Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1255: Hồi Sinh Từ Tro Tàn: Âm Vang Nghề Cổ

Thư Đồng Tiểu An, từ xa, vẫn đang ghi chép vào cuốn sổ của mình. Em không chứng kiến trực tiếp cảnh tượng này, nhưng em đã ghi lại những lời của tiên sinh, và em biết rằng, những hạt mầm ấy đang nảy nở. Em ghi lại những câu chuyện về sự chữa lành bằng tình người, về sự chấp nhận nỗi đau sẽ trở thành những "huyền thoại" mới, định hình tâm hồn các thế hệ, thay thế những sử thi tu tiên hào hùng. Em tin rằng, sự gắn kết và tình người trong cộng đồng sẽ là nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian mới, nơi không còn cần đến tu tiên hay phép thuật để vượt qua khổ đau và tìm thấy ý nghĩa cuộc sống. Em, thư đồng Tiểu An, với "Biên Niên Sử Vô Hình" trong tay, đang biên soạn một "sử thi" về giá trị của cuộc sống bình thường, không có tiên đạo, để lại cho hậu thế, một minh chứng cho sự luân hồi của vạn vật và hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống không ngừng nghỉ của con người.

***

Buổi sáng muộn tại Thị Trấn An Bình, ánh nắng dịu dàng trải vàng trên những mái ngói rêu phong, len lỏi qua từng kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá xanh. Gió nhẹ mơn man, mang theo chút hơi ẩm lành lạnh từ dòng sông Vọng Giang cuộn chảy phía xa, hòa cùng mùi hương thoang thoảng của hoa dại và khói bếp từ những căn nhà đã sớm nổi lửa. Quán sách của Tạ Trần, một kiến trúc gỗ đơn sơ nhưng toát lên vẻ cổ kính và trang nhã, mở cửa đón chào ngày mới. Bên trong, không gian tĩnh lặng như một thế giới riêng biệt, chỉ có tiếng gió xào xạc qua những trang sách cũ và tiếng bút lông cọ vào giấy vang lên khe khẽ.

Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò ẩn mình trong chiếc áo vải bố màu xám nhạt. Đôi tay thon dài, xương xương, đang nhẹ nhàng lật từng trang của một cuốn sách cổ đã ố vàng vì thời gian. Đó là một bản kinh phật không tên, những dòng chữ đã mờ nhạt nhưng vẫn chứa đựng vô vàn triết lý sâu xa về sự vô thường của vạn vật, về cái lẽ sinh diệt tuần hoàn. Đôi mắt anh, sâu thẳm như hồ thu không đáy, lướt qua từng nét chữ, dường như không chỉ đọc mà còn thẩm thấu, chiêm nghiệm. Anh không tìm kiếm kiến thức hay sức mạnh từ những dòng kinh này, mà là sự xác nhận cho những gì anh đã thấu tỏ: mọi thứ đều trong vòng luân chuyển, từ một Thiên Đạo hưng thịnh đến một Thiên Đạo suy kiệt, từ những sử thi tu tiên hào hùng đến những câu chuyện đời thường dung dị. "Sự vô thường," anh khẽ nhủ thầm, âm thanh chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, "là bản chất. Chấp nhận nó, mới là đạo." Anh nghĩ về Lan Hương của ngày hôm qua, về cách cô gái ấy đã tìm thấy sự an ủi trong vòng tay của cộng đồng, thay vì những ảo vọng về phép màu. Đó chính là một phần của Nhân Đạo đang thành hình.

Cạnh đó, Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt sáng ngời vẻ thông minh, đang cẩn thận sao chép một bản thảo cũ. Em mím môi, tập trung cao độ, từng nét bút đều đặn, tỉ mỉ. Ngón tay em thoăn thoắt lướt trên giấy, không bỏ sót một chữ nào. Tiểu An đã trở thành người biên niên sử thầm lặng cho kỷ nguyên mới này, ghi lại không phải những phép thuật hay thần thông, mà là những câu chuyện về lòng người, về sự kiên cường của phàm nhân. Em cảm nhận được ý nghĩa sâu xa trong công việc của mình, một công việc mà theo lời tiên sinh Tạ Trần, "có thể còn vĩ đại hơn việc viết lại lịch sử của các triều đại."

