Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1419: Giai Điệu Vươn Cao: Hạt Mầm Nhân Văn Giữa Thế Đạo Biến Động

Dư âm của đêm diễn tại quảng trường An Bình vẫn còn vương vấn trong không khí thị trấn như một làn sương mờ ảo, nhuốm màu kỳ diệu. Dù đã vài ngày trôi qua, câu chuyện về tiếng đàn Tỳ Bà lay động lòng người của Hoa vẫn là đề tài được bàn tán xôn xao bên chén trà nóng, bên gánh hàng rong, hay dưới bóng cây cổ thụ đầu làng. Nó không chỉ là một sự kiện giải trí nhất thời, mà như một hạt mầm vừa bén rễ, đang khẽ cựa mình trong lòng đất cằn cỗi của những tháng ngày mải miết truy cầu sức mạnh và quyền năng.

Sáng hôm ấy, tại Quán Trà Vọng Giang, không gian tĩnh mịch của buổi sớm mai được tô điểm bởi ánh nắng vàng như mật rót qua những khung cửa gỗ đơn giản. Kiến trúc của quán mộc mạc, gần gũi, với những bàn ghế được sắp đặt khéo léo, tạo cảm giác thân thuộc cho bất kỳ ai đặt chân đến. Từ ban công nhìn ra, dòng sông An Bình trôi lững lờ, mang theo tiếng nước chảy êm đềm như một bản nhạc nền tự nhiên. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây ven sông, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách quen đang nhâm nhi chén trà đầu ngày, tạo nên một bức tranh yên bình, thư thái. Mùi trà thơm dịu, quyện với mùi nước sông tươi mát và thoang thoảng hương hoa cỏ dại, lan tỏa khắp không gian, khiến tâm hồn người lữ khách cũng phải chậm lại đôi chút.

Tại một bàn ven cửa sổ, nơi ánh sáng ban mai rọi rọi ấm áp, Hoa, Mai và An đang trò chuyện rôm rả. Hoa, với thân hình mảnh mai và đôi mắt đen láy ẩn chứa niềm say mê âm nhạc, nay đã không còn vẻ e dè thường thấy. Nàng khẽ cười, bàn tay thon dài lướt nhẹ trên mặt bàn, như thể vẫn còn vương vấn cảm giác chạm vào phím đàn. Mai, dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết thuở nào giờ đã dịu đi nhiều trong biểu cảm. Nàng mặc bạch y giản dị, không họa tiết, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, cao quý của một tiên tử đã trải qua nhiều biến cố. Ánh mắt phượng sắc bén kia giờ đây không còn sự uy nghiêm xa cách, mà ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc đến sự phát triển của nhân gian. Nàng lắng nghe Hoa kể, đôi khi lại khẽ gật đầu mỉm cười. An, thư đồng nhỏ bé nhưng hiếu học và lanh lợi, với đôi mắt sáng ngời đầy sức sống, ngồi đối diện, thi thoảng lại chen vào vài câu hỏi ngây thơ nhưng đầy nhiệt huyết. Cậu bé háo hức lắng nghe từng lời, tưởng tượng ra những sân khấu lớn hơn cho Hoa, những buổi biểu diễn rộn ràng hơn cho thị trấn.

Khi câu chuyện đang đến hồi cao trào, một dáng người gầy gò, đôi mắt cận thị được che khuất sau cặp kính gỗ, chậm rãi bước vào quán. Đó chính là Lão Tiệm Cầm. Trên tay ông, một chiếc hộp gỗ dài được chạm khắc tinh xảo, tỏa ra mùi gỗ trầm ấm và tinh khiết, được bưng cẩn thận như chứa đựng một báu vật vô giá. Lão Tiệm Cầm không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu chào mọi người, rồi chậm rãi đặt chiếc hộp lên bàn, nơi ánh nắng sớm đang nhảy múa. Ông cẩn thận mở nắp, động tác chứa đựng sự trân trọng đến lạ lùng, như thể đang vén màn bức rèm che phủ một tuyệt tác.

