Nhân gian bất tu tiên - Chương 1285: Vị Thế Người Trí: Sự Tôn Kính Mới Trong Kỷ Nguyên Nhân Gian
Gió chiều tà mơn man qua cửa sổ, mang theo hơi ẩm từ dòng sông Vọng Giang, xoa dịu cái nắng cuối ngày còn vương vấn. Tạ Trần vẫn ngồi đó, đôi mắt sâu thẳm dõi theo dòng nước lững lờ trôi, tựa như một bức họa tĩnh lặng giữa dòng chảy vô thường của thời gian. Bóng dáng Lâm Gia đã khuất dạng từ lâu, nhưng những lời cuối của nàng vẫn vẳng lại trong tâm trí hắn, cùng với sự quyết tâm mãnh liệt toát ra từ mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt rạng rỡ của nữ học giả trẻ tuổi. Hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát lành thổi qua mặt, mang theo hương trà thoang thoảng từ chén trà nghi ngút khói đã cạn một nửa.
Sự ra đời của một lĩnh vực học thuật mới, tập trung vào ‘văn hóa nhân gian’ thay vì ‘tiên đạo’, là một bước ngoặt quan trọng mà hắn đã lường trước. Tầm ảnh hưởng sâu rộng của hắn, không chỉ trong triết lý sống mà còn trong việc định hình các giá trị văn hóa, nghệ thuật của thế hệ mới, đang dần hiện hữu một cách rõ ràng. Việc Lâm Gia ghi chép những câu chuyện này sẽ tạo thành một bộ sưu tập ‘truyền thuyết nhân gian’ quan trọng, minh chứng cho sự phát triển của ‘Nhân Đạo’.
Hắn biết, những lời hắn nói không phải là những lời dạy dỗ, mà là những lời gợi mở, những hạt giống triết lý mà hắn đã gieo vào tâm hồn của những người có duyên. Lâm Gia, với sự nhiệt huyết và trí tuệ của mình, sẽ là một trong những người đầu tiên thu hoạch những hạt giống ấy, và gieo trồng chúng khắp nhân gian. Nàng sẽ là người ghi chép lại những "Truyền Thuyết Nhân Gian", không phải là những thần thoại xa vời, mà là những kỳ tích của lòng người, của sự kiên cường và lòng nhân ái. Cuộc sống này, dù không có tiên pháp thần thông, vẫn ẩn chứa vô vàn điều kỳ diệu. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải qua những lời hứa hão huyền của bất tử, mà qua chính những câu chuyện, những ký ức, những giá trị mà họ tự mình tạo ra và truyền lại. Đó chính là ý nghĩa đích thực của kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu", một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính nhân tính của mình, không cần thành tiên. Và Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân giữa nhân gian, sẽ mãi là điểm neo nhân quả, lặng lẽ chứng kiến và định hình dòng chảy vĩ đại ấy.
Sự trăn trở của hắn không nằm ở việc liệu những hạt giống đó có nảy mầm hay không, mà là ở cách chúng sẽ phát triển, cách chúng sẽ định hình một xã hội mới. Trong một thế giới không còn tiên đạo, nơi linh khí mỏng như sương khói và những kỳ tích đã trở thành chuyện cũ, những giá trị nào sẽ được tôn vinh? Sức mạnh vật chất? Quyền lực? Hay một điều gì đó sâu sắc hơn, bền vững hơn? Hắn đã thấy những dấu hiệu đầu tiên, những mầm non của một sự "tôn kính" mới đang dần nhú lên trong lòng nhân gian, một sự tôn kính không dành cho những người có sức mạnh phi thường, mà cho những người có trí tuệ, lòng nhân ái và sự cống hiến thực sự. Đó là một sự chuyển dịch âm thầm, nhưng lại mang theo sức mạnh lay chuyển cả một kỷ nguyên.
