Nhân gian bất tu tiên - Chương 1192: Bánh Răng Tri Thức: Bình Minh Kỹ Thuật Phàm Nhân
Ánh nắng chiều muộn dịu nhẹ cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống Thành Vô Song, mang theo một làn gió mát lành như xua tan đi những đám mây u ám của một kỷ nguyên sắp tàn. Hội nghị Thượng đỉnh Nhân Gian đã kết thúc, không phải bằng những lời thề ước với Thiên Đạo hay những phép tắc tu vi, mà bằng chính ý chí kiên định và quyết tâm sắt đá của con người. Những văn bản hợp tác được ký kết, không phải trên ngọc giản linh khí, mà bằng mực và giấy, đặt nền móng cho một tương lai tự lực, một kỷ nguyên mà con người sẽ tự mình định đoạt vận mệnh.
Tia hy vọng mong manh lóe lên trong ánh mắt Lăng Nguyệt đã trở thành ngọn lửa nhỏ ấm áp. Dương Quân, Bách Lý Hùng, và những trí tuệ phàm nhân như An Bình, đã gieo những hạt giống đầu tiên của một triết lý mới, nơi trí tuệ con người, sự hợp tác và khoa học sẽ là ánh sáng dẫn đường. Tầm ảnh hưởng vô hình của Tạ Trần, của lời đồn "không ai khao khát thành tiên", đã trở thành kim chỉ nam cho sự chuyển mình vĩ đại này, len lỏi vào từng quyết sách, từng trái tim.
***
Bình minh phủ vàng Khắc Thạch Phường, nơi từng vang vọng tiếng đục đẽo của những nghệ nhân chế tác pháp khí đơn sơ, nay đã được cải biến thành một không gian hoàn toàn khác, mang tên gọi mới đầy kiêu hãnh: Xưởng Cơ Khí Vô Song. Tòa nhà gạch đơn giản với mái ngói cổ kính vẫn giữ lại nét kiến trúc xưa cũ, nhưng bên trong, khí chất đã thay đổi hoàn toàn. Thay vì những bàn thờ linh thạch hay trận pháp huyền ảo, giờ đây là những bàn làm việc chắc chắn được làm từ gỗ lim xám, đặt la liệt các dụng cụ rèn dũa, khắc gọt kim loại tinh xảo, và những kệ chứa đầy bánh răng, dây xích, ống dẫn bằng đồng thau sáng loáng. Mùi kim loại nóng chảy, mùi dầu mỡ bôi trơn và mùi đất đá hòa quyện vào không khí, tạo nên một bản giao hưởng của sự sáng tạo và lao động miệt mài.
Sáng sớm, nắng ấm len lỏi qua ô cửa sổ cao vút, rải những vệt sáng vàng óng lên sàn đá lạnh. Giữa xưởng, một cỗ máy khổng lồ đang dần thành hình, cao quá đầu người, với thân chính làm từ những tấm sắt thép dày dặn, được gia cố bằng hàng loạt đinh tán và mối hàn chắc chắn. Những đường ống dẫn nước uốn lượn như rồng rắn, kết nối với một hệ thống bánh răng phức tạp được đặt trong một khung thép hình hộp. Tiếng chạm khắc nhỏ của người thợ, tiếng mài dũa kim loại chói tai, và tiếng lửa lép bép từ một lò nung nhỏ đặt ở góc xưởng tạo nên một không khí làm việc vừa hối hả, vừa đầy tập trung. Không khí nơi đây mang một vẻ tinh khiết, không hề vương chút linh lực hay pháp thuật nào, hoàn toàn là sự kết tinh của trí tuệ phàm nhân và sức lao động thuần túy.
Dương Quân, trong bộ đạo bào màu lam nhạt quen thuộc, nhưng nay đã không còn vẻ thư sinh yếu ớt mà tràn đầy khí chất của một người lãnh đạo, đang chăm chú quan sát. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng của hắn quét qua từng chi tiết của cỗ máy, ẩn chứa một sự kỳ vọng lớn lao. Bên cạnh hắn, Lăng Nguyệt vẫn giữ vẻ thanh tao như băng tuyết trong bạch y, mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản, nhưng ánh mắt phượng sắc bén của nàng đã không còn sự lạnh lẽo vô cảm. Nó lướt qua từng khớp nối, từng rãnh bánh răng với một sự tò mò và chiêm nghiệm sâu sắc, dường như đang cố gắng thấu hiểu một chân lý mới mẻ. An Bình, vị học giả và kỹ sư trưởng, vóc người tuy nhỏ bé nhưng tinh thần lại vô cùng nhiệt huyết, đứng cạnh họ, đôi tay không ngừng chỉ trỏ và giải thích.
