Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1196: Chén Trà Đàm Đạo: Thách Thức Của Người Kiến Tạo

Đêm hội Khởi Nguyên Nhân Gian đã lui vào màn sương mờ của ký ức, để lại sau lưng Thị Trấn An Bình một sự tĩnh lặng dịu dàng, như tấm lụa mềm mại phủ lên những dư âm còn vương vấn. Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua rặng núi phía đông, nhuộm vàng đỉnh ngói rêu phong và đánh thức những giọt sương đêm còn đọng trên lá, quán trà Vọng Giang bên bờ sông mới hé mình đón chào ngày mới. Không còn sự huyên náo, tấp nập của đêm qua, nơi đây giờ chỉ còn tiếng nước sông chảy êm đềm, rì rào vỗ vào bờ đá, như một khúc ca vô tận của thời gian.

Tạ Trần, với dáng hình gầy gò thư sinh trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đã an tọa bên bàn trà quen thuộc cạnh cửa sổ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn khẽ dõi theo dòng nước trôi, nhưng tâm trí lại đang lướt qua những dòng chữ cổ xưa trên trang sách ố vàng trong tay. Mùi mực cũ và giấy mục thoang thoảng hòa quyện cùng hương trà Long Tỉnh vừa pha, tạo nên một không gian thanh tịnh, tách biệt khỏi thế giới phàm trần bên ngoài. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, như đang cảm nhận từng mạch đập của cuộc sống, chậm rãi và sâu lắng. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ rải những vệt vàng óng ả lên trang sách, lên mái tóc đen dài được buộc gọn gàng của hắn, và cả lên làn da trắng nhợt ít tiếp xúc với nắng gió. Một cảm giác bình yên đến lạ thường bao trùm lấy hắn, thứ bình yên mà hắn đã dày công tìm kiếm và bảo vệ.

Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt thông minh lanh lợi, đang cẩn thận quét dọn những tàn dư của đêm hội. Tiếng chổi tre sột soạt trên nền gạch, đều đặn như nhịp thở của buổi sớm. Thỉnh thoảng, cậu bé ngẩng đầu nhìn ra dòng sông, đôi mắt ánh lên vẻ tò mò về thế giới rộng lớn. Cậu biết, tiên sinh của mình không phải người phàm tục, nhưng cũng không phải tiên nhân. Hắn là một loại tồn tại đặc biệt, như cây cổ thụ mọc giữa dòng đời, lặng lẽ mà vững chãi.

Chợt, một bóng người cao ráo, thanh thoát xuất hiện ở ngưỡng cửa quán trà. Bộ đạo bào màu lam nhạt của y thoạt nhìn có vẻ chỉnh tề, nhưng nhìn kỹ lại thấy đôi chút lấm bụi đường, như vừa trải qua một hành trình dài. Đó không ai khác chính là Dương Quân. Gương mặt tuấn tú của y, thường ngày tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây lại phảng phất một nỗi trăn trở khó tả. Đôi mắt sáng, từng cháy lên ngọn lửa của tuổi trẻ, nay lại ẩn chứa một chút mệt mỏi và lo âu. Y khẽ bước vào, tiếng giày da nhẹ nhàng trên nền gỗ, không quá lớn nhưng đủ để phá vỡ sự tĩnh mịch của buổi sáng.

Dương Quân dừng lại ở một khoảng cách vừa phải, khẽ chắp tay thi lễ, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một chút nặng nề: "Tạ huynh, muội đến đây tìm huynh, lòng mang nặng nhiều suy tư sau đêm hội." Y không nói thẳng ra sự phiền muộn, nhưng đôi mắt y đã nói lên tất cả, một sự tìm kiếm, một khao khát được sẻ chia.

Tạ Trần ngẩng đầu, khẽ khép cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng xuống bàn. Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi hắn, như một làn gió thu dịu nhẹ. Hắn không hề ngạc nhiên, bởi lẽ, mọi sự vận hành của nhân quả đều đã nằm trong tầm thấu thị của hắn. "Mời ngồi, trà mới pha." Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng nước sông Vọng Giang kia, chảy mãi không ngừng. "Hẳn là 'Nhân Đạo' đã mang đến cho hiền đệ không ít điều để suy ngẫm." Câu nói của Tạ Trần không chỉ là một lời chào hỏi đơn thuần, mà còn là một sự thấu hiểu sâu sắc, chạm đến tận cùng nỗi lòng của Dương Quân.