Đêm dần buông xuống, Tạ Trần vẫn ngồi đó, đôi mắt hắn không hề chớp, tựa như có thể nhìn xuyên qua màn đêm tĩnh mịch, thấu hiểu dòng chảy vô hình của nhân quả. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, và những thử thách, những xung đột về giá trị cũ và mới sẽ không ngừng nảy sinh. Nhưng hắn tin vào "Nhân Đạo", tin vào khả năng tự định hình của con người, tin rằng một kỷ nguyên bình thường vĩnh cửu, nơi nhân tính được trọn vẹn, sẽ thực sự là một kỷ nguyên đáng sống.
***
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải vàng trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, xuyên qua tán lá cây cổ thụ trước quán sách, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch cũ kỹ. Tiếng chim hót líu lo từ cành cây, tiếng nước suối chảy róc rách từ khe đá nhỏ gần đó, cùng với tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần, tạo nên một bản hòa tấu của sự tĩnh lặng và bình yên. Mùi giấy cũ, mùi mực thơm nhè nhẹ và hương gỗ trầm ấm từ những kệ sách cao ngất hòa quyện vào không khí, bao trùm lấy không gian quán.
Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, thư thái nhấp một ngụm trà nóng, đôi mắt hắn vẫn lướt qua từng dòng chữ trên trang sách cổ. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh sáng ban mai càng thêm phần thanh thoát, và vẻ gầy gò của một thư sinh không tu đạo dường như lại càng làm nổi bật sự tinh anh, sâu sắc trong ánh mắt. Hắn không còn chìm đắm trong suy nghĩ về Lâm Gia và những câu chuyện "nhân gian" như đêm qua nữa, mà đã chuyển sang một khía cạnh khác của sự biến đổi. Những câu chuyện về "tiên" đã nhạt nhòa, phai dấu trong ký ức của thế hệ mới, thay vào đó là những "người" bình dị mà vĩ đại. Đó mới là sức mạnh thực sự của một kỷ nguyên, không phải đến từ những phép thuật xa vời, mà từ chính nội tại của con người.
Tiểu An, thân hình gầy gò nhưng đôi mắt lanh lợi, đang cẩn thận lau dọn từng kệ sách, bàn tay nhỏ bé nâng niu từng cuốn sách cũ. Thằng bé mặc chiếc áo vải thô đã sờn màu, nhưng cử chỉ vẫn rất mực tỉ mỉ. Bụi bặm từ những cuốn sách cổ bay lất phất trong không khí, tạo nên những hạt li ti lung linh trong ánh sáng.
“Tiên sinh,” Tiểu An cất tiếng, giọng nói trong trẻo của thằng bé phá tan sự tĩnh lặng của buổi sáng, “sáng nay có khách muốn hỏi về sách cổ, có cần con tìm giúp không?” Thằng bé ngừng tay, quay đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt toát lên vẻ tò mò thường thấy.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười trầm tĩnh và hiền hòa. Hắn gật đầu nhẹ, ánh mắt xa xăm nhìn ra con phố đang dần thức giấc. "Không cần vội, Tiểu An. Cứ để họ tự tìm, hoặc ta sẽ giúp khi cần. Đôi khi, quá trình tìm kiếm cũng là một phần của tri thức." Hắn không nói thêm, tiếp tục nhấp trà, để những suy tư của mình lướt nhẹ theo làn gió buổi sớm.
Hắn đã nhận ra rằng trong cái kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu" này, sự "tôn kính" mà con người dành cho nhau đang thay đổi một cách sâu sắc. Trước đây, người ta ngưỡng mộ những tu sĩ có thần thông quảng đại, những vị tiên nhân có thể hô mưa gọi gió, di sơn đảo hải. Nhưng giờ đây, khi những quyền năng ấy đã lùi vào dĩ vãng, thứ mà con người ngưỡng mộ lại là trí tuệ, lòng nhân ái, sự kiên trì và cống hiến. Người thầy giáo tận tâm, người thợ thủ công khéo léo, người nông dân cần cù, người học giả uyên bác – họ mới là những "vị thần" mới trong lòng nhân gian.
