Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1412: Hài Hòa Vô Vi: Thương Khách Tìm Kiếm Chân Lý

Tiết trời An Bình Thị Trấn những ngày này mang một vẻ đẹp lạ lùng, như thể vạn vật đang cùng nhau thở hắt ra một hơi dài mãn nguyện sau chuỗi ngày dài u uất. Sáng sớm, ánh dương quang khẽ rải vàng trên những mái ngói xanh rêu, xuyên qua kẽ lá cổ thụ, tạo nên những vệt sáng nhảy múa trên mặt đất. Gió nhẹ mơn man, mang theo hơi sương sớm và chút hương hoa dại còn vương vấn từ đêm qua. Không khí trong lành, tinh khiết đến lạ, khác hẳn với sự ngột ngạt, nặng nề của linh khí suy kiệt mà các thương nhân phương xa vẫn thường cảm nhận được ở những vùng đất khác.

Trong một gian phòng sang trọng bậc nhất tại Khách Điếm Lạc Thần, nơi được bày trí tinh xảo với những vật phẩm điêu khắc từ gỗ đàn hương quý hiếm và những bức tranh thủy mặc thanh tao, Lão Thương Gia Lý đang nhàn nhã nhâm nhi chén trà Phổ Nhĩ thượng hạng. Hơi trà bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương trầm ấm, lan tỏa khắp căn phòng, quyện lẫn với mùi hương liệu cao cấp được đốt trong lư đồng cổ. Tiếng người nói chuyện nhỏ nhẹ từ các gian phòng lân cận, tiếng nhạc du dương của khúc tiêu cổ vọng lại từ sân trong, cùng tiếng bước chân nhẹ nhàng của các tiểu nhị phục vụ, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí sang trọng, lịch sự và yên tĩnh đến lạ thường. Khác hẳn với sự ồn ào, chen chúc của những khách điếm khác mà ông từng ghé qua trên hành trình buôn bán.

Đối diện Lão Lý là Tiểu Khách Buôn Lâm, một thanh niên trẻ tuổi hơn, ánh mắt lanh lợi luôn ánh lên vẻ hiếu kỳ. Y đang mân mê chiếc chén ngọc bích, vẻ mặt vẫn còn đọng lại sự kinh ngạc khôn nguôi về những gì đã chứng kiến từ ngày đặt chân đến An Bình Thị Trấn. Bên cạnh họ là vài vị thương nhân khác, đều là những kẻ từng trải, phong trần, nhưng giờ đây ai nấy đều chìm trong suy tư, gương mặt khắc khoải những dấu hỏi.

“An Bình Thị Trấn này quả thực khác biệt,” Lão Lý khẽ buông tiếng thở dài, giọng nói trầm ấm mà lại chứa đựng nỗi niềm khó tả. “Ta đã đi khắp mười phương nhân gian, từ thành thị phồn hoa đến thôn làng hẻo lánh, nhưng chưa từng thấy nơi nào như chốn này. Không có pháp khí hào nhoáng, không có tu sĩ khoe mẽ, chẳng thấy ai tranh giành linh thạch hay pháp bảo… nhưng lại thịnh vượng đến lạ thường. Người dân an cư lạc nghiệp, nhà cửa khang trang, chợ búa tấp nập nhưng không hề hỗn loạn. Kẻ sĩ thì đọc sách, người buôn bán thì trao đổi hàng hóa một cách công bằng. Đến cả lũ trẻ con cũng có vẻ thông minh, lanh lợi hơn hẳn.”

Tiểu Khách Buôn Lâm gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực. “Đúng vậy, Lý lão gia! Ngay cả những vệ thành, họ cũng không mang vẻ mặt dữ tợn, hung hãn như những nơi khác. Họ giữ trật tự, nhưng không phải bằng vũ lực, mà bằng sự tôn trọng và lẽ phải. Những bà chủ quán trà, những người bán hàng rong, ai nấy đều tươi cười, niềm nở. Không có sự toan tính, không có sự ngờ vực lẫn nhau. Thật sự là một cảnh tượng hiếm thấy. Chắc chắn phải có một ‘bí quyết’ nào đó, một loại đạo lý nào đó đã được gieo rắc ở nơi đây, khiến cho mọi thứ trở nên khác biệt.” Y ngừng lại, suy tư, rồi lại tiếp lời, giọng nói đầy vẻ thắc mắc: “Cái gọi là linh khí suy kiệt, cái gọi là Thiên Đạo suy tàn, dường như chẳng hề ảnh hưởng đến An Bình này. Thậm chí, nó còn có vẻ... tươi tốt hơn những nơi mà linh khí còn dồi dào.”

