Nhân gian bất tu tiên - Chương 1417: Giai Điệu Thắp Sáng: Buổi Biểu Diễn Đầu Tiên Ở Quảng Trường An Bình
An reo lên vui sướng, vỗ tay bôm bốp. "Tuyệt vời! Chắc chắn mọi người sẽ thích! Con sẽ đi báo tin cho cô Hoa ngay!" Cậu bé nói, mắt lấp lánh niềm vui, rồi vội vàng chạy ra ngoài, không thể chờ đợi thêm.
Mai nở một nụ cười mãn nguyện. Nàng nhìn theo bóng An khuất dần, rồi quay lại nhìn Bà Chủ Quán Trà. "Cảm ơn Bà Chủ. Bà đã ban cho Hoa một cơ hội, và cũng là ban cho nhân gian thêm một vẻ đẹp." Nàng cúi đầu nhẹ, một hành động thể hiện sự tôn kính và biết ơn sâu sắc. Nàng biết, đây chỉ là một khởi đầu nhỏ bé, nhưng nó lại mang ý nghĩa vô cùng to lớn. Sự thành công của buổi biểu diễn nhỏ tại quán trà này sẽ là bước đệm cho Hoa và các nghệ sĩ khác tìm được chỗ đứng trong kỷ nguyên Nhân Đạo, nơi nghệ thuật được trân trọng. Vai trò chủ động của Mai trong việc vun đắp văn hóa và tinh thần cho cộng đồng phàm nhân, cho thấy nàng sẽ trở thành một trụ cột quan trọng của kỷ nguyên mới, không phải bằng sức mạnh mà bằng lòng nhân ái và trí tuệ. Và An, đại diện cho thế hệ trẻ, sẽ tiếp nối và phát triển những giá trị 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đã gieo mầm, với sự nhiệt huyết và khả năng kết nối.
Trong khoảnh khắc đó, Mai cảm thấy một sự bình yên sâu sắc trong lòng. Nàng đã tìm thấy một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, không phải là sự truy cầu quyền năng hay sự bất tử, mà là sự vun đắp cho những giá trị nhân sinh, cho vẻ đẹp của cuộc sống bình thường. Nàng nhìn ra dòng sông lững lờ trôi, những tia nắng sớm chiếu rọi lấp lánh trên mặt nước, và một tia hy vọng mới bừng sáng trong tâm hồn nàng. Kỷ nguyên Nhân Đạo, dù còn nhiều thử thách, nhưng chắc chắn sẽ đơm hoa kết trái, bởi vì có những con người như Mai, như An, và như Hoa, đang ngày đêm vun đắp cho nó, bằng chính những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa của mình.
***
Sáng sớm, khi sương còn giăng mắc trên nh��ng mái nhà ngói cổ kính của Thị Trấn An Bình, và ánh dương đầu tiên vừa hé rạng phía chân trời, nhuộm hồng những đám mây mỏng manh, một góc nhỏ của quảng trường thị trấn đã bừng lên sự sống. Mai, trong bộ áo vải bố màu xanh nhạt giản dị, mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng, vẫn toát lên một vẻ thanh nhã khó tả. Nàng không còn là Lăng Nguyệt Tiên Tử lạnh lùng băng giá thuở nào, mà là một người phụ nữ với ánh mắt chứa chan nhiệt huyết, đôi tay thoăn thoắt lau chùi một chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Bên cạnh nàng, Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt lấp lánh sự thông minh, đang chỉ đạo một đám trẻ con khác, tất cả đều mặc những bộ áo vải thô cũ, hăng hái sắp xếp những chiếc ghế gỗ nhỏ xung quanh. Không khí mát mẻ của buổi sớm, hòa quyện với mùi đất ẩm và hương sương đêm còn vương lại, tạo nên một sự dễ chịu đến lạ. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ quanh quảng trường như hòa vào nhịp điệu rộn ràng của những bàn tay nhỏ bé đang làm việc.
"Tiểu Cương, cái ghế này đặt xích ra một chút! Ph���i để khách ngồi thoải mái chứ!" An ra lệnh, giọng đầy vẻ tự tin của một tổng quản lý bé con. Cậu bé vừa nói vừa tự tay nhấc một chiếc ghế, đặt lại đúng vị trí mình mong muốn, gương mặt hớn hở, tràn đầy năng lượng. "Mai tỷ tỷ, người thấy chỗ này có đủ rộng không ạ? Chắc chắn Hoa cô nương sẽ thích cho mà xem!"