Bên trong, một cây Tỳ Bà mới tinh, tinh xảo đến từng đường nét, hiện ra trước mắt mọi người. Vỏ đàn được chế tác từ một loại gỗ quý hiếm, vân gỗ óng ánh như tơ lụa, dưới ánh nắng ban mai càng thêm phần huyền ảo. Những chi tiết chạm khắc hình hoa văn cổ điển, không quá cầu kỳ nhưng lại tinh tế vô cùng, được thực hiện bởi đôi tay tài hoa của lão thợ thủ công. Dây đàn căng mượt mà, sáng bóng, dường như chỉ chờ đợi để cất lên những giai điệu mê hoặc. Hoa khẽ đưa tay chạm vào cây đàn, cảm giác mát lạnh của gỗ quý cùng sự m��m mại của dây đàn khiến nàng rùng mình nhẹ. Đôi mắt nàng lấp lánh, chứa đựng cả ngàn vì sao, niềm vui sướng và sự trân trọng dâng trào không nói nên lời.

“Cây đàn này, ta đã dồn hết tâm huyết và kinh nghiệm cả đời để chế tác,” Lão Tiệm Cầm cất giọng trầm ấm, đôi mắt tinh anh lướt qua cây đàn một cách đầy tự hào. “Mong nó sẽ cùng tiểu thư Hoa tạo nên những giai điệu lay động lòng người, khiến hồn người rung động. Mỗi một đường vân gỗ, mỗi một sợi dây đàn, đều được ta lựa chọn và gọt giũa tỉ mỉ, với mong muốn nó có thể trở thành tri kỷ, là tiếng lòng của người nghệ sĩ.”

Hoa vẫn còn đang chìm đắm trong vẻ đẹp của cây đàn, đôi môi khẽ mấp máy. “Thật đẹp quá… Con không biết nói gì hơn ngoài lời cảm ơn sâu sắc nhất, Lão Tiệm Cầm. Đây là cả một tuyệt phẩm! Con chưa từng thấy một cây đàn nào có hồn đến vậy. Cảm giác như nó đang chờ đợi để được đánh thức, để được cất lên tiếng nói của riêng mình.” Nàng cẩn thận vuốt ve vỏ đàn, cảm nhận sự ấm áp của gỗ và sự tinh xảo trong từng chi tiết. Trong lòng nàng, một cảm xúc lạ dâng trào – không chỉ là sự biết ơn, mà còn là một trách nhiệm, một lời hứa với chính cây đàn này, rằng nàng sẽ dùng nó để kể những câu chuyện đẹp nhất của nhân gian.

Mai nhìn Hoa, ánh mắt dịu dàng và đầy thấu hiểu. Nàng khẽ gật đầu, một nụ cười mỉm hiện lên trên môi. “Đây là sự công nhận xứng đáng cho tài năng và tâm hồn của muội, Hoa. Đừng phụ tấm lòng của Lão Tiệm Cầm. Hãy để nó cất lên tiếng lòng của muội, truyền tải những cảm xúc chân thật nhất đến nhân gian. Một cây đàn tốt sẽ nâng tầm người nghệ sĩ, nhưng quan trọng hơn cả, chính là tâm hồn và sự tận hiến của người cầm đàn.” Lời nói của Mai không chỉ là lời khen ngợi, mà còn là lời động viên, là sự thấu hiểu sâu sắc mà chỉ một người từng trải như nàng mới có thể có được. Nàng thầm nghĩ, nhân gian này cần những vẻ đẹp như vậy, những tâm hồn thuần khiết như vậy, để níu giữ lại những giá trị chân thực nhất, những điều mà tiên đạo đã bỏ quên.

An, với đôi mắt tròn xoe, không ngừng trầm trồ. “Cây đàn này chắc chắn sẽ giúp cô Hoa bay cao hơn nữa! Cháu chưa từng thấy cây đàn nào đẹp như vậy! Nó còn đẹp hơn cả những cây đàn trong bức họa của các vị tiên tử trong thư viện!” Cậu bé không ngừng xoay quanh cây đàn, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. Đối với An, đây không chỉ là một nhạc cụ, mà là một biểu tượng, một minh chứng cho sự kỳ diệu của bàn tay con người, của sự sáng tạo không giới hạn.

