Nhân gian bất tu tiên - Chương 1213: Quán Sách: Nơi An Yên Và Trí Tuệ Giao Thoa
Trong bóng đêm sâu thẳm, ánh trăng yếu ớt hắt qua khung cửa sổ quán sách, chỉ đủ soi tỏ những gáy sách cũ kỹ và vệt bụi li ti nhảy múa trong không khí tĩnh lặng. Tạ Trần, sau khi tắt ngọn đèn dầu, đã không lập tức trở về giường. Hắn đứng đó, giữa mênh mang tịch mịch, cảm nhận từng luồng gió đêm mơn man thổi qua, mang theo cái se lạnh của sương khuya và mùi hương thoang thoảng của những đóa liên hoa đã tàn trong vườn nhà ai đó. Cảm giác về sự luân hồi, về những chu kỳ sinh diệt, chuyển hóa không ngừng của vạn vật, của cả tư tưởng và ý niệm, dường như trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Mỗi lời khuyên, mỗi sự thấu hiểu được gieo vào tâm hồn một người mẹ trẻ, mỗi câu hỏi được nhen nhóm trong lòng m���t thư đồng bé nhỏ, đều là những hạt mầm, dù mong manh, nhưng lại mang trong mình tiềm năng kiến tạo nên một thế giới hoàn toàn mới. Hắn tin vào "Bình Thường Vĩnh Cửu", một kỷ nguyên mà ở đó, con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, một nơi mà "Nhân Đạo" sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối. Với niềm tin vững chắc ấy, Tạ Trần mới khẽ xoay người, bước vào bóng tối, để lại quán sách chìm trong sự im lìm chờ đợi một ngày mới.
Bình minh hôm sau, những tia nắng đầu tiên lách qua khe cửa sổ, đậu trên những trang sách cũ kỹ, đánh thức quán sách nhỏ dậy sau một đêm dài. Không khí buổi sáng trong lành, mát rượi, mang theo hương đất ẩm và chút hơi sương còn vương vấn trên lá. Tạ Trần, như thường lệ, đã ngồi sau quầy, tay lật giở một cuốn sách cổ bìa đã ngả màu thời gian, nội dung là những ghi chép về triết lý vô thường của một hiền giả ẩn danh. Khuôn mặt hắn vẫn thanh tú, đôi mắt sâu thẳm, dường như chẳng có điều gì trong thế gian này có thể làm xao động được tâm trí ấy. Hắn không đọc sách để tìm kiếm tri th��c mới mẻ, mà để chiêm nghiệm, để cảm nhận sự vận động của vạn vật qua từng nét chữ, từng câu thơ. Tiếng lật sách khẽ khàng, đều đặn, hòa vào bản giao hưởng của tiếng chim hót líu lo ngoài hiên, tạo nên một không khí tĩnh mịch nhưng không hề buồn tẻ, trái lại còn mang một vẻ an yên đến lạ.
Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò nhưng đôi mắt lanh lợi, đang cẩn thận lau dọn từng kệ sách. Cậu bé không còn đặt câu hỏi trực tiếp về "tiên đạo" hay "làm người" như đêm qua, nhưng ánh mắt ấy vẫn ánh lên vẻ suy tư, thỉnh thoảng lại dừng lại nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp vô hình nào đó. Mỗi động tác của Tiểu An đều vô cùng tỉ mỉ, từ việc phủi đi lớp bụi mỏng trên bìa sách, đến việc sắp xếp lại những cuốn sách lộn xộn sao cho ngay ngắn. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ đã ngấm sâu vào từng thớ gỗ của kệ sách, quyện vào nhau tạo thành một thứ hương đặc trưng của quán, thứ hương mà Tiểu An giờ đây đã quá đỗi quen thuộc, thứ hương của tri thức và sự tĩnh lặng. Cậu bé cảm nhận được, mỗi cuốn sách ở đây không chỉ là những trang giấy vô tri, mà là những kho tàng của tư tưởng, của những kiếp người, của những đạo lý nhân sinh mà tiên sinh Tạ Trần vẫn thường nhắc đến.
Đúng lúc đó, một bóng hình nhỏ nhắn, hoạt bát xuất hiện trước cửa quán. Đó là Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi. Trên tay nàng là một giỏ hoa quả tươi rói, những quả đào mọng nước, những chùm nho căng mọng, vừa được hái từ vườn nhà. Tiểu Hoa không bước vào ngay, mà đứng tựa cửa, nheo mắt nhìn vào bên trong, rồi nở một nụ cười tươi rói. Tiếng nói trong trẻo của nàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của quán sách, nhưng lại không gây khó chịu, mà như một làn gió mát lành thổi vào.
