Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1184: Bức Thư Từ Phương Xa: Âm Vang Nhân Đạo

Ánh bình minh đầu tiên của một ngày mới lén lút rọi qua khung cửa sổ nhỏ của quán sách An Bình, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền gỗ cũ kỹ. Trong không gian tĩnh mịch ấy, chỉ có tiếng lật sách sột soạt nhẹ nhàng, tiếng bút tre cọ giấy đầy kiên nhẫn của Thư Đồng Tiểu An, và tiếng khẽ khàng của Cố Tiểu Ngư khi nàng sắp xếp lại những chồng sách cao ngất trên giá. Mùi giấy cũ, mực và gỗ quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng, quen thuộc đến nỗi đã trở thành một phần của hơi thở nơi đây. Đôi khi, một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo chút hương trầm còn vương vấn từ buổi sớm, khiến không khí càng thêm phần thanh tịnh.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, ngồi sau quầy, làn da trắng nhợt phản chiếu ánh sáng mờ ảo. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt trên từng dòng chữ, chứa đựng một vẻ tỉnh táo và suy tư hiếm thấy, như thể có thể nhìn thấu vạn vật. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không chút phô trương, ẩn sau gáy. Hắn mặc bộ áo vải bố đã sờn cũ, màu sắc nhã nhặn, hòa mình vào không gian cổ kính của quán sách. Đối với Tạ Trần, mỗi buổi sáng như thế này là một đặc ân, một sự an bài mà hắn đã chọn lựa, xa rời những hào nhoáng của tiên giới, gần gũi với hơi thở trần thế. Hắn tìm thấy sự trọn vẹn trong từng khoảnh khắc bình dị, trong từng trang sách cũ, trong từng tiếng động nhỏ của cuộc sống.

Bên cạnh, Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cặm cụi luyện chữ. Từng nét bút của y còn vụng về, nhưng chứa đựng sự tập trung và khát khao tri thức cháy bỏng. Y lẩm nhẩm theo từng câu chữ trong cuốn sách đạo lý, cố gắng ghi nhớ và thấu hiểu. "Thưa tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, "Bài này con vẫn chưa hiểu rõ lắm về 'vô vi chi đạo' ạ. Chẳng lẽ con người cứ mặc kệ mọi thứ, không làm gì sao?"

Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đặt cuốn sách đang đọc xuống, ánh mắt hiền hòa nhìn tiểu đồng. Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh vang lên: "Vô vi không có nghĩa là không làm gì cả, Tiểu An. Đó là thuận theo lẽ tự nhiên, không cưỡng cầu, không cố chấp. Nước chảy về nguồn là vô vi, nhưng nó vẫn không ngừng uốn lượn để tìm đường đi. Đạo cũng vậy, không phải là bất biến, mà là sự hài hòa trong biến đổi. Con người cũng vậy, phải học cách thuận theo, nhưng không ngừng học hỏi và thích nghi. Con hãy nghĩ xem, nếu một dòng sông cố gắng đi ngược dòng, nó sẽ kiệt sức mà thôi. Nhưng nếu nó thuận theo, nó sẽ chảy ra biển lớn." Hắn khẽ mỉm cười, ánh mắt xa xăm như nhìn về một chân trời vô định. "Đó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi."

Lời giảng giải của Tạ Trần không quá phức tạp, nhưng lại chứa đựng đạo lý sâu xa, khiến Tiểu An gật gù, ánh mắt sáng bừng lên như được khai sáng. Y tiếp tục cặm cụi luyện chữ, nhưng trong từng nét bút giờ đây đã có thêm sự thấu hiểu.

Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, lanh lợi, đang cẩn thận lau chùi giá sách. Nàng mặc bộ váy vải thô màu xanh lam, giản dị nhưng gọn gàng, mái tóc đen tết thành hai bím nhỏ, đôi khi cài một bông hoa dại mà nàng hái được từ ven đường. Nàng vừa làm việc, vừa lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Tạ Trần và Tiểu An, nụ cười luôn nở trên môi. "Tiên sinh nói đúng đó Tiểu An. Giống như việc trồng rau vậy, nếu cứ cố ép nó lớn nhanh, nó sẽ héo úa thôi. Phải thuận theo thời tiết, thuận theo đất đai, tưới tắm vừa đủ, rồi tự khắc nó sẽ lớn. Ai mà cứ mãi nghĩ đến việc thành tiên, thành thánh để rồi đánh mất cả bản thân mình thì còn ý nghĩa gì nữa?" Nàng nói, giọng trong trẻo, nhanh nhẹn, đôi khi có chút đanh đá nhưng lại đầy sức sống của một cô gái thường dân. Nàng nhìn Tạ Trần, trong mắt ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự "mất người" của các tu sĩ, và nàng biết rằng, con đường mà Tạ Trần chọn, dù bình dị, lại là con đường chân chính nhất.