Dương Quân khẽ thở dài, bước đến ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần. Y đặt thanh kiếm bên hông xuống cạnh bàn, động tác dứt khoát nhưng vẫn toát lên vẻ mệt mỏi. "Huynh nói đúng. Đêm qua, khi ngắm nhìn những chiếc đèn lồng bay lên, khi nghe những tiếng cười nói và những lời ca ngợi Nhân Đạo, muội đã thấy một niềm hy vọng vô bờ bến. Nhưng càng hy vọng, lòng muội lại càng nặng trĩu." Y đưa tay xoa xoa vầng trán, biểu lộ sự căng thẳng tích tụ.

Đúng lúc đó, Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lanh lợi, và mái tóc tết hai bím nhỏ, nhanh nhẹn bước đến. Nàng đặt một ấm trà mới cùng vài món điểm tâm thanh đạm lên bàn. Nàng liếc nhìn Dương Quân, đôi mắt lóe lên vẻ tò mò, nhưng không nói gì, chỉ khẽ nháy mắt với Tạ Trần rồi lại thoăn thoắt đi làm việc của mình. Mùi trà thơm dịu, cùng hư��ng hoa cỏ buổi sớm từ bên ngoài cửa sổ, phảng phất trong không gian, làm dịu đi phần nào bầu không khí trầm lắng.

Tạ Trần khẽ gật đầu, không vội thúc giục Dương Quân. Hắn chỉ nhẹ nhàng rót một chén trà nóng cho y, hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm tinh tế. "Có những niềm vui lớn lao, thường đi kèm với những gánh nặng tương xứng. Đó là quy luật của nhân gian, hiền đệ ạ." Hắn chậm rãi nói, giọng điệu không hề phán xét, chỉ đơn thuần là sự quan sát và thấu hiểu. "Một kỷ nguyên mới đang mở ra, những người gánh vác nó, hẳn sẽ có những nỗi niềm khó nói." Dương Quân im lặng đón lấy chén trà, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay, như một sự an ủi vô hình. Y nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy thành kính và một chút bối rối. Y biết, Tạ Trần không bao giờ đưa ra những lời khuyên sáo rỗng hay những giải pháp trực tiếp, mà luôn là những gợi mở sâu sắc, khiến người nghe phải tự mình chiêm nghiệm và tìm thấy con đường. Đó chính là "Vô Vi Chi Đạo" mà hắn đã kiên trì theo đuổi, một con đường không cần phô trương nhưng ảnh hưởng sâu rộng đến vạn vật.

***

Sau khi Cố Tiểu Ngư lui ra, không gian trong quán sách lại trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ lay qua những trang sách trên kệ và tiếng nước sông vọng lại từ xa. Tạ Trần và Dương Quân đã chuyển vào phòng khách bên trong, nơi có những giá sách cao ngất, chứa đựng hàng vạn cuốn sách từ cổ chí kim, từ kinh điển đến dã sử. Mùi giấy cũ và mực bay bổng trong không khí, như một bản hòa ca trầm mặc của tri thức. Ánh nắng buổi sáng muộn, vẫn dịu dàng, chiếu qua khung cửa sổ gỗ, tạo nên những vệt sáng lung linh trên nền nhà.

Dương Quân hít một hơi thật sâu, như trút đi gánh nặng trong lòng, rồi bắt đầu cất lời, giọng y trầm hơn, chất chứa nhiều nỗi niềm hơn trước. "Tạ huynh, đêm qua, khi muội đứng giữa đám đông, nghe những lời ca ngợi Nhân Đạo, muội đã thấy niềm tin sục sôi trong lòng người. Nhưng rồi, khi bình minh lên, những câu hỏi lại dồn dập kéo đến." Y đưa mắt nhìn quanh căn phòng đầy sách, như tìm kiếm câu trả lời giữa những tri thức cổ xưa. "Chúng ta đang xây dựng một thế giới mới, không còn Thiên Đạo để dựa vào, không còn tiên môn để chỉ lối. Muội và các bằng hữu đã cố gắng thiết lập luật pháp, định ra quy củ, nhưng mọi thứ đều quá khó khăn."