"Anh Tạ Trần ơi, Tiểu An ơi! Chào buổi sáng!" Tiểu Hoa reo lên, rồi nhanh nhẹn bước vào, đặt giỏ hoa quả lên chiếc bàn gỗ nhỏ giữa quán. Nàng quay sang Tạ Trần, ánh mắt rạng rỡ. "Anh Tạ Trần ơi, anh có biết không? Hôm nay con bé nhà cô Liên Hoa trông vui vẻ hẳn lên đấy! Sáng nay con gặp ở chợ, nó cứ ríu rít đòi m�� mua cho nó một con diều mới. Cô Liên Hoa cũng cười nói vui vẻ, không còn ưu tư như mấy hôm trước nữa. Chắc là nhờ lời khuyên của anh hôm qua rồi!"
Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đặt cuốn sách cổ xuống bàn. Một nụ cười nhạt hiện lên trên khóe môi hắn, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút mãn nguyện. Hắn không nói gì nhiều, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa, nơi những tia nắng vàng óng đang nhảy múa trên tán lá cây xanh. "Mỗi người đều có hạt mầm an yên trong lòng, Tiểu Hoa ạ," Tạ Trần trầm giọng, thanh âm điềm tĩnh, nhẹ nhàng như gió thoảng. "Chỉ cần tìm đúng cách vun trồng mà thôi. Ta chỉ là người chỉ ra mảnh đất và hạt giống, còn việc gieo trồng và chăm sóc, là của chính họ."
Tiểu An ngừng tay, ánh mắt tò mò nhìn Tạ Trần. Cậu bé dường như đang cố gắng thấu hiểu từng lời của tiên sinh. "Vậy là tiên sinh không phải là người 'cứu giúp' họ sao?" Tiểu An hỏi, giọng nói nhỏ, dè dặt.
Tạ Trần quay sang nhìn Tiểu An, ánh mắt dịu dàng. "Cứu giúp, đôi khi lại là gánh nặng. Con người cần tự m��nh tìm thấy con đường, tự mình gieo mầm hy vọng. Ta chỉ là một người gieo mầm trí tuệ, mầm của sự tự nhận thức. Khi con người hiểu được giá trị của chính mình, hiểu được rằng hạnh phúc không phải là thứ từ trên trời rơi xuống hay do tiên thần ban tặng, mà là do chính bàn tay họ kiến tạo, khi đó họ mới thực sự được 'cứu rỗi'." Hắn nhấp một ngụm trà xanh vừa pha, hương thơm thanh khiết lan tỏa trong không gian. "Thế gian này vốn vô thường, Tiểu An. Tiên đạo có thể suy tàn, nhưng nhân tâm thì vĩnh cửu. Cái cốt lõi của 'Nhân Đạo' chính là sự tự chủ, là khả năng tự định đoạt vận mệnh của mình, không phụ thuộc vào bất cứ thế lực siêu nhiên nào."
Tiểu Hoa, tuy còn nhỏ, nhưng cũng lắng nghe một cách chăm chú. Nàng không hiểu hết những từ ngữ cao siêu của Tạ Trần, nhưng nàng cảm nhận được sự ấm áp, sự bình yên toát ra từ những lời nói ấy. Nàng tin Tạ Trần, tin vào những điều anh nói, vì nàng đã thấy những thay đổi tích cực từ những người xung quanh sau khi họ trò chuyện với Tạ Trần. "Vậy thì, anh Tạ Trần là người gieo hạt giống tốt!" Tiểu Hoa kết luận một cách hồn nhiên, rồi lại nhanh nhảu bày hoa quả ra đĩa. "Tiểu An ơi, ăn đào đi! Ngọt lắm đó!"
