửa sổ, ánh mắt dõi về phía chân trời, nơi những đám mây trắng mỏng dần tụ lại thành một khối u ám, dù vẫn còn rất xa, nhưng đã đủ để gieo vào lòng người một nỗi bất an mơ hồ.

Tiểu An nhìn theo tiên sinh, trong lòng dấy lên một sự lo lắng khó tả. Cậu bé tin tưởng Tạ Trần, tin vào sự thấu hiểu của hắn về mọi lẽ nhân sinh. Nếu tiên sinh đã cảm thấy bất an, thì chắc chắn có điều gì đó không ổn. Cậu bé chợt nhớ đến những câu chuyện về hạn hán, lũ lụt mà những người lớn trong làng thường kể lại, những câu chuyện nhuốm màu bi thương về những mùa màng thất bát, về đói kém và bệnh tật. Trong kỷ nguyên mà Tạ Trần đang cố gắng xây dựng, không còn sự can thiệp của tiên nhân, thì liệu phàm nhân sẽ đối mặt với những thử thách khắc nghiệt của thiên nhiên như thế nào? Liệu những hạt mầm 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đã gieo, có đủ sức chống chọi với bão tố sắp đến?

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí nóng bức len lỏi vào lồng ngực. Hắn biết, đây có lẽ chỉ là khởi đầu. Sự kiện thời tiết bất thường này không chỉ là một hiện tượng tự nhiên đơn thuần, mà còn là một phép thử cho con người trong kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà họ phải tự lực cánh sinh, không còn hy vọng vào bất kỳ sự cứu rỗi nào từ thế giới bên kia. Hắn vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát, như một vị khách lữ hành đang chiêm nghiệm bức tranh vô thường của vũ trụ, với vẻ mặt bình tĩnh đến lạ lùng, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt lại ẩn chứa một nỗi ưu tư không tên.

***

Đến giữa trưa, sự bất an mơ hồ trong lòng Tạ Trần càng trở nên rõ rệt. Hắn và Tiểu An đã rời khỏi quán sách, quyết định đến Thôn Vân Sơn, một ngôi làng nông nghiệp nhỏ cách Thị Trấn An Bình không xa, nằm ẩn mình giữa những đồi núi trập trùng và cánh đồng lúa bạt ngàn. Dọc đường đi, không khí càng lúc càng trở nên oi ả, ngột ngạt. Bầu trời xanh biếc ban sáng đã bị thay thế bởi một màu trắng đục, lờ mờ, như có một tấm màn vô hình che phủ lấy mặt trời, khiến những tia nắng gay gắt xuyên qua lại càng trở nên chói chang và bỏng rát. Cơn gió thổi qua cũng mang theo hơi nóng hầm hập, cuốn theo bụi đất khô cằn, tạo ra những xoáy lốc nhỏ trên con đường mòn.

Khi đặt chân đến Thôn Vân Sơn, cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến Tiểu An không khỏi kinh hãi, còn Tạ Trần thì khẽ thở dài. Không khí ở đây đặc quánh mùi đất khô cháy và hơi nước bốc lên từ những vũng lầy cạn. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ, vốn dĩ được bao bọc bởi màu xanh tươi tốt của ruộng lúa, nay lại chìm trong một màu vàng úa, xơ xác. Con suối nhỏ chảy qua làng, nơi vốn là nguồn sống chính, giờ chỉ còn là một dòng nước mỏng, trơ đáy đá, gần như cạn kiệt.

Cảnh tượng tang thương nhất hiện ra trên những cánh đồng lúa trải dài. Những cây lúa non, vốn đang ở thời kỳ trổ bông, nay đã oằn mình dưới sức nóng nghiệt ngã của mặt trời. Lá lúa héo khô, xoăn tít, ngả màu vàng cháy, thân cây yếu ớt đổ rạp xuống mặt đất nứt nẻ. Từng đám lúa, từng đám lúa, đều mang một vẻ chết chóc, báo hiệu một mùa màng thất bát thảm hại.