Y ngừng lại, nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục: "Việc vận hành các thể chế mới, huynh biết đấy, cần sự đồng lòng của vạn dân. Nhưng lòng người khó đoán, Tạ huynh ạ. Bao đời nay, họ đã quen với việc có một 'Thiên Đạo' tối cao phán xét, có những vị tiên nhân ban phát ân huệ hay trừng phạt. Giờ đây, khi quyền lực đó không còn, khi con người phải tự mình chịu trách nhiệm cho hành động của mình, không ít kẻ lại rơi vào hoang mang, thậm chí là dục vọng." Nét mặt y lộ rõ sự ưu tư. "Chúng ta nói về 'Nhân Đạo', về sức mạnh nội tại của con người, nhưng bản chất con người vốn phức tạp. Lòng tham, sự đố kỵ, sự sợ hãi, tất cả vẫn còn đó, âm ỉ như lửa dưới tro tàn. Làm sao để một xã hội do con người tự xây dựng, không bị vẩn đục bởi chính những yếu kém của con người?"

Dương Quân khẽ siết chặt chén trà trong tay, ánh mắt nhìn thẳng vào Tạ Trần. "Đôi khi, muội cảm thấy trọng trách này quá lớn. Chúng ta đang cố gắng thay đổi tư duy đã ăn sâu vào tiềm thức của nhân loại qua hàng vạn năm. Những kẻ từng sùng bái tiên đạo, giờ đây có thể chuyển sang sùng bái quyền lực mới, hay những cá nhân có sức ảnh hưởng. Làm sao để 'Nhân Đạo' không biến thành một 'Thiên Đạo' khác, nhưng do người tạo ra, một thứ giáo điều mới ràng buộc con người?" Y nói ra nỗi sợ hãi thầm kín nhất của mình, sợ rằng họ, những người đang kiến tạo kỷ nguyên mới, lại vô tình trở thành những kẻ độc tài, những người ban phát "đạo lý" mới, không khác gì những gì họ đã từng lật đổ. Tiếng thở dài của y vang lên nhẹ nhàng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, mang theo nỗi lo âu về tương lai của một kỷ nguyên non trẻ.

Tạ Trần lắng nghe một cách trầm tĩnh, đôi mắt hắn không hề rời khỏi Dương Quân, như đang nhìn thấu vào tận cùng tâm can của y. Hắn không hề ngắt lời, chỉ để Dương Quân trút bỏ hết những gánh nặng đang đè nén. Khi Dương Quân ngừng lại, Tạ Trần mới khẽ đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ, thanh thoát. "Sông có thể đổi dòng, nhưng bản chất của nước vẫn là nước." Hắn chậm rãi nói, giọng điệu vẫn điềm tĩnh, nhưng mỗi từ ngữ đều như chứa đựng vạn tấn trọng lượng. "Con người cũng vậy, bản chất không đổi, chỉ là cách ta lựa chọn đối diện với nó."

Hắn khẽ nhếch môi cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Hiền đệ lo lắng, là điều tất yếu. Bởi lẽ, hiền đệ đang gánh vác một trọng trách lớn lao, trọng trách kiến tạo một thế giới chưa từng có. Nhưng chính nỗi lo lắng ấy, chính sự trăn trở ấy, lại là bằng chứng cho thấy Nhân Đạo đang thực sự bén rễ trong lòng hiền đệ và những người như hiền đệ. Bởi vì, nếu không có sự trăn trở, không có sự tự vấn, thì đó mới thực sự là giáo điều, là sự mù quáng." Tạ Trần ngừng lại, đôi mắt hắn khẽ quét qua những giá sách cũ kỹ, như đang tìm kiếm một ví dụ, một minh chứng cho lời mình nói. "Con người luôn có hai mặt, thiện và ác, trí tuệ và ngu muội, vị tha và ích kỷ. Thiên Đạo xưa kia, cố gắng áp đặt một khuôn mẫu, một lý tưởng hoàn hảo lên vạn vật. Nhưng bản chất của vạn vật, lại nằm ở sự vô thường, ở sự biến đổi không ngừng. Một xã hội muốn bền vững, không thể dựa vào sự trấn áp hay sự mù quáng, mà phải dựa vào sự thấu hiểu và sự dung hòa."

