Nhân gian bất tu tiên - Chương 1306: Khi Tiên Đạo Chỉ Còn Là Truyền Thuyết
Ánh tà dương cuối cùng đã tắt hẳn, để lại bóng tối bao trùm bên ngoài, nhưng bên trong quán, ngọn đèn dầu nhỏ đã được thắp lên, chiếu sáng dịu dàng, như một ngọn hải đăng của trí tuệ và hy vọng. Tạ Trần nhìn Linh, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác ấm áp. Hắn biết, hạt mầm Nhân Đạo đã được gieo và đang nảy nở mạnh mẽ. Không cần phép thuật, không cần quyền năng siêu phàm, chỉ cần trí tuệ, lòng nhân ái và sự kiên trì, thế hệ mới sẽ tự mình định hình một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc đời phàm tục của mình. Linh, với sự tò mò và lòng hiếu học của mình, chính là một trong những ngư��i tiên phong cho hành trình đó. Quán sách An Bình vẫn sẽ là nơi ươm mầm những hạt giống tri thức, là điểm neo nhân quả vững chắc, chứng kiến sự luân hồi của vạn vật, và sự tiếp nối không ngừng của hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống qua các thế hệ. Ngọn đèn dầu lung linh, chiếu sáng khuôn mặt tập trung của Linh, và ánh mắt sâu thẳm, tràn đầy hy vọng của Tạ Trần, giữa không gian yên tĩnh và bình dị của quán sách nhỏ.
Bóng đêm dần buông, nhưng quán sách An Bình vẫn còn đọng lại vầng sáng dịu của ngọn đèn dầu, xua đi cái lạnh lẽo của màn đêm và giữ lại hơi ấm của tri thức. Không khí trong quán tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ lướt qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, mang theo mùi hương của cỏ dại và đất ẩm từ khu vườn sau nhà. Tạ Trần ngồi sau quầy tính tiền, dáng vẻ gầy gò thư sinh của hắn chìm trong ánh sáng vàng cam, tạo thành một bức tranh trầm mặc. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh đèn càng thêm nổi bật, cùng với đôi mắt sâu thẳm, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Hắn vẫn cầm trên tay cuốn sách đã đọc dở, nhưng ��nh mắt lại không hoàn toàn dán vào những dòng chữ cổ xưa. Đôi lúc, hắn khẽ ngước lên, ánh mắt lướt qua không gian quán, nơi cô bé Linh đang tỉ mỉ sắp xếp lại một kệ sách cũ kỹ ở góc phòng.
Linh, với mái tóc đen dài được tết gọn gàng, đôi mắt sáng và linh lợi, đang nhẹ nhàng phủi đi những hạt bụi li ti bám trên bìa sách. Cô bé cầm trên tay một quyển sách đã ố vàng theo thời gian, trên trang bìa là bức họa vẽ những tiên nhân cưỡi mây, cưỡi hạc bay lượn trên bầu trời, dáng vẻ phiêu dật siêu phàm. Có lẽ đây là một trong vô vàn những câu chuyện cổ tích về các tiên nhân mà Tạ Trần đã sưu tầm, cất giữ. Cô bé mân mê bìa sách, những ngón tay nhỏ nhắn lướt nhẹ qua những đường nét phai mờ của hình vẽ. Sự tò mò hiện rõ trên khuôn mặt non nớt của Linh. Những ký ức về tiên nhân, về thế giới tu tiên đã dần phai mờ trong tâm trí của thế hệ mới, chỉ còn lại những nét phác thảo mơ hồ qua những trang sách cũ. Linh, sinh ra và lớn lên trong một kỷ nguyên nơi Thiên Đạo đã suy kiệt, nơi khái niệm tu tiên trở nên xa lạ, thậm chí là hoang ��ường, không thể không cảm thấy hiếu kỳ.
“Tiên sinh,” Linh cất tiếng, giọng nói trong trẻo phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng vẫn đủ nhỏ nhẹ để không làm xáo động không gian thiền định của quán sách. Cô bé quay đầu lại, đôi mắt to tròn nhìn về phía Tạ Trần, “’Linh khí’ trong sách này là gì ạ? Có thật không ạ?” Cô bé chỉ vào một dòng chữ miêu tả sức mạnh của linh khí, biểu tượng cho sự sống và tu luyện của người xưa. Câu hỏi ấy chứa đựng sự ngây thơ, nhưng cũng ẩn chứa một khao khát tìm hiểu về những điều vượt xa tầm hiểu biết của mình.