Các thương nhân khác cũng nhao nhao phụ họa. Một vị thương nhân râu bạc phơ khẽ vuốt cằm, ánh mắt đăm chiêu. “Ta nhớ ở trấn Tây, nơi mà một đại tông môn trấn giữ, dù linh khí hùng hậu, nhưng lại thường xuyên xảy ra tranh chấp, chém giết để giành giật tài nguyên. Kẻ tu luyện thì cao ngạo, coi thường phàm nhân. Kẻ phàm nhân thì nơm nớp lo sợ, sống trong cảnh bất an. Còn ở đây… ta không cảm thấy bất kỳ sự sợ hãi hay áp bức nào. Chỉ có sự bình yên, tự tại.”

Một người khác, vẻ mặt khắc khổ hơn, khẽ nhấp một ngụm trà, giọng nói có phần chua chát: “Ở quê ta, vì một viên linh thạch nhỏ, huynh đệ có thể trở mặt thành thù, vợ chồng có thể ly tán. Còn ở đây, ta thấy họ san sẻ cho nhau từng hạt gạo, từng tấm áo. Ngay cả những người ăn xin cũng không bị xua đuổi, mà được đối xử với sự tôn trọng nhất định. Điều này… thật không thể tin nổi.”

Lão Lý khẽ đặt chén trà xuống, tiếng va chạm nhẹ của chén sứ với mặt bàn gỗ trầm ấm vang lên trong không gian tĩnh lặng. “Ta nghe nói, ở đây có một vị tiên sinh họ Tạ, là một thư sinh uyên bác, trí tuệ phi phàm, được mệnh danh là ‘người biết nhìn thấu nhân tâm’. Rất nhiều điều kỳ lạ ở trấn này đều có liên quan đến những lời nói, những câu chuyện của hắn. Có lẽ, ‘bí quyết’ mà chúng ta đang tìm kiếm, không phải là một loại công pháp tu luyện nào đó, cũng không phải là một loại linh dược thần kỳ, mà nằm ở chính những đạo lý mà vị tiên sinh kia đã gieo rắc.”

Tiểu Khách Buôn Lâm nghe vậy, ánh mắt bỗng sáng rực lên. “Lý lão gia nói chí phải! Chúng ta đã đi khắp nơi, hỏi han đủ điều, nhưng tất cả đều dẫn về một cái tên: Tạ Trần. Ta nghe nói, hắn từng được một tiên môn danh tiếng chọn trúng, nhưng lại chủ động từ bỏ con đường tu đạo, không phải vì không có khả năng, mà vì không muốn. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, mà chỉ trọng chữ ‘sống’ – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Một kẻ sĩ như vậy, chắc chắn phải có điều gì đó đặc biệt.”

“Vậy thì còn chần chừ gì nữa?” Vị thương nhân râu bạc phơ vội vàng đứng dậy, vẻ mặt đầy vẻ mong chờ. “Chúng ta hãy cùng nhau đến bái kiến vị tiên sinh này. Có lẽ, những điều mà chúng ta tìm kiếm bấy lâu nay, những lời giải cho sự suy tàn của Thiên Đạo, cho sự ‘mất người’ của tu sĩ, sẽ được hé lộ từ chính những đạo lý nhân sinh của hắn.”

Các thương nhân trao đổi ánh mắt, gật gù tán đồng. Tất cả đều cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một niềm hy vọng vừa mới nhen nhóm trong lòng. Họ đã quá mệt mỏi với cuộc sống tranh giành, với sự vô thường của thế giới tu tiên. Giờ đây, An Bình Thị Trấn, và đặc biệt là vị thư sinh Tạ Trần, đã trở thành một ngọn hải đăng soi sáng con đường cho họ. Họ không mong cầu phép thuật, không khao khát trường sinh, mà chỉ muốn tìm thấy một lẽ sống, một sự bình yên thực sự, điều mà họ đã vô tình đánh mất trong hành trình mưu sinh đầy sóng gió. Họ đứng dậy, chỉnh trang lại y phục, sẵn sàng cho cuộc gặp gỡ mà họ tin rằng sẽ thay đổi cách nhìn của họ về thế giới.