Hắn khẽ nhấp một ngụm trà. "Cái khó của hiền đệ, không phải là thay đổi bản chất con người, mà là thay đổi cách con người nhìn nhận bản chất của chính mình. Khi Thiên Đạo còn tồn tại, con người thường đổ lỗi cho số mệnh, cho ý trời, hoặc trông chờ vào sự ban phước của tiên nhân. Giờ đây, khi gánh nặng ấy được trút bỏ, họ phải tự mình đối mặt. Đó là một quá trình đau đớn, nhưng cũng là một quá trình tất yếu để con người thực sự trưởng thành. Cái gọi là 'dục vọng', nó không phải là thứ để ta loại bỏ hoàn toàn, mà là thứ để ta nhận diện, để ta chế ngự, để ta chuyển hóa." Tạ Trần nói, giọng điệu từ tốn, nhưng lại có sức mạnh lay động tâm can. Dương Quân lắng nghe, từng lời của Tạ Trần như những giọt nước mát lành tưới vào tâm hồn đang khô cằn của y, giúp y nhìn rõ hơn con đường phía trước, dù vẫn còn đầy chông gai.

***

Tạ Trần tiếp tục rót trà, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng khách ngập tràn ánh nắng buổi trưa. Ánh nắng vàng ươm chiếu qua khung cửa sổ, in hình những hoa văn gỗ tinh xảo lên nền nhà, tạo nên một vẻ đẹp trầm mặc, cổ kính. Không khí trong quán sách ấm áp, tĩnh lặng, như một thế giới riêng biệt, tách rời khỏi sự ồn ào của nhân gian. Dương Quân, sau những lời gợi mở của Tạ Trần, đã không còn vẻ căng thẳng như trước, đôi mắt y dần trở nên sáng rõ, như đang tìm thấy một lối thoát giữa mớ bòng bong suy nghĩ.

"Thiên Đạo suy yếu, nhưng Nhân Đạo lại trỗi dậy. Đó là vì con người đã học cách tự đứng trên đôi chân của mình," Tạ Trần chậm rãi cất lời, giọng điệu không hề mang tính giáo điều, mà như đang thuật lại một chân lý hiển nhiên. Hắn khẽ đặt chén trà xuống, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không trước mặt, như đang nhìn thấy toàn bộ hành trình của nhân loại. "Thách thức mà hiền đệ và những người như hiền đệ đang đối mặt, không phải là để tránh né, mà là để tôi luyện. Giống như một thanh kiếm, chỉ khi được rèn qua lửa và nước lạnh, mới trở nên sắc bén. Con người cũng vậy, chỉ khi đối mặt với khó khăn, với những mặt tối trong chính mình, mới có thể thực sự tìm thấy sức mạnh nội tại."

Hắn ngừng lại một chút, để những lời mình nói thấm sâu vào tâm trí Dương Quân. "Điều quan trọng không phải là có một 'Thiên Đạo' mới để tuân theo, mà là mỗi người tự tìm thấy 'đạo' trong chính mình." Tạ Trần nhấn mạnh, từng lời từng chữ đều được phát ra một cách rõ ràng, dứt khoát. "Cái 'đạo' ấy không phải là một bộ luật cứng nhắc từ bên ngoài áp đặt vào, mà là sự tự ý thức, là lương tri, là lòng trắc ẩn, là trí tuệ được hun đúc từ chính cuộc sống và kinh nghiệm của mỗi cá nhân. 'Nhân Đạo' không phải là một hệ thống hoàn hảo, hiền đệ ạ, mà là một hành trình không ngừng nghỉ của sự học hỏi, thích nghi và tự phản tỉnh."

