Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1277: Vết Nứt Trên Lòng Đất: Thất Bại Là Hạt Giống Của Trưởng Thành

Khi Lý Minh khuất dạng sau con phố đã nhuốm màu hoàng hôn, những tia nắng cuối cùng rải vàng lên mái ngói cổ kính của Thị Trấn An Bình, Tạ Trần vẫn đứng tựa cửa, ánh mắt dõi theo bóng lưng thanh niên. Hắn không nói thêm lời nào, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm ấy, người ta có thể đọc thấy sự an nhiên tự tại, như thể hắn vừa gieo một hạt giống tốt lành vào mảnh đất tâm hồn khô cằn, và giờ đây chỉ còn chờ đợi nó nảy mầm. Tiểu An, với cuốn sổ tay vẫn còn mở, lặng lẽ gấp lại, khuôn mặt non nớt lộ rõ vẻ suy tư. Cậu bé đã quen với những cuộc đối thoại đầy triết lý tại quán sách này, nơi mỗi lời nói của tiên sinh đều như một dòng suối mát lành gột rửa tâm trí, nhưng đồng thời cũng gieo vào lòng người những hạt mầm nghi vấn mới, buộc họ phải tự mình tìm kiếm, tự mình chiêm nghiệm.

Ánh sáng trong quán sách dần trở nên mờ ảo hơn khi mặt trời hoàn toàn lặn xuống sau rặng núi phía tây. Tạ Trần khẽ khàng đóng cánh cửa gỗ cũ kỹ, tiếng kẽo kẹt vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Hắn quay vào trong, thắp lên vài ngọn đèn dầu, ánh sáng vàng ấm áp xua đi bóng tối chập choạng, làm nổi bật lên những giá sách cao ngất với vô vàn cuốn sách đủ mọi niên đại, đủ mọi thể loại. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ mục hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng, một mùi hương của tri thức và thời gian, thấm đẫm trong từng ngóc ngách của quán. Đó là một mùi hương dịu dàng, trầm mặc, mời gọi người ta dừng chân, lắng lòng và tìm kiếm.

Tiểu An bắt đầu sắp xếp lại những cuốn sách trên bàn, nhưng tâm trí cậu bé vẫn lẩn quẩn với những lời Tạ Trần đã nói với Lý Minh. Cậu bé hiểu rằng "sự thật" không phải là thứ có thể dễ dàng nắm bắt, mà là một hành trình dài của sự khám phá và chiêm nghiệm. Có lẽ, chính những cuộc trò chuyện như thế này, những lời chỉ dẫn "vô vi" của tiên sinh, mới là nền tảng vững chắc nhất cho một kỷ nguyên Nhân Gian đang dần định hình, một kỷ nguyên mà con người không còn khao khát thành tiên, mà tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong chính những giá trị bình dị, chân thực nhất.

Đúng lúc đó, một bóng người loạng choạng bước vào, làm dấy lên tiếng chuông gió nhỏ treo trên cửa. Tiếng chuông trong trẻo, nhưng lại không thể xua đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm lấy vị khách mới. Đó là một phụ nữ trẻ, khoảng đôi mươi, mái tóc đen dài búi vội vã, vài lọn tóc xõa xuống khuôn mặt. Khuôn mặt nàng, vốn dĩ thanh tú, giờ đây lem luốc những vết đất sét và tro, đôi mắt sưng húp, hằn lên những quầng thâm mệt mỏi và nỗi buồn sâu thẳm, như thể nàng đã khóc rất lâu, rất nhiều. Trang phục của nàng là một bộ áo vải thô đơn giản, nhưng trên đó cũng vương vãi những dấu vết của công việc, của sự vất vả và có lẽ là cả sự thất vọng.

Trên tay nàng ôm chặt một mảnh gốm vỡ nát, những mảnh vụn sắc cạnh như cứa vào lòng bàn tay, nhưng nàng dư��ng như không cảm thấy đau. Toàn thân nàng run rẩy, đôi vai gầy gò khẽ nảy lên từng đợt. Nàng đứng lặng ở ngưỡng cửa, ánh mắt vô hồn lướt qua những giá sách, rồi dừng lại ở Tạ Trần và Tiểu An. Có lẽ, nàng không biết mình đến đây để làm gì, chỉ là một bản năng mách bảo nàng tìm đến một nơi chốn yên tĩnh, nơi mà tâm hồn có thể được an ủi.

