Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1319: Huyền Thoại Phàm Trần: Những Bài Học Từ Cố Nhân

Ánh hoàng hôn đã buông xuống hẳn, nhuộm tím cả một góc trời, để lại những vệt màu rực rỡ cuối cùng trước khi nhường chỗ cho màn đêm huyền ảo. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi bụi đường và mùi thức ăn từ các quán hàng gần đó, tạo nên một bức tranh sống động của đời sống nhân gian. Tạ Trần và Linh vẫn lặng lẽ đứng ở cửa quán, nhìn theo bóng lão phu nhân khuất dần sau con phố. Hắn khẽ đặt tay lên vai Linh, cảm nhận sự nhỏ bé nhưng đầy sức sống từ cô bé. Hắn khẽ siết nhẹ, một cái siết tay không lời, nhưng chứa đựng vạn điều muốn nói. Trong suy nghĩ của hắn, "Nhân Quả Chi Nhãn" không chỉ là khả năng nhìn thấu lý lẽ, mà còn soi rọi từng góc phố, t���ng nếp nhà, từng nụ cười và giọt nước mắt của con người. Đó là khả năng kết nối vạn vật, không bằng sức mạnh siêu nhiên, mà bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái.

Hắn biết, 'Nhân Đạo' không phải là những lời giáo điều cao siêu, những triết lý phức tạp chỉ dành cho bậc thánh hiền. 'Nhân Đạo' chính là những hành động nhỏ bé, chân thành, xuất phát từ sự thấu hiểu và lòng nhân ái, được dẫn lối bởi một khả năng quan sát tinh tế như Linh đã thể hiện. Nó là việc một đứa trẻ có thể giúp một bà lão tìm đường về nhà, là việc nhìn thấy giá trị của một bông hoa dại, hay sự kiên nhẫn của người thợ gốm. Đó là những giá trị được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, không qua kinh điển mà qua chính cuộc sống, qua những trải nghiệm giản dị nhất. Sự mãn nguyện trong lòng Tạ Trần không chỉ đến từ việc Linh đã giúp được người khác, mà còn đến từ việc hắn đang nhìn thấy triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' của mình dần hình thành và phát triển một cách tự nhiên. Hắn không cần phải rao giảng, không cần phải can thiệp mạnh mẽ, mà chỉ cần gieo mầm, quan sát, và để cho những giá trị nhân văn tự nảy nở, tự định hình tương lai. Khả năng quan sát tinh tế và trí nhớ siêu việt của Linh, cùng với khả năng xâu chuỗi thông tin một cách trực giác, báo hiệu cho sự phát triển của một dạng 'Nhân Quả Chi Nhãn' mới, gắn liền với đời sống thực và sự thấu hiểu con người.

Việc các vấn đề đời thường được giải quyết bằng trí tuệ và lòng nhân ái của thế hệ mới, dưới sự dẫn dắt ngầm của Tạ Trần, củng cố thông điệp về một kỷ nguyên Nhân Gian không cần sức mạnh phi thường để tồn tại và phát triển. Sự luân hồi của vạn vật không ngừng tiếp diễn, và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới Thiên Đạo, mà bằng cách đào sâu vào chính nhân tính của mình. Tạ Trần quay lại nhìn Linh, đôi mắt hắn ánh lên một tia hy vọng. Một kỷ nguyên mới, bình dị mà vĩ đại, đang dần hình thành, ngay trong chính những điều nhỏ bé, những khoảnh khắc chân thực của cuộc sống này.

Linh ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt cô bé vẫn còn lấp lánh sự kinh ngạc từ những gì vừa xảy ra. Cô bé cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay tiên sinh đặt trên vai mình, một sự ấm áp khác hẳn với cái lạnh lẽo của linh khí hay sự phù phiếm của pháp thuật. Nó là một sự ấm áp của sẻ chia, của thấu hiểu, một sự ấm áp khiến tâm hồn cô bé bình yên lạ thường. Cô bé đã giúp được một người, không cần đến pháp thuật, không cần đến một cái búng tay biến hóa hay một đạo phù chú linh nghiệm. Chỉ bằng những gì cô bé đã nhìn thấy, đã ghi nhớ, và đã cảm nhận. Cái cảm giác ấy thật mới mẻ, nhưng cũng thật quen thuộc, như thể cô bé đã luôn mang nó trong mình mà chưa từng biết cách gọi tên.