Tạ Trần khẽ mỉm cười. Hắn hiểu rằng, ảnh hưởng của hắn không cần phải là những phép màu thần thông hay những lời hiệu triệu hùng hồn. Chỉ cần là những cuộc đối thoại nhỏ, những hạt mầm tư tưởng được gieo vào tâm hồn mỗi người, để họ tự mình chiêm nghiệm, tự mình tìm thấy con đường. Đó mới là "vô vi", là cách hắn định hình "Nhân Đạo" trong một kỷ nguyên đang chuyển mình. Quán sách nhỏ này, trong sự tĩnh lặng của nó, đang dần trở thành một điểm tựa, một nơi chốn để con người tìm về, không phải để cầu xin sức mạnh, mà để tìm kiếm sự an yên và trí tuệ, để gột rửa những chấp niệm cũ kỹ và vun đắp những giá trị nhân sinh mới. Hắn không chủ động dẫn dắt, nhưng sự hiện diện của hắn, những lời lẽ sâu sắc của hắn, đã vô hình chung tạo nên một dòng chảy tư tưởng mới, âm thầm lan tỏa khắp Thị Trấn An Bình.
Giữa trưa, khi nắng vàng đã ngả sang màu mật ong, rải đều trên những mái ngói rêu phong và con đường đá cuội, cánh cửa quán sách lại một lần nữa khẽ mở. Một bóng người chậm rãi bước vào, mang theo vẻ suy tư và mệt mỏi đã hằn sâu trên khuôn mặt. Đó là Lão Khách Trọ, người mà Tạ Trần từng gặp gỡ vài lần, râu tóc bạc trắng, đôi mắt tuy đã mờ đục theo thời gian nhưng vẫn ánh lên vẻ sắc sảo của một người từng trải. Ông vẫn mang theo chiếc túi vải cũ kỹ, như thể nó chứa đựng toàn bộ gia tài và những hoài bão chưa thành của cuộc đời mình. Bước chân ông nặng nề, mỗi bước đều như đang mang theo cả một gánh nặng tâm tư.
Lão Khách Trọ không nói gì ngay, chỉ đảo mắt một lượt khắp quán sách, nhìn những giá sách cao ngút, rồi dừng lại ở Tạ Trần đang ngồi sau quầy. Ánh mắt ông phức tạp, vừa có vẻ kính trọng, vừa mang theo chút dò xét, xen lẫn một nỗi khao khát được giải đáp. Ông đứng đó một lúc, như đang cân nhắc những lời mình sẽ nói, rồi mới chậm rãi cất tiếng, giọng nói trầm đục, khàn khàn. "Tiên sinh Tạ Trần," ông gọi, không dùng từ "công tử" hay "tiểu huynh" mà là "tiên sinh", một sự tôn kính mà ông dành cho những người có trí tuệ siêu phàm. "Lão phu nghe nói quán sách của người không chỉ có chữ nghĩa uyên thâm, mà còn có cả đạo lý nhân sinh thâm sâu. Lão phu có chút băn khoăn, không biết có thể thỉnh giáo được không?"
Đúng lúc đó, Bà Chủ Quán Trà, với thân hình phúc hậu và nụ cười hiền từ, cũng bước vào quán. Bà vừa bán hết những gánh trà thơm ngon của mình ở chợ, trên tay vẫn cầm chiếc khăn bông đã bạc màu. Bà nhìn Lão Khách Trọ với ánh mắt thông cảm, rồi quay sang Tạ Trần, giọng nói đầy sự tin tưởng và ấm áp. "Chứ còn gì nữa!" Bà Chủ Quán Trà nói, đặt tay lên vai Lão Khách Trọ. "Mấy ngày nay, ai nghe lời Tạ Trần nói đều thấy lòng nhẹ nhõm hẳn ra. Ngay cả cô Liên Hoa Nương Tử hôm qua còn lo lắng về tương lai của con mình, vậy mà sáng nay đã thấy cười nói vui vẻ rồi. Lão Khách Trọ cứ thoải mái mà thỉnh giáo đi, tiên sinh Tạ Trần sẽ không làm lão thất vọng đâu."
Một vài người dân khác, những người tò mò hoặc đã từng được nghe về "người thư sinh quán sách nhỏ" này, cũng từ từ tụ tập lại bên ngoài cửa, nép mình vào bóng râm của mái hiên, lặng lẽ lắng nghe. Trong số đó có cả một người thợ rèn với cánh tay vạm vỡ, một bà lão bán trầu tóc đã bạc phơ, và một thư sinh trẻ tuổi đang ôm một chồng sách cũ. Tất cả đều mang trong ánh mắt sự hiếu kỳ, sự ngưỡng mộ, và một niềm hy vọng mong manh vào những lời giải đáp cho những băn khoăn đang chất chứa trong lòng họ.