Tiểu An, thấy vị khách với dáng vẻ thê lương ấy, không khỏi giật mình. Cậu bé khẽ thì thầm, giọng nói mang theo chút lo lắng: "Tiên sinh, vị cô nương này... có vẻ không ổn."

Tạ Trần quay lại, ánh mắt hắn chạm vào Nguỵ Thanh. Không có vẻ ngạc nhiên hay vội vã, chỉ là một sự điềm tĩnh lạ thường, một sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn nhìn thấy trong đôi mắt nàng không chỉ là nước mắt, mà còn là sự tuyệt vọng, là sự tan vỡ của một niềm tin, một giấc mơ. "Mời cô nương ngồi. Có chuyện gì cứ từ từ nói," Tạ Trần nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trầm ấm, dịu dàng như gió thoảng, nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ, như thể mọi lo âu, phiền muộn đều có thể tan biến khi nghe thấy lời nói ấy.

Hắn không hỏi nàng đến đây làm gì, cũng không vội vàng muốn biết câu chuyện của nàng. Tạ Trần chỉ đơn thuần là mời nàng ngồi, để nàng có thể tìm thấy một chốn nương náu, một khoảng lặng giữa những hỗn loạn trong tâm trí. Hắn chậm rãi bước đến chiếc bàn trà gần đó, đặt một chén trà nóng trước mặt Nguỵ Thanh. Hương trà phảng phất, thoang thoảng mùi ngai ngái của lá trà mới pha, làm ấm lên không gian và xoa dịu phần nào sự lạnh lẽo trong lòng người phụ nữ trẻ. Nguỵ Thanh khẽ cúi đầu, đôi bàn tay lem luốc đất sét vẫn ôm chặt mảnh gốm vỡ, nhưng nàng đã ngồi xuống, như một kẻ lạc loài tìm thấy một bến bờ tạm trú. Tiểu An quan sát tất cả, đôi mắt cậu bé mở to, vừa tò mò, vừa cảm thấy đồng cảm với nỗi đau mà cô gái trẻ đang phải chịu đựng. Cậu bé biết, tiên sinh của mình không bao giờ phán xét, mà luôn lắng nghe và thấu hiểu. Đây không phải là một quán sách đơn thuần, mà là một nơi trú ẩn cho những tâm hồn lạc lối, nơi những "chân lý" được tìm thấy không phải trong sách vở, mà trong chính những câu chuyện của nhân gian.

***

Đêm dần buông, ánh đèn dầu trong quán sách càng trở nên ấm áp và huyền ảo. Bên ngoài, gió đêm hiu hiu thổi qua những tán cây, mang theo hơi sương lành lạnh của cuối thu. Khác hẳn với sự náo nhiệt của ban ngày, Thị Trấn An Bình về đêm chìm vào một sự tĩnh lặng đến lạ, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng lá cây xào xạc theo gió. Trong quán sách, sự tĩnh lặng ấy càng được tôn lên, tạo thành một không gian riêng biệt, nơi những tâm sự chất chứa có thể được giãi bày mà không sợ bị phán xét.

Nguỵ Thanh đã kể câu chuyện của mình. Giọng nàng lúc đầu khàn đặc, nghẹn ngào, nhưng dần dà, dưới ánh mắt lắng nghe đầy kiên nhẫn của Tạ Trần, và sự hiện diện trầm mặc của Tiểu An, nàng đã nói ra hết những nỗi niềm chất chứa trong lòng. Nàng là một thợ gốm trẻ, một người nghệ nhân đầy nhiệt huyết và khao khát sáng tạo. Nàng đã dành nhiều tháng trời, miệt mài ngày đêm trong xưởng gốm nhỏ của mình, cố gắng nung thử một loại men mới, một kỹ thuật gốm phức tạp mà nàng đã dày công nghiên cứu. Đó là một kỹ thuật đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, từ khâu chọn đất, nhào nặn, tạo hình, cho đến việc pha chế men và kiểm soát nhiệt độ lò nung. Nàng đã đặt tất cả tâm huyết, hy vọng và cả tương lai của mình vào mẻ gốm ấy.