Bên ngoài cửa quán sách, hai bóng người dừng lại, giọng nói trầm lắng của họ phá vỡ sự tĩnh mịch. Đó là Thợ Gốm Lão Tôn và Cô Gái Dệt Lụa. Lão Tôn, với bàn tay chai sạn dính đất sét, vẻ mặt hiền từ nhưng ẩn chứa nỗi trăn trở, khẽ thở dài. Ông mặc chiếc áo vải thô đã sờn cũ, trên đó còn vương chút tro bếp và bụi đất sét.

"Nghề gốm của tổ tiên ta," Lão Tôn trầm giọng, âm điệu như tiếng đất nung bị nứt vỡ, "những kỹ thuật tráng men độc đáo đã thất truyền gần hết rồi. Thanh niên bây giờ chỉ thích những thứ mới mẻ, tiện lợi... Ai còn muốn bỏ công sức ra để nặn từng chiếc bình, chờ đợi nó trong lửa nung đầy may rủi nữa đây?"

Cô Gái Dệt Lụa, dịu dàng trong chiếc y phục đơn giản, đôi tay khéo léo vẫn còn vương mùi tơ lụa, tiếp lời, giọng nàng mang theo chút buồn bã nhưng cũng đầy quyết tâm. "Kỹ thuật dệt hoa văn bí truyền của gia tộc ta cũng vậy. Sợi tơ quý hiếm, công phu chế tác... phải mất hàng tháng trời để hoàn thành một tấm lụa nhỏ. Ai còn kiên nhẫn nữa đây? Người ta chỉ muốn những tấm vải may sẵn, giá thành rẻ mạt, không cần biết đến tinh túy của từng sợi chỉ." Nàng nhìn xuống đôi tay mình, như thể đang nhìn thấy cả một truyền thống đang dần lụi tàn. Nỗi sợ hãi về sự lãng quên, về việc những giá trị văn hóa cổ xưa sẽ chìm vào quên lãng, đè nặng lên tâm trí nàng.

Tạ Trần, nghe thấy những lời than thở ấy, khẽ nhấc đầu khỏi cuốn sách. Đôi mắt anh, vốn sâu thẳm, nay ánh lên một tia sáng suy tư. Anh không nói gì ngay, chỉ nhẹ nhàng khép cuốn kinh lại, đặt sang một bên. Anh thấu hiểu nỗi lòng của hai người họ. Trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy kiệt, khi con người không còn khao khát thành tiên, không còn đuổi theo quyền năng siêu phàm, thì đôi khi họ cũng dễ dàng bỏ quên những giá trị bền vững khác, những thứ đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự tinh tế của nhân tính. Cái "mất người" không chỉ là mất đi cảm xúc, mà còn là mất đi sự kết nối với quá khứ, với cội nguồn.

"Vạn vật đều có cội nguồn," Tạ Trần trầm ngâm cất lời, giọng nói điềm tĩnh, không cao không thấp, nhưng lại có sức nặng riêng, như một dòng nước mát lành thấm sâu vào lòng người. "Đôi khi, cái cũ kỹ không phải là lỗi thời, mà là sự lắng đọng của thời gian, là kết tinh của trí tuệ và tâm huyết bao đời. Điều quan trọng là tìm lại 'linh hồn' của nó, không phải chỉ là hình thức bên ngoài." Anh khẽ ngừng lại, ánh mắt dạo quanh kệ sách, rồi dừng lại ở một góc khuất, nơi những cuốn sách cũ kỹ, bụi bặm nằm im lìm. "Một cuốn sách cổ, 'Kỹ thuật thủ công Nhân Gian', có thể giúp ích... Nó không chỉ ghi chép phương pháp, mà còn chứa đựng cả tinh thần của người xưa, cái hồn của nghề."

Lão Tôn và Cô Gái Dệt Lụa nhìn nhau, ánh mắt lóe lên tia hy vọng mỏng manh, như ánh lửa sắp tàn bỗng được tiếp thêm chút củi khô. Bao lâu nay, họ cứ loay hoay trong nỗi tuyệt vọng, trong suy nghĩ rằng mọi thứ đã mất. Họ nghĩ đến việc phải có một loại linh khí nào đó, một phép thuật nào đó để hồi sinh nghề cũ, nhưng Tạ Trần lại chỉ vào một cuốn sách, một thứ thuần túy phàm nhân.