Những người nông dân, với khuôn mặt đầm đìa mồ hôi và đầy vẻ lo âu, đang cố gắng cứu vãn tình hình trong vô vọng. Họ là những con người có làn da đen sạm vì nắng gió, tay chân chai sạn vì năm tháng gắn bó với đồng ruộng. Họ đội nón lá cũ kỹ, cúi gằm mặt xuống đất, dùng những chiếc gáo nước nhỏ múc từng chút nước còn sót lại trong các giếng cạn để tưới vào gốc lúa, hoặc dùng tay không bới đất, hy vọng tìm thấy chút hơi ẩm. Tiếng thở dài, tiếng than vãn, tiếng xuýt xoa vì nắng nóng, hòa quyện vào không khí, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng.

Một Lão Nông, với lưng còng rạp và gương mặt khắc khổ, đang ngồi bệt xuống giữa ruộng, tay run rẩy chạm vào một bông lúa đã cháy khô. Hắn nhìn lên bầu trời trắng đục, đôi mắt đã mờ đục vì tuổi tác và nỗi lo lắng.

"Trời ơi! Đã bao giờ thấy cái cảnh này đâu chứ!" Giọng hắn khản đặc, nghẹn ngào. "Cả đời làm nông, chưa thấy năm nào thời tiết lại nghiệt ngã đến vậy." Hắn lắc đầu nguầy nguậy, nỗi bất lực hiện rõ trên từng nếp nhăn sâu hoắm. "Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Mà giờ đây, công sức cả một mùa vụ... tan thành mây khói hết rồi!"

Một người nông dân khác, quần áo lao động lấm lem bùn đất, vẻ mặt kiệt sức, cũng buông chiếc gáo xuống, đôi mắt trũng sâu nhìn về phía những người thân đang vật lộn trên đồng. "Cứ thế này thì mất mùa hết cả rồi! Lấy gì mà ăn đây? Trẻ con trong nhà rồi sẽ ra sao?" Giọng hắn run rẩy, đầy vẻ hoang mang, như thể đang đối mặt với một tương lai mù mịt không lối thoát. Sự sợ hãi về đói kém, về những ngày tháng khốn khó sắp tới đã bao trùm lấy không khí của ngôi làng.

Tạ Trần đi chậm rãi qua cánh đồng, ánh mắt quét qua từng gương mặt khắc khổ, từng thân lúa héo úa. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát, như một người chép sử đang ghi lại những bi kịch của nhân gian. Mỗi bước chân hắn đi qua những luống đất nứt nẻ, hắn lại cảm nhận rõ hơn sự khắc nghiệt của tự nhiên, và sự nhỏ bé, yếu ớt của con người trước sức mạnh vô biên ấy. Tiểu An nắm chặt tay Tạ Trần, bàn tay nhỏ bé ướt đẫm mồ hôi. Cậu bé chưa từng thấy cảnh tượng nào bi thương đến vậy. Đôi mắt cậu bé đỏ hoe, tràn đầy thương cảm cho những người nông dân hiền lành. C���u muốn nói gì đó, muốn hỏi Tạ Trần liệu có cách nào giúp đỡ, nhưng nhìn thấy vẻ mặt trầm tư của tiên sinh, cậu bé lại im lặng, chỉ biết siết chặt bàn tay hắn hơn, như tìm kiếm một sự an ủi, một điểm tựa trong biển nỗi buồn.

Tạ Trần hít một hơi, cảm nhận mùi đất khô cháy và mồ hôi của những người nông dân. Hắn hiểu rằng, đây chính là thử thách đầu tiên và lớn nhất cho kỷ nguyên 'Nhân Gian Bình Thường Vĩnh Cửu'. Khi không còn tiên nhân vung tay tạo mưa, khi không còn phép thuật để chống lại thiên tai, thì con người phải tự mình đối mặt. Hắn thấy trong ánh mắt của những người nông dân không chỉ có sự tuyệt vọng, mà còn có một tia kiên cường le lói, một ý chí bám trụ vào mảnh đất, vào cuộc sống, dù có khó khăn đến mấy. Đó chính là 'nhân tính' mà hắn hằng mong muốn được nuôi dưỡng, được bảo tồn. Nhưng liệu sự kiên cường ấy có đủ để vượt qua thử thách này? Hắn không biết, nhưng hắn tin tưởng rằng, câu trả lời sẽ đến từ chính những con người này, không phải từ hắn.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu vàng cam u ám lên những ngọn đồi xung quanh Thôn Vân Sơn, Tạ Trần và Tiểu An tìm đến một quán trà nhỏ nằm bên bờ con suối cạn, giờ chỉ còn là một vũng nước nhỏ lấp lánh dưới ánh tà dương. Quán trà tên là Vọng Giang, nhưng dòng sông đã không còn để mà vọng. Không gian bên trong quán khá đơn sơ, chỉ có vài bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, nhưng vẫn toát lên vẻ ấm cúng nhờ những chiếc đèn lồng giấy đã được thắp sáng, hắt lên những vệt sáng vàng vọt. Mùi trà thơm thoang thoảng, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đất và mùi khói bếp từ các mái nhà lân cận, tạo nên một bầu không khí có phần tĩnh lặng, nhưng vẫn nặng trĩu nỗi lo âu.