Mai mỉm cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhìn cậu bé. "Đủ rộng, và đủ ấm cúng, An à." Nàng vuốt ve mặt bàn đã sạch bóng, tưởng tượng đến những giai điệu Tỳ Bà sẽ ngân vang nơi đây. Trong lòng nàng, một cảm xúc phức tạp dâng trào. Từ một tiên tử cao ngạo, nàng nay lại tìm thấy niềm vui trong việc vun đắp những giá trị nhân sinh nhỏ bé này. Cuộc sống phàm nhân, tưởng chừng tầm thường, lại ẩn chứa những vẻ đẹp diệu kỳ mà tu tiên vạn năm cũng chưa chắc đã chạm tới. Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về giá trị của cuộc sống bình thường, về việc không "mất người". Giờ đây, nàng đang sống một cách trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Khi công việc sắp xếp đã gần xong, Tạ Trần, với cuốn sách cổ 'Vô Vi Chi Đạo' trên tay, thong thả đi ngang qua quảng trường. Anh mặc một bộ áo vải bố màu xám nhạt, bước chân nhẹ nhàng, đôi mắt sâu thẳm lướt qua mọi vật, dường như có thể nhìn thấu vạn sự. Mái tóc đen dài của anh được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, tôn lên vẻ thanh tú nhưng đầy suy tư của khuôn mặt. Anh dừng lại một chút, khẽ gật đầu chào Mai và An, đôi môi anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười gần như vô hình.
An thấy Tạ Trần, liền vội vàng chạy đến, ánh mắt rạng rỡ. "Tiên sinh Tạ Trần, người thấy thế nào? Chỗ này đủ rộng để Hoa cô nương biểu diễn không ạ?" Cậu bé hỏi, giọng đầy tự hào, như thể chính mình đã thiết kế nên cả quảng trường này vậy.
Tạ Trần khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sớm. Mùi đất ẩm và hơi sương se lạnh phảng phất qua cánh mũi, đánh thức những giác quan tinh tế. Anh mở mắt, ánh nhìn tĩnh lặng lướt qua toàn bộ không gian đã được sắp đặt. "Thật ra, âm thanh của Tỳ Bà cần một không gian thoáng đãng để vang xa, nhưng cũng đủ gần để chạm đến lòng người. Nơi này, e là... vừa vặn." Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, không nhanh không chậm, mang theo một chút triết lý thâm sâu. "Nơi đây không quá rộng lớn để khiến tiếng đàn trở nên lạc lõng, cũng không quá chật hẹp để giam cầm cảm xúc. Nó vừa đủ để những tâm hồn đồng điệu có thể tìm thấy nhau, và những người còn hoài nghi có thể dần dần mở lòng."
Mai bước đến gần hơn, ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần đầy vẻ suy tư. Nàng hiểu ý nghĩa sâu xa trong lời nói của anh. "Chúng ta cần cho mọi người thấy, nghệ thuật không chỉ là tiêu khiển, mà là một phần của cuộc sống, một phần của linh hồn nhân gian." Nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định. "Nó không phải là thứ để mua vui nhất thời, mà là hạt giống của cảm xúc, của vẻ đẹp, cần được gieo trồng và tưới tắm để tâm hồn con người không trở nên khô cằn."
Tạ Trần gật đầu nhẹ, không nói thêm lời nào. Anh biết Mai đã thấu hiểu. Anh mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự hài lòng, rồi tiếp tục bước đi về phía quán sách của mình. Ánh mắt anh vẫn đầy suy tư, nhưng giờ đây có thêm một tia hy vọng len lỏi. Anh nhìn thấy những mầm non của "Nhân Đạo" đang được ươm mầm từ những hành động nhỏ bé, từ sự nhiệt huyết của An, từ lòng nhân ái và trí tuệ của Mai. Những giá trị tinh thần, văn hóa, không phải tự nhiên mà có, mà cần được nuôi dưỡng, cần được bảo vệ bởi những con người trân trọng chúng. Và đây, chính là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi tâm hồn được vỗ về bởi những giai điệu, những câu chuyện, những vẻ đẹp bình dị nhất. Anh biết rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những mầm non như thế này, sẽ là nền tảng vững chắc cho tương lai ấy.