Tạ Trần không hề tỏ ra ngạc nhiên trước câu hỏi của Linh. Hắn đã lường trước được điều này. Đối với thế hệ của Linh, những khái niệm như ‘linh khí’, ‘tu tiên’ đã trở thành những từ ngữ rỗng tuếch, chỉ còn tồn tại trong những trang giấy cũ kỹ, giống như những huyền thoại xa xưa về rồng, về phượng. Hắn nhẹ nhàng đặt cuốn sách đang đọc xuống mặt bàn gỗ đã bóng loáng vì năm tháng, phát ra một âm thanh khô khốc nhưng không kém phần trang trọng. Hắn nhìn Linh, ��nh mắt dịu dàng như đang nhìn thấy một hạt giống mới nảy mầm trên mảnh đất khô cằn.
“Chỉ là những câu chuyện cổ tích thôi, con bé,” Tạ Trần chậm rãi nói, giọng trầm tĩnh, từng lời như chứa đựng cả một kho tàng triết lý, nhưng lại được diễn đạt bằng sự giản dị đến khó tin. “Giờ thì không còn nữa rồi.” Hắn không nói dối, cũng không phóng đại. Hắn chỉ đơn thuần thuật lại sự thật của thế giới hiện tại, một sự thật mà hắn đã dày công kiến tạo. 'Thiên Đạo' đã suy kiệt, 'linh khí' đã cạn kiệt, con đường 'thành tiên' đã khép lại. Đó là một câu trả lời đầy ẩn ý và chân thật cho thế giới hiện tại, nơi giá trị 'nhân quả' đã trở về với những điều bình dị nhất, nơi con người không còn khao khát những quyền năng phi phàm mà chỉ mong 'sống một đời bình thường'.
Linh nghiêng đầu, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Cô bé có vẻ đã quen với cách nói chuyện đầy hàm ý của Tạ Trần, nhưng vẫn còn chút băn khoăn. “Nhưng trong sách kể rất nhiều chuyện về những người có thể bay lượn, có thể hô phong hoán vũ nhờ vào linh khí. Họ có thật không ạ?” Cô bé hỏi tiếp, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tạ Trần, tìm kiếm một lời giải thích sâu sắc hơn.
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như mây khói, nhưng lại chất chứa cả một quá trình biến đổi vĩ đại của nhân gian. “Họ đã từng có thật, con bé ạ. Nhưng thời thế đã đổi thay. Linh khí, trong con mắt người xưa, là nguồn gốc của mọi sức mạnh, là cầu nối giữa con người và Thiên Đạo. Nhưng con người, đôi khi, lại quá say mê với quyền năng mà quên đi bản chất của chính mình, quên đi 'nhân tính' vốn có. Khi 'Thiên Đạo' dần suy yếu, 'linh khí' cạn kiệt, con người bắt đầu 'mất người', đánh mất đi những gì quý giá nhất trong hành trình tìm kiếm sự bất tử.” Hắn không trực tiếp phủ nhận sự tồn tại của những tiên nhân trong quá khứ, nhưng lại khéo léo lồng ghép vào đó triết lý về sự suy tàn của một kỷ nguyên, và cái giá mà con người phải trả cho khao khát vượt thoát phàm trần.
Thư Đồng Tiểu An, đang ngồi ở một góc khác, cặm cụi viết từng nét chữ trên giấy, cũng khẽ ngẩng đầu lên nghe ngóng. Đôi mắt toát lên vẻ thông minh của Tiểu An cũng đầy tò mò, dù cậu bé không nói ra. Tạ Trần nhìn cả hai đứa trẻ, trong lòng càng thêm vững tin vào con đường mà hắn đã chọn, con đường 'phá cục' của 'Thiên Đạo' để mở ra một kỷ nguyên mới.
“Vậy thì bây giờ không ai có linh khí nữa sao ạ?” Linh hỏi, giọng có chút tiếc nuối. Đối với cô bé, những câu chuyện về tiên nhân vẫn mang một sức hấp dẫn kỳ lạ, dù chúng chỉ là những giấc mơ xa vời.