Tạ Trần không tỏ vẻ ngạc nhiên hay bận tâm trước sự xuất hiện của những vị khách không mời. Hắn nhẹ nhàng khép cuốn sách đang đọc lại, đặt ngay ngắn trên quầy. "Lão trượng quá lời rồi. Tạ Trần chỉ là một thư sinh nhỏ bé, đọc vài cuốn sách cũ, làm sao dám nói là có đạo lý nhân sinh? Chỉ là có đôi điều chiêm nghiệm về cuộc đời mà thôi." Hắn đứng dậy, dáng người gầy gò, thanh nhã, rồi chỉ tay về phía chiếc bàn gỗ nhỏ ở góc quán, nơi có một bộ ấm chén bằng sứ trắng tinh. "Mời lão trượng ngồi. Trà mới pha, còn nóng hổi."
Lão Khách Trọ gật đầu, vẻ mặt bớt đi chút căng thẳng, nhưng nỗi lo lắng trong ánh mắt vẫn chưa tan biến. Ông chậm rãi bước đến ngồi xuống, chiếc túi vải đặt cẩn thận bên cạnh. Tạ Trần rót một chén trà nóng hổi, hơi khói nghi ngút bốc lên, mang theo hương thơm dịu nhẹ của trà xanh, xua đi phần nào sự mệt mỏi trong lòng ông lão. Bà Chủ Quán Trà cùng những người khác cũng tìm cho mình một chỗ ngồi, yên lặng chờ đợi. Không khí trong quán sách trở nên trang trọng hơn, nhưng vẫn giữ được vẻ ấm cúng, thân thiện vốn có.
"Cảm tạ tiên sinh," Lão Khách Trọ n��i, nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu dần chuyển sang hậu vị ngọt thanh, khiến tinh thần ông tỉnh táo hơn đôi chút. Ông nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn ra ngoài cửa, nơi ánh nắng vẫn đang rải vàng trên những con đường. "Thế giới này giờ đã khác xưa, tiên sinh ạ. Thiên Đạo suy yếu, đó là điều không ai có thể phủ nhận. Tiên môn không còn là chỗ dựa, những lời thề nguyền về trường sinh bất tử giờ đây chỉ còn là những ảo ảnh. Lão phu đã từng dành cả đời để tìm kiếm 'đạo', để mong cầu một sự an bài, một quy luật vững chắc cho cuộc đời. Nhưng giờ đây, tất cả đều trở nên vô định. Vậy thì... con người chúng ta, những phàm nhân nhỏ bé này, phải làm gì để tìm thấy ý nghĩa, để không lạc lối trong cuộc đời vô định này? Liệu có còn con đường nào để chúng ta nương tựa, để chúng ta kiến tạo một tương lai cho con cháu mình hay không?"
Giọng nói của Lão Khách Trọ tuy trầm đục, nhưng lại chất chứa một nỗi lo lắng sâu sắc, một nỗi băn khoăn không chỉ của riêng ông, mà là của cả một thế hệ đang chứng kiến sự sụp ��ổ của những giá trị cũ. Nỗi sợ hãi về sự vô định, về việc mất đi "Thiên Đạo" như một kim chỉ nam, đã khiến nhiều người rơi vào trạng thái hoang mang, lạc lối. Ánh mắt của những người đang lắng nghe cũng ánh lên sự đồng cảm, sự chờ đợi một lời giải đáp. Tạ Trần cảm nhận được sức nặng của những câu hỏi ấy, nhưng trong lòng hắn vẫn bình thản. Hắn biết, đây không phải là lần đầu tiên hắn đối mặt với những băn khoăn như vậy, và cũng sẽ không phải là lần cuối cùng. Nhiệm vụ của hắn, không phải là đưa ra một câu trả lời duy nhất, mà là khơi gợi, là chỉ ra một lối tư duy khác, một cách nhìn nhận khác về cuộc đời. Hắn đang gieo mầm, từng chút một, cho "Nhân Đạo".
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình một sắc màu trầm lắng nhưng ấm áp. Những tia nắng cuối cùng lọt qua khe cửa sổ quán sách, tạo thành những vệt sáng dài trên nền nhà, hắt lên khuôn mặt Tạ Trần và những người đang ngồi xung quanh. Không khí trong quán lúc này không còn sự tĩnh lặng tuyệt đối như ban sáng, mà là một sự trầm mặc, suy tư, nhưng vẫn tràn đầy sự kết nối và đồng điệu giữa những tâm hồn đang tìm kiếm.