"Thưa Dương Quân đại nhân, Lăng Nguyệt tiên tử," An Bình hồ hởi cất lời, giọng nói tràn đầy tự hào, "đây là nguyên mẫu 'Thiết Long Bơm Nước' được cải tiến, thành quả của hàng trăm ngày đêm nghiên cứu và chế tạo của chúng tôi cùng Thợ Rèn Mãnh và các anh em khác." Y vươn tay chỉ vào cỗ máy, ánh mắt lấp lánh sự phấn khích. "Nó hoạt động hoàn toàn dựa trên nguyên lý cơ học và thủy lực. Chúng tôi đã thiết kế một hệ thống pít-tông và van một chiều tinh xảo, kết hợp với các bánh răng truyền động để khuếch đại lực. Nó có thể bơm nước từ sông lên cao gấp mười lần sức người, chỉ bằng một lượng nhỏ sức kéo của gia súc hoặc thậm chí là sức nước tự nhiên từ một dòng chảy nhỏ!"
Dương Quân nhẹ nhàng chạm vào thân máy bằng sắt thép thô ráp, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và sự rung động nhè nhẹ từ một vài bộ phận đang được các thợ rèn tinh chỉnh. Một nụ cười hài lòng nở trên môi hắn. "Không cần linh khí? Thật khó tin. Hiệu quả đến đâu?" Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng sâu trong đó là sự ngưỡng mộ không che giấu đối với trí tuệ của phàm nhân.
Thợ Rèn Mãnh, vạm vỡ với cơ bắp cuồn cuộn, mặt mày lấm lem nhọ, tay vẫn cầm chiếc búa quen thuộc, tiến đến gần. Ông lau vội giọt mồ hôi trên trán bằng một ống tay áo, ánh mắt ánh lên vẻ tự hào khó tả. "Bẩm đại nhân, chỉ cần vận hành một ngày, cỗ máy này có thể tưới đủ nước cho hàng chục mẫu ruộng, giải phóng sức lao động của cả một làng! Nguyên liệu là sắt thép bình thường, được gia cố bằng kỹ thuật rèn mới của chúng tôi, bền bỉ và không cần bảo dưỡng phức tạp như pháp khí linh động." Ông vỗ nhẹ vào thân máy, âm thanh "cạch cạch" vang lên chắc nịch, như một lời khẳng định cho sự vững chắc của công trình. "Sắt thép cũng có linh hồn của nó!" Ông lẩm bẩm, một câu quen thuộc, nhưng giờ đây nó mang một ý nghĩa mới, không còn là sự thần thánh hóa vật chất, mà là sự tôn vinh công sức và kỹ nghệ của con người.
Lăng Nguyệt không nói gì, nàng dùng ánh mắt sắc bén quét qua từng chi tiết, từ những đường hàn tinh tế cho đến từng chiếc đinh tán được đóng chắc chắn. Nàng cố gắng tìm ra một điểm yếu, một sự thiếu sót nào đó mà một tu sĩ có thể dễ dàng nhận ra trong một tạo vật phàm trần. Nhưng nàng chỉ thấy sự tinh xảo, sự chính xác đến kinh ngạc, và một sự bền bỉ được tạo nên từ vật chất thuần túy, không hề dựa vào bất kỳ nguồn linh lực nào. Hàng ngàn năm qua, nàng đã sống trong một thế giới mà mọi sự đều gắn liền với linh khí, với pháp thuật. Sự tồn tại của một cỗ máy vĩ đại như vậy, hoàn toàn chỉ bằng trí tuệ và lao động của con người, đã làm rung chuyển nhận thức sâu sắc nhất của nàng. "Sự khéo léo của nhân loại..." Nàng cất lời, giọng nói trầm tĩnh, khẽ khàng, "quả thực không thua kém Thiên Đạo." Nàng không dùng từ "vượt qua", mà là "không thua kém", một sự thừa nhận lớn lao từ một người từng là tiên tử.