"Linh hồn?" Lão Tôn lẩm bẩm, như đang nhấm nháp từng chữ. Ông chưa bao giờ nghĩ về nghề gốm của mình theo cách đó, chỉ đơn thuần là kỹ thuật, là phương pháp.

"Vâng, linh hồn," Tạ Trần khẳng định, khẽ mỉm cười. "Cũng như con người, mỗi nghề, mỗi vật phẩm đều có một 'khí chất' riêng. Kỹ thuật chỉ là cái vỏ, tinh thần, sự kiên nhẫn, tình yêu, và cả những câu chuyện gắn liền với nó, mới là linh hồn thực sự." Anh chỉ tay về phía một góc kệ sách, nơi có một cuốn sách cũ kỹ, bìa đã sờn rách, nhưng vẫn toát lên vẻ trang trọng. "Nó nằm ở đó, đã ngủ yên từ lâu, chờ đợi người có tâm đánh thức."

Tiểu An, nghe những lời ấy, cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy tò mò nhìn về phía cuốn sách mà tiên sinh chỉ. Em hiểu rằng, tiên sinh không chỉ nói về một cuốn sách, mà là về một triết lý, về cách con người có thể tìm lại những giá trị cốt lõi của mình trong kỷ nguyên không còn tiên đạo. Những lời của tiên sinh Tạ Trần, như những hạt mầm triết lý được gieo vào tâm trí, dần dần nảy nở thành niềm tin và sự kiên định trong lòng hai nghệ nhân. Họ biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng ít nhất, giờ đây họ đã có một tia hy vọng, một hướng đi mới, không phải từ phép thuật mà từ chính trí tuệ của tiền nhân và sự chiêm nghiệm sâu sắc của một phàm nhân như Tạ Trần.

***

Trong nhiều ngày liên tiếp sau đó, Thị Trấn An Bình chứng kiến một sự thay đổi tinh tế nhưng đầy ý nghĩa. Dưới ánh nắng nhẹ của những buổi chiều tà, đôi khi xen lẫn những cơn mưa phùn lất phất mang theo hơi ẩm mát lành, một xưởng nhỏ mới được lập ở rìa thị trấn, gần con sông, trở thành điểm hội tụ của những tâm hồn đầy nhiệt huyết. Đó là một căn nhà gỗ cũ kỹ, được dọn dẹp sạch sẽ, bên trong chất đầy những dụng cụ thô sơ nhưng cần thiết: một chiếc bàn lớn phủ đất sét, một khung cửi bằng gỗ đã nhuốm màu thời gian, những thùng nước, và những lọ thuốc nhuộm tự nhiên đủ sắc màu.

Trong xưởng, Thợ Gốm Lão Tôn, với vẻ mặt trầm tư thường thấy, cẩn thận nhào nặn từng khối đất sét. Bàn tay ông, chai sạn và đầy vết chai sần, nhưng lại cực kỳ khéo léo, như có thể cảm nhận được từng thớ đất, từng hạt sạn nhỏ nhất. Tiếng đất sét được nhào nặn nghe sột soạt, rồi "vù vù" khi ông đặt nó lên bàn xoay, định hình thành những chiếc bình, chiếc bát thô sơ. Đôi khi, ông cau mày suy nghĩ, nhìn chằm chằm vào khối đất đang quay, như thể đang cố gắng hình dung ra hình dáng cuối cùng của tác phẩm, hoặc đang nhớ lại một kỹ thuật đã được ghi chép trong cuốn 'Kỹ thuật thủ công Nhân Gian' mà Tạ Trần đã giới thiệu. "Lần này men lại nứt rồi..." Ông lẩm bẩm, nhìn một chiếc bình vừa lấy ra khỏi lò nung, lớp men phủ bên ngoài đã vỡ thành từng mảng nhỏ. Nỗi thất vọng thoáng qua trong mắt, nhưng không kéo dài. Ông nhớ lại lời của Tạ Trần, rằng "linh hồn" của nghề nằm ở sự kiên trì, ở tình yêu. "Nhưng ta nhớ trong sách cổ có nói về tỉ lệ tro gỗ đặc biệt... có lẽ là loại tro từ cây thông già mới tạo được độ kết dính mong muốn." Ông lại bắt tay vào thử nghiệm, không nản lòng. Mùi đất sét ẩm, mùi gỗ và mùi khói nhẹ từ lò nung len lỏi khắp xưởng, tạo nên một không khí đặc trưng của lao động và sáng tạo.