Chính sự chuyển dịch này đã khiến Tạ Trần phải suy nghĩ rất nhiều. Liệu một xã hội không có "thần" hay "tiên" có thể tự tìm thấy những trụ cột tinh thần của riêng mình không? Liệu con người có thể tự mình xây dựng một hệ thống giá trị bền vững, không dựa vào bất kỳ quyền năng siêu nhiên nào? Hắn tin là có. Những gì Lâm Gia đang làm, những câu chuyện về những người phàm làm nên những điều phi thường bằng trí tuệ và lòng dũng cảm, chính là những viên gạch đầu tiên xây dựng nên ngôi đền tinh thần mới của nhân loại.
Tiểu An tiếp tục công việc lau dọn của mình, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tạ Trần. Thằng bé đã quá quen với những khoảnh khắc trầm tư của tiên sinh. Dù không hiểu hết những suy nghĩ sâu xa trong tâm trí Tạ Trần, nhưng Tiểu An luôn cảm nhận được một sự bình yên và trí tuệ toát ra từ người thầy của mình. Quán sách này, đối với Tiểu An, không chỉ là nơi lưu giữ tri thức, mà còn là một nơi chốn bình yên, nơi những câu hỏi lớn của cuộc đời được nhẹ nhàng gợi mở, không cần phải tìm kiếm câu trả lời một cách vội vã. Cả hai, một người thầy và một người học trò, tiếp tục chìm đắm trong thế giới riêng của mình, giữa không gian tĩnh lặng mà sâu sắc của quán sách An Bình.
***
Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, rắc ánh nắng vàng óng khắp Thị Trấn An Bình, mang theo hơi nóng của mùa hè, con phố chợ đã trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng rao hàng của những người bán rau quả, tiếng leng keng của thợ rèn, tiếng cười nói của trẻ con và tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên đường đá tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng – mùi bánh nướng, mùi phở, mùi các loại gia vị – hòa quyện với mùi gỗ mục, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một không khí đặc trưng của phố thị.
Tại quảng trường trung tâm thị trấn, nơi có một cây đa cổ thụ rợp bóng mát, một đám đông nhỏ đang tụ tập. Tiếng tranh cãi nảy lửa thu hút sự chú ý của Tạ Trần và Lâm Gia khi họ đi ngang qua. Lâm Gia, với cuốn sổ và bút lông vẫn luôn mang theo bên mình, định thần lại sau buổi sáng làm việc hiệu quả. Nàng đang rất hứng khởi với những ghi chép mới về các câu chuyện dân gian mà nàng vừa nghe được.
Đứng giữa đám đông, một người đàn ông béo tốt, ăn mặc sang trọng, râu dài, vẻ mặt hống hách đang vung tay múa chân, lớn tiếng tranh cãi với một người khác. Đó chính là Lão Gia Phủ, một trong những phú hộ giàu có nhất vùng, người nổi tiếng với sự khinh thường đối với những kẻ không có tiền bạc hay quyền lực. Chiếc áo gấm lụa là của lão ta dường như phát ra ánh hào quang chói lọi dưới nắng trưa, tương phản hoàn toàn với bộ quần áo vải bố giản dị, đã ngả màu của đối thủ của lão.
Đối diện với Lão Gia Phủ là Thầy Giáo Làng, một người đàn ông gầy gò, đeo kính, mái tóc đã điểm bạc, vẻ mặt hiền từ nhưng ánh mắt lại ánh lên sự kiên định. Trong tay ông vẫn là cây thước gỗ quen thuộc, biểu tượng của sự nghiệp giáo dục mà ông đã cống hiến cả đời. Thầy Giáo Làng giữ thái độ ôn hòa, nhưng lời lẽ của ông lại sắc bén như những nhát khắc trên đá.