Họ đứng đó thêm một lúc, cho đến khi những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn cũng tan biến hoàn toàn, nhường chỗ cho bóng đêm bao phủ Thị Trấn An Bình. Tiếng rao hàng của những người bán đêm bắt đầu vang lên, tiếng cười nói từ các quán ăn vọng lại, hòa vào một bản giao hưởng êm đềm của đời sống. Tạ Trần khẽ rút tay khỏi vai Linh, quay người bước vào trong qu��n sách. Linh theo sau, bước chân nhẹ nhàng, trong lòng vẫn còn vương vấn những suy nghĩ miên man.

Quán sách của Tạ Trần chìm trong ánh sáng vàng cam của những ngọn đèn dầu đã được thắp vội. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đàn hương vốn đã quen thuộc, nay dường như đậm đà hơn trong không gian ấm cúng. Tạ Trần ngồi sau bàn trà, tay cầm một cuốn sách cổ, nhưng ánh mắt lại hướng về Linh đang ngồi đối diện, gương mặt rạng rỡ vẻ hiếu kỳ. Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt thông minh, đang cặm cụi chép bài ở một góc, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn hai người. Căn phòng nhỏ tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc khẽ khàng qua tán lá ngoài cửa sổ và tiếng bút sột soạt của Tiểu An.

Linh tựa lưng vào ghế, đôi mắt sáng ngời nhìn Tạ Trần. Cô bé đã suy nghĩ rất nhiều về những gì Mặc Phong từng nói, về sự khác biệt giữa "sự thật" và "hạnh phúc", và về những khái niệm về "người hùng" trong các câu chuyện cổ. Trong tâm trí cô bé, những người hùng luôn là những kẻ có thể bay lượn trên mây, hô mưa gọi gió, sở hữu những pháp bảo uy lực, hoặc chí ít cũng là những tu sĩ có tu vi thâm hậu. Họ giải quyết vấn đề bằng sức mạnh, bằng pháp thuật, bằng những điều phi phàm. Nhưng những gì cô bé đã trải nghiệm ở phố chợ, cách cô bé giúp lão phu nhân, và những lời Tạ Trần đã khẽ nói về 'Nhân Đạo', dường như đang vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác.

Cô bé khẽ cất tiếng, giọng trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng lại chất chứa một nỗi băn khoăn sâu sắc: "Tiên sinh, con vẫn thắc mắc... trong những câu chuyện cũ mà con từng nghe, những người hùng thường có pháp thuật phi phàm, có thể dời núi lấp biển, bay vút lên trời xanh. Họ dùng sức mạnh để giải cứu thế gian, để trừ gian diệt ác. Nhưng những gì con thấy ở phố chợ hôm nay, những điều con cảm nhận được từ lời tiên sinh dạy, dường như lại rất khác."

Linh ngừng lại một chút, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào Tạ Trần, tìm kiếm một câu trả lời cho mớ bòng bong trong tâm trí mình. "Con đã giúp được lão phu nhân, nhưng con không có pháp thuật. Con chỉ nhớ đường, nhớ những ngôi nhà, những cái cây. Con đã thấy bà Lão Bán Hoa tỉ mỉ với từng bông hoa dại, thấy tiếng cười của đứa trẻ với con quay gỗ. Những điều đó chẳng có chút phép thuật nào, nhưng chúng lại mang đến niềm vui, mang đến sự an lòng. Vậy... vậy sự vĩ đại, cái gọi là 'người hùng' thật sự, là gì hả tiên sinh?"

Tạ Trần đặt cuốn sách cổ xuống bàn, tiếng giấy cũ sột soạt vang lên khẽ khàng trong không gian tĩnh mịch. Hắn nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng như nước, nhưng lại ẩn chứa cả một biển tri thức sâu xa. Hắn hiểu được sự trăn trở trong lòng cô bé, hiểu được sự va chạm giữa những quan niệm cũ kỹ về sức mạnh và cái nhìn mới mẻ về giá trị nhân sinh mà Linh đang dần hình thành. Đây chính là những hạt mầm của 'Nhân Đạo' đang nảy nở, đang cần được tưới tắm và dẫn lối.

Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự mãn nguyện và cả một chút suy tư. "Linh à, phép thuật có thể thay đổi ngoại cảnh, có thể khiến núi lở đất rung, có thể tạo ra những ảo ảnh lộng lẫy. Nhưng có những thứ, những giá trị cốt lõi, chỉ có thể được tạo nên từ ch��nh nội tâm con người. Chúng không cần đến linh khí, không cần đến phép tắc của Thiên Đạo, mà chúng tự thân đã là một thứ sức mạnh vô song."

Tạ Trần nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua Tiểu An đang lắng nghe chăm chú, rồi lại quay về phía Linh. "Con muốn nghe về những điều đó không? Những câu chuyện về những con người bình thường, không pháp thuật, nhưng lại có thể tạo nên những kỳ tích vĩ đại hơn bất kỳ thần tiên nào từng làm được?"

Linh không chần chừ một giây, đôi mắt cô bé sáng rực lên. Cô bé gật đầu liên tục, ra hiệu muốn nghe, như một con chim non đang háo hức chờ đợi thức ăn từ chim mẹ. "Dạ, con muốn ạ! Con muốn nghe!" Giọng Linh vang lên đầy nhiệt huyết, xua tan đi một phần sự tĩnh mịch trong quán sách. Tiểu An ở góc phòng cũng ngừng chép bài, ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy tò mò, háo hức. Cả hai đứa trẻ, hai đại diện cho thế hệ mới của Nhân Gian, đang chờ đợi những câu chuyện sẽ định hình nên thế giới quan của chúng, không phải bằng phép thuật mà bằng những giá trị chân thực nhất của con người. Tạ Trần nhìn hai đứa trẻ, trong lòng hắn dâng lên một cảm xúc khó tả. Hắn biết, khoảnh khắc này, trong quán sách nhỏ bé này, những viên gạch đầu tiên của một kỷ nguyên mới đang được đặt xuống, không phải bằng quyền năng của tiên nhân, mà bằng những hạt mầm của trí tuệ và lòng nhân ái. Hắn nhẹ nhàng nhắm mắt, như để tìm kiếm trong dòng chảy thời gian vô tận những câu chuyện đã bị lãng quên, những câu chuyện về con người, cho con người, và vì con người.

***

Khi đêm dần buông sâu, ánh đèn dầu đã được thắp lên, chiếu rọi một vầng sáng ấm áp, xua đi bóng tối lẩn khuất trong quán sách. Bên ngoài, tiếng gió đêm xào xạc qua tán lá, và đôi lúc, tiếng chó sủa vọng lại từ xa xăm, tạo nên một bản nhạc nền êm đềm cho câu chuyện sắp được kể. Tạ Trần nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa trong cổ họng, rồi hắn bắt đầu cất giọng, trầm ấm và đều đều, như dòng suối chảy qua khe đá. Giọng hắn không cao, không thấp, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, khiến người nghe không thể rời tai.

"Ở một ngôi làng nhỏ bé nằm bên bờ sông, từ rất xa xưa rồi, có một người phụ nữ tên là A Ngọc. Nàng không có bất kỳ phép thuật nào, cũng không biết tu luyện. Nàng chỉ là một người phụ nữ bình thường, với đôi tay chai sạn vì công việc đồng áng, và một trái tim ấm áp, đầy ắp tình yêu thương. Nàng có hai đứa con nhỏ, và một người chồng hiền lành, quanh năm bám ruộng. Cuộc sống của họ cứ thế trôi đi, bình dị như bao gia đình khác trong làng."

Tạ Trần ngừng một chút, ánh mắt lướt qua Linh và Tiểu An, thấy chúng đang lắng nghe không chớp mắt. "Thế rồi, một năm nọ, trời đổ mưa tầm tã không ngừng nghỉ. Nước sông dâng cao, cuồn cuộn như những con mãnh thú khổng lồ, nuốt chửng những cánh đồng, những ngôi nhà. Lũ lụt ập đến bất ngờ, cuốn trôi mọi thứ. Cả làng chìm trong biển nước. Người ta chen nhau chạy lên những gò đất cao, cố gắng thoát thân khỏi dòng nước hung dữ."