Bên cạnh Lão Tôn là Cô Gái Dệt Lụa. Nàng ngồi bên khung cửi cũ, đôi tay khéo léo như những cánh bướm, thoăn thoắt lướt qua từng sợi chỉ. Nàng say sưa nghiên cứu các hoa văn trên một mảnh lụa cổ mà nàng đã tìm thấy trong gia tộc, cố gắng tái hiện lại sự tinh xảo của nó. Tiếng guồng quay tơ "ro ro", tiếng khung cửi "cộc cạch" đều đặn như một bản giao hưởng của lao động. "Sợi tơ này phải se thật đều," nàng nhẹ nhàng hướng dẫn Tiểu Phong, tay vẫn không ngừng dệt, "như thế hoa văn mới nổi bật được, mới có thể bắt sáng, mới tạo nên được cái hồn của tấm lụa." Mùi tơ lụa mới, mùi thuốc nhuộm tự nhiên từ lá cây, từ hoa cỏ, quyện vào nhau, dịu nhẹ và thanh khiết. Nàng chăm chú nhìn từng sợi tơ, từng đường chỉ, như thể đang trò chuyện với chúng, hiểu được ngôn ngữ của chúng. Nỗi sợ hãi về việc thất truyền đã được thay thế bằng niềm vui của sự khám phá, sự say mê khi mỗi ngày nàng lại tái hiện được một phần nhỏ của tinh hoa cha ông.

Tiểu Phong, cậu bé khoảng mười hai, mười ba tuổi, đôi mắt sáng lấp lánh sự hiếu kỳ, là người học việc trẻ tuổi nhất. Cậu bé nhiệt tình, tò mò, nhưng tay chân còn lóng ngóng. Có những lúc, cậu bé vô tình làm vỡ một chiếc bình đất nung còn ẩm ướt, hoặc làm rối tung mớ sợi tơ mà Cô Gái Dệt Lụa đang sắp xếp. Những lúc ấy, khuôn mặt cậu bé lại đỏ bừng vì ngượng, tưởng chừng sẽ bị mắng. Nhưng Lão Tôn và Cô Gái Dệt Lụa chỉ mỉm cười hiền từ, nhẹ nhàng chỉ bảo. "Không sao đâu, Tiểu Phong," Lão Tôn nói, "mọi sự khởi đầu đều cần sự kiên nhẫn. Đất sét không ngại được nhào nặn lại, miễn là người nặn không bỏ cuộc." "Tiểu Phong, con tìm thấy loại đất sét này ở ven sông, có vẻ rất dẻo. Liệu có dùng được không ạ?" Cậu bé hỏi, khuôn mặt lấm lem đất sét nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự háo hức. Lão Tôn vuốt râu cười, "Tốt lắm, Tiểu Phong. Phải có con mắt quan sát như vậy mới là người có duyên với nghề. Cứ thử đi, không gì bằng tự mình trải nghiệm."

Họ cùng nhau thử nghiệm các loại đất, men, sợi tơ khác nhau, kiên trì theo dõi từng chi tiết nhỏ. Từ việc lựa chọn đất sét tốt nhất từ lòng sông, thu thập các loại tro gỗ khác nhau để pha chế men, đến việc tìm kiếm các loại cây cỏ để chiết xuất thuốc nhuộm tự nhiên với màu sắc chân thực nhất. Dù có thất bại, tiếng cười và sự động viên vẫn vang lên trong xưởng. Có những đêm, ánh đèn lồng còn sáng trong xưởng đến tận khuya, ba người vẫn miệt mài bên công việc của mình, cùng nhau thảo luận, cùng nhau giải quyết những vấn đề khó khăn. Tình người, sự gắn kết của họ không chỉ là sự hợp tác trong công việc, mà còn là sự sẻ chia đam mê, gánh vác trách nhiệm. Họ không cầu mong phép thuật biến hóa, cũng chẳng trông chờ vào sự can thiệp của Thiên Đạo suy kiệt. Họ chỉ tin vào đôi tay mình, vào trí tuệ của cha ông, và vào sức mạnh của sự kiên trì.