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Hắn đã sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và hắn thấy đó là sự lựa chọn đúng đắn nhất. Sự bình yên này, cái không khí ấm cúng của quán sách, tiếng học bài của Tiểu An, tiếng cười của Tiểu Ngư, tất cả đều là những mảnh ghép của cuộc sống mà hắn trân trọng. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao hơn một chút, gió vẫn mát, cảm thấy lòng mình thanh thản vô cùng. Hắn biết rằng, dù Thiên Đạo đã sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, nhưng quan trọng hơn cả, là cuộc sống này, là những giá trị nhân sinh mà con người đang từng bước xây dựng.

Buổi sáng cứ thế trôi đi trong sự yên bình và tri thức, chứng minh cho sự ổn định và bền vững của kỷ nguyên Nhân Gian, nơi mà những giá trị cốt lõi của con người dần được đặt lên hàng đầu, thay vì những ham muốn quyền lực và sự bất tử hão huyền.

***

Đến giữa trưa, khi ánh nắng vàng ươm đổ đầy khắp phố phường, mang theo hơi nóng của mùa hè, không khí yên bình của quán sách bỗng chốc bị phá vỡ. Một tiếng bước chân dồn dập, nhanh nhẹn vọng đến từ ngoài phố, kèm theo tiếng mở cửa "cạch" một cái dứt khoát. Cố Tiểu Ngư giật mình, ngước nhìn lên.

Một người đưa thư bước vào, dáng người nhanh nhẹn, vẻ mặt nghiêm túc, toát lên sự chuyên nghiệp và cẩn trọng. Y mặc bộ y phục màu xám tro giản dị, nhưng gọn gàng, trên trán lấm tấm mồ hôi do vội vã. Y dừng lại trước quầy, hướng ánh mắt thẳng về phía Tạ Trần. "Kính chào Tạ tiên sinh. Thư này từ Bình Nguyên Thanh Phong, gửi đích danh Tạ tiên sinh." Giọng y vang lên rõ ràng, dứt khoát, không chút do dự. Y cúi đầu thật thấp, rồi cung kính đưa ra một phong thư được niêm phong cẩn thận.

Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên. Bình Nguyên Thanh Phong, đó là nơi mà Dương Quân, một cựu đồng minh và cũng là một người bạn cũ của hắn, đang cai quản. Đã lâu lắm rồi hắn không nhận được tin tức từ nơi đó. Hắn vươn tay nhận lấy bức thư. Xúc giác đầu tiên là cảm giác của loại giấy đặc biệt, dày dặn và có mùi hương dịu nhẹ, khác hẳn với những loại giấy thông thường. Con dấu trên phong thư cũng rất lạ, không phải là con dấu của bất kỳ tông môn hay triều đình nào mà hắn từng biết, mà là một biểu tượng đơn giản, hình một mầm cây đang vươn lên. Đó là biểu tượng của sự sống, của sự khởi đầu mới.

Người đưa thư sau khi hoàn thành nhiệm vụ, không nán lại lâu. Y cúi đầu một lần nữa, nói: "Thư tín đến tay, nhiệm vụ hoàn thành!" Rồi nhanh chóng quay gót, bước đi vội vã, tiếng bước chân dần xa hẳn trên con đường.

Cố Tiểu Ngư tò mò nhìn Tạ Trần, hỏi: "Là thư của ai vậy, tiên sinh? Trông có vẻ quan trọng."

Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn lật phong thư, ánh mắt lướt qua nét chữ viết tay trên đó. Nét chữ ấy vừa quen thuộc, vừa xa lạ, thể hiện sự cứng cáp và quyết đoán hơn so với nét chữ thư sinh ngày trước của Dương Quân. Hắn khẽ thở dài, trong lòng dấy lên m���t cảm xúc khó tả. Không phải là lo lắng, mà là một sự suy tư sâu sắc. Hắn mở phong thư, rút lá thư bên trong ra. Mùi hương của giấy và mực lan tỏa trong không khí, phảng phất chút hương thảo mộc.

Hắn bắt đầu đọc. Từng dòng chữ của Dương Quân hiện ra, kể về những biến đổi tại Bình Nguyên Thanh Phong. Dương Quân viết rằng, sau khi Thiên Đạo sụp đổ, và các tông môn dần suy yếu, Bình Nguyên Thanh Phong đã trở thành một trong những vùng đất tiên phong xây dựng một xã hội mới. Họ đã áp dụng những nguyên tắc mà Tạ Trần từng nói đến: "công bằng và bác ái", "thuận theo lẽ tự nhiên", "trọng nhân tính hơn thần thông".