Tạ Trần khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ trên môi. “Linh khí, xét cho cùng, chỉ là một dạng năng lượng. Con người có thể tìm thấy sức mạnh trong nhiều thứ khác. Sức mạnh của trí tuệ, của lòng nhân ái, của sự kiên trì. Những thứ đó mới là linh khí thực sự của kỷ nguyên này, một dạng linh khí không bao giờ cạn kiệt, vì nó đến từ bên trong mỗi con người. Đó là 'nhân quả' của chính chúng ta, con bé ạ.” Hắn nhấn mạnh vào giá trị nội tại của con người, vào những phẩm chất mà không cần đến sự ban tặng của 'Thiên Đạo' cũng có thể tạo nên những điều vĩ đại. Hắn muốn gieo vào tâm hồn non trẻ của Linh, và cả của Tiểu An, một niềm tin vững chắc vào 'Nhân Đạo', vào khả năng tự thân của con người.
Linh trầm ngâm, đôi mắt nhìn xa xăm, như đang cố gắng thấu hiểu những lời Tạ Trần. Cô bé nhẹ nhàng đặt cuốn sách về tiên nhân trở lại kệ, bàn tay vẫn còn lưu luyến trên bìa sách. Ánh nắng chiều đã hoàn toàn tắt, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu, nhưng trong tâm trí Linh, một ngọn đèn khác vừa được thắp lên, soi sáng những góc khuất mà trước đây cô bé chưa từng nghĩ tới. Cô bé cảm thấy một sự gắn bó sâu sắc với quán sách này, với Tạ Trần, và với những triết lý thâm sâu mà hắn đã gieo trồng. Quán sách này không chỉ là nơi lưu giữ những câu chuyện cũ, mà còn là nơi ươm mầm cho những câu chuyện mới, những câu chuyện của một thế hệ không còn khao khát 'thành tiên' mà chỉ muốn 'sống một đời bình thường', nhưng một đời bình thường đầy đủ ý nghĩa và trí tuệ. Tạ Trần lặng lẽ quan sát, một nụ cười thầm kín nở trên môi hắn. Hắn biết, hạt mầm đã bén rễ.
Mùi giấy cũ, mực và gỗ vẫn vương vấn khắp không gian quán, tạo nên một bầu không khí ấm áp và hoài cổ. Thư Đồng Tiểu An vẫn đang chăm chú viết chữ, nét chữ dần trở nên ngay ngắn và đẹp đẽ hơn. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật sách khẽ khàng của Linh, và hơi thở đều đặn của Tạ Trần hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng êm đềm của sự sống và tri thức. Thời gian trong quán sách dường như trôi chậm lại, mang theo một vẻ đẹp tĩnh lặng, thanh bình. Tạ Trần thầm nghĩ, đây chính là 'bình thường vĩnh cửu', đây chính là kỷ nguyên mà hắn hằng mong muốn.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ của quán sách khẽ cọt kẹt mở ra, phá vỡ sự tĩnh mịch. Một bóng người lầm lũi bước vào. Đó là Lão Trương, vị khách quen thuộc với mái râu tóc bạc trắng như sương, dáng người hơi còng nhưng vẫn giữ được vẻ rắn rỏi của người từng trải. Ông chống cây gậy gỗ cũ kỹ, bước chân chậm rãi nhưng vững vàng. Đôi mắt tuy đã mờ đục theo năm tháng nhưng vẫn ánh lên sự tinh anh khi ông quét một lượt khắp các kệ sách cũ, như thể đang tìm kiếm một mảnh ký ức đã đánh rơi. Bộ trang phục vải thô đã sờn của ông bám mùi cỏ khô thoang thoảng, chứng tỏ ông vừa đi làm đồng hay đi dạo đâu đó trở về. Ánh mắt ông dừng lại ở khu vực Linh đang đứng, nơi những cuốn sách cổ tích về tiên nhân vừa được sắp xếp lại. Một nụ cười hiền hậu nở trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của Lão Trương khi ông tiến lại gần Linh.
“Chào cô bé, cô bé có biết những cuốn sách nào kể về tiên nhân, về linh khí của đất trời không?” Lão Trương cất tiếng, giọng nói tuy đã nhuốm màu thời gian nhưng vẫn mang vẻ trang trọng, như đang nói về một điều gì đó hết sức thiêng liêng. Ông vẫn còn lưu giữ trong tâm trí những ký ức về một thế giới xa xưa, nơi linh khí tràn ngập và người người khao khát tu luyện để 'thành tiên'. Đối với ông, những câu chuyện ấy không chỉ là truyền thuyết, mà là một phần lịch sử, một phần của sự thật đã từng hiển nhiên. Ông nghĩ rằng, thế hệ trẻ như Linh chắc hẳn cũng phải biết ít nhiều về những điều đó, dù chỉ qua lời kể của ông bà cha mẹ.