An Bình gật đầu lia lịa, hưng phấn tiếp lời: "Và đây mới chỉ là khởi đầu, tiên tử! Chúng ta còn đang nghiên cứu 'Cày Sắt Tự Động' và 'Máy Xay Lúa Liên Hoàn', tất cả đều nhằm mục đích giải phóng sức lao động cho phàm nhân, để con người có nhiều thời gian hơn cho học hỏi, sáng tạo, cho nghệ thuật, cho triết lý... để họ có thể phát triển bản thân một cách toàn diện nhất!" Y chỉ tay về phía một góc khác của xưởng, nơi một nhóm thợ khác đang mải miết với những bản vẽ chi tiết, phác thảo những ý tưởng táo bạo cho tương lai.
Dương Quân gật đầu, ánh mắt hướng về phía Lăng Nguyệt, như muốn nói rằng đây chính là con đường mà hắn đã lựa chọn, con đường mà họ đã cùng nhau đặt nền móng tại Hội nghị Thượng đỉnh. Hắn biết rằng sự thay đ��i trong tâm thức của Lăng Nguyệt là một điều vô cùng quan trọng. Nàng không chỉ là một cố vấn kỹ thuật, mà còn là một biểu tượng của sự chuyển giao, từ một cựu tu sĩ của kỷ nguyên cũ, sang một người kiến tạo cho kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên mà ở đó, con người không còn khao khát thành tiên, mà thay vào đó, họ tìm thấy giá trị và ý nghĩa trong cuộc sống trần thế, thông qua sự sáng tạo và lao động của chính mình. Sự phát triển của những cỗ máy này không chỉ là về vật chất, mà còn là về tinh thần, về việc khẳng định giá trị của Nhân Đạo.
***
Vài tuần sau, tại Thôn Vân Sơn, một ngôi làng nhỏ nép mình dưới chân những ngọn núi xanh biếc, với những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nhắn nằm rải rác bên con đường đất. Một con suối nhỏ trong vắt chảy qua làng, uốn lượn quanh những cánh đồng lúa xanh mướt, tạo nên một khung cảnh yên bình và thanh tĩnh. Buổi chiều tà, gió nhẹ mơn man qua những ngọn lúa trĩu bông, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ xanh và thoang thoảng mùi khói bếp từ những căn nhà xa xa. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách hòa cùng tiếng gà gáy, tiếng trẻ con nô đùa, tạo nên một bản hòa ca của cuộc sống.
Giữa cánh đồng, cỗ máy "Thiết Long Bơm Nước" mà Dương Quân và Lăng Nguyệt đã chiêm ngưỡng tại Xưởng Cơ Khí Vô Song nay đang hoạt động hết công suất. Thân máy bằng sắt thép sẫm màu, với những bánh răng khổng lồ quay đều đặn, tạo ra một âm thanh "ro ro" đều đặn và mạnh mẽ. Từ một ống dẫn lớn, dòng nước mát lạnh được dẫn từ con suối gần đó, phun trào mạnh mẽ rồi chảy vào các rãnh tưới tiêu được thiết kế khoa học, len lỏi khắp các bờ ruộng, nuôi dưỡng từng gốc lúa.
Một nhóm nông dân, với những khuôn mặt rám nắng và đôi tay chai sạn, đứng vây quanh cỗ máy. Thay vì phải vất vả gánh từng gầu nước, oằn mình dưới cái nắng gay gắt, giờ đây họ chỉ cần điều khiển một vài bánh xe cơ khí đơn giản, mở khóa van nước hoặc điều chỉnh tốc độ bơm. Sự ngạc nhiên, niềm vui và cả sự hoài nghi ban đầu đã nhường chỗ cho sự thán phục và biết ơn sâu sắc.
Một nông dân lớn tuổi, mái tóc bạc phơ như sương tuyết, đôi mắt hằn những vết chân chim, quỳ xuống bên bờ ruộng, dùng bàn tay run rẩy chạm vào dòng nước mát lạnh đang chảy xiết. Lão ngước nhìn cỗ máy đồ sộ, rồi lại nhìn về phía An Bình, Dương Quân và Lăng Nguyệt đang đứng quan sát. Nước mắt lão chảy dài trên gò má nhăn nheo, không phải vì đau khổ, mà vì xúc động tột cùng. "Cả đời lão mới thấy cảnh này..." Lão nghẹn ngào, giọng nói khản đặc, "Không cần cầu trời, không cần cầu tiên, nước đã về đến ruộng rồi! Đời đời con cháu lão sẽ không còn phải chịu cảnh hạn hán nữa..." Lão nông đứng dậy, cúi gập người thật sâu trước những vị khách quý, lòng biết ơn vô hạn.