***
Giữa trưa, ánh nắng ấm áp rải đều qua ô cửa sổ của quán sách nhỏ, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền gỗ cũ kỹ. Mùi sách cũ, mùi giấy và mực thơm thoang thoảng, hòa quyện với mùi trà ấm từ chiếc bình sứ trên bàn. Hoa ngồi đối diện Tạ Trần, cây Tỳ Bà quen thuộc đặt nghiêng bên cạnh. Khuôn mặt thanh tú của nàng đượm vẻ lo lắng, đôi mắt phượng đẹp đẽ nhưng lại ẩn chứa những nỗi bất an khó tả. Nàng khẽ gảy nhẹ vài dây Tỳ Bà, tiếng đàn buồn nhưng đầy nội lực, như tiếng lòng nàng đang thổn thức.
Tạ Trần đang đọc cuốn sách 'Vô Vi Chi Đạo', anh lật từng trang giấy một cách chậm rãi, nhưng anh vẫn cảm nhận được sự bất an tỏa ra từ Hoa. Anh biết, đối với một nghệ sĩ, sự đón nhận của công chúng là một thử thách lớn, đặc biệt là khi nghệ thuật của nàng không mang lại lợi ích vật chất rõ ràng.
Mai bước vào quán sách, trên tay nàng là một bình trà ấm, tỏa hương thơm dịu nhẹ. Nàng đặt bình trà xuống bàn, rồi nhẹ nhàng ngồi cạnh Hoa, ánh mắt đầy sự đồng cảm. Nàng hiểu những gì Hoa đang trải qua, bởi vì nàng cũng từng trải qua những nghi ngờ tương tự khi còn là tiên tử, khi nàng tự hỏi ý nghĩa của sự tu luyện, ý nghĩa của sức mạnh vô biên mà nàng sở hữu.
"Mai tỷ tỷ, muội vẫn còn lo lắng." Hoa khẽ nói, giọng nàng nhỏ dần, gần như thì thầm. "Liệu m���i người có thực sự muốn nghe muội đàn không? Hay họ chỉ tò mò... rồi lại bỏ đi như những lần trước?" Nàng nhớ lại những buổi biểu diễn ở quảng trường, nơi tiếng đàn của nàng dần chìm vào sự thờ ơ của những người qua đường, những ánh mắt nhìn nàng như một kẻ lạc loài, một người vô ích. Nỗi sợ thất bại lặp lại, sự nghi ngờ về giá trị nghệ thuật của bản thân trong một thế giới còn nặng tính thực dụng, vẫn còn ám ảnh nàng. Cô phải vượt qua sự bất an này để tìm lại niềm tin và biểu diễn hết mình.
Mai nhẹ nhàng đặt tay lên vai Hoa, một cử chỉ đầy ấm áp và trấn an. "Âm nhạc của muội đã chạm đến ta, Hoa nhi. Ta tin rằng nó cũng sẽ chạm đến những người khác. Chỉ là họ cần một cơ hội để lắng nghe, và một không gian để cảm nhận." Giọng Mai dịu dàng, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không lay chuyển. "Nghệ thuật không phải là một món hàng để trao đổi, mà là một món quà cho tâm hồn. Không phải ai cũng nhận ra giá trị của nó ngay lập tức, nhưng một khi đã cảm nhận được, họ sẽ không thể quên."
Tạ Trần, vẫn với cuốn sách trên tay, ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Anh thấu hiểu nỗi lòng của Hoa, và cả sự thấu hiểu của Mai. "Giá trị không nằm ở số đông, mà ở sự đồng cảm." Anh khẽ tự nhủ trong lòng, hoặc có thể là một lời thì thầm mà chỉ mình anh nghe thấy. "Nhưng đôi khi, số đông lại cần được dẫn dắt để nhận ra giá trị. Họ cần một cầu nối, một người chỉ đường." Anh mỉm cười nhẹ. Anh biết, Mai đang trở thành cầu nối đó, trở thành người dẫn dắt những tâm hồn phàm tục đến với vẻ đẹp của nghệ thuật, của những giá trị tinh thần mà kỷ nguyên Nhân Đạo cần có. Sự thành công của buổi biểu diễn này sẽ là tiền đề cho việc các loại hình nghệ thuật khác cũng sẽ tìm được chỗ đứng và phát triển mạnh mẽ trong kỷ nguyên Nhân Đạo, nơi giá trị tinh thần được trân trọng.