Linh ngước lên nhìn Lão Trương, đôi mắt to tròn chớp chớp. Cô bé hoàn toàn không hiểu ý nghĩa sâu xa trong câu hỏi của ông lão. “Tiên nhân ạ? Linh khí?” Cô bé lặp lại, giọng đầy ngơ ngác. “Cháu chỉ biết những câu chuyện cổ tích về họ thôi ạ. Cháu chưa bao giờ thấy ai tu tiên cả.” Lời nói của Linh hồn nhiên, không chút ngần ngại, nhưng lại như một mũi dao sắc bén đâm vào tận cùng ký ức của Lão Trương. Đối với Linh, những tiên nhân cưỡi mây, những phép thuật hô phong hoán vũ chỉ là những hình ảnh đẹp trong trí tưởng tượng của trẻ thơ, không hơn không kém. Cô bé chưa từng được chứng kiến, cũng chưa từng nghe ai kể về một người tu sĩ thực sự nào trong cuộc đời mình. Kỷ nguyên mới đã định hình nhận thức của cô bé một cách hoàn toàn khác biệt.
Khuôn mặt Lão Trương thoáng lộ vẻ kinh ngạc tột độ. Nụ cười trên môi ông tắt hẳn. Đôi mắt mờ đục của ông mở to hơn, nhìn chằm chằm vào Linh nh�� thể cô bé đang nói một thứ tiếng lạ. Ông vịn chặt vào cây gậy gỗ, dường như để giữ cho mình không ngã quỵ trước sự thật phũ phàng này. “Con bé… con bé không biết thật sao?” Giọng ông run rẩy, đầy vẻ bàng hoàng. “Kỷ nguyên trước, linh khí tràn ngập, người người tu luyện… con bé không được nghe kể gì ư?” Ông không thể tin được rằng một thế hệ mới lại có thể lớn lên mà hoàn toàn không hay biết về một phần lịch sử vĩ đại như vậy. Đối với Lão Trương, đó là một sự phủ nhận hoàn toàn về thế giới mà ông đã từng sống, về những giá trị mà ông đã từng tin tưởng. Đây là một cú sốc lớn, một sự va chạm giữa hai thế giới, hai kỷ nguyên tưởng chừng như không thể tồn tại song song.
Linh nhìn vẻ mặt thất thần của Lão Trương, cảm thấy có chút bối rối. Cô bé không hiểu vì sao ông lão lại ngạc nhiên đến vậy. “Ông ơi, mọi người bảo đó chỉ là chuyện cổ tích để dọa trẻ con thôi ạ,” Linh giải thích, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy quả quyết, phản ánh niềm tin chung của thế hệ mình. “Giờ thì ai cũng chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường.” Câu nói ấy không chỉ là sự thật mà Linh biết, mà còn là triết lý sống đã thấm sâu vào tâm hồn của rất nhiều người trong kỷ nguyên này, một kỷ nguyên nơi 'nhân tính' và 'sống một đời bình thường' được đề cao hơn bất cứ điều gì khác, kể cả khao khát 'thành tiên' xa vời.
Nghe những lời đó, Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách trên tay xuống mặt bàn, một âm thanh rất nhỏ nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán. Hắn ngước nhìn Lão Trương, ánh mắt sâu thẳm mang một vẻ thấu hiểu và cũng có chút tiếc nuối cho ký ức của ông lão. “Linh nói đúng đó, Lão Trương. Thời thế đã khác rồi.” Giọng hắn trầm tĩnh, không một chút cảm xúc cao trào, nhưng lại ẩn chứa một sức nặng ngàn cân, xác nhận sự thật mà Lão Trương đang phải đối mặt. Đây không phải là một cuộc tranh luận, mà là một sự khẳng định về sự luân chuyển của 'nhân quả', về sự 'vô thường' của vạn vật.