***

Buổi trưa tại quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh nắng dịu dàng xuyên qua mái hiên bằng gỗ, rọi xuống những kệ sách cũ kỹ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên bìa sách ố vàng. Không khí bên trong quán sách dường như ngưng đọng, tách biệt hoàn toàn với sự nhộn nhịp vừa phải của phố phường bên ngoài. Âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng ấy là tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần, cùng tiếng bút sột soạt của Thư Đồng Tiểu An đang chăm chú chép lại những trang kinh cổ bên góc bàn. Từ khung cửa sổ mở hé, thỉnh thoảng lại vọng vào tiếng chim hót líu lo, như tô điểm thêm cho vẻ thanh bình, an lạc của không gian này. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đàn hương thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của tri thức, của thời gian lắng đọng.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, đang ngồi sau chiếc bàn gỗ cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ tỉnh táo và suy tư, chăm chú đọc một cuốn sách cổ bìa đã sờn rách. Làn da trắng nhợt của hắn, dường như ít khi tiếp xúc với nắng gió, càng làm nổi bật vẻ thanh tú của khuôn mặt. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, phô bày vầng trán cao rộng. Trang phục của hắn vẫn là bộ áo vải bố màu xám nhạt, không chút phô trương, hòa mình vào không gian mộc mạc của quán.

Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cẩn thận sắp xếp lại giá sách, động tác nhẹ nhàng, không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ. Cậu đã quen với sự tĩnh lặng của quán, và hiểu rằng, đây chính là nơi mà tiên sinh Tạ Trần tìm thấy sự bình yên, nơi hắn gieo mầm những triết lý sâu sắc, không chỉ cho cậu mà còn cho bất kỳ ai có duyên ghé qua.

Bỗng, một bóng người cao lớn che khuất ánh sáng trước cửa. Lão Thương Gia Lý cùng Tiểu Khách Buôn Lâm và vài thương nhân khác bước vào, mang theo chút hơi thở của thế giới bên ngoài. Họ dừng lại ở ngưỡng cửa, dường như bị sự tĩnh lặng và trang nghiêm của quán sách làm cho khựng lại.

Lão Lý khẽ ho khan một tiếng, phá vỡ sự im lặng. “Kính chào tiên sinh Tạ Trần. Chúng tôi từ xa đến, đã được diện kiến sự an bình và thịnh vượng của trấn này. Lão phu và các vị bằng hữu ở đây đều vô cùng kinh ngạc. Xin mạo muội hỏi, tiên sinh có thể chỉ giáo cho chúng tôi, ‘bí quyết’ nào đã giúp nơi đây khác biệt đến vậy, trong khi khắp nơi khác đều đầy rẫy tranh đấu và suy tàn?” Giọng nói của Lão Lý tuy trầm ấm nhưng vẫn ẩn chứa sự tò mò, khao khát được giải đáp.

Tạ Trần khẽ ngước mắt lên từ cuốn sách, đôi mắt hắn như chứa đựng cả một đại dương tri thức, nhìn thẳng vào từng vị khách. Hắn không vội vã trả lời, mà chậm rãi đặt cuốn sách xuống, rồi cầm lấy ấm trà đặt trên bàn, rót ra những chén trà nóng hổi, mời các vị khách. Động tác của hắn ung dung, thư thái, không chút gợn sóng.

“Các vị khách đường xa đã nhọc công đến đây, xin mời dùng trà trước đã,” Tạ Trần ôn hòa nói, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm, như một dòng suối mát lành xoa dịu những tâm hồn đang bồn chồn. “Thị trấn nhỏ này có thể có vẻ khác biệt, nhưng ‘bí quyết’ mà các vị tìm kiếm, thực ra, không phải là một điều gì đó cao siêu, nằm ngoài tầm với. Nó… nằm ngay trong lòng người, không phải ở ngoài vật.”