Anh chợt nghĩ đến những ngày đầu tiên của kỷ nguyên Nhân Đạo, khi mọi người còn bỡ ngỡ, khi cuộc sống xoay quanh những nhu cầu cơ bản nhất. Việc nghệ thuật, văn hóa, tinh thần được chú trọng, được đón nhận, là một bước tiến lớn. Nó cho thấy con người không chỉ sống để tồn tại, mà còn sống để cảm nhận, để yêu thương, để tạo ra cái đẹp. Điều đó, đối với Tạ Trần, còn quan trọng hơn bất cứ phép thuật hay thần thông nào. Đó chính là sự trọn vẹn của nhân tính. Anh cảm nhận được không khí ấm áp, thoang thoảng mùi trà, mùi sách cũ, và mùi hương dịu nhẹ từ cây Tỳ Bà. Tất cả hòa quyện, tạo nên một sự tĩnh lặng, nhưng lại ẩn chứa một nguồn năng lượng mạnh mẽ, sẵn sàng bùng nổ. Mai và Hoa, hai người phụ nữ với hai số phận khác nhau, nay lại cùng nhau ươm mầm cho một vẻ đẹp mới trong nhân gian.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một dải màu cam đỏ rực rỡ lên bầu trời phía Tây, rồi dần tắt lịm, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn lồng đầu tiên bắt đầu được thắp sáng, lung linh huyền ảo, như những đốm lửa nhỏ nhảy múa trong không khí dịu mát của buổi tối. Quảng trường An Bình, giờ đây, không còn vẻ vắng lặng như buổi sáng. Dù không quá đông đúc như một lễ hội lớn, nhưng cũng đã có khá nhiều người dân tập trung, ánh mắt tò mò dõi về phía góc nhỏ nơi những chiếc ghế gỗ được sắp xếp ngay ngắn.
An, với gương mặt lấm lem nhưng đôi mắt vẫn lấp lánh niềm vui, hăng hái chạy đi chạy lại, đảm bảo mọi người có chỗ ngồi. Cậu bé nhiệt tình chỉ dẫn, thỉnh thoảng còn quay sang trò chuyện với vài người bạn nhỏ khác, khoe khoang về buổi biểu diễn sắp tới. "Mọi người cứ yên tâm! Tiếng đàn của cô Hoa hay lắm! Nghe rồi là sẽ nghiện cho mà xem!" Cậu bé nói, giọng điệu đầy tự hào.
Mai đứng một bên, trong chiếc áo vải bố màu xanh nhạt, ánh mắt nàng dõi theo Hoa. Hoa, trong bộ trang phục đơn giản nhưng gọn gàng, đang ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ, cây Tỳ Bà đặt ngay ngắn trên lòng. Nàng khẽ hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh những nhịp đập rộn ràng trong lồng ngực. Nàng vẫn còn cảm thấy chút lo lắng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt tin tưởng của Mai, và gương mặt hớn hở của An, một sự ấm áp lan tỏa trong tim nàng.
Tạ Trần đứng khuất trong bóng tối của một cửa hàng gần đó, lặng lẽ quan sát. Anh không muốn sự hi��n diện của mình làm ảnh hưởng đến không khí của buổi biểu diễn. Anh chỉ là một người quan sát, một người chiêm nghiệm, nhưng trong lòng anh, anh biết rằng đây là một khoảnh khắc quan trọng. Đây không chỉ là một buổi biểu diễn nghệ thuật đơn thuần, mà là một hạt mầm đang được gieo, một giá trị mới đang được khẳng định trong kỷ nguyên Nhân Đạo.
Hoa bắt đầu gảy đàn. Tiếng Tỳ Bà ban đầu hơi run rẩy, một chút ngập ngừng thể hiện sự hồi hộp của nàng. Nhưng rồi, khi những ngón tay nàng dần quen thuộc với từng dây đàn, giai điệu trở nên mạnh mẽ, du dương hơn. Tiếng đàn Tỳ Bà lúc trầm lắng như tiếng suối chảy thì thầm, lúc lại bổng cao như chim hót giữa rừng sâu, kể một câu chuyện về những nỗi niềm, hy vọng, và vẻ đẹp bình dị của nhân gian. Tiếng đàn không quá ồn ào, mà êm đềm, len lỏi vào không khí mát mẻ của buổi tối, hòa quyện với mùi khói bếp từ các nhà dân lân cận và hương hoa dại thoang thoảng trong gió.