"Tất cả đều vỡ nát, tan tành," Nguỵ Thanh nói, giọng nàng vỡ òa trong tiếng nức nở, nước mắt lại trào ra, lăn dài trên khuôn mặt lem luốc. Nàng đưa mảnh gốm vỡ trên tay lên, những mảnh vụn sắc nhọn phản chiếu ánh đèn dầu, trông như những mảnh vỡ của một giấc mơ. "Bao nhiêu công sức, bao nhiêu hy vọng... đều vô nghĩa. Ta đã nghĩ, ta có thể tạo ra một thứ gì đó thật đặc biệt, thật độc đáo, nhưng cuối cùng, tất cả chỉ là những mảnh vụn vô dụng này." Nàng ôm mặt khóc nức nở, đôi vai gầy rung lên bần bật. Nàng cảm thấy tài năng của mình đã cạn kiệt, mọi nỗ lực đều vô nghĩa. Trong thế giới Nhân Gian, nơi mà giá trị của con người được đo lường bằng những cống hiến, bằng những thành tựu cụ thể, thì thất bại này đối với nàng dường như là một án tử, một lời tuyên bố rằng nàng không xứng đáng, nàng không có chỗ đứng. Niềm tin vào bản thân nàng đã sụp đổ hoàn toàn.

Tạ Trần lắng nghe không ngắt lời. Đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự thấu hiểu, một cái nhìn vượt lên trên những biểu hiện bên ngoài. Hắn không an ủi suông, không vội vàng đưa ra những lời động viên sáo rỗng. Khi Nguỵ Thanh kết thúc câu chuyện, với những giọt nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi, Tạ Trần mới khẽ khàng lên tiếng. Hắn không nói về thất bại, mà lại hỏi về quá trình.

"Cô nương, trước khi nung, đất sét là gì?" Hắn hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng, như đang trò chuyện về một điều gì đó rất đỗi hiển nhiên, rất đỗi tự nhiên. Hắn khẽ chạm vào mảnh gốm vỡ trên tay Nguỵ Thanh, cảm nhận sự thô ráp, lạnh lẽo của nó. "Nó là bùn đất, mềm yếu, dễ biến dạng, không có hình thù cụ thể. Sau khi nung, nó thành hình, cứng rắn, có thể trở thành một vật dụng hữu ích, hoặc một tác phẩm nghệ thuật. Giữa hai trạng thái đó, có những gì? Chẳng phải là quá trình học hỏi sao? Chẳng phải là sự thử nghiệm, sự điều chỉnh, sự kiên trì sao?"

Tạ Trần nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe của Nguỵ Thanh, đôi mắt ấy vẫn còn chứa đựng sự bối rối và tự ti. Hắn tiếp tục, giọng nói của hắn như một dòng suối mát lành, chảy qua những vết thương trong lòng nàng. "Và liệu một vết nứt có làm mất đi giá trị của một tác phẩm, hay nó lại kể một câu chuyện khác, về sự kiên cường của vật liệu, về ý chí của người tạo tác? Một vết nứt đôi khi lại là minh chứng cho một quá trình gian nan, cho một thử thách mà nó đã vượt qua. Nó là một dấu ấn của sự sống, của sự tồn tại, chứ không phải là một dấu hiệu của sự vô dụng." Hắn khẽ vuốt ve những đường vân trên mảnh gốm vỡ, như thể đang tìm kiếm một câu chuyện ẩn sâu trong đó. Hắn bình thản nói về bản chất của đất và lửa, về sự biến đổi và không hoàn hảo. Trong tự nhiên, không có gì là hoàn hảo tuyệt đối, và chính những sự không hoàn hảo ấy mới tạo nên vẻ đẹp riêng, sự độc đáo riêng. Một viên đá được mài giũa đến hoàn hảo có thể đẹp, nhưng một viên đá thô ráp với những vết rạn nứt tự nhiên lại mang trong mình cả một lịch sử, một câu chuyện về thời gian và sự phong hóa.

Nguỵ Thanh ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng đã bớt đi phần nào nước mắt, thay vào đó là một sự ngạc nhiên, một sự suy tư. Nàng chưa bao giờ nghĩ về thất bại của mình theo cách đó. Từ trước đến nay, trong tư tưởng của nàng, và có lẽ là của rất nhiều người khác, sự hoàn hảo là mục tiêu tối thượng. Một sản phẩm gốm phải không tì vết, không một vết nứt, không một lỗi nhỏ. Nhưng Tạ Trần lại đang gợi ý một điều hoàn toàn khác, một góc nhìn mà nàng chưa từng chạm tới. "Nhưng... ta đã thất bại," Nguỵ Thanh vẫn cố chấp nói, giọng nàng yếu ớt, như một lời biện minh cuối cùng cho nỗi tuyệt vọng của mình. Thất bại, đối với nàng, vẫn là một từ ngữ nặng nề, mang theo sự hổ thẹn và nỗi nhục nhã. Nàng đã nung đi nung lại nhiều lần, mỗi lần đều thất bại, mỗi lần đều chứng kiến những tác phẩm tâm huyết của mình vỡ vụn. Niềm tin vào bàn tay mình, vào khối óc mình, đã hoàn toàn sụp đổ.