"Trong cơn hoảng loạn, A Ngọc lạc mất hai đứa con của mình. Chúng còn quá nhỏ, không biết bơi, và bị dòng nước xiết cuốn đi. Nàng chạy khắp nơi, gọi tên con trong tuyệt vọng, mặc cho nước đã ngập đến ngực. Những người khác níu giữ nàng, bảo nàng hãy nghĩ cho bản thân, hãy cứu lấy mạng mình. Nhưng A Ngọc không màng. Trong mắt nàng, chỉ có hình ảnh hai đứa con bé bỏng đang chới với giữa dòng nước lũ."

Linh nắm chặt tay, đôi mắt rưng rưng. Cô bé có thể hình dung ra cảnh tượng hỗn loạn đó, sự tuyệt vọng của một người mẹ. Tiểu An cũng nín thở, gương mặt nhỏ nhắn tỏ rõ sự lo lắng.

"A Ngọc không có phép thuật để làm dừng dòng nước, không có pháp khí để bay đến cứu con. Nàng chỉ có đôi chân trần, một trái tim bùng cháy và một ý chí sắt đá. Nàng lao xuống dòng nước lũ, bất chấp hiểm nguy, bất chấp những lời can ngăn. Nàng bơi, bơi một cách điên cuồng, theo tiếng kêu yếu ớt của con. Dòng nước xiết kéo nàng đi, những cành cây, rác rưởi va vào người nàng, nhưng nàng không hề lùi bước."

"Cuối cùng, sau một hồi vật lộn với tử thần, nàng cũng tìm thấy hai đứa con mình đang bám víu vào một thân cây trôi nổi. Với sức lực cuối cùng, nàng cố gắng đẩy hai đứa con lên một gò đất nhỏ, nơi có những người dân khác đang trú ẩn. Nhưng bản thân nàng thì đã kiệt sức. Dòng nước dữ tợn lại một lần nữa cuốn nàng đi, xa dần, xa dần khỏi tiếng gọi của các con, khỏi ánh mắt đau đáu của người chồng và những người dân làng."

Linh khẽ thở dài, nước mắt chực trào ra. Tiểu An dụi mắt, cố gắng không để những giọt lệ lăn xuống.

"May mắn thay, một nhóm người dân khác đã kịp thời nhìn thấy và cứu được A Ngọc. Nàng sống sót, nhưng đã trải qua một trận ốm thập tử nhất sinh. Sau này, khi làng được xây dựng lại, người ta vẫn nhắc mãi về sự dũng cảm của A Ngọc. Nàng không có phép thuật, không có tu vi, nhưng cô ấy có một trái tim dũng cảm hơn bất kỳ ai. Cái dũng cảm đó đến từ tình yêu thương, một tình yêu thương vô bờ bến dành cho các con, cho gia đình mình. Đó là một sức mạnh không thể đo đếm bằng linh khí hay pháp bảo nào cả."

Tạ Trần dừng lại, để câu chuyện ngấm vào tâm trí hai đứa trẻ. Hắn thấy Linh vẫn còn đang chìm đắm trong cảm xúc, đôi mắt cô bé ��nh lên sự ngưỡng mộ và cả một chút bối rối. Cô bé đang cố gắng sắp xếp lại những khái niệm về "sức mạnh" và "vĩ đại" trong tâm trí mình.

Hắn lại tiếp tục, giọng kể chuyển sang một âm điệu khác, trầm hơn, nhưng vẫn đầy sức gợi. "Cũng từ rất lâu rồi, ở một vùng núi hoang vu, có hai người thợ săn, tên là Mặc và Ly. Họ không phải huynh đệ ruột thịt, nhưng tình nghĩa của họ còn sâu đậm hơn cả máu mủ. Cả hai đều là những phàm nhân, sống dựa vào việc săn bắn để kiếm sống. Họ không có pháp thuật để triệu hồi linh thú, không có pháp khí để thu phục yêu quái. Họ chỉ có cây cung, mũi tên, và sự khéo léo của đôi tay, cùng với một niềm tin mãnh liệt vào nhau."