Tạ Trần, sau khi lắng nghe những lời băn khoăn của Lão Khách Trọ và cảm nhận được sự chờ đợi từ những người xung quanh, đã không vội vàng đưa ra một lời giải đáp trực tiếp. Hắn biết, những câu hỏi về ý nghĩa cuộc đời, về sự vô định của thế gian, không thể được giải đáp bằng một câu nói ngắn gọn hay một đạo lý khô khan. Thay vào đó, hắn chọn cách kể một câu chuyện, một phương pháp mà hắn vẫn thường dùng để gieo mầm trí tuệ vào lòng người.
"Dòng sông cuộc đời vẫn chảy, dù có tiên đạo hay không," Tạ Trần trầm giọng, ánh mắt nhìn ra xa xăm, như đang dõi theo một dòng sông vô hình nào đó. Giọng nói hắn điềm tĩnh, nhẹ nhàng, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, khiến mọi người không tự chủ được mà tập trung lắng nghe. "Ngàn vạn năm qua, dòng sông ấy vẫn cuốn trôi bao nhiêu sinh mệnh, bao nhiêu kỷ nguyên, bao nhiêu ước vọng. Có những con thuyền lớn, căng buồm đón gió, vươn ra biển cả với khát vọng chinh phục. Lại có nh���ng con thuyền nhỏ bé, chỉ lượn lờ ven bờ, an phận với dòng nước êm đềm. Khi có tiên đạo, người ta thường cố sức đóng cho mình những con thuyền vững chãi nhất, hay tìm kiếm những vị 'thuyền trưởng' tài ba, để hy vọng được đưa đến một 'bến bờ' vĩnh cửu, một nơi chốn không có phong ba bão táp."
Hắn dừng lại một chút, khẽ nhấp một ngụm trà đã nguội bớt, để hương vị chát dịu lan tỏa trong khoang miệng. "Nhưng rồi, bến bờ ấy, hóa ra lại là một chấp niệm. Một khi dòng sông đổi hướng, hay bến bờ kia không còn tồn tại, những con thuyền ấy sẽ ra sao? Những người dựa dẫm vào 'thuyền trưởng' sẽ lạc lối như thế nào?" Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Lão Khách Trọ, ánh mắt sâu thẳm, nhưng không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. "Tiên đạo suy tàn, không phải là tận thế. Nó chỉ là sự chấm dứt của một 'bến bờ' huyễn hoặc, của một niềm tin sai lầm rằng có ai đó sẽ mãi mãi chèo lái cho cuộc đời chúng ta, rằng có một nơi chốn định sẵn cho tất cả. Dòng sông vẫn chảy, và con thuyền của mỗi người vẫn ở đó."
"Vậy thì, con người chúng ta phải làm gì, tiên sinh?" Lão Khách Trọ hỏi, giọng nói khẽ hơn, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự khao khát được thấu tỏ.
"Phải tự mình chèo lái," Tạ Trần đáp, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Quan trọng là con thuyền của chúng ta có vững, có mái chèo của ý chí và la bàn của lương tri hay không. Bến bờ không định trước, nhưng con đường là do ta vẽ nên. Ý nghĩa của cuộc đời không nằm ở 'điểm đến' vĩ đại, không phải là một tiên giới hư vô, mà ở 'cách đi', ở sự trọn vẹn của từng khoảnh khắc, ở lòng nhân ái mà chúng ta dành cho nhau, ở sự tò mò không ngừng nghỉ về thế giới, và ở khả năng tự nhận thức, tự suy ngẫm của chính mình."
Hắn đặt chén trà xuống, hai tay đan vào nhau trên bàn. "Khi không còn tiên đạo, con người mới thực sự trở về với bản chất của mình. Không còn bị ám ảnh bởi quyền năng, không còn bị mê hoặc bởi sự vĩnh cửu. Chúng ta bắt đầu tìm thấy giá trị trong những điều bình dị nhất: một bữa cơm gia đình, một buổi chiều tà ngắm cảnh, một cuốn sách hay, một câu chuyện sẻ chia. 'Nhân Đạo' chính là con đường do chính con người kiến tạo, bằng lựa chọn và hành động của mình, từng chút một, mỗi ngày. Nó là sự vun đắp lòng nhân ái, sự tử tế, sự trách nhiệm với cộng đồng, và sự trân trọng từng khoảnh khắc được 'sống' một cách trọn vẹn."