Lão Trương nhìn Tạ Trần, ánh mắt như cầu cứu một sự xác nhận, một lời an ủi, nhưng hắn chỉ đáp lại bằng sự trầm tĩnh vô biên. Ông lão cảm thấy như một phần ký ức của mình, một phần bản thể của mình đang dần tan biến. Trong tâm trí ông, hình ảnh những vị tiên nhân bay lượn, những tu sĩ phóng ra pháp thuật, những câu chuyện về linh khí tràn ngập đất trời chợt hiện lên rõ nét, rồi lại vụt tắt như những đốm lửa ma trơi. Ông đã sống qua một kỷ nguyên, tin tưởng vào một sự thật, nhưng giờ đây, sự thật đó đã bị phủ nhận bởi chính những đứa trẻ của thế hệ sau. Nỗi bàng hoàng và thất vọng sâu sắc bao trùm lấy ông lão. Sự hoài niệm về quá khứ và thực tại phũ phàng của hiện tại đang giằng xé trong nội tâm ông. Ông nhận ra rằng, thế giới mà ông từng biết, thế giới mà ông từng tin tưởng, đã hoàn toàn thay đổi. Đó là một sự 'mất người' theo một nghĩa khác, mất đi ký ức tập thể, mất đi một phần bản sắc của nhân loại. Cái giá của sự thay đổi này là sự quên lãng.
Tạ Trần lặng lẽ quan sát Lão Trương. Hắn hiểu rõ nỗi lòng của ông lão, bởi hắn chính là người đã khởi xướng cho sự thay đổi này. Hắn đã chứng kiến 'Thiên Đạo' suy kiệt, chứng kiến con người vì khao khát quyền năng mà đánh mất đi 'nhân tính'. Hắn đã 'phá cục', không phải bằng sức mạnh bạo tàn, mà bằng sự thấu hiểu 'nhân quả' sâu sắc nhất. Giờ đây, khi 'Thiên Đạo' không còn, 'tiên môn' đã tan rã, con người dần tìm về giá trị của chính mình, của 'Nhân Đạo'. Lão Trương là một biểu tượng của quá khứ, một ký ức sống động về một kỷ nguyên đã qua. Sự ngạc nhiên và bàng hoàng của ông là minh chứng cho sự thành công của Tạ Trần, cho việc thế giới đã thực sự bước vào kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu'.
Mùi hương trầm thanh khiết từ lò hương nhỏ trên quầy thoang thoảng lan tỏa, làm dịu đi không khí căng thẳng vô hình. Tạ Trần nhìn Tiểu An, cậu bé vẫn miệt mài với những nét chữ, dường như không hề bị ảnh hưởng bởi cuộc trò chuyện vừa rồi. Rồi hắn lại nhìn Linh, cô bé đã quay lại với công việc sắp xếp sách, vẻ mặt bình thản và vô tư. Hắn biết, thế hệ của Linh sẽ không bao giờ phải trải qua những đấu tranh nội tâm như Lão Trương. Họ sẽ lớn lên trong một thế giới nơi 'tu tiên' chỉ là những câu chuyện cổ tích, nơi giá trị của con người được định nghĩa bằng trí tuệ, lòng nhân ái và sự trân trọng cuộc sống bình dị. Đó chính là ý nghĩa đích thực của 'sống một đời bình thường'.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ lên bầu trời phía Tây, xuyên qua khung cửa sổ quán sách, tạo thành những vệt sáng yếu ớt trên nền nhà gỗ cũ kỹ. Những hạt bụi nhảy múa trong không khí mờ ảo, như những linh hồn của ký ức đang dần tan biến. Lão Trương đứng lặng một lúc lâu, đôi mắt mờ đục nhìn xa xăm, dường như đang cố gắng níu giữ lại những mảnh vụn của một thời đại vàng son đã qua. Nhưng mọi thứ đã thay đổi, không thể quay trở lại. Cái thế giới của linh khí và tiên nhân đã nhường chỗ cho một kỷ nguyên khác, một kỷ nguyên mà ông lão không thể nào hình dung nổi.
Với vẻ mặt đầy bàng hoàng và thất vọng, Lão Trương cúi đầu. Cái dáng người hơi còng của ông giờ đây càng thêm lầm lũi. Ông không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu chào Tạ Trần, một cái gật đầu đầy vẻ cam chịu. Rồi ��ng xoay người, bước những bước nặng nề ra khỏi quán sách, tiếng gậy gỗ cũ kỹ va vào nền đất khô khốc vang lên đều đều, xa dần, cho đến khi chỉ còn là tiếng vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi tối. Bóng lưng còng của ông lão chìm vào bóng đêm đang dần bao trùm thị trấn An Bình, mang theo những ký ức về một thế giới đã không còn ai hiểu.