Lão Lý và các thương nhân hơi ngỡ ngàng, họ đã chuẩn bị tinh thần để nghe những lời giải thích phức tạp, những lý lẽ thâm sâu về đạo pháp hay linh khí, nhưng những gì Tạ Trần nói lại đơn giản đến bất ngờ.

“Là sự trân trọng mỗi hạt gạo, mỗi giọt mồ hôi. Là biết đủ, biết dừng, biết đặt lợi ích chung lên trên cái riêng,” Tạ Trần tiếp lời, ánh mắt hắn dịu dàng lướt qua từng gương mặt, như muốn đọc thấu những băn khoăn trong lòng họ. “An Bình này, không có những tu sĩ cường đại bảo hộ, không có linh khí hùng hậu nuôi dưỡng. Nhưng chúng tôi có những người dân biết yêu thương, san sẻ. Có những người biết lao động cần mẫn, không ngừng sáng tạo. Có những người biết tin tưởng lẫn nhau, xây dựng nên một cộng đồng vững mạnh. Mọi sự thịnh vượng ở đây, đều khởi nguồn từ chính những điều tưởng chừng như nhỏ bé đó.”

Tiểu Khách Buôn Lâm không nén nổi sự ngạc nhiên. “Nhưng chẳng lẽ chỉ vậy thôi sao, tiên sinh? Không có pháp quyết, không có linh khí, không có những thứ mà người đời vẫn cho là cần thiết để chống lại sự suy tàn của Thiên Đạo sao? Chúng tôi đã thấy rất nhiều nơi, dù có linh khí dồi dào, vẫn không tránh khỏi cảnh suy tàn, tranh chấp.”

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. “Linh khí vạn vật vốn dĩ là tự nhiên. Con người chỉ cần thuận theo, không cố cưỡng cầu. Khi lòng người an lạc, vạn vật tự nhiên hài hòa. Khi con người biết đủ, biết quý trọng những gì mình đang có, thì tự khắc sẽ không còn tranh giành, không còn oán hận. Và khi đó, dù linh khí có suy kiệt, dù Thiên Đạo có suy tàn, thì nhân gian vẫn có thể tìm thấy con đường của riêng mình, con đường của sự bình yên và thịnh vượng.”

Hắn ngừng lại, nhấp một ngụm trà, rồi nói tiếp, giọng nói vang vọng như tiếng chuông chùa giữa không gian tĩnh mịch: “Những thứ mà các vị gọi là ‘pháp quyết’, ‘linh khí’, ‘trường sinh’, đôi khi lại chính là gông cùm trói buộc con người, khiến họ đánh mất đi những giá trị cốt lõi nhất: tình yêu thương, sự sẻ chia, lòng trắc ẩn. Để rồi, càng tu luyện cao thâm, càng dễ ‘mất người’. An Bình Thị Trấn này, không theo đuổi những thứ đó. Chúng tôi chỉ theo đuổi một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, nơi mỗi người đều được là chính mình, được sống một đời bình thường, nhưng đầy ý nghĩa.”

Các thương nhân lắng nghe, ban đầu có chút thất vọng vì không có một ‘bí thuật’ hay ‘phép màu’ nào được Tạ Trần tiết lộ. Họ đã kỳ vọng vào một câu trả lời thần bí, một loại công pháp tuyệt thế có thể giải quyết mọi vấn đề. Nhưng dần dần, những lời lẽ giản dị, sâu sắc của Tạ Trần bắt đầu thấm vào tâm trí họ, như những giọt mưa xuân thấm vào đất khô cằn. Họ nhận ra rằng, cái ‘bí quyết’ mà họ tìm kiếm bấy lâu nay, không phải là một điều gì đó nằm ở bên ngoài, mà chính là những giá trị mà họ đã vô tình bỏ quên trong cuộc sống mưu sinh.

Lão Lý khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên lan tỏa từ Tạ Trần, từ không gian quán sách này. Ông chợt nhớ lại những cuộc tranh giành khốc liệt trên thương trường, những mưu toan tính toán để kiếm lời, những lúc ông đã giẫm đạp lên người khác để đạt được mục đích. Và giờ đây, ông nhìn thấy một con đường khác, một lẽ sống khác.