Dương Quân kể, họ đã loại bỏ hoàn toàn các cấp bậc tu sĩ và phàm nhân, thay vào đó là một hệ thống dựa trên tài năng và cống hiến. Mọi người đều có quyền học tập, nghiên cứu, và đóng góp cho xã hội. Các nguồn tài nguyên không còn bị độc chiếm bởi một vài gia tộc hay tông môn, mà được phân phối công bằng cho tất cả mọi người. Họ đã thành lập những "học viện nhân đạo", nơi không dạy phép thuật hay tiên thuật, mà dạy về tri thức khoa học, về nghệ thuật, về y thuật, và đặc biệt là về đạo đức nhân sinh.

Dương Quân viết, họ đã phải đối mặt với vô vàn khó khăn. Nhiều người không tin tưởng, cho rằng đó là một ý tưởng viển vông, phi thực tế. Nhiều cựu tu sĩ vẫn còn chấp niệm với quyền lực cũ, tìm cách phá hoại. Nhưng với sự kiên trì và tinh thần đoàn kết, Bình Nguyên Thanh Phong đã dần chứng minh được con đường của mình là đúng đắn. Họ đã phát triển những công nghệ mới để cải thiện đời sống, xây dựng những công trình thủy lợi khổng lồ để đối phó với hạn hán, tạo ra những loại cây trồng mới cho năng suất cao.

Đặc biệt, Dương Quân nhấn mạnh vào việc họ đã thành công trong việc xây dựng một hệ thống pháp luật dựa trên sự công bằng tuyệt đối, không phân biệt giàu nghèo, mạnh yếu. Mọi tranh chấp đều được giải quyết minh bạch, công tâm. "Tạ huynh à," Dương Quân viết, "Người từng nói, một xã hội vững mạnh không nằm ở sức mạnh của kẻ đứng đầu, mà ở sự công bằng dành cho những người yếu thế nhất. Chúng đệ đã cố gắng hết sức để thực hiện điều đó, và giờ đây, Bình Nguyên Thanh Phong đã thực sự trở thành một vùng đất thịnh vượng, nơi mỗi con người đều được tôn trọng, được sống và phát triển theo cách của riêng mình."

Đọc đến đó, Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại. Một luồng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng hắn. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, hắn trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Và giờ đây, Dương Quân, người bạn cũ, đã hiện thực hóa một phần lý tưởng đó. Hắn khẽ thì thầm, như thể nói với chính mình, cũng như nói với một người bạn ở phương xa: "Dương Quân... Ngươi đã làm được rồi sao?" Giọng hắn trầm khàn, mang theo một chút ngạc nhiên, một chút hài lòng thầm lặng, và cả một chút suy tư sâu sắc. Hắn biết, đó không phải là một kết quả dễ dàng, mà là cả một hành trình dài của sự kiên trì, của những lựa chọn đúng đắn và của niềm tin vào con người.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm Thành Vô Song bằng một màu đỏ cam rực rỡ, Tạ Trần vẫn ngồi đó, trên tay là lá thư của Dương Quân. Ông Lão Tiều Phu, sau một ngày vác củi trên núi, đã về quán sách. Dáng người gầy gò, lưng còng của lão tựa vào chiếc ghế gỗ cũ, nhưng ánh mắt lão vẫn tinh anh và nụ cười hiền hậu. Râu tóc lão bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ. Lão đặt cây rìu gỗ cũ kỹ sang một bên, rồi tự tay pha một ấm trà nóng, mùi trà thơm nhẹ nhàng lan tỏa khắp gian phòng. Lão nhấp một ngụm trà, rồi nhìn Tạ Trần với ánh mắt dò hỏi.

"Có chuyện gì khiến lão đệ trầm ngâm đến thế?" Ông Lão Tiều Phu hỏi, giọng nói chậm rãi, từ tốn, mang theo sự từng trải của tháng năm.

Tạ Trần khẽ mở mắt, đưa lá thư cho Ông Lão Tiều Phu. "Là thư của Dương Quân, huynh ấy đã gửi từ Bình Nguyên Thanh Phong." Hắn bắt đầu kể về nội dung bức thư, về sự phát triển thần kỳ của vùng đất đó dưới sự lãnh đạo của Dương Quân. Hắn kể về việc họ đã xây dựng một xã hội dựa trên nguyên tắc công bằng, bác ái, nơi không còn sự phân biệt tu sĩ và phàm nhân, nơi tri thức và đạo đức được đề cao hơn quyền năng siêu phàm. Hắn kể về những học viện nhân đạo, về những công nghệ mới, về hệ thống pháp luật minh bạch.