Người dân dần nín thở lắng nghe. Ban đầu, một số người chỉ đứng xem cho có, ánh mắt tò mò pha lẫn chút hoài nghi. "Chà, cái cô nương này lại đàn à? Không biết có hay ho gì không?" Một người đàn ông trung niên khẽ xì xào với người bên cạnh.
"Tiếng đàn nghe cũng lạ tai đấy chứ. Nghe mà lòng thấy thanh thản lạ thường." Một người phụ nữ khác đáp lại, ánh mắt nàng đã bắt đầu đăm chiêu.
Dần dần, những tiếng xì xào nhỏ dần rồi hoàn toàn im bặt. Mọi người bị cuốn hút vào giai điệu ma mị của Hoa. Một số người nhắm mắt lại, tận hưởng từng nốt nhạc. Có những người, ánh mắt từ tò mò chuyển sang say mê, khuôn mặt họ dần giãn ra, thể hiện sự thư thái. Quảng trường dần trở nên đông đúc hơn khi tiếng đàn vang xa, thu hút thêm những người dân khác đi ngang qua. Họ dừng lại, đứng lặng yên, lắng nghe.
Mai, đứng cạnh An, khẽ thì thầm: "Con bé đã tìm thấy chính mình trong âm nhạc rồi. Mọi người cũng đã tìm thấy nó." Nàng cảm nhận được sự kết nối tinh thần đang lan tỏa trong không khí, một sự đồng điệu hiếm có. Nàng biết, vai trò của nàng như một người bảo trợ văn hóa, trí tuệ trong cộng đồng phàm nhân đang dần định hình, không còn là tiên tử siêu phàm mà là một người dẫn dắt tinh thần, thể hiện sự phát triển nhân tính của nàng.
Tạ Trần, trong bóng tối, khẽ mỉm cười. "Đây mới là khởi đầu của một kỷ nguyên... nơi tâm hồn được vỗ về. Một hạt mầm đã nảy nở." Anh nghĩ. Anh nhìn thấy Tiểu Đường, cô bé mập mạp, hiền lành, đang ngồi cạnh Bà Chủ Quán Trà, mắt mở to, miệng mỉm cười, không ngừng nhai kẹo. Ánh mắt cô bé đầy sự thích thú và hiếu kỳ. Bà Chủ Quán Trà phúc hậu cũng mỉm cười, khẽ gật gù theo điệu nhạc. Anh biết, An và thế hệ trẻ sẽ là những người tiếp nối, mang theo tinh thần nhiệt huyết và sự cởi mở để xây dựng một xã hội đa dạng và giàu có về tinh thần, củng cố nền tảng 'Bình Thường Vĩnh Cửu'.
Khi giai điệu cuối cùng của bản nhạc ngân vang rồi tan biến vào màn đêm, một sự im lặng kéo dài vài giây, rồi quảng trường bùng nổ trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt. Nhiều người đứng dậy tán thưởng, có người còn lén lau khóe mắt, bởi tiếng đàn đã chạm đến những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn họ. Hoa cúi đầu cảm ơn, gương mặt rạng rỡ, ngập tràn hạnh phúc. Nàng đã làm được, nàng đã chạm đến lòng người.
Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần cảm nhận được một luồng khí tức vô hình, một sự thay đổi tinh tế trong Thiên Đạo đang suy kiệt. Không phải là linh khí hồi sinh, mà là một loại năng lượng khác, năng lượng của nhân tâm, của sự đồng cảm, của vẻ đẹp. Nó không mạnh mẽ như sức mạnh của tiên nhân, nhưng lại bền bỉ, sâu sắc hơn vạn lần. Anh biết rằng, buổi biểu diễn nhỏ bé này, tưởng chừng vô nghĩa trong mắt các tu sĩ, lại là một bước tiến vĩ đại của Nhân Đạo. Một kỷ nguyên mới đang thực sự được dựng xây, không phải trên nền tảng của sức mạnh siêu phàm, mà trên nền tảng của chính nhân tính, của những giá trị bình thường, vĩnh cửu. Ánh đèn lồng lung linh, tiếng vỗ tay còn vang vọng, và khuôn mặt rạng rỡ của Hoa, tất cả vẽ nên một bức tranh tươi đẹp, một tương lai đầy hy vọng cho Thập Phương Nhân Gian.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.