Tiểu Khách Buôn Lâm thì lại nhìn Tạ Trần với một ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Y không còn chỉ là một kẻ tò mò, mà đã biến thành một người học trò đang khao khát được lĩnh hội những triết lý sâu sắc. “Vậy thì, tiên sinh… làm sao để giữ được những giá trị đó, trong một thế giới đang ngày càng suy tàn và biến động?”

Tạ Trần lại mỉm cười, nụ cười ấy như xua tan đi mọi hoài nghi trong lòng người đối diện. “Chỉ cần mỗi người giữ vững nhân tâm của mình, không quên đi bản chất lương thiện, không đánh mất đi lòng trắc ẩn. Hãy sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, trân trọng từng mối nhân duyên. Khi mỗi cá nhân đều là một hạt mầm thiện lương, thì cả nhân gian sẽ trở thành một khu vườn an lạc. Đó chính là con đường để phá cục, để kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.” Hắn nói, giọng nói vang vọng khắp quán sách, chứa đựng một sức mạnh vô hình, không phải của phép thuật, mà của trí tuệ và sự thấu hiểu.

Các thương nhân chìm vào suy ngẫm. Những lời của Tạ Trần, đơn giản mà sâu sắc, đã mở ra trong lòng họ một chân trời mới, một cách nhìn khác về cuộc sống. Họ cảm thấy như mình vừa tìm thấy một viên ngọc quý giữa bãi cát sa mạc. Dù chưa hoàn toàn thấu hiểu, nhưng họ biết rằng, những đạo lý này sẽ theo họ về nhà, gieo mầm trong tâm trí họ, và có lẽ, sẽ thay đổi cả cuộc đời họ.

***

Trên đỉnh Thiên Đỉnh Cung, nơi những cung điện trắng muốt được xây dựng từ ngọc thạch và đá mây vươn mình sừng sững giữa biển mây bồng bềnh, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang ngồi thiền định. Chiều tà buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, nhưng nơi đây vẫn bao phủ một màn mây mù bảng lảng, gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo của không trung. Tiếng gió thổi qua biển mây rì rào, tiếng chuông gió leng keng từ một mái hiên xa xăm, cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó trong không gian bao la, tất cả hòa quyện vào sự im lặng tuyệt đối của Thiên Đỉnh Cung. Mùi mây, mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển trên cao, và mùi linh khí thanh khiết đến cực điểm, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, siêu thoát, nhẹ nhàng. Một cảm giác bình yên đến lạnh lẽo, đầy ẩn ý về sự cô lập.

Dù thân ở chốn tiên cảnh cao vời vợi, tâm trí Lăng Nguyệt vẫn dõi theo những gì diễn ra dưới trần. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng không ngừng rung động, ánh sáng bạc từ nó giờ đây không còn lạnh lẽo như trước, mà dường như đã hòa lẫn vào một chút ấm áp, một chút xúc cảm của nhân gian. Thông qua Nguyệt Quang Trâm, nàng ‘thấy’ được hình ảnh Tạ Trần đang đối thoại với các thương nhân trong quán sách nhỏ, và nàng ‘nghe’ rõ từng lời hắn nói, không phải bằng thính giác, mà bằng sự cộng hưởng của tâm hồn.

“Bí quyết… nằm ngay trong lòng người, không phải ở ngoài vật. Là sự trân trọng mỗi hạt g���o, mỗi giọt mồ hôi. Là biết đủ, biết dừng, biết đặt lợi ích chung lên trên cái riêng…” Từng lời của Tạ Trần vang vọng trong tâm trí nàng, như những tiếng chuông ngân vang đánh thức những phần sâu kín nhất.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ mở mắt, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây không còn vẻ lạnh lùng băng giá, mà đã dịu đi rất nhiều, ánh lên một tia sáng của sự thấu hiểu. Nàng vuốt ve Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận sự rung động đồng điệu của nó. Cái gọi là ‘bí quyết’ mà các thương nhân tìm kiếm, không phải là bí mật, mà là những điều đơn giản nhất, những giá trị cốt lõi mà người tu tiên đã vô tình lãng quên trong hành trình truy cầu sức mạnh và trường sinh.

Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã từng nói, về cái giá của sự bất tử, về sự ‘mất người’ trên con đường tu tiên. Nàng đã từng cho rằng đó là những lời nói ngông cuồng của một phàm nhân không hiểu đạo lý. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến sự bình yên, thịnh vượng của An Bình Thị Trấn, khi ‘nghe’ những lời giản dị mà sâu sắc của Tạ Trần, nàng ch���t nhận ra, hắn đã nói đúng.

“Nhân Đạo… liệu có phải là con đường thực sự cứu rỗi thế giới này?” Nàng lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng, chứa đựng nỗi băn khoăn nhưng cũng đầy hy vọng. Nàng đã dành cả đời để theo đuổi tiên đạo, tin rằng sức mạnh và trường sinh là con đường duy nhất để cứu vãn Thiên Đạo đang suy kiệt. Nàng đã từ bỏ cảm xúc, gạt bỏ ký ức, đánh đổi nhân tính của mình để đạt đến cảnh giới cao nhất. Nhưng cái giá phải trả lại là sự cô đơn tột cùng, là sự trống rỗng trong tâm hồn. Thiên Đỉnh Cung lộng lẫy, nhưng cũng lạnh lẽo như chính trái tim nàng.

Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng bỗng tỏa ra một luồng ánh sáng bạc rực rỡ hơn bao giờ hết, nhưng không phải là ánh sáng của sức mạnh hủy diệt, mà là ánh sáng của sự hy vọng, của một quyết định mới mẻ đang dần hình thành trong tâm trí nàng. Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong nội tâm mình, giữa lý tưởng tu tiên truyền thống đã ăn sâu bám rễ hàng ngàn năm, và những giá trị ‘nhân đạo’ mới mẻ đang dần trỗi dậy mạnh mẽ, như những mầm non vươn lên từ đất khô cằn.

Nàng nhìn xuống nhân gian xa xăm, nơi những đốm lửa của sự sống đang bừng cháy, nơi những con người nhỏ bé đang kiến tạo nên một cuộc sống trọn vẹn bằng chính đôi tay và khối óc của mình, không cần đến phép thuật, không cần đến linh khí. Và ở đó, có một thư sinh gầy gò, trầm tĩnh, đang ngồi trong quán sách nhỏ, nhẹ nhàng gieo mầm những triết lý, những đạo lý tưởng chừng như đơn giản nhưng lại có sức mạnh thay đổi cả một kỷ nguyên.

“Sự luân hồi của vạn vật và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, theo một cách khác biệt,” nàng thầm nhắc lại lời Tạ Trần, những lời đã trở thành kim chỉ nam cho nàng. Nàng chợt hiểu ra rằng, sự suy tàn của Thiên Đạo không phải là tận thế, mà là một cơ hội, một khởi đầu mới cho nhân gian. Một kỷ nguyên mới, nơi con người không còn bị ràng buộc bởi sự truy cầu trường sinh vô vọng, mà tìm thấy giá trị đích thực trong cuộc sống bình thường.

Lăng Nguyệt Tiên Tử từ từ đứng dậy, thu lại Nguy��t Quang Trâm vào trong tay áo. Ánh mắt nàng dõi về phía xa xăm, nơi An Bình Thị Trấn đang ẩn mình dưới màn sương chiều. Quyết định đã được đưa ra, rõ ràng và kiên định. Nàng không thể mãi mãi ngồi đây, trong Thiên Đỉnh Cung lạnh lẽo này, quan sát thế giới từ xa. Nàng cần phải bước ra, cần phải trải nghiệm, cần phải tìm lại ‘nhân tính’ đã mất của mình, không phải bằng cách tu luyện pháp thuật, mà bằng cách hòa mình vào dòng chảy của nhân gian, để thực sự hiểu và cảm nhận những giá trị mà Tạ Trần đang gieo mầm. Những hành động cụ thể để rời bỏ con đường tiên đạo và hòa nhập sâu hơn vào nhân gian, giờ đây, không còn là một ý nghĩ thoáng qua, mà đã trở thành một quyết tâm kiên định trong lòng Lăng Nguyệt Tiên Tử, như một tia sáng hy vọng rực rỡ nơi chân trời.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free