"Tri thức của ngươi thì được ích gì?" Lão Gia Phủ phẩy tay đầy khinh miệt, giọng the thé xuyên qua đám đông. "Có mua được một viên linh thạch không? Có xây được một tòa nhà không? Hay chỉ toàn là những lời rỗng tuếch, những câu chuyện vô bổ mà lũ trẻ con đọc để ru ngủ?" Lão ta nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, vẻ mặt đầy vẻ coi thường. "Cái thời tiên đạo còn hưng thịnh, người ta tôn kính kẻ mạnh, kẻ có thể hô phong hoán vũ. Giờ đây, dẫu tiên đạo đã suy vi, thì người ta vẫn tôn kính kẻ có tiền, kẻ có quyền! Tri thức của ngươi, Thầy Giáo Làng, chẳng qua chỉ là một thứ trang sức vô dụng mà thôi!"
Thầy Giáo Làng siết chặt cây thước gỗ trong tay, tiếng lách cách khe khẽ. Ông hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. "Tri thức không mua được bằng tiền, Lão Gia Phủ, nhưng nó khai sáng tâm hồn con người, là nền móng cho mọi sự phát triển. Không có tri thức, con người mãi mãi chìm trong ngu muội. Không có đạo đức, xã hội sẽ loạn lạc." Ông nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lão Gia Phủ, không hề nao núng trước sự hống hách của lão. "Nếu tiền bạc là sức mạnh duy nhất, vậy thì những đứa trẻ mà ta dạy dỗ, những người con của nhân gian này, sẽ sống thế nào khi không có tiền bạc của ngài?"
Đám đông xì xào bàn tán. Một số người gật gù đồng tình với Thầy Giáo Làng, nhưng không ai dám lên tiếng ủng hộ công khai, vì ai cũng e dè thế lực của Lão Gia Phủ. Lâm Gia nắm chặt cuốn sổ trong tay, đôi mắt nàng rực lửa phẫn nộ. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự bất công, quá nhiều sự coi thường tri thức như thế này. Nàng định lên tiếng, nhưng Tạ Trần nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng, ra hiệu cho nàng bình tĩnh.
Tạ Trần bước tới, không quá nhanh, không quá chậm. Ánh nắng trưa hắt vào khuôn mặt thanh tú của hắn, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại như ẩn chứa cả một vũ trụ suy tư. Hắn dừng lại ngay bên cạnh Thầy Giáo Làng, giọng nói trầm tĩnh, dịu dàng nhưng lại mang một sức nặng không thể bỏ qua, khiến cả đám đông phải im lặng lắng nghe.
"Một cái cây có quả ngọt, liệu người ta có nên tôn thờ cái quả, hay là gốc rễ đã nuôi dưỡng nó?" Tạ Trần cất lời, không nhìn thẳng vào Lão Gia Phủ mà chỉ nhìn vào khoảng không trước mặt, như thể đang suy tư một vấn đề triết lý cao siêu. Câu hỏi của hắn không trực tiếp công kích ai, nhưng lại chạm đến tận cùng bản chất của vấn đề đang tranh cãi.
Lão Gia Phủ đang định phản bác Thầy Giáo Làng, nghe thấy lời Tạ Trần, lão ta bất giác rùng mình. Ánh mắt kiêu ngạo của lão thoáng chốc trở nên bối rối, dường như câu hỏi đơn giản ấy đã gõ vào một cánh cửa nào đó trong tâm trí lão. Đám đông cũng im lặng, suy ngẫm. Lâm Gia nhìn Tạ Trần, trong lòng dấy lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng hiểu rằng, Tạ Trần không chỉ đặt ra một câu hỏi, mà còn gieo vào lòng người một hạt giống triết lý mới.