Cố Tiểu Ngư ngồi bên cạnh, chăm chú lắng nghe từng lời của Tạ Trần. Đôi mắt to tròn của nàng mở lớn, gương mặt biểu lộ sự thán phục. "Thật kỳ diệu! Một vùng đất như thế thật sự tồn tại sao? Không cần tiên, không cần thần, mà vẫn thịnh vượng đến vậy!" Nàng thốt lên, giọng điệu đầy vẻ kinh ngạc và ngưỡng mộ. "Dương Quân công tử thật tài giỏi, đã làm được những điều mà nhiều người mơ ước."

Ông Lão Tiều Phu im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà. Khi Tạ Trần kể xong, lão đặt chén trà xuống, khẽ gật gù. "Cái cây đã ra quả, và quả ấy thật ngọt ngào." Lão nói, giọng trầm ấm. "Nhưng việc giữ cây mãi xanh tươi, mãi cho quả ngọt, đó mới là điều khó khăn nhất." Lão nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy thâm ý. "Không phải từ những kẻ thù bên ngoài, mà chính từ bên trong. Sự thịnh vượng có thể sinh ra tự mãn, sự an nhàn có thể dẫn đến trì trệ. Con người ta dễ dàng quên đi những gian khó đã qua khi mọi thứ đều thuận buồm xuôi gió."

Lời của Ông Lão Tiều Phu như một gáo nước lạnh tạt vào sự hưng phấn của Cố Tiểu Ngư, nhưng lại khiến Tạ Trần gật đầu đồng tình. "Huynh nói đúng. 'Nhân Đạo' không phải là một đích đến, mà là một hành trình không ngừng nghỉ. Những bí ẩn chưa được khám phá của vũ trụ vẫn còn đó, những giới hạn của tri thức và cảm nhận tinh thần vẫn chưa được chạm tới. Nếu con người dừng lại, họ sẽ mất đi bản chất vốn có của mình." Hắn nói, giọng trầm ngâm, ánh mắt nhìn xa xăm ra khung cửa sổ, nơi hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm. "Sự thịnh vượng, nếu không đi kèm với sự cảnh giác và tinh thần không ngừng học hỏi, cũng có thể là một chấp niệm mới."

Cố Tiểu Ngư suy nghĩ một lát, rồi nói: "Nhưng ít nhất, họ đã có một khởi đầu tốt đẹp, tiên sinh. Điều đó chứng tỏ rằng, con đường mà tiên sinh đã chỉ ra, con đường của 'sống một đời bình thường', của 'trọng nhân tính', là hoàn toàn có thể."

Tạ Trần khẽ cười. "Đó là con đường mà mỗi người phải tự tìm lấy, Tiểu Ngư. Ta chỉ là một người qua đường, gieo một hạt giống nhỏ. Chính Dương Quân và những người dân Bình Nguyên Thanh Phong đã vun trồng, chăm sóc nó." Hắn biết rõ vai trò của mình. Hắn là một 'điểm neo nhân quả', một sự ảnh hưởng tinh tế, vô hình nhưng lại có khả năng định hướng cả một dòng chảy. Hắn không cần phải đứng trên bục giảng, không cần phải hùng biện, chỉ cần một lời nói đúng lúc, một triết lý sâu sắc, đã đủ để gieo hạt giống tư duy. "Thành công của Bình Nguyên Thanh Phong có thể là một hình mẫu, một tia sáng dẫn đường cho những vùng đất khác. Nhưng mỗi nơi, mỗi con người, sẽ có một con đường riêng để thích nghi và phát triển 'Nhân Đạo' của mình. Sẽ có những mô hình khác nhau, những thách thức khác nhau."

Ông Lão Tiều Phu gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ thấu hiểu. "Hành trình của nhân loại còn dài lắm, lão đệ. Nhưng chỉ cần 'ánh sáng bùng lên từ bên trong mỗi con người' không bị dập tắt, thì họ sẽ tìm thấy con đường của riêng mình." Lão nói, rồi đứng dậy, sửa soạn đi về nhà. Cố Tiểu Ngư cũng bắt đầu dọn dẹp quán, chuẩn bị đóng cửa.

Tạ Trần ngồi lại một mình, ánh mắt vẫn hướng về phía chân trời, nơi những vì sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh. Hắn cảm nhận được sự bình yên sâu sắc, nhưng cũng có một chút nặng trĩu trong lòng.