Mọi người trong quán, ai nấy đều dừng câu chuyện, trầm trồ khen ngợi vẻ đẹp của nhạc cụ. Tiếng xì xào, tiếng xuýt xoa vang lên, nhưng không làm mất đi vẻ tĩnh lặng vốn có của quán trà. Một vài người còn tiến lại gần hơn, muốn được tận mắt chiêm ngưỡng tuyệt phẩm này. Lão Tiệm Cầm, gương mặt gầy gò nhưng ánh mắt tinh anh, khẽ mỉm cười. Niềm vui của ông không đến từ danh lợi, mà đến từ sự công nhận của những người trân trọng nghệ thuật, từ việc ông đã góp phần nhỏ bé vào việc nuôi dưỡng một tài năng. Ông biết, mỗi cây đàn là một câu chuyện, và cây đàn này, sẽ cùng Hoa viết nên một câu chuyện mới, một giai điệu mới cho nhân gian.

***

Khoảng giữa buổi sáng, ánh nắng vàng ươm đã bao phủ trọn vẹn Quán Trà Vọng Giang. Gió nhẹ thổi qua cửa sổ, mang theo hơi nước mát lạnh từ sông An Bình, làm lay động những tấm rèm lụa mỏng. Sau khi nhận cây Tỳ Bà mới, Hoa đã không thể chờ đợi hơn. Nàng ngồi tại góc quán quen thuộc, nơi ánh sáng đẹp nhất và không gian yên tĩnh nhất, ôm cây đàn vào lòng. Cảm giác ấm áp từ gỗ quý truyền qua đầu ngón tay, như một luồng điện nhẹ nhàng, đánh thức những cảm xúc sâu kín nhất trong nàng.

Hoa hít thở sâu, trái tim đập nhẹ. Sự e dè ban đầu vẫn còn đó, nhưng đã bị lấn át bởi một niềm thôi thúc mạnh mẽ, một sự tự tin mới mẻ mà nàng chưa từng cảm nhận được. Nàng cẩn thận điều chỉnh tư thế, đặt cây đàn lên đùi, rồi khẽ vuốt ve dây đàn. Những nốt nhạc đầu tiên vang lên, trong trẻo và réo rắt, ngân vang hơn hẳn cây đàn cũ của nàng. Âm thanh ấy không chỉ là những nốt nhạc đơn thuần, mà như dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn, gột rửa đi mọi muộn phiền, m��i lo lắng.

Giai điệu dần trở nên mạnh mẽ hơn, bay bổng hơn, như chính sự tự tin của Hoa đang vươn mình. Nàng nhắm mắt lại, đắm chìm hoàn toàn vào âm nhạc, những ngón tay thon dài lướt trên dây đàn một cách điêu luyện, tạo nên những thanh âm khi trầm lắng, khi bổng cao, kể một câu chuyện không lời về những nỗi niềm, hy vọng, và vẻ đẹp bình dị của nhân gian. Mỗi nốt nhạc vang lên đều chứa đựng một phần tâm hồn nàng, một phần cảm xúc sâu kín nhất mà nàng muốn gửi gắm. Tiếng đàn Tỳ Bà lúc dịu dàng như gió xuân, lúc réo rắt như suối chảy, lúc lại hùng tráng như thác đổ, vẽ nên một bức tranh âm thanh sống động, đầy màu sắc.

Mai và An ngồi đối diện, lặng lẽ lắng nghe. Ánh mắt Mai đầy tự hào và xúc động. Nàng khẽ nói với An, giọng điệu chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc: “Tiếng đàn của muội ấy, giờ đã có linh hồn rồi. Nó không chỉ là kỹ thuật, mà là cả một bầu trời cảm xúc. Nó không còn chỉ là sự mô phỏng những giai điệu có sẵn, mà là sự sáng tạo, sự truyền tải trực tiếp những gì sâu thẳm nhất trong tâm hồn nàng. Đây chính là cái ‘hồn’ mà những tu sĩ truy cầu sức mạnh thường bỏ quên.” Mai nhớ lại những ngày tháng tu luyện khô khan của mình, nơi mọi thứ đều được quy về quy tắc, phép tắc, và sức mạnh. Nàng chưa bao giờ cảm nhận được sự sống động, chân thực đến thế từ bất kỳ loại thần thông hay pháp thuật nào.

An gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực. “Tuyệt vời quá! Cháu chưa từng nghe tiếng Tỳ Bà nào hay đến vậy! Nó khi��n cháu cảm thấy thật bình yên và vui vẻ, như được nghe mẹ kể chuyện cổ tích vậy.” Đối với An, âm nhạc của Hoa không chỉ là những giai điệu đẹp đẽ, mà là một nguồn cảm hứng, một lời mời gọi đến một thế giới của cảm xúc và trí tưởng tượng. Cậu bé cảm thấy trong lòng một khao khát mãnh liệt muốn được làm điều gì đó để tiếng đàn này, để những vẻ đẹp này, được lan tỏa rộng rãi hơn nữa.

Bà Chủ Quán Trà Vọng Giang, đang bận rộn pha trà cho khách, cũng dừng tay. Nụ cười niềm nở thường trực trên môi bà càng thêm rạng rỡ. Bà khẽ gật gù, vẻ mặt mãn nguyện: “Con bé Hoa này có tài thật. Cây đàn mới này như được sinh ra để dành cho nó vậy. Giai điệu có sức sống hơn nhiều! Nó không chỉ là tiếng đàn, mà là tiếng lòng của cả nhân gian, của những người vẫn còn giữ được sự chân thật trong tâm hồn.” Bà lão nhớ lại những ngày tháng trước đây, khi thị trấn chỉ mải miết với những cuộc nói chuyện về tu luyện, về linh khí, về những cơ duyên hão huyền. Giờ đây, những câu chuyện về nghệ thuật, về cảm xúc, l��i chiếm trọn tâm trí mọi người.

Một số khách trong quán, vốn đang trò chuyện rôm rả, cũng dần im bặt, lắng nghe tiếng đàn. Tiếng thì thầm nhỏ dần, rồi hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tĩnh lặng đầy trân trọng. Một vài người khẽ nhắm mắt, để tiếng đàn dẫn dắt tâm hồn. Khi Hoa kết thúc bản nhạc, không gian quán trà im lặng trong vài giây, như thể mọi người vẫn còn đang chìm đắm trong dư âm. Rồi, tiếng vỗ tay rào rào vang lên, không phải là sự xã giao, mà là sự tán thưởng chân thành từ đáy lòng. Ánh mắt của mọi người nhìn Hoa không còn sự tò mò hay nghi ngờ, mà là sự ngưỡng mộ và trân trọng. Họ đã tìm thấy một điều gì đó quý giá, một điều mà tiền bạc hay quyền lực không thể mua được.

Hoa mở mắt, đôi má ửng hồng. Nàng nhìn Mai, nhìn An, nhìn Bà Chủ Quán Trà, và nhìn những vị khách đang vỗ tay. Một nụ cười rạng rỡ, đầy tự tin, nở trên môi nàng. Đó là nụ cười của một nghệ sĩ đã tìm thấy tiếng nói của mình, đã tìm thấy sự công nhận từ cộng đồng, và đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đ��i. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản, một khát khao muốn được cống hiến, muốn được mang tiếng đàn của mình đến với nhiều người hơn nữa.

***

Không khí trong Quán Trà Vọng Giang trở nên sôi nổi hơn sau màn biểu diễn ngẫu hứng của Hoa. Tiếng nói cười, tiếng bàn tán râm ran, nhưng không hề ồn ào hay hỗn loạn, mà là một sự giao lưu ấm cúng, thân tình. Ánh nắng đã lên cao, nhuộm vàng cả không gian, và mùi trà thơm đã quyện lẫn với mùi bánh ngọt vừa được Bà Chủ Quán Trà mang ra mời khách.