Tạ Trần dừng lại, nhìn ra khung cửa sổ, nơi những vệt nắng vàng cuối cùng đang dần tắt. Bên ngoài, những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời xanh thẫm. "Dòng sông cuộc đời sẽ có lúc êm đềm, có lúc cuộn chảy dữ dội. Nhưng chỉ cần con thuyền của chúng ta vững vàng, chỉ cần mái chèo của chúng ta không ngừng gạt nước, chỉ cần la bàn lương tri luôn chỉ đúng hướng, thì dù bến bờ có là gì, chúng ta cũng sẽ tìm thấy sự an yên trong chính hành trình của mình."
Lão Khách Trọ lắng nghe từng lời của Tạ Trần, ánh mắt ông từ từ bừng sáng. Nét ưu tư trên khuôn mặt đã dần tan biến, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm, một sự giác ngộ muộn màng nhưng vô cùng quý giá. Ông khẽ thở phào, một tiếng thở dài mang theo sự giải thoát. "Lão phu đã chấp niệm quá nhiều vào những thứ vĩ đại. Cứ mãi đi tìm một cái đích xa xôi mà quên mất rằng, điều cần tìm lại nằm ngay trong từng hơi thở, từng bước chân của mình. Lão phu cứ nghĩ không có tiên đạo thì cuộc đời sẽ vô nghĩa. Hóa ra, chính lúc không còn tiên đạo, con người mới thực sự có thể sống trọn vẹn nhất."
Ông lão đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một sự cảm tạ chân thành không lời nào diễn tả hết. "Đa tạ tiên sinh đã chỉ lối. Lão phu đã hiểu rồi."
Các vị khách khác cũng gật gù, lòng đầy suy nghĩ. Bà Chủ Quán Trà mỉm cười hiền từ, ánh mắt bà nhìn Tạ Trần đầy vẻ ngưỡng mộ. Thư Đồng Tiểu An, với vẻ mặt nghiêm túc, cẩn thận gấp lại cuốn sổ ghi chép của mình, nơi cậu bé đã ghi lại từng lời của tiên sinh Tạ Trần, từng câu chuyện, từng đạo lý. Cậu bé biết, những điều này sẽ là tài sản quý giá nhất, là kim chỉ nam cho cuộc đời cậu sau này.
Khi Lão Khách Trọ và những người khác dần rời đi, mang theo một tâm thế mới, một niềm hy vọng mới mẻ, Tạ Trần đứng lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn theo bóng dáng họ khuất dần trong ánh chiều tà. Hắn biết, đây chỉ là một trong vô vàn những cuộc đối thoại sẽ tiếp diễn. Quán sách nhỏ của hắn, một cách tự nhiên và không hề chủ đích, đang dần trở thành một điểm tụ họp cho những tâm hồn lạc lối, những người đang tìm kiếm sự an yên và trí tuệ trong một thế giới đang đổi thay. Anh không tự nhận mình là người dẫn dắt, nhưng ảnh hưởng của anh, qua những lời khuyên sâu sắc và triết lý, đang lan tỏa mạnh mẽ hơn bất kỳ phép thuật hay quyền năng nào.
Việc quán sách của Tạ Trần trở thành điểm tụ họp này cho thấy sự lan tỏa tự nhiên của triết lý "Nhân Đạo", không cần sự can thiệp mạnh mẽ mà thông qua sự đồng điệu của lòng người. Nỗi lo lắng của Lão Khách Trọ, và sự nhẹ nhõm của ông sau lời khuyên của Tạ Trần, đại diện cho những băn khoăn chung của nhiều người trong kỷ nguyên mới, báo hiệu rằng Tạ Trần sẽ tiếp tục là nguồn cảm hứng và định hướng cho nhiều mảnh đời khác. Lời khuyên của Tạ Trần về việc tự kiến tạo con đường và tìm thấy ý nghĩa trong s�� bình thường sẽ trở thành nền tảng tư tưởng cho sự phát triển của văn minh phàm nhân trong tương lai. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, của tư tưởng, và là con đường mà các thế hệ kế tiếp, như Tiểu An, sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, kiến tạo nên một "Nhân Đạo" vững chắc.
Tạ Trần khẽ tắt ngọn đèn dầu còn sót lại, để bóng đêm hoàn toàn bao trùm cả quán sách. Trong bóng tối ấy, chỉ còn lại ánh trăng yếu ớt hắt qua cửa sổ, soi rọi lên những giá sách im lìm, và một niềm tin vững chắc vào một kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu" đang dần hiện hữu, được xây dựng không bằng gạch đá, mà bằng những hạt mầm trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.