Tiểu An ngồi yên lặng ở góc bàn, đôi mắt cậu bé không ngừng dõi theo cuộc đối thoại. Cậu bé cảm nhận được sự khác biệt trong cách Tạ Trần tiếp cận vấn đề. Không có những lời khuyên dạy giáo điều, không có sự trách móc hay an ủi hời hợt. Chỉ là những câu hỏi đơn giản, những lời nói thấu triệt bản chất của vạn vật, mà lại có sức mạnh lay động tâm can người khác. Cậu bé chợt nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói với Lý Minh về việc tự tìm kiếm chân lý, về việc đặt câu hỏi cho mọi thứ. Có lẽ, đây cũng là một cách để Nguỵ Thanh tự mình khám phá ra "chân lý" về thất bại và sự trưởng thành. Một hạt mầm mới của tư duy độc lập lại được gieo, không chỉ cho Nguỵ Thanh, mà còn cho cả Tiểu An.

***

Tạ Trần không vội vàng bác bỏ lời "ta đã thất bại" của Nguỵ Thanh. Hắn hiểu rằng, để một người có thể chấp nhận một quan điểm mới, họ cần thời gian để tự mình chiêm nghiệm, tự mình tháo gỡ những nút thắt trong tâm trí. Hắn để Nguỵ Thanh chìm đắm trong suy nghĩ một lát, chỉ có tiếng gió đêm khẽ lùa qua khe cửa, làm lay động những trang sách cũ trên kệ, và mùi hương của trà nóng vẫn phảng phất, nhẹ nhàng vỗ về tâm hồn.

"Thất bại, cô nương, không phải là một điểm đến, mà là một phần tất yếu của hành trình," Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng từng lời nói lại chứa đựng sức nặng của triết lý và sự từng trải. "Cũng như việc tìm kiếm chân lý, không phải là tìm một đáp án có sẵn, mà là hiểu rõ con đường tìm kiếm. Nếu không có những lần vấp ngã, làm sao ta biết được đâu là con đường đúng đắn? Nếu không có những mảnh gốm vỡ, làm sao ta hiểu được sự mong manh của đất, sự khắc nghiệt của lửa, và sự cần thiết của sự kiên trì? Mỗi vết nứt, mỗi mảnh vụn đều là một bài học, một kinh nghiệm quý giá mà không sách vở nào có thể dạy được."

Hắn nhìn Nguỵ Thanh, đôi mắt sâu thẳm của hắn dường như có thể nhìn thấu tận cùng tâm hồn nàng, nơi những nỗi sợ hãi và tự ti đang ngự trị. "Thất bại không phải là điểm dừng, mà là một bước ngoặt, một bài học để ta hiểu rõ hơn về bản thân, về giới hạn và tiềm năng của mình. Chỉ khi chấp nhận thất bại, ta mới thực sự học được cách đứng dậy, không phải bằng cách quên đi, mà bằng cách biến nó thành một phần của mình, biến nó thành một bậc thang để vươn lên. Một người nghệ nhân vĩ đại không phải là người chưa từng thất bại, mà là người đã biến những thất bại thành những bài học, thành những dấu ấn độc đáo trong tác phẩm của mình."

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự động viên và lòng nhân ái sâu sắc. "Nhân gian này, cô nương, là một lò luyện vĩ đại. Mỗi con người đều là một mảnh đất sét, được nhào nặn bởi cuộc đời, được nung trong lò lửa của thử thách. Có những người chấp nhận vỡ vụn, chìm trong tuyệt vọng. Nhưng cũng có những người, từ chính những mảnh vỡ ấy, lại tạo nên một hình hài mới, một vẻ đẹp độc đáo, một câu chuyện riêng của sự kiên cường và vươn lên. Đó mới là sức mạnh thực sự của nhân tính, một sức mạnh không cần đến tu vi hay phép thuật, mà đến từ chính trái tim và ý chí của con người."

Nguỵ Thanh lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt nàng dần sáng lên. Những lời nói của hắn không phải là sự an ủi, mà là một lời khai thị, một tia sáng rọi vào tâm hồn nàng đang chìm trong bóng tối. Nàng từ từ buông mảnh gốm vỡ ra khỏi vòng tay, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn. Nàng nhìn những mảnh vụn ấy, nhưng lần này, không còn là sự đau khổ, mà là một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Nàng đã quá chú trọng vào kết quả, mà quên đi giá trị của quá trình, của những bài học ẩn chứa trong từng lần vấp ngã. Nàng đã để nỗi sợ hãi thất bại làm lu mờ đi khao khát sáng tạo ban đầu của mình.