***

Màn đêm buông xuống hoàn toàn, bao trùm Thị Trấn An Bình trong sự tĩnh lặng. Quán sách giờ đây chỉ còn ánh đèn dầu leo lét trên bàn, cùng với ánh trăng bạc rọi qua khung cửa sổ, vẽ nên những bóng hình ma mị trên nền nhà. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ khu vườn sau nhà, tiếng gió xào xạc thổi qua những tán lá cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng đêm khuya đầy huyền bí. Mùi giấy cũ, mực và hương trà còn vương vấn trong không khí, càng khiến không gian thêm phần sâu lắng.

Tạ Trần ngồi một mình bên cửa sổ, ánh mắt nhìn ra bầu trời đêm. Ánh trăng tròn vành vạnh, những vì sao lấp lánh như hàng ngàn viên ngọc trai rải rác trên tấm màn nhung đen. Hắn suy ngẫm về bức thư của Dương Quân, về hành trình của Bình Nguyên Thanh Phong. Sự thành công của họ là một minh chứng hùng hồn cho triết lý 'Nhân Đạo' mà hắn đã kiên trì theo đuổi. Không cần Thiên Đạo, không cần phép thuật, con người vẫn có thể xây dựng một cuộc sống thịnh vượng, công bằng và đầy ý nghĩa.

Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một xung đột nội tâm. Hắn luôn mong muốn 'vô vi', không can thiệp vào dòng chảy của thế giới. Thế nhưng, từng lời nói, từng suy nghĩ của hắn, dù chỉ là những lời thì thầm bâng quơ, lại có khả năng định hướng cả một dòng chảy tư tưởng, có khả năng kiến tạo nên một kỷ nguyên mới. Hắn là một 'điểm neo nhân quả' đúng nghĩa, một sự tồn tại mâu thuẫn giữa mong muốn ẩn mình và ảnh hưởng không thể phủ nhận. Hắn tự hỏi, liệu 'Nhân Đạo' có thể tự duy trì và phát triển mà không cần đến sự can thiệp hay chỉ dẫn của hắn mãi mãi hay không? Liệu nó có đủ sức chống chọi với những thách thức mới phát sinh từ chính sự thịnh vượng, từ sự tự mãn, từ sự trì trệ mà Ông Lão Tiều Phu đã cảnh báo?

Hắn nhớ lại lời của Trưởng Lão Minh Triết trong cuộc Đại Luận Đạo hôm trước, về 'bản sắc' và 'giá trị ngàn đời' của nhân loại. Liệu trong quá trình không ngừng biến đổi và thích nghi, con người có đánh mất đi cái cốt lõi của mình? Hắn không có câu trả lời. Hành trình khám phá chân lý là vô tận.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí mát lạnh của đêm khuya tràn vào lồng ngực. Hắn ngước nhìn những vì sao xa xăm, vô vàn, vô tận. Vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những chân trời tri thức chưa được chạm tới. Dù Thiên Đạo đã sụp đổ, vũ trụ vẫn rộng lớn và kỳ diệu hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng. Hắn tin rằng, với "ánh sáng bùng lên từ bên trong mỗi con người", với khả năng "tri thức và cảm nhận tinh thần", nhân loại sẽ tiếp tục hành trình khám phá, thích nghi, không ngừng học hỏi và vươn tới những chân trời mới. Đó chính là 'vô vi chi đạo' đích thực, một hành trình không ngừng nghỉ, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, chỉ cần sống một đời bình thường, mãi mãi.

Tạ Trần khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không chỉ là sự bình yên, mà còn là một niềm hy vọng sâu sắc vào tương lai của nhân loại, vào khả năng tự cường của con người. Hắn biết, dù có những thách thức mới, 'Nhân Đạo' sẽ không ngừng phát triển và thích nghi. Bình Nguyên Thanh Phong chỉ là một khởi đầu, một hình mẫu, nhưng chắc chắn sẽ có những mô hình phát triển 'Nhân Đạo' khác nhau, mỗi nơi một vẻ, một màu sắc, nhưng tất cả đều hướng về một mục tiêu chung: một cuộc sống trọn vẹn, chân thực cho tất cả. Hắn vẫn là một phàm nhân, một người chủ quán sách nhỏ, nhưng những hạt giống tư tưởng mà hắn đã gieo, đang dần nở hoa khắp nhân gian, định hình một kỷ nguyên mới, nơi những bí ẩn của vũ trụ sẽ được khám phá không phải bằng thần thông, mà bằng trí tuệ và trái tim của con người. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự vô thường của vạn vật và sự vĩnh cửu của những giá trị nhân sinh. Đêm đã khuya.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free