An, với vẻ mặt hăng hái và đôi mắt sáng rực như chứa đựng cả ngàn ý tưởng, không thể ngồi yên. Cậu bé như một ngọn lửa nhỏ, liên tục phát ra những tia sáng của sự sáng tạo và nhiệt huyết. Sau một ngụm trà mật ong, cậu bé đặt chén xuống bàn, giọng nói vang lên đầy phấn khích: “Cháu nghĩ, nếu có nhiều người được biểu diễn như cô Hoa, Thị Trấn An Bình sẽ còn đẹp hơn nữa! Cháu muốn tổ chức một lễ hội nhỏ, ở các góc phố, các quảng trường nhỏ… mọi người đều có thể tham gia, biểu di��n hoặc thưởng thức! Không chỉ là Tỳ Bà, mà còn là ca hát, kể chuyện, vẽ tranh, hay bất cứ tài năng nào khác mà mọi người có! Chúng ta có thể gọi là ‘Lễ Hội Nghệ Thuật Đường Phố’!”

An say sưa phác thảo ý tưởng, tay không ngừng vẽ vời trong không khí như thể đang hình dung ra khung cảnh lễ hội. Cậu bé hình dung ra những góc phố sẽ biến thành sân khấu ngẫu hứng, những bức tường cũ kỹ sẽ trở thành những bức tranh sống động, và những câu chuyện cổ tích sẽ được kể lại dưới ánh đèn lồng lung linh. Trong mắt cậu bé, Thị Trấn An Bình không chỉ là nơi sinh sống, mà là một bức canvas rộng lớn, chờ đợi được tô điểm bằng những sắc màu của nghệ thuật và văn hóa. Cậu tin rằng mỗi người đều có một tài năng ẩn giấu, một câu chuyện muốn kể, và một lễ hội như vậy sẽ là cơ hội để những điều đó được bộc lộ, được tôn vinh.

Mai lắng nghe An một cách chăm chú, đôi mắt phượng khẽ nheo lại, nhưng không phải vì khó chịu mà là sự suy tư. Nàng đã trải qua hàng ngàn năm tu luyện, chứng kiến vô số triều đại thăng trầm, vô số huyền cơ biến đổi. Nàng hiểu rằng, để một ý tưởng tốt đẹp có thể bén rễ và phát triển, không chỉ cần nhiệt huyết, mà còn cần sự chuẩn bị kỹ lưỡng, sự sắp xếp hợp lý, và trên hết là sự đồng lòng của mọi người. “Ý tưởng không tồi, An,” Mai cất giọng trầm bổng, nhưng không kém phần kiên định. “Nó mang lại sức sống mới cho thị trấn. Nhưng cần sự chuẩn bị kỹ lưỡng và sự đồng lòng của mọi người. Một lễ hội như vậy, dù nhỏ, cũng cần người đứng ra tổ chức, cần đảm bảo trật tự, cần sự đồng thuận của những người lớn tuổi trong thị trấn. Ta có thể giúp về mặt sắp xếp và đảm bảo mọi thứ suôn sẻ, nhưng tinh thần chính phải là của các con, của người dân. Nó phải xuất phát từ chính nội tại của cộng đồng, chứ không phải từ sự áp đặt hay chỉ đạo của một cá nhân nào.” Nàng biết, những giá trị nhân sinh đích thực không thể được trồng từ bên ngoài, mà phải nảy nở từ chính trong lòng đất của con người.

Hoa, với vẻ mặt rạng rỡ và ánh mắt đầy hứng khởi, gật đầu liên tục. “Con rất muốn tham gia! Con tin sẽ có nhiều người tài năng khác nữa trong thị trấn này. Tiếng hát, tiếng đàn, hay cả những câu chuyện kể… tất cả đều là nghệ thuật. Con nghĩ, nếu có một không gian để mọi người cùng nhau thể hiện, cùng nhau chia sẻ, thì thị trấn sẽ càng thêm gắn kết, càng thêm vui vẻ.” Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong chính mình, từ một cô gái nhút nhát chỉ dám đàn trong góc quán nhỏ, giờ đây nàng muốn được chia sẻ âm nhạc của mình, muốn được cổ vũ những người khác cũng tìm thấy niềm vui trong nghệ thuật. Nàng đã tìm thấy sự tự tin, và nàng muốn truyền cảm hứng đó đến cho mọi người.