"Ta... ta hiểu rồi," Nguỵ Thanh khẽ nói, giọng nàng đã bớt đi sự nghẹn ngào, thay vào đó là một sự bình yên lạ lùng. "Cảm ơn tiên sinh. Ta sẽ không từ bỏ." Ánh mắt nàng giờ đây không còn chứa đầy nỗi buồn và sự mệt mỏi, mà thay vào đó là một ánh sáng của sự kiên định, của một ý chí mạnh mẽ vừa được thắp lại. Mảnh gốm vỡ trên bàn không còn là biểu tượng của sự thất bại, mà là minh chứng cho một bài học quý giá, một d��u ấn không thể thiếu trên con đường trở thành một nghệ nhân thực thụ. Nàng nắm chặt hai bàn tay, cảm nhận sức mạnh đang dần trở lại trong cơ thể mình.

Nguỵ Thanh đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một sự biết ơn chân thành không thể nói thành lời. "Đa tạ tiên sinh đã chỉ dẫn. Nguỵ Thanh xin cáo từ." Nàng quay lưng bước đi, không còn vẻ loạng choạng hay run rẩy như lúc mới đến. Bước chân nàng vững vàng hơn, mang theo một sự quyết tâm mới. Trên tay nàng, không còn ôm chặt mảnh gốm vỡ, mà mảnh gốm ấy đã được đặt lại cẩn thận trên bàn, như một vật kỷ niệm, một lời nhắc nhở về bài học quý giá mà nàng vừa được học. Nàng rời khỏi quán sách, bước vào màn đêm tĩnh mịch của Thị Trấn An Bình, nhưng giờ đây, màn đêm ấy không còn đáng sợ nữa, mà là một khởi đầu mới cho một hành trình mới.

Tiểu An nhìn theo bóng lưng Nguỵ Thanh khuất dần trong đêm. Cậu bé quay sang Tạ Trần, đôi mắt thông minh ánh lên vẻ tò mò sâu sắc. "Tiên sinh, vậy ra thất bại cũng là một loại tài sản sao?" Cậu bé hỏi, lời nói mang theo sự chiêm nghiệm của một tâm hồn non nớt đang dần trưởng thành.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn dõi ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm cả thị trấn. "Đúng vậy, Tiểu An. Thất bại, nếu biết cách nhìn nhận, còn quý giá hơn cả thành công. Bởi vì thành công có thể khiến người ta tự mãn, ngủ quên trên chiến thắng, nhưng thất bại lại buộc ta phải nhìn lại chính mình, phải tự vấn, phải học hỏi, phải trưởng thành. Mỗi lần vấp ngã là một lần ta hiểu rõ hơn về bản thân, về thế giới. Và đó chính là con đường để con người tìm thấy sức mạnh nội tại, để kiên cường hơn, để sống trọn vẹn hơn trong kỷ nguyên Nhân Gian này, nơi mà giá trị của con người được định nghĩa bằng chính những trải nghiệm, những bài học mà họ thu nhận được từ cuộc đời."

Hắn tin rằng, Nguỵ Thanh, với ngọn lửa nhiệt huyết và ý chí kiên cường vừa được thắp lại, sẽ không chỉ là một thợ gốm tài ba, mà còn là một nghệ nhân mang trong mình câu chuyện độc đáo về sự vươn lên từ chính những mảnh vỡ. Những tác phẩm tương lai của nàng, có lẽ sẽ không hoàn hảo không tì vết, nhưng chắc chắn sẽ mang trong mình một chiều sâu, một linh hồn mà chỉ những người từng trải qua thất bại mới có thể truyền tải. Và Tạ Trần, vẫn trầm mặc như một ngọn hải đăng giữa biển lớn, sẽ tiếp tục đóng vai trò là người gieo mầm triết lý, hướng dẫn những tâm hồn lạc lối tìm thấy con đường của chính mình, để mỗi cá nhân đều có thể trở thành một trụ cột vững chắc, kiến tạo nên một "Bình Thường Vĩnh Cửu" mà hắn hằng mong ước. Những câu chuyện như của Nguỵ Thanh, của Lý Minh, chính là minh chứng cho sự luân hồi của vạn vật, cho thấy rằng các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến tiên đạo, mà bằng chính sức mạnh và trí tuệ của nhân gian.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free