An Bình tiến đến gần, nâng lão nông dậy, trên môi nở một nụ cười rạng rỡ. "Đây là thành quả của trí tuệ con người, lão trượng. Khi chúng ta tập trung vào những vấn đề thực tế, khi chúng ta hợp sức lại và tin tưởng vào khả năng của chính mình, chúng ta có thể tạo ra những điều phi thường, những điều mà ngay cả tiên nhân cũng chưa chắc đã nghĩ tới." Y nói, ánh mắt lấp lánh sự tự hào, nhưng cũng đ��y khiêm tốn.
Dương Quân đứng đó, quan sát toàn bộ khung cảnh với một nụ cười mãn nguyện. Hắn nhìn những khuôn mặt rạng rỡ của nông dân, nhìn những đứa trẻ đang vui đùa bên bờ ruộng, không còn bị sai vặt đi gánh nước. "Những đôi tay từng vất vả kéo nước giờ có thể cầm sách, cầm bút, hoặc đơn giản là có thêm thời gian quây quần bên gia đình, dạy dỗ con cái." Hắn cất lời, giọng nói trầm ấm, đầy triết lý. "Đây mới là giá trị thực sự của một kỷ nguyên mới, An Bình. Không phải là sức mạnh để bạt núi ngăn sông, mà là khả năng để nâng cao chất lượng cuộc sống, để giải phóng con người khỏi gánh nặng mưu sinh, cho phép họ theo đuổi những điều cao đẹp hơn."
Lăng Nguyệt đứng lặng lẽ bên cạnh Dương Quân, ánh mắt nàng dõi theo những đứa trẻ đang nô đùa, gương mặt nhỏ nhắn của chúng tràn ngập sự vô tư và niềm vui sướng. Từng tia nắng vàng nhạt của buổi chiều tà phản chiếu trên mái tóc đen nhánh của nàng, làm mềm đi vẻ lạnh lùng vốn có. Một cảm giác ấm áp lạ lùng len lỏi vào trái tim nàng, xua đi những l��p băng giá đã đóng vảy từ hàng ngàn năm tu luyện. Nàng đã chứng kiến vô số kỳ tích của tu sĩ, những phép thuật lay trời chuyển đất, nhưng chưa bao giờ một cảnh tượng như thế này lại chạm đến nàng sâu sắc đến vậy. Những nụ cười chân thật, những giọt nước mắt biết ơn của phàm nhân, những bàn tay chai sạn giờ đây được giải thoát khỏi gánh nặng. "Vốn dĩ, hạnh phúc nằm ở những điều bình dị nhất..." Nàng khẽ thì thầm, giọng nói thanh thoát, ánh mắt mềm mại hơn rất nhiều khi nhìn những đứa trẻ. "Chúng ta đã đi lạc quá xa... quá xa khỏi những giá trị cốt lõi của 'sống'." Nàng đã từng khao khát thành tiên, từng đuổi theo sự vĩnh cửu và quyền năng, nhưng giờ đây, nàng bắt đầu hiểu rằng, thứ đáng giá nhất lại nằm ở chính những khoảnh khắc đời thường, những đóng góp nhỏ bé nhưng ý nghĩa cho cuộc sống của đồng loại. Sự chấp niệm về Thiên Đạo, về tu vi, dường như đang dần tan chảy trong trái tim nàng, nhường chỗ cho một sự hòa giải nội tâm sâu sắc.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây. Tại Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, với ban công rộng rãi nhìn thẳng ra dòng sông lớn, Dương Quân và Lăng Nguyệt ngồi đối diện nhau bên một chiếc bàn trà mộc mạc. Ly trà nóng bốc hơi nghi ngút, phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực, tựa như một bức tranh thủy mặc sống động. Tiếng nước sông chảy êm đềm, tiếng chim chiều hót lảnh lót, cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ và tiếng pha trà thanh tao, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ. Mùi trà thơm ngát hòa quyện với mùi nước sông và thoang thoảng hương hoa sen từ bờ bên kia, xua đi mọi ưu phiền.
Họ không nói gì trong giây lát, chỉ thưởng trà và ngắm nhìn dòng sông, nơi những con thuyền nhỏ với cánh buồm trắng muốt đang từ từ trở về bến, ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng trên boong, lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt nước. Đó là một bức tranh của sự kết thúc một ngày, và một sự khởi đầu mới cho một buổi tối yên bình.