Thầy Giáo Làng nhìn Tạ Trần với ánh mắt biết ơn. Ông đã nghe danh Tạ Trần từ lâu, biết hắn là một thư sinh uyên bác, nhưng đây là lần đầu tiên ông chứng kiến sự thâm sâu trong lời nói của hắn một cách trực tiếp. Câu hỏi của Tạ Trần không chỉ bảo vệ ông, mà còn nâng tầm cuộc tranh luận, đưa nó vượt ra khỏi phạm vi cá nhân để chạm đến một chân lý phổ quát.
Lão Gia Phủ lắp bắp, cố tìm lời phản đối, nhưng không thể. Hắn nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, cảm thấy một áp lực vô hình, một sự uy nghiêm không đến từ quyền lực hay tiền bạc, mà đến từ trí tuệ. Trong khoảnh khắc đó, lão ta cảm thấy mình thật nhỏ bé và nông cạn. Không nói thêm lời nào, Lão Gia Phủ quay người, đẩy đám đông ra, lặng lẽ rời đi, bước chân vội vã như muốn thoát khỏi ánh mắt dò xét của mọi người và câu hỏi đang ám ảnh tâm trí lão. Thầy Giáo Làng cúi đầu, ánh mắt kiên định nay đã pha lẫn một chút cảm kích và niềm tin mới.
***
Khi ánh chiều tà dần buông, tô điểm cho dòng sông Vọng Giang một sắc vàng cam rực rỡ, Tạ Trần, Lâm Gia và Thầy Giáo Làng đã ngồi yên vị tại Quán Trà Vọng Giang. Kiến trúc gỗ đơn giản của quán, với ban công nhìn ra sông, tạo nên một không gian yên bình, thư thái. Tiếng nước sông chảy rì rào dưới chân, tiếng chim hót lảnh lót từ những bụi cây ven bờ, cùng với tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ và tiếng pha trà thanh tao, tạo nên một bản nhạc êm đềm, xoa dịu tâm hồn. Mùi trà thơm ngát, mùi nước sông trong lành và mùi hoa cỏ thoang thoảng từ bờ sông hòa quyện vào không khí, mang lại cảm giác mát mẻ dễ chịu.
Thầy Giáo Làng, sau những căng thẳng ban trưa, giờ đây đã thả lỏng hơn rất nhiều. Khuôn mặt gầy gò của ông hiện rõ vẻ biết ơn và sự suy ngẫm sâu sắc. Ông nhìn Tạ Trần, ánh m���t kính trọng không giấu giếm. "Lời của tiên sinh ban trưa thực sự đã thức tỉnh lão phu. Ta đã lo sợ rằng tri thức của ta sẽ bị lãng quên, bị coi thường trong thế giới mới này, nơi những giá trị vật chất dường như đang lấn át tất cả. Nhưng nay ta hiểu, gốc rễ vẫn luôn là điều quan trọng nhất."
Lâm Gia, với cuốn sổ mở sẵn và bút lông cầm chặt trong tay, gật đầu lia lịa. "Lời tiên sinh đã thức tỉnh ta rất nhiều, không chỉ ban trưa mà cả hôm qua nữa. Những câu chuyện ta ghi chép không chỉ là 'truyền thuyết' đơn thuần, mà là minh chứng cho một sự tôn kính mới, dành cho những người đã gieo trồng 'cái cây trí tuệ' cho nhân gian, như Thầy Giáo Làng đây. Những người như ngài, mới chính là những trụ cột tinh thần đích thực của kỷ nguyên này." Nàng nói với vẻ nhiệt huyết, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ.
Tạ Trần chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát nhưng thanh tao lan tỏa nơi đầu lưỡi. Hắn không hề tỏ ra đắc ý hay tự mãn. "Mọi sự vật đều có giá trị của nó, quan trọng là người ta nhìn nhận giá trị đó như thế nào. Một kỷ nguyên mới, ắt sẽ có những giá trị mới, phù hợp với con người hơn. Khi linh khí suy kiệt, tiên đạo lụi tàn, con người buộc phải quay về với chính bản thân mình, tìm kiếm sức mạnh và ý nghĩa từ nội tại. Lúc đó, trí tuệ, lòng nhân ái, sự cống hiến không còn là thứ xa xỉ, mà trở thành nền tảng để xây dựng một xã hội bền vững." Giọng hắn trầm ấm, từ tốn, nhưng mỗi lời nói đều như gieo vào lòng người nghe một hạt giống triết lý.