Bà Chủ Quán Trà Vọng Giang, nghe vậy, không khỏi mỉm cười rạng rỡ. Bà là người đã chứng kiến bao nhiêu buồn vui, bao nhiêu đổi thay của thị trấn này. Bà hiểu rằng, những hoạt động như thế này chính là sợi dây vô hình kết nối những con người lại với nhau, làm cho cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn. “Quán trà của ta lúc nào cũng sẵn lòng mở cửa cho những buổi biểu diễn như vậy! Ta còn có thể chuẩn bị thêm bánh trái, trà nước cho mọi người nữa chứ! Chỉ cần có người chịu đứng ra tổ chức, mọi người trong thị trấn chắc chắn sẽ ủng hộ.” Bà lão đưa tay vuốt ve mái tóc bạc, ánh mắt hiện lên vẻ mãn nguyện. Bà cảm thấy một luồng sinh khí mới đang tràn ngập thị trấn, một luồng sinh khí mà những năm tháng truy cầu tiên đạo đã làm khô héo.

Cuộc trò chuyện trở nên sôi nổi hơn bao giờ hết. An, Mai, Hoa và Bà Chủ Quán Trà bắt đầu phác thảo những kế hoạch ban đầu, phân chia công việc, và bàn bạc về cách tiếp cận cộng đồng. Dù vẫn còn nhiều khó khăn phía trước, nhưng trong ánh mắt của họ, không hề có sự nản lòng, mà chỉ có sự quyết tâm và niềm hy vọng mãnh liệt. Họ biết rằng, họ đang cùng nhau xây dựng một điều gì đó lớn lao hơn cả một lễ hội – họ đang vun đắp cho một nền văn hóa mới, một tương lai mới cho nhân gian.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình bằng một thứ ánh sáng dịu dàng, Tạ Trần vẫn ngồi sau bàn đọc sách cũ kỹ của mình. Quán sách của anh, với những kệ s��ch cao chất đầy những cuốn cổ thư đã ngả màu thời gian, luôn là một ốc đảo của sự tĩnh lặng giữa dòng đời hối hả. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ mộc mạc vương vấn trong không khí, tạo nên một không gian đặc trưng, nơi tri thức và sự chiêm nghiệm ngự trị.

Anh khẽ lật một trang trong cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo', ánh mắt sâu thẳm lướt qua những dòng chữ cổ kính. Bên ngoài cửa sổ, những âm thanh của thị trấn dần trở nên rõ ràng hơn trong buổi chiều yên tĩnh. Anh nghe thấy tiếng Tỳ Bà trong trẻo của Hoa, vọng lại từ một góc phố nào đó, có lẽ nàng đang luyện đàn, tiếng đàn đã trở nên tự tin và bay bổng hơn nhiều so với trước đây. Anh cũng nghe thấy tiếng nói cười rộn rã của An và Mai, lẫn trong đó là tiếng bàn tán về một “Lễ Hội Nghệ Thuật Đường Phố” sắp tới. Từng âm thanh, từng lời nói, từng tiếng cười, đều như những hạt mưa nhỏ, tưới mát cho mảnh đất nhân gian đang dần hồi sinh.

Một nụ cười nhẹ, gần như vô hình, thoáng hiện trên môi anh. Nụ cười ấy không phải là sự vui mừng hớn hở, mà là một sự mãn nguyện sâu sắc, một sự bình thản đến từ việc chứng kiến vạn vật thuận theo tự nhiên mà phát triển. Anh không cần phải hành động, không cần phải can thiệp. Anh chỉ là một người quan sát, một người chiêm nghiệm, nhưng anh biết rằng những hạt mầm 'Nhân Đạo' mà anh đã gieo, những giá trị của cuộc sống bình thường, của nghệ thuật và lòng nhân ái, đang dần nảy nở và vươn mình. Đây không chỉ là câu chuyện của Hoa, của An, hay của Mai, mà là câu chuyện về sức sống bất diệt của tinh thần con người, đang dần định hình một thế giới mới, một thế giới không còn bị ám ảnh bởi sự truy cầu hư ảo của tiên đạo.