Mỗi khi một sản phẩm mới ra đời, dù chỉ là một chiếc bình nhỏ với lớp men vừa ý, hay một mảnh lụa với hoa văn dần hiện rõ, niềm vui lại rạng rỡ trên khuôn mặt họ. Đó là niềm vui giản dị của sự sáng tạo, của việc hồi sinh một giá trị tưởng chừng đã mất. Những giọt mồ hôi rơi xuống, những vết chai sạn dày thêm, nhưng đôi mắt họ lại ngày càng sáng, bởi họ đang tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống, một cuộc sống trọn vẹn không cần đến sự phù phiếm của tu tiên, mà từ chính bàn tay và tâm hồn mình. Dần dần, những sản phẩm của họ không chỉ là vật phẩm, mà còn là câu chuyện, là ký ức, là linh hồn của một nghề nghiệp đang được hồi sinh.

***

Chiều tối của một ngày hội chợ nhỏ tại Thị Trấn An Bình, quảng trường trung tâm trở nên rực rỡ và sống động khác thường. Không phải bởi những màn biểu diễn kiếm thuật hay pháp thuật huyền ảo, mà bởi một vẻ đẹp dung dị, thuần túy của nhân gian. Một góc quảng trường được trang trí đơn giản nhưng tinh tế, với những chiếc bàn gỗ mộc mạc và những tấm vải lụa thô được dùng làm nền. Trên đó, những chiếc bình gốm với lớp men màu sắc độc đáo, từ xanh ngọc bích sâu thẳm đến đỏ son rực rỡ, được sắp đặt khéo léo. Mỗi chiếc bình đều có một nét riêng, toát lên vẻ cổ kính nhưng không kém phần thanh thoát, như thể chúng vừa thoát thai từ lòng đất và lửa nung để trở về với thế giới. Kế bên là những tấm lụa dệt hoa văn sống động, từng sợi tơ mảnh mai đan xen, tạo nên những bức tranh phong cảnh, chim muông, hay những họa tiết cổ truyền đã tưởng chừng thất truyền, nay lại bừng sáng dưới ánh đèn lồng lung linh. Sờ vào, cảm giác mềm mại của lụa vuốt ve đầu ngón tay, mang theo hơi ấm của bàn tay người thợ.

Người dân Thị Trấn An Bình tụ tập đông đúc, tiếng cười nói xôn xao hòa cùng tiếng gió nhẹ và mùi hương thoang thoảng của hoa dại. Họ không chỉ đến xem, mà còn đến để chiêm ngưỡng, để trầm trồ khen ngợi. Cảnh tượng ấy khác hẳn với những buổi biểu diễn linh khí hay pháp thuật trước đây, nơi người ta chỉ ngước nhìn với sự ngưỡng mộ pha lẫn sợ hãi. Giờ đây, họ đứng gần, chạm tay vào từng sản phẩm, cảm nhận được sự tinh xảo, cái hồn mà người thợ đã gửi gắm.

"Ôi, những chiếc bình gốm này thật tinh xảo!" một người phụ nữ reo lên, bàn tay bà khẽ chạm vào một chiếc bình màu xanh lục bảo. "Lâu lắm rồi ta mới thấy những hoa văn cổ như vậy! Cái men này... nó có một chiều sâu lạ lùng, như thể nhìn vào đó có thể thấy cả dòng sông Vọng Giang chảy xiết."

Một người đàn ông khác gật gù, ánh mắt đầy vẻ thán phục khi nhìn vào tấm lụa. "Tấm lụa này mềm mại quá, mà hoa văn lại sống động như thật. Đây không phải thứ mà các xưởng lớn có thể làm ra được, những thứ sản xuất hàng loạt kia chẳng có chút hồn vía nào cả. Tấm lụa này, nó có câu chuyện của riêng nó." Ông lão bán trầu gần đó cũng chen vào, "Đúng vậy! Ngày xưa, các cô gái nhà giàu mới có thể mặc được loại lụa này. Nay được thấy lại, cảm giác như sống lại thời trẻ vậy!"