Một nhóm dân làng đã tụ tập tại đây, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, những tiếng thở dài và tiếng ho khan thưa thớt vang vọng trong không gian. Không khí nặng nề bởi sự lo lắng hiện rõ trên từng khuôn mặt. Lão Nông mà Tạ Trần và Tiểu An đã gặp trên cánh đồng, giờ đây ngồi cạnh một Tiểu Lão Bà lưng còng, tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc. Bà lão thường cầm một chiếc gậy trúc, và hôm nay bà đang gõ nhẹ nó xuống sàn, mỗi nhịp gõ đều như một lời than thở.

"Ngày xưa," Tiểu Lão Bà cất giọng khàn khàn, nhưng vẫn đủ to để cả quán trà có thể nghe thấy. Bà đưa ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đang dần nuốt chửng những cánh đồng héo úa. "Mỗi khi có hạn hán hay lũ lụt, các vị tiên nhân đều ra tay giúp đỡ. Họ hô phong hoán vũ, hoặc dùng phép thuật của mình để cứu vãn mùa màng. Có lần cả làng sắp chết đói, một vị tiên tử hạ phàm, chỉ cần vẩy tay một cái, là mưa xuống như trút nước, cây cối xanh tươi trở lại ngay." Giọng bà chất chứa nỗi hoài niệm, nhưng cũng đầy vẻ xót xa cho hiện tại. "Giờ thì... đâu còn ai nữa đâu. Chỉ biết trông vào sức mình và trời đất thôi. Nhưng sức người thì có hạn, làm sao mà chống lại được thiên tai nghiệt ngã thế này?"

Lão Nông khẽ gật đầu, đôi mắt hắn cũng ánh lên vẻ tiếc nuối. "Đúng vậy, đúng vậy. Hồi đó, dù Thiên Đạo có phần hà khắc, nhưng chí ít cũng có những bậc 'tu tiên' ra tay can thiệp. Bây giờ, tiên nhân thì không thấy, linh khí thì cạn kiệt, ngay cả những vị đạo hữu ngày xưa cũng chẳng còn ai nhớ đến những người phàm chúng ta nữa." Hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như trút hết gánh nặng của một mùa màng thất bát. "Cứ thế này, rồi đây lấy gì mà sống? Mùa này mất mùa, mùa sau liệu có khá hơn không? Chẳng lẽ số phận của phàm nhân chúng ta chỉ là chịu đựng và chờ đợi cái chết?"

Tạ Trần và Tiểu An ngồi ở một góc khuất của quán, lặng lẽ lắng nghe. Hắn gọi một ấm trà nóng, hương trà thoang thoảng giúp dịu đi phần nào sự oi bức. Tạ Trần nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, ánh mắt lướt qua từng gương mặt già nua, đầy vết chân chim, nhưng vẫn ánh lên tia hy vọng và sự kiên cường ẩn sâu. Hắn hiểu nỗi nhớ của họ về "tiên nhân," về những "phép màu" đã từng tồn tại. Đó là một phần của lịch sử, một phần của 'nhân quả' mà Thiên Đạo đã gieo. Nhưng giờ đây, khi Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, khi khái niệm 'thành tiên' dần trở thành một lời nguyền 'mất người', thì con người phải học cách đứng lên bằng chính đôi chân của mình.