"Một mùa đông khắc nghiệt ập đến. Tuyết rơi dày đặc, gió rét căm căm, và lương thực cạn kiệt. Các loài thú ẩn mình trong hang sâu, việc săn bắn trở nên vô cùng khó khăn. Nhiều người trong làng phải bỏ mạng vì đói rét và bệnh tật. Mặc và Ly cũng rơi vào cảnh khốn cùng. Họ phải lang thang khắp núi rừng, tìm kiếm từng chút thức ăn nhỏ bé, đôi khi chỉ là một củ khoai rừng, hay một vài con chuột nhỏ."

"Trong những ngày tháng đen tối ấy, họ không hề bỏ rơi nhau. Khi Mặc bị thương, Ly đã cõng hắn đi hàng dặm đường, bất chấp cái lạnh cắt da cắt thịt. Khi Ly ngã bệnh, Mặc đã dùng thân mình ủ ấm cho bạn, nhường cho bạn từng miếng ăn cuối cùng. Họ chia sẻ từng miếng thịt khô, từng chút hơi ấm từ đống lửa tàn. Họ không có linh đan diệu dược để chữa bệnh, không có pháp thuật để tạo ra thức ăn. Nhưng họ có niềm tin vào nhau, có ý chí cùng nhau sống sót. Đó là thứ sức mạnh bền bỉ nhất, một sự gắn kết không gì có thể phá vỡ."

Tạ Trần nhẹ nhàng rót thêm trà, mùi hương thoang thoảng bay lên. Linh và Tiểu An vẫn lắng nghe, ánh mắt chúng đọng lại sự ấm áp.

"Nhờ có tình nghĩa và sự kiên cường ấy, Mặc và Ly đã sống sót qua mùa đông khắc nghiệt đó. Khi mùa xuân đến, họ là một trong số ít những người còn trụ lại được trong vùng núi. Câu chuyện của họ trở thành một truyền thuyết trong làng, một minh chứng cho tình bạn vĩnh cửu và sức mạnh của ý chí con người. Họ không có linh đan diệu dược, không có pháp thuật phi phàm, nhưng họ có niềm tin vào nhau, có ý chí cùng nhau sống sót. Đó là thứ sức mạnh bền bỉ nhất, mạnh hơn bất kỳ phép thuật nào có thể tạo ra."

"Và cuối cùng," Tạ Trần tiếp tục, giọng kể chuyển sang một sự nhẹ nhõm hơn, "là câu chuyện về một Thợ Gốm Lão Tôn. Ông sống trong một ngôi làng nhỏ ven sông, chuyên nghề nặn gốm. Ông không cầu trường sinh, không mong bất tử, không có khao khát nào về sức mạnh hay quyền năng. Ông chỉ có một ước nguyện duy nhất: được tạo ra một chiếc bình gốm hoàn hảo, một tác phẩm nghệ thuật có thể chạm đến tâm hồn người nhìn."

"Ông đã dành cả cuộc đời mình cho ước nguyện đó. Ngày ngày, ông ngồi bên bàn xoay, nhào nặn đất sét. Hàng ngàn chiếc bình đã được tạo ra, hàng ngàn chiếc bình đã bị vỡ trong lò nung, hàng ngàn chiếc bình đã không đạt được sự hoàn hảo như ông mong muốn. Người ta cười ông là kẻ điên rồ, là kẻ chấp mê bất ngộ. Họ bảo ông hãy từ bỏ, hãy làm những chiếc bình thông thường để kiếm sống. Nhưng Lão Tôn chưa bao giờ từ bỏ. Ông không ngừng thử nghiệm, không ngừng học hỏi, không ngừng thất bại, rồi lại tiếp tục đứng lên."

"Ông không có phép thuật để biến đất sét thành ngọc bích ngay lập tức, không có tu vi để cảm nhận được sự tinh túy của vật chất. Ông chỉ có đôi tay thô ráp, đôi mắt tinh tường, và một trái tim kiên trì không lay chuyển. Ông đổ tất cả tâm huyết, tất cả tình yêu vào từng khối đất sét. Ông nói, 'Đất cũng có linh hồn. Ta chỉ là người giúp nó bộc lộ vẻ đẹp vốn có của mình.' Ông kiên trì với từng đường nét, từng nét vẽ, từng sắc màu. Ông không cầu trường sinh, không mong bất tử, ông chỉ muốn tạo ra cái đẹp. Và ông đã kiên trì đến cuối cùng, biến đất thành linh hồn."