Dương Quân nhẹ nhàng đặt ly trà xuống bàn, ánh mắt hắn xa xăm, dõi theo một con thuyền đang neo đậu. "Những gì chúng ta chứng kiến hôm nay, Lăng Nguyệt, không phải là sức mạnh của một cá nhân, hay sự ưu việt của một tông môn nào cả, mà là sức mạnh của tập thể, của trí tuệ nhân loại. Nó chứng minh rằng 'Nhân Đạo' không chỉ là một lý tưởng viển vông hay một lời đồn đại, mà là một con đường thực sự, bền vững." Giọng hắn trầm ấm, chứa đựng sự tự tin nhưng cũng ẩn chứa nỗi lo toan về gánh nặng trách nhiệm mà hắn đang mang vác.
Lăng Nguyệt nhấp một ngụm trà, hơi ấm của nước trà lan tỏa trong vòm miệng, làm dịu đi sự lạnh lẽo trong lòng nàng. Giọng nói của nàng thanh thoát hơn, ít lạnh lùng hơn so với thuở ban đầu, như một dòng suối băng đã tìm thấy ánh nắng mặt trời. "Ta từng tin rằng chỉ có Thiên Đạo, chỉ có tu vi mới có thể mang lại trật tự và phồn vinh cho thế gian. Ta từng chấp niệm rằng sức mạnh là điều duy nhất đáng để theo đuổi, là con đường duy nhất để giải cứu nhân loại khỏi sự suy tàn. Nhưng giờ đây, nhìn những gương mặt rạng rỡ của phàm nhân, nhìn những cỗ máy không linh lực nhưng đầy hiệu quả, giải phóng họ khỏi gánh nặng sinh tồn... ta nhận ra rằng, chúng ta đã bỏ lỡ quá nhiều. Chúng ta đã quên đi những giá trị thực sự của 'sống một đời bình thường', của sự đóng góp nhỏ bé nhưng ý nghĩa, để rồi 'mất người' trong cuộc truy cầu hư ảo."
Dương Quân gật đầu đồng tình. "Và quan trọng hơn, khi con người không còn bị ràng buộc bởi gánh nặng sinh tồn, họ sẽ có thời gian để theo đuổi những giá trị cao đẹp hơn: nghệ thuật, triết lý, khoa học, sự khám phá vũ trụ... Đó mới là sự phát triển thực sự, Lăng Nguyệt. Một sự phát triển không ngừng nghỉ, không bị giới hạn bởi linh khí cạn kiệt hay sự suy tàn của Thiên Đạo. Sự phát triển của công nghệ sẽ không chỉ giải phóng sức lao động mà còn mở ra những lĩnh vực mới cho sự sáng tạo và tri thức của con người."
Lăng Nguyệt đặt ly trà xuống, ánh mắt nàng dõi về phía Thành Vô Song, nơi những ánh đèn đã bắt đầu thắp sáng, lấp lánh như những đốm lửa của hy vọng. "Truyền thuyết nói 'không ai khao khát thành tiên' thì Thiên Đạo mới tan rã. Có lẽ," nàng khẽ thở dài, "đây chính là cách mà nhân loại đang tìm thấy 'tiên' trong chính cuộc sống trần thế của mình. Không phải là trường sinh bất tử hay quyền năng vô hạn, mà là sự trọn vẹn, sự bình yên và ý nghĩa trong từng khoảnh khắc."
Dương Quân nhẹ nhàng rót thêm trà vào ly của nàng, hành động nhỏ nhưng đầy quan tâm. Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt không còn vẻ mệt mỏi hay lạnh lẽo mà thay vào đó là sự chiêm nghiệm sâu sắc và một chút hy vọng mới, một sự chấp nhận hoàn toàn. Họ cùng nhìn về phía hoàng hôn đang dần tắt, hướng về Thành Vô Song, nơi ánh đèn lung linh như những hạt sao rơi xuống mặt đất, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang thực sự bắt đầu. Dương Quân và Lăng Nguyệt, một người là nhà lãnh đạo đầy nhiệt huyết, một người là cựu tiên tử đang dần hòa giải nội tâm, sẽ tiếp tục là những trụ cột định hình Kỷ Nguyên Nhân Gian, chuyển đổi vai trò từ những kẻ truy cầu tu vi sang những người dẫn dắt và cố vấn cho xã hội phàm nhân. Việc con người tìm thấy 'tiên' trong chính cuộc sống trần thế thông qua trí tuệ và sự phát triển sẽ là yếu tố quyết định để Thiên Đạo hoàn toàn tan rã, mở đường cho một kỷ nguyên mới thật sự bền vững, một kỷ nguyên mà Tạ Trần từng mong mỏi.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.