Dương Quân gật gù, đôi mắt sáng lên một cách rõ rệt. Y đã hiểu ra phần nào điều Tạ Trần muốn nói. "Hành trình không ngừng nghỉ... Tự phản tỉnh..." y lẩm bẩm, như đang nhấm nháp từng ý nghĩa của những lời đó.

Tạ Trần khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự khích lệ sâu sắc. "Bản chất con người, như ta đã nói, vốn dĩ không hoàn hảo. Ai cũng có những lúc yếu lòng, những lúc phạm sai lầm. Nhưng chính sự chấp nhận những khiếm khuyết đó, và nỗ lực để vượt qua chúng, để hướng tới cái thiện, mới là điều làm nên giá trị của 'Nhân Đạo'. Nó không đòi hỏi sự hoàn mỹ, mà đòi hỏi sự chân thật và sự tiến bộ không ngừng." Hắn đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi những con chim đang hót líu lo trên cành cây, nơi những người dân An Bình đang tấp nập mưu sinh. "Tri thức, giáo dục, đó mới là những công cụ vĩ đại nhất của kỷ nguyên Nhân Gian. Không phải phép thuật, không phải linh khí, mà là khả năng học hỏi, khả năng suy nghĩ, khả năng truyền dạy những giá trị tốt đẹp cho thế hệ sau. Khi mỗi người đều được khai mở trí tuệ, được nuôi dưỡng lòng trắc ẩn, thì họ sẽ tự biết cách tìm thấy 'đạo' của mình, tự biết cách kiến tạo một xã hội công bằng và nhân văn."

"Và đôi khi," Tạ Trần nói tiếp, giọng hắn trầm hơn một chút, "sự thiếu vắng một 'chỉ dẫn' tối cao lại chính là cơ hội lớn nhất. Khi không còn Thiên Đạo để dựa vào, con người buộc phải tự mình suy nghĩ, tự mình lựa chọn, tự mình chịu trách nhiệm. Đó là sự tự do đích thực, là cơ hội để nhân loại tự do khám phá và định hình đạo đức của chính mình, không bị ràng buộc bởi bất kỳ khuôn khổ thần thánh nào. Nó có thể mang đến sự hỗn loạn ban đầu, nhưng cuối cùng, nó sẽ dẫn đến một sự trưởng thành sâu sắc hơn, một sự tự chủ mạnh mẽ hơn."

Dương Quân im lặng một lúc lâu, ánh mắt y không còn sự bối rối hay lo âu, thay vào đó là một sự thanh thản và kiên định mới. Y nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, như đang nhìn thấy một bức tranh rộng lớn hơn về tương lai. "Tự tìm thấy 'đạo' trong chính mình... một lời giải đơn giản mà sâu sắc, Tạ huynh ���." Y khẽ nói, giọng nói giờ đây đã chứa đựng sự quyết tâm. "Muội đã quá chú trọng vào việc tìm kiếm một 'lời giải' hoàn hảo, một 'phương pháp' tuyệt đối, mà quên mất rằng chính hành trình tìm kiếm và sự tự vấn mới là điều quan trọng nhất. Cảm ơn huynh, Tạ huynh. Huynh đã giúp muội nhìn rõ con đường." Nụ cười của Dương Quân hiện lên, không còn là nụ cười gượng gạo mà là nụ cười chân thành, tỏa sáng niềm hy vọng.

***

Khi mặt trời đã nghiêng về phía tây, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình bằng thứ ánh sáng ấm áp cuối ngày, Dương Quân đứng dậy. Vẻ mệt mỏi trên gương mặt y đã tan biến, thay vào đó là sự nhẹ nhõm và một nguồn năng lượng mới. Y khẽ chắp tay cúi chào Tạ Trần, một sự cung kính sâu sắc toát ra từ tận đáy lòng. "Tạ huynh, muội xin phép cáo từ. Muội còn nhiều việc phải làm, nhưng giờ đây, muội đã biết mình phải làm như thế nào."