"Xã hội này," Thầy Giáo Làng tiếp lời, "từng tôn thờ sức mạnh siêu nhiên, rồi đến quyền lực và của cải. Nhưng giờ đây, có lẽ đã đến lúc con người nhận ra rằng, sự giàu có thực sự không nằm ở những viên linh thạch hay những tòa nhà nguy nga, mà ở kho tàng tri thức được truyền lại qua bao thế hệ, ở những giá trị đạo đức được vun đắp, ở sự cống hiến thầm lặng của những người như chúng ta." Ông nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Lâm Gia, trong ánh mắt hiện lên một niềm tin mãnh liệt, một sự củng cố vững chắc cho con đường mà ông đã chọn.
Lâm Gia không ngừng ghi chép, từng câu từng chữ của Tạ Trần và Thầy Giáo Làng đều được nàng cẩn thận lưu lại. Nàng cảm thấy một sự trỗi dậy mạnh mẽ của giới học giả, giáo viên và những người cống hiến tri thức đang dần hình thành. Họ sẽ không chỉ là những người truyền đạt kiến thức, mà còn là những trụ cột tinh thần mới của Kỷ Nguyên Nhân Gian, định hình lại chuẩn mực xã hội, giáo dục và hệ thống giá trị của con người.
Từ một góc khuất của quán trà, Lão Gia Phủ, người đã lặng lẽ đi theo và ngồi xuống từ lúc nào, khẽ thở dài. Hắn đã lắng nghe toàn bộ cuộc trò chuyện. Ánh mắt lão ta bớt đi vẻ kiêu ngạo thường thấy, thay vào đó là sự trầm tư hiếm có. Câu hỏi của Tạ Trần ban trưa, cùng với những lời lẽ sâu sắc mà hắn đang nói, đã gieo vào lòng Lão Gia Phủ một hạt giống nghi vấn, một sự bất an về những giá trị mà lão đã tin tưởng bấy lâu nay. Hắn vốn coi thường tri thức, chỉ tin vào tiền bạc và quyền lực, nhưng giờ đây, hắn lại cảm thấy những thứ đó dường như chẳng còn đủ sức nặng trước những lời lẽ bình dị mà thâm thúy kia. Một luồng gió nhẹ thổi qua, mang theo cái lạnh từ chén trà đang nguội dần trên bàn của Lão Gia Phủ, khiến hắn bất giác rùng mình.
Tạ Trần nhìn ra dòng sông Vọng Giang, ánh mắt xa xăm. Hắn biết, sự thay đổi không thể diễn ra trong một sớm một chiều. Những xung đột về giá trị cũ và mới sẽ còn tiếp diễn, nhưng hạt giống đã được gieo. Khả năng của hắn trong việc định hình lại các chuẩn mực xã hội bằng những lời nói và triết lý sâu sắc, củng cố vai trò 'điểm neo nhân quả' của anh trong việc hướng dẫn nhân loại, không phải bằng quyền lực, mà bằng sự thấu hiểu. Sự 'tôn kính' mới này sẽ dẫn đến những thay đổi sâu rộng trong cấu trúc xã hội, giáo dục và hệ thống giá trị của con người, xây dựng một 'Bình Thường Vĩnh Cửu' thực sự, nơi con người tìm thấy ý nghĩa và sự trọn vẹn trong chính nhân tính của mình. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải qua những lời hứa hão huyền của bất tử, mà qua chính những câu chuyện, những ký ức, những giá trị mà họ tự mình tạo ra và truyền lại.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.