Tạ Trần nhìn theo bóng lưng Lão Trương cho đến khi ông lão hoàn toàn biến mất trong màn đêm. Hắn chậm rãi nhấp một ngụm trà đã nguội, vị chát nhẹ nhàng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Hắn không nói, nhưng trong lòng lại dâng lên vô vàn suy tư. 'Kỷ nguyên nhân gian... đã thực sự đến.' Hắn thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng như dòng suối chảy trong đêm. 'Những ký ức về tiên đạo rồi cũng sẽ phai mờ như những trang giấy cũ, giống như cách mà những dòng chữ trên cuốn sách này đã nhạt nhòa theo thời gian.'
Hắn quay đầu lại nhìn Linh. Cô bé vẫn đang tiếp tục sắp xếp sách một cách vô tư, hoàn toàn không nhận ra tầm quan trọng của cuộc trò chuyện vừa rồi, cũng không hay biết về nỗi bàng hoàng sâu sắc của Lão Trương. Đôi mắt trong veo của cô bé không vương chút bụi trần hay hoài niệm về quá khứ. Trong thế giới của Linh, 'tiên nhân' và 'linh khí' chỉ là những mẩu chuyện nhỏ trong sách, không hơn không kém. Đó là sự thật phũ phàng đối với Lão Trương, nhưng lại là sự giải thoát đối với nhân loại.
Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, thoáng qua trên môi Tạ Trần. Đó là một nụ cười hài lòng sâu sắc, một sự mãn nguyện tĩnh lặng. Hắn đã không 'thành tiên', không trở thành 'cứu tinh' theo cách mà người đời mong đợi. Hắn chỉ là một phàm nhân, nhưng chính hắn đã định hình lại 'nhân quả' của thế giới. Hắn đã 'phá cục' của 'Thiên Đạo', không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và lòng kiên trì.
Quán sách An Bình, dưới ánh đèn dầu lung linh, trở thành một điểm neo vững chắc giữa dòng chảy vô thường của thời gian. Nó không chỉ là một nơi buôn bán sách, mà còn là một 'bảo tàng sống' cho những ký ức của một kỷ nguyên đã qua, và đồng thời là nơi ươm mầm cho tư tưởng của kỷ nguyên mới. Những cuốn sách cũ kỹ nằm im lìm trên kệ, mang trong mình dấu ấn của một thời đại mà linh khí tràn ngập, mà con người khao khát 'thành tiên'. Nhưng giờ đây, chúng chỉ là những chứng nhân câm lặng cho sự thay đổi vĩ đại.
Tạ Trần biết, sự phai nhạt hoàn toàn của ký ức về tiên đạo trong tương lai là điều tất yếu. Đó là một phần của quá trình 'luân hồi của vạn vật', một vòng tuần hoàn mà con người không thể cưỡng lại. Thế hệ của Linh, những con người sinh ra trong kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu', sẽ xây dựng một thế giới hoàn toàn mới, không bị ràng buộc bởi những quan niệm cũ về sức mạnh và quyền năng phi phàm. Họ sẽ chỉ tập trung vào giá trị của 'nhân tính' và 'trí tuệ', tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc đời phàm tục của mình.
Linh, với sự tò mò và lòng hiếu học của mình, chính là một trong những người tiên phong cho hành trình đó. Cô bé sẽ tiếp tục khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải qua những phép thuật xa vời, mà qua những tương tác đời thường, qua những trang sách, qua những lời chỉ dẫn của Tạ Trần. Mối liên kết giữa Tạ Trần và Linh tượng trưng cho sự tiếp nối của trí tuệ và lòng nhân ái qua các thế hệ, là trụ cột vững chắc cho kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu'.
Ngọn đèn dầu vẫn lung linh, chiếu sáng khuôn mặt tập trung của Linh, và ánh mắt sâu thẳm, tràn đầy hy vọng của Tạ Trần. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, bình dị và trọn vẹn. Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, không cần đến tiên nhân, không cần đến linh khí. Chỉ cần con người, với tất cả 'nhân tính' và 'trí tuệ' của mình. Và quán sách nhỏ này, vẫn sẽ là điểm khởi đầu cho vô vàn những câu chuyện khác, những câu chuyện về hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống qua các thế hệ, nơi 'Nhân Đạo' được gieo mầm và nảy nở vĩnh cửu.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.