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ đưa mắt dõi theo Dương Quân. Bóng dáng y, trong bộ đạo bào màu lam nhạt, bước ra khỏi quán sách, hòa vào dòng người tấp nập trên con đường chính của Thị Trấn An Bình. Từng bước chân của Dương Quân giờ đây trở nên vững vàng hơn, dứt khoát hơn, không còn sự nặng nề của gánh nặng mà thay vào đó là sự kiên định của một người đã tìm thấy phương hướng. Y đi qua những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, những quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng bước chân của người qua lại tạo nên một bản giao hưởng đời thường, nhộn nhịp mà vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của An Bình. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mới, mùi đất ẩm và mùi mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống phàm nhân.

Dương Quân vừa đi, vừa hít thở sâu bầu không khí trong lành, cảm nhận sự sống động xung quanh. Y thầm nhủ trong lòng: "Hành trình Nhân Đạo... đó là con đường không ngừng nghỉ. Không có điểm cuối, không có sự hoàn hảo tuyệt đối. Chỉ có sự nỗ lực không ngừng, sự tự vấn liên tục, và niềm tin vào khả năng học hỏi, thích nghi của con người." Y hiểu rằng, thách thức không phải là kẻ thù, mà là người bạn đồng hành, là yếu tố cần thiết để tôi luyện ý chí và trí tuệ. Việc huynh đệ tìm đến Tạ Trần, không phải để tìm một câu trả lời duy nhất, mà là để tìm một góc nhìn khác, một triết lý sâu sắc hơn về bản chất của mọi vấn đề. Điều này cho thấy, ‘Nhân Đạo’ sẽ phải liên tục đối mặt với những thách thức nội tại từ bản chất con người, ngay cả khi không còn sự can thiệp của Thiên Đạo hay tiên môn.

Trở lại quán sách, Tạ Trần vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn theo bóng Dương Quân cho đến khi y khuất dạng. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự mãn nguyện và một chút suy tư xa xăm. Hắn lật sang trang sách mới, đôi mắt sâu thẳm lại chìm vào những dòng chữ cổ xưa. Anh biết, những hạt giống triết lý mà anh đã gieo mầm trong lòng Dương Quân và những người khác, sẽ tiếp tục nảy nở và vươn mình đón ánh sáng, dù có bão giông hay nắng hạn. Tạ Trần không đưa ra giải pháp cụ thể mà chỉ gợi mở triết lý, nhấn mạnh rằng con đường 'Nhân Đạo' là một quá trình tự khám phá và tự điều chỉnh liên tục của nhân loại, chứ không phải một đích đến tĩnh tại. Sự kiên định của hắn trong vai trò 'người thầy vô danh' cho thấy tầm ảnh hưởng của hắn sẽ tiếp tục định hình kỷ nguyên này một cách bền vững, thông qua sự phát triển trí tuệ và đạo đức của các thế hệ lãnh đạo.

Bầu trời ngoài kia dần chuyển sang sắc cam tím của hoàng hôn, nhưng trong lòng Tạ Trần, một ngọn lửa ấm áp của niềm tin vẫn âm ỉ cháy. Hắn tin vào sức mạnh của con người, vào khả năng tự vượt lên chính mình. Hắn biết, mặc dù Thiên Đạo đã suy yếu và sẽ sụp đổ hoàn toàn trong tương lai, nhưng vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người sẽ phải tự mình tìm lời giải đáp mà không có sự 'chỉ dẫn' của tiên đạo. Đó là một hành trình dài, vô tận, nhưng cũng tràn đầy hy vọng và những khám phá kỳ diệu. Và chính sự bình dị, tĩnh lặng này, chính cuộc sống "sống một đời bình thường" của hắn, mới là nguồn sức mạnh và ảnh hưởng to lớn nhất, là nền móng vững chắc cho Kỷ Nguyên Nhân Gian đang dần định hình. Lời khuyên của Tạ Trần về việc chấp nhận sự không hoàn hảo của con người nhưng vẫn hướng thiện, gieo mầm cho những câu chuyện về sự tiến hóa của đạo đức và triết lý trong các chương tiếp theo, một hành trình vĩnh viễn không ngừng nghỉ.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free