Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1182: Bình Minh Của Linh Hồn: Giai Điệu Nhân Gian

Ánh trăng đã lùi sâu về phía tây, nhường chỗ cho những vệt hồng đầu tiên nơi chân trời, báo hiệu một ngày mới đang bừng tỉnh. Tại quán sách nhỏ của Tạ Trần, không gian vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh của sương đêm, nhưng đã bắt đầu được sưởi ấm bởi ánh sáng dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang nhẹ nhàng sắp xếp lại những chồng sách cổ đã ngả màu thời gian. Mùi giấy cũ, mực và chút hương trầm còn sót lại từ đêm qua quện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, vừa hoài niệm vừa thanh tịnh. Hắn không vội vã, từng động tác đều chậm rãi, như thể mỗi cuốn sách đều chứa đựng một linh hồn, cần được nâng niu, trân trọng.

Tay hắn mân mê một bản khắc gỗ nhỏ, hình ảnh một bà lão bán trầu ngồi cạnh cổng thành, đôi mắt hiền từ nhìn lũ trẻ nô đùa bên dòng suối. Tác phẩm này do một thợ thủ công địa phương gửi tặng, không cầu kỳ, không hoa mỹ, nhưng lại chứa đựng một sự chân thực lay động lòng người. Tạ Trần khẽ vuốt ve những đường nét chạm khắc tinh xảo nhưng mộc mạc, cảm nhận được cái hồn của người nghệ nhân đã gửi gắm vào đó. Ánh mắt sâu thẳm của hắn lấp lánh vẻ suy tư, dõi theo từng chi tiết nhỏ bé trên bản khắc. Ông lão tiều phu gầy gò, lưng còng nhưng ánh mắt tinh anh, đã cùng hắn chiêm nghiệm về "Hơi Thở Của Bình Minh" vào đêm qua. Và giờ đây, trong sự tĩnh lặng của buổi sớm, Tạ Trần nhận ra, cái "bình minh" ấy không chỉ là sự đột phá về năng lượng hay công nghệ, mà còn là một ánh sáng khác, sâu thẳm hơn, đang bừng lên từ trong mỗi tâm hồn nhân loại.

"Hơi thở của bình minh..." Tạ Trần khẽ tự nhủ, giọng trầm ấm như tiếng gió thoảng qua kẽ lá. Hắn đặt bản khắc gỗ lên bàn, ánh mắt xa xăm nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh nắng sớm đang rọi vào quán sách, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền đất. "Nó không chỉ là năng lượng chiếu sáng thành phố, không chỉ là hơi ấm từ Địa Nhiệt Tự Phục Hồi, mà còn là ánh sáng bừng lên từ trong mỗi tâm hồn, ông lão ạ. Cái đẹp của vô vi, của sự tự nhiên sinh trưởng, giờ đây lại càng hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết." Hắn nhớ lại những lời Lăng Nguyệt từng trăn trở về "cạm bẫy tương tự" khi con người quá đắm chìm vào một thứ sức mạnh nào đó. Nhưng nghệ thuật, những tác phẩm chân thực như bản khắc này, lại không hề mang theo chút chấp niệm nào của sức mạnh, của quyền năng. Chúng chỉ đơn thuần là sự phản ánh cuộc sống, sự trân trọng những điều bình dị nhất.

Tạ Trần đứng dậy, bước đến chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ, nơi đặt một bộ ấm trà gốm sứ đã cũ. Hắn nhẹ nhàng pha một ấm trà mới, từng động tác đều toát lên vẻ ung dung, tự tại. Nước sôi reo nhẹ trong ấm, hương trà xanh thanh thoát dần lan tỏa khắp không gian, xua đi chút lạnh lẽo còn sót lại. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận hương vị của cuộc sống bình thường, giản dị. Mùi trà thơm lừng, hòa quyện với mùi giấy cũ và mùi gỗ mộc mạc của quán sách, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng cho buổi sớm. Khác với những tu sĩ ngày xưa tìm kiếm linh khí, tìm kiếm sự siêu phàm trong linh đan diệu dược, hắn tìm thấy sự mãn nguyện, sự bình yên trong những điều nhỏ bé, chân thật này.