"Cuối cùng, vào một ngày nọ, khi Lão Tôn đã gần đất xa trời, ông đã tạo ra một chiếc bình gốm. Chiếc bình đó không lộng lẫy bằng vàng ngọc, không tỏa sáng như pháp bảo. Nhưng nó đẹp đến nao lòng, đẹp một cách chân thực, tinh khiết. Mỗi đường nét, mỗi họa tiết trên chiếc bình đều toát lên sự bình yên, sự kiên trì, v�� cả tình yêu mà Lão Tôn đã dành cho nó. Người ta nhìn vào chiếc bình, không thấy sự giàu sang, mà thấy cả một cuộc đời, một linh hồn, một sự kiên trì vĩ đại."

Tạ Trần kết thúc câu chuyện, quán sách lại chìm vào im lặng. Ánh đèn dầu đã trở nên yếu ớt hơn, báo hiệu đêm đã khuya. Linh và Tiểu An vẫn còn đang lắng nghe, đôi mắt chúng mở to, đầy ắp những hình ảnh, những cảm xúc từ ba câu chuyện vừa rồi. Linh đôi khi nắm chặt tay, đôi khi khẽ thở dài theo nhịp câu chuyện, như thể cô bé đang sống trong từng khoảnh khắc của A Ngọc, Mặc, Ly, và Lão Tôn. Tiểu An dụi mắt, cố gắng không bỏ lỡ một lời nào, dù sự buồn ngủ đã bắt đầu kéo đến. Những câu chuyện này, không có thần thông, không có phép thuật, nhưng lại chạm đến tâm hồn chúng một cách sâu sắc hơn bất kỳ kỳ tích nào mà chúng từng nghe.

***

Khi Tạ Trần kết thúc ba câu chuyện, quán sách chìm vào một sự im lặng sâu lắng, chỉ còn nghe thấy tiếng gió đêm xào xạc qua tán lá bên ngoài cửa sổ, và tiếng thở đều đều của Tiểu An đã ngủ gật bên bàn, đầu gục xuống chồng sách vở. Ánh trăng đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ bằng giấy dầu, rọi xuống nền nhà thành một vệt sáng bạc dịu nhẹ, hòa cùng ánh đèn dầu đã gần cạn.

Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt cô bé phản chiếu ánh trăng sáng vằng vặc. Trong tâm trí cô bé, những hình ảnh của A Ngọc dũng cảm lao vào dòng lũ, của Mặc và Ly dựa vào nhau qua mùa đông khắc nghiệt, và của Lão Tôn kiên trì nhào nặn đất sét, cứ thế hiện lên rõ nét. Cô bé dường như đang nhìn thấy chính những con người ấy, không phải trong một cuốn sách cũ kỹ, mà ngay trong chính không gian quán sách tĩnh mịch này. Những người hùng trong các câu chuyện của Tạ Trần không có hào quang rực rỡ, không có pháp lực vô biên, nhưng họ lại có một thứ sức mạnh khác, một thứ sức mạnh mà Linh cảm thấy còn vĩ đại và đáng trân trọng hơn nhiều.

Từ ánh mắt cô bé, Tạ Trần có thể thấy sự nhận thức đang dần hình thành, như một nụ hoa hé nở trong đêm. Hắn không thúc giục, không hỏi han, chỉ lặng lẽ quan sát, tin tưởng vào khả năng tự mình lĩnh ngộ của Linh. Đây ch��nh là 'Vô Vi Chi Đạo' mà hắn hằng theo đuổi – không can thiệp, không định hướng cụ thể, mà chỉ gieo mầm và để vạn vật tự nhiên phát triển, tự tìm ra con đường của chính mình. Sự im lặng kéo dài, cho đến khi Linh khẽ quay đầu lại, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào Tạ Trần.