Trong suy nghĩ của Tạ Trần, một dòng triết lý sâu sắc đang tuôn chảy: *Kỷ nguyên này, con người phải tự đối mặt với số phận của mình. Không còn tiên đạo, cũng không còn sự 'mất người'. Đây chính là thử thách đầu tiên cho 'Nhân Đạo'.* Hắn biết, nỗi nhớ về quá khứ, về những bàn tay thần thánh có thể xoay chuyển càn khôn là điều khó tránh khỏi. Nó cho thấy sự chuyển giao vẫn chưa hoàn toàn, nhưng cũng là động lực để họ tìm kiếm những giải pháp 'phàm nhân' mới. Tạ Trần không có ý định can thiệp trực tiếp. Triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' mà hắn theo đuổi không phải là thờ ơ, mà là để cho vạn vật tự tìm lấy con đường của mình, cho con người tự thức tỉnh và phát triển.

Hắn nhìn Tiểu An, cậu bé đang lặng lẽ uống trà, đôi mắt vẫn còn chút lo lắng, nhưng cũng đã dịu đi phần nào khi lắng nghe những lời bàn tán của người lớn. Tạ Trần biết, những gì đang diễn ra không chỉ là bài học cho những người nông dân, mà còn là bài học cho thế hệ tương lai, cho Tiểu An và nh���ng đứa trẻ khác. Họ sẽ lớn lên trong một kỷ nguyên mà không có tiên nhân, không có thần thánh, chỉ có chính họ và sức mạnh nội tại của 'nhân tính'.

Sự kiện thời tiết bất thường này, dù nghiệt ngã, lại là một chất xúc tác. Nó sẽ buộc con người phải suy nghĩ, phải tìm tòi, phải đoàn kết. Nó sẽ là một trong những thử thách đầu tiên và quan trọng cho kỷ nguyên 'Nhân Gian Bình Thường Vĩnh Cửu', nơi con người phải tự mình giải quyết các vấn đề. Nỗi nhớ về 'tiên nhân' của dân làng cho thấy sự chuyển giao vẫn chưa hoàn toàn, nhưng cũng là động lực để họ tìm kiếm những giải pháp 'phàm nhân' mới, những cách thức dựa vào trí tuệ, sự kiên cường và lòng nhân ái của chính mình. Sự quan sát trầm tư của Tạ Trần gợi ý rằng anh sẽ đóng vai trò gián tiếp trong việc định hướng hoặc truyền cảm hứng cho cộng đồng tìm ra giải pháp cho vấn đề này, củng cố 'Nhân Đạo' bằng cách để họ tự tìm ra câu trả lời.

Hắn không thể hô phong hoán vũ, cũng không thể làm phép để cứu lấy mùa màng. Nhưng hắn có thể gieo những hạt giống của niềm tin, của sự tự cường, của triết lý 'nhân quả' và 'vô thường' vào lòng người. Hắn tin rằng, từ trong nỗi tuyệt vọng này, một con đường mới sẽ được mở ra. Con người sẽ không còn thụ động chờ đợi sự cứu rỗi, mà sẽ chủ động tìm kiếm giải pháp, bằng chính trí tuệ và sức lao động của mình. Hắn khẽ đặt chén trà xuống, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm, như thể đã nhìn thấy một phần của tương lai, một tương lai nơi phàm nhân sẽ tự mình viết nên định mệnh, không cần đến bất kỳ bàn tay thần thánh nào.

Bên ngoài quán trà, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm lấy ngôi làng trong một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. Chỉ có tiếng côn trùng kêu thưa thớt và ánh đèn lồng le lói từ các mái nhà còn sót lại, như những đốm lửa nhỏ nhoi, yếu ớt nhưng đầy hy vọng, đang cố gắng chống chọi lại bóng tối vô biên. Tạ Trần vẫn ngồi đó, lặng lẽ, một phàm nhân giữa những phàm nhân, nhưng tâm trí hắn lại đang bao trùm lấy cả một kỷ nguyên sắp sửa chuyển mình. Một kỷ nguyên của những thách thức, nhưng cũng là một kỷ nguyên của sự thức tỉnh.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free