Thợ Gốm Lão Tôn, Cô Gái Dệt Lụa và Tiểu Phong đứng cạnh các tác phẩm của mình, ánh mắt họ rạng rỡ niềm tự hào. Nụ cười hiền từ của Lão Tôn hiện rõ trên khuôn mặt chai sạn, ông cảm nhận được sự công nhận, sự trân trọng từ cộng đồng. Cô Gái Dệt Lụa cũng không giấu được vẻ mãn nguyện, đôi mắt nàng lấp lánh niềm vui.

"Đây chỉ là khởi đầu thôi," Lão Tôn khiêm tốn nói, giọng ông vẫn trầm ấm nhưng giờ đây tràn đầy sự tự tin. "Chúng ta sẽ còn làm được nhiều hơn nữa. Chúng ta sẽ tìm lại tất cả những kỹ thuật đã thất truyền, để những giá trị của cha ông không bị mai một."

Tiểu Phong, đứng giữa hai người thầy, khuôn mặt cậu bé lấm lem một chút bụi đất sét nhưng đôi mắt thì rạng rỡ lạ thường. Cậu bé không còn lóng ngóng như trước, mà đứng thẳng, ngẩng cao đầu. Cậu bé cảm nhận được niềm tự hào khi mình là một phần của sự hồi sinh này, một phần của câu chuyện mà không cần đến phép thuật hay tiên nhân nào cả.

Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An đứng lẫn trong đám đông, lặng lẽ quan sát. Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện thoáng qua trên môi anh. Anh không nói gì, nhưng trong tâm trí anh, một dòng suy nghĩ sâu xa đang chảy. Anh nhìn thấy sự hồi sinh của các nghề thủ công cổ truyền không chỉ là sự tái tạo vật chất, mà còn là sự xây dựng bản sắc văn hóa của kỷ nguyên Nhân Gian mới. Nơi đây, con người tìm thấy ý nghĩa trong sự sáng tạo, trong lao động, trong việc giữ gìn và phát huy những giá trị mà chính họ đã tạo ra, không cần đến sự ban ơn từ Thiên Đạo. "Tình người, sự đoàn kết và niềm đam mê," Tạ Trần thầm nhủ, "chính là những yếu tố cốt lõi giúp con người vượt qua khó khăn, khẳng định giá trị của mình mà không cần đến sức mạnh phi thường."

Tiểu An, đứng cạnh Tạ Trần, khẽ kéo vạt áo tiên sinh. "Tiên sinh, họ đã thành công rồi!" Em thì thầm, giọng nói tràn đầy sự phấn khích.

Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An. "Vâng, họ đã thành công. Không phải bởi họ học được pháp thuật nào, mà bởi họ đã tìm thấy 'linh hồn' của nghề, của bản thân, và của cộng đồng." Anh nhìn về phía Lão Tôn và Cô Gái Dệt Lụa, rồi ánh mắt anh lại lướt qua những gương mặt rạng rỡ của người dân Thị Trấn An Bình. "Đây chính là Nhân Đạo. Là con đường mà con người tự mình kiến tạo, không cần đến sự sắp đặt của bất kỳ vị thần linh nào. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, nhưng sẽ là một hành trình khác, một hành trình lấy con người làm trung tâm."

Người dân hào hứng mua sắm và đặt hàng, bày tỏ sự ủng hộ nhiệt tình. Các nghệ nhân mỉm cười, cảm nhận được giá trị của công sức mình bỏ ra, cảm nhận được sợi dây kết nối bền chặt giữa họ và cộng đồng. Tạ Trần biết rằng, anh không phải là người lãnh đạo, cũng không phải là người trực tiếp thay đổi thế giới. Anh chỉ là một "người gieo mầm" cho những giá trị nhân văn, không trực tiếp thay đổi thế giới nhưng ảnh hưởng sâu sắc đến sự phát triển của nó thông qua những tương tác tinh tế, những lời gợi mở triết lý. Và những hạt mầm ấy, dưới bàn tay của những con người bình dị, đang nảy nở, tạo nên những bông hoa rực rỡ, vẽ nên một bức tranh mới cho kỷ nguyên Nhân Gian.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free