Giọng cô bé khẽ khàng, như một tiếng thở dài của sự giác ngộ, nhưng lại chất chứa một sự chắc chắn đến lạ: "Vậy ra, sự vĩ đại không nằm ở việc bay lượn trên mây hay hô mưa gọi gió, không nằm ở việc sở hữu linh đan diệu dược hay pháp bảo uy lực, mà nằm ở những điều bình dị nhất, ở trong lòng mỗi người sao, tiên sinh?"

Linh ngừng một chút, đôi mắt cô bé ánh lên một tia sáng rực rỡ, như thể một tấm màn che đã được vén lên. "A Ngọc đã dũng cảm vì tình yêu thương. Mặc và Ly đã kiên cường vì tình bạn, vì niềm tin vào nhau. Lão Tôn đã kiên trì vì ước nguyện tạo ra cái đẹp. Họ đều là phàm nhân, nhưng họ đã làm được những điều mà con nghĩ chỉ có thần tiên mới làm được. Họ không 'mất người', mà ngược lại, họ đã sống trọn vẹn hơn bất kỳ ai."

Lời nói của Linh vang lên trong không gian tĩnh mịch, như một bản tuyên ngôn nhỏ bé nhưng đầy sức nặng. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười mãn nguyện không gì sánh bằng. Hắn nhẹ nhàng rót thêm trà vào chén của mình và của Linh, hơi ấm từ chén trà lan tỏa ra không gian. Mùi hương trà thanh tao hòa cùng mùi giấy cũ, tạo nên một cảm giác an yên đến lạ.

"Phải, Linh à," Tạ Trần khẽ đáp, giọng hắn trầm ấm như tiếng suối, "Sức mạnh chân chính, dũng khí thực sự, tình bạn vĩnh cửu, hay sự kiên trì vô hạn... đều không cần đến phép thuật. Chúng đến từ chính bản chất của con người, từ những giá trị đã được hun đúc qua hàng ngàn năm lịch sử, qua hàng triệu kiếp luân hồi. Đó là những thứ không thể bị cướp đoạt, không thể bị hủy diệt bởi bất kỳ thế lực nào, dù là Thiên Đạo suy tàn hay tiên môn lụi bại."

Hắn nhấp một ngụm trà, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn soi rọi. "Và đó là những điều sẽ trường tồn, dù Thiên Đạo có thay đổi thế nào đi nữa. Lịch sử của Nhân Gian không chỉ là những trang sử về các tiên nhân hay các trận chiến kinh thiên động địa. Lịch sử vĩ đại nhất, chính là lịch sử của những con người bình thường, với những trái tim phi thường. Những câu chuyện của A Ngọc, Mặc, Ly, hay Lão Tôn, không phải là những huyền thoại về quyền năng, mà là những huyền thoại về nhân tính. Chúng là nền móng vững chắc nhất cho một kỷ nguyên mới, nơi con người không còn khao khát thành tiên, mà khao khát được sống một đời trọn vẹn, được giữ trọn nhân tính của mình."

Linh quay lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt đã trở nên trong trẻo và sâu sắc hơn bao giờ hết. Cô bé gật đầu, như thể đã tìm thấy một phần câu trả lời cho những băn khoăn của mình, và hơn thế nữa, đã tìm thấy một con đường, một hướng đi cho chính bản thân mình trong thế giới đang dần thay đổi này. "Nhân Quả Chi Nhãn" của cô bé, giờ đây, không chỉ nhìn thấu những điều bình dị, mà còn nhìn thấu được giá trị cốt lõi của nhân tính, nhìn thấu được sức mạnh của những điều vô hình.

Tạ Trần đặt chén trà xuống, khẽ thở dài mãn nguyện. Hắn biết, Linh đang dần trở thành một "điểm neo" của 'Nhân Đạo', một người dẫn dắt thế hệ kế tiếp hiểu rõ hơn về giá trị của cuộc sống bình thường. Những hạt mầm mà hắn đã gieo, giờ đây đang nảy nở thành những cây non xanh tốt, hứa hẹn một khu rừng triết lý vững bền cho kỷ nguyên sắp tới. Sự luân hồi của vạn vật sẽ tiếp diễn, và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới Thiên Đạo, mà bằng cách đào sâu vào chính nhân tính của mình, viết nên những huyền thoại phàm trần vĩ đại hơn bất kỳ câu chuyện tiên hiệp nào.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free