“Tiếng đàn ấy… là lời ca tụng cuộc sống, không phải sự truy cầu hư ảo,” Tạ Trần tự nhủ trong tâm, giọng nói trầm lắng như tiếng vọng từ sâu thẳm tâm hồn. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên. “Hạt mầm đã bén rễ, đang vươn mình. Hóa ra, dù có tiên đạo hay không, con người vẫn có thể tìm thấy vẻ đẹp và giá trị trong chính cuộc sống bình thường của mình. Đây chính là con đường…” Anh nhớ lại những ngày tháng khi các tu sĩ tranh giành cơ duyên, khi Thiên Đạo đang suy kiệt, và khi con người dần 'mất người' vì quá trình tu luyện. Tất cả dường như chỉ để rồi trở về với điều giản dị nhất: sự trọn vẹn của nhân tính.

Anh nhận ra rằng, Thị Trấn An Bình không chỉ là một địa điểm, mà là một biểu tượng. Nó là minh chứng cho việc nghệ thuật và các giá trị tinh thần có thể phát triển và tìm thấy chỗ đứng vững chắc, trở thành một phần thiết yếu của cuộc sống, bất chấp sự suy yếu của Thiên Đạo và sự hiện diện của tiên môn. Đây là một sự chuyển dịch dần trong tư duy, một sự thay đổi từ bên trong mỗi con người, không cần đến phép thuật hay thần thông.

Tạ Trần biết, Hoa sẽ trở thành một nghệ sĩ có ảnh hưởng lớn, không chỉ ở Thị Trấn An Bình mà còn lan rộng khắp nhân gian, trở thành biểu tượng cho sự phục hưng của nghệ thuật và tinh thần con người trong kỷ nguyên mới. Thị Trấn An Bình sẽ trở thành một trung tâm văn hóa, nơi các loại hình nghệ thuật khác cũng tìm được chỗ đứng và phát triển mạnh mẽ, củng cố nền tảng 'Bình Thường Vĩnh Cửu' một cách hữu hình. Mai (Lăng Nguyệt) sẽ ngày càng từ bỏ vỏ bọc tiên tử, trở thành một hình mẫu cho những người đã từng là tu sĩ tìm thấy ý nghĩa cuộc đời trong việc vun đắp văn hóa, giáo dục và các giá trị nhân sinh, hoàn thiện quá trình 'trở về làm người'. Và An (Thư Đồng Tiểu An) cùng thế hệ trẻ sẽ là những người chủ động xây dựng và phát triển nền văn minh Nhân Đạo, đưa những giá trị mà Tạ Trần ấp ủ trở thành hiện thực, thể hiện 'sự phát triển của xã hội không tiên đạo' ngay từ thời điểm này, dù Thiên Đạo vẫn chưa sụp đổ.

Anh khẽ thở dài, nhưng không phải vì mệt mỏi, mà là một tiếng thở của sự thấu hiểu. Thiên Đạo vẫn còn đó, tiên môn vẫn còn tồn tại, nhưng Nhân Đạo đã bắt đầu trỗi dậy, từng chút một, bền bỉ và mạnh mẽ. Anh không phải là cứu tinh theo cách mà các tu sĩ từng mong đợi, mà là một người gieo mầm, một người chứng kiến sự nở rộ của những giá trị chân thực nhất của nhân loại.

Hoàng hôn đã lặn hẳn, màn đêm buông xuống phủ kín Thị Trấn An Bình. Những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng, lung linh huyền ảo, phản chiếu trên mặt sông An Bình tĩnh lặng. Tiếng nói cười, tiếng đàn đó đây, tiếng hát du dương vang vọng trong không khí, tất cả đều là âm thanh của một cuộc sống đang hồi sinh, đang tìm thấy ý nghĩa đích thực của mình. Tạ Trần mỉm cười. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Con người, cuối cùng, đã tìm thấy con đường của riêng mình, không cần thành tiên, không cần bất tử, mà chỉ cần sống một đời bình thường, trọn vẹn, và đầy nhân tính.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free