"Con người, khi không còn bị ràng buộc bởi Thiên Đạo, không còn chạy theo ảo ảnh của 'thành tiên', lại có thể tự do phát triển theo cách riêng của mình," Tạ Trần tiếp tục dòng suy nghĩ nội tâm. "Những phát minh khoa học, những công trình kiến trúc vĩ đại, và giờ đây là những tác phẩm nghệ thuật chạm đến tâm hồn. Tất cả đều là minh chứng cho sức mạnh nội tại, cho trí tuệ và khát vọng vốn có của nhân loại." Hắn nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa nơi đầu lưỡi. "Đó là sự trưởng thành, không chỉ của một cá nhân, mà là của c��� một kỷ nguyên. Một kỷ nguyên không tiên, nhưng lại ngập tràn 'tiên cảnh' trong chính cuộc sống bình thường của mỗi người."

Tạ Trần lặng lẽ nhìn ra bên ngoài. Ngoài kia, Thị Trấn An Bình đang thức giấc. Tiếng rao hàng của người bán bánh mì, tiếng bước chân vội vã của những người bắt đầu một ngày mới, tiếng chim hót líu lo trên cành cây cổ thụ trước quán. Tất cả đều là những âm thanh quen thuộc, những hình ảnh đã in sâu vào tâm trí hắn. Hắn không còn là thư sinh lạc lõng giữa dòng đời, cũng không còn là "điểm neo nhân quả" bị các thế lực tranh giành. Hắn là một chủ quán sách, một người quan sát, một người chiêm nghiệm, sống trọn vẹn từng khoảnh khắc của cuộc đời mình. Và chính sự bình thường ấy lại trở thành một sức mạnh phi thường, một lời khẳng định cho triết lý "sống một đời bình thường" mà hắn đã kiên trì theo đuổi. Hắn tin rằng, chính trong những điều bình dị, chân thật nhất, con người mới có thể tìm thấy sự trọn vẹn, tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, mà không cần đến bất kỳ sự cứu rỗi hay ban phát nào từ những thế lực siêu nhiên. Cái 'bình minh' mà hắn đã cùng Ông Lão Tiều Phu chiêm nghiệm, không chỉ là một hiện tượng vật lý, mà còn là một trạng thái tinh thần, một sự tái sinh của linh hồn nhân loại.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của ngày ẩn mình sau dãy núi, Thành Vô Song bừng sáng trong 'Đại Lễ Hội Nghệ Thuật Nhân Gian', một sự kiện lớn chưa từng có do Hội Đồng Phát Triển Nhân Gian tổ chức. Không khí náo nhiệt lan tỏa khắp các con phố, từ những khu chợ sầm uất đến những con hẻm nhỏ. Những công trình kiến trúc đồ sộ của Thành Vô Song, với tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, nay được tô điểm bởi vô số đèn lồng rực rỡ và những cột sáng lấp lánh từ các nhà máy năng lượng mới, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo. Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả của dòng người như sông chảy, tiếng xe ngựa lộc cộc, hòa lẫn với tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu và tiếng người nói chuyện ồn ào, tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống. Mùi đồ ăn th��m lừng từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa từ các khu vườn, tất cả quện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Trong dòng người đông đúc ấy, Tạ Trần, vẫn với vẻ trầm tĩnh thường lệ, cùng với Tiểu Đường đang reo hò háo hức và Ông Lão Tiều Phu trầm ngâm, chậm rãi bước vào Quảng Trường Văn Hóa Nhân Gian. Tiểu Đường, với dáng người mập mạp, khuôn mặt tròn trịa và đôi mắt lấp lánh niềm vui, không ngừng chỉ trỏ những điều mới lạ. "Đẹp quá! Hay quá! Anh Tạ Trần xem kìa!" Cậu bé reo lên, bàn tay nhỏ bé vỗ bôm bốp vào tay Tạ Trần, niềm vui thuần khiết toát ra từ tận đáy lòng. Ông Lão Tiều Phu, râu tóc bạc phơ, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng ánh mắt tinh anh vẫn dõi theo mọi thứ xung quanh với vẻ hiền hậu và đôi chút hoài niệm. Lão không nói nhiều, chỉ khẽ gật gù khi chứng kiến sự phồn thịnh, sự sáng tạo của thế hệ trẻ.

Quảng trường rộng lớn giờ đây đã biến thành một triển lãm nghệ thuật khổng lồ, quy tụ hàng trăm tác phẩm đa dạng: những bức tranh thủy mặc tinh tế, những pho tượng điêu khắc sống động, những bản thư pháp bay bổng, những món gốm sứ độc đáo, và đặc biệt là các màn biểu diễn âm nhạc, kịch nghệ đầy cảm xúc. Trên một sân khấu lớn được dựng công phu giữa quảng trường, Nàng Thơ Mộng Dao, xinh đẹp và thanh thoát trong bộ y phục truyền thống, đang trình bày bộ tranh 'Nhật Ký An Bình'. Mỗi bức tranh là một lát cắt của cuộc sống bình dị nơi Thị Trấn An Bình: cảnh lão ngư dân cần mẫn quăng lưới trên sông, nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ khi nô đùa bên dòng suối, bà lão bán trầu ngồi tựa cổng thành với ánh mắt bao dung, hay cảnh những người nông dân gặt hái trên cánh đồng lúa chín vàng. Những nét cọ của Mộng Dao không hề cầu kỳ, không hề sử dụng đến những kỹ thuật siêu phàm hay linh lực nào, nhưng lại chứa đựng một sức sống mãnh liệt, một vẻ đẹp chân thực đến nao lòng.

"Vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, ở những điều nhỏ bé ta thường bỏ qua," Mộng Dao cất giọng trong trẻo, nhẹ nhàng giới thiệu từng tác phẩm. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng tâm huyết và sự thấu cảm sâu sắc. "Đó là nơi nhân tính trú ngụ, là nơi mà chúng ta tìm thấy chính mình, không bị che mờ bởi những phù phiếm, những ảo ảnh của quyền năng hay danh vọng." Ánh mắt nàng Thơ Mộng Dao quét qua đám đông, dừng lại một chút ở Tạ Trần, như một sự sẻ chia thầm lặng về chân lý mà cả hai đều thấu hiểu.

Ngay sau đó, Nữ Tử Du Ca xuất hiện, duyên dáng và quyến rũ, ôm cây đàn tỳ bà cổ kính. Vẻ mặt nàng vẫn còn vương chút u sầu cố hữu, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự nhiệt huyết khi nàng bắt đầu cất tiếng hát. Tiếng tỳ bà trong trẻo, réo rắt cất lên, rồi giọng hát truyền cảm của nàng hòa vào, kể những câu chuyện về tình yêu đôi lứa thủy chung, tình cảm gia đình sâu nặng, và khát vọng sống mãnh liệt của con người. Không một chút bóng dáng của thần tiên, không một lời ca ngợi pháp thuật hay sức mạnh siêu phàm. Đó là những giai điệu của nhân gian, của những con người bình thường, với những hỉ nộ ái ố rất đỗi con người. Từng lời ca, từng nốt nhạc chạm đến trái tim người nghe, khiến nhiều người rưng rưng xúc động, có người còn khẽ lau khóe mắt.

"Giai điệu này, là khúc ca của linh hồn nhân loại, không cần tiên khí vẫn có thể vươn tới trời xanh," Nữ Tử Du Ca ngân nga, ánh mắt nàng như hòa vào những vì sao đêm đang lấp lánh trên bầu trời Thành Vô Song. Nàng không cần linh khí để tạo nên những giai điệu lay động lòng người, nàng chỉ cần trái tim chân thật của một con người.

Tạ Trần đứng lặng giữa đám đông, ánh mắt dõi theo từng nét cọ, từng nốt nhạc. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ những tác phẩm nghệ thuật này. Chúng không chỉ là những hình ảnh, những âm thanh, mà là những lời khẳng định, những tuyên ngôn về giá trị của cuộc sống bình thường, của nhân tính. Tiểu Đường bên cạnh hắn, vẫn đang vỗ tay không ngớt, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui. "Đẹp quá! Hay quá! Anh Tạ Trần xem kìa!" Cậu bé lại reo lên, giọng nói hồn nhiên vang vọng giữa không khí lễ hội.

Ông Lão Tiều Phu khẽ thở dài một tiếng, nhưng đó là một tiếng thở dài của sự mãn nguyện, của sự thấu hiểu. Khóe mắt lão hơi đỏ hoe, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má khắc khổ. "Thật không ngờ, không có tiên nhân, con người lại có thể tạo ra những điều tuyệt diệu đến vậy. Ta... ta thấy được tuổi trẻ của mình trong đó." Giọng lão khàn đục, nhưng tràn đầy cảm xúc. Lão đã sống qua những ngày tháng cũ, khi Thiên Đạo còn thịnh, khi con người còn sùng bái sức mạnh siêu phàm. Giờ đây, chứng kiến sự nở rộ của nền văn hóa Nhân Gian, lão cảm thấy một sự thanh thản, một sự khẳng định rằng con đường mà Tạ Trần đã chọn, con đường mà nhân loại đang đi, là đúng đắn.

Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh và kiên định, đang đứng trên bục vinh dự, mỉm cười tự hào nhìn những thành quả văn hóa của kỷ nguyên mới. Ánh mắt hắn quét qua đám đông, rồi dừng lại ở Tạ Trần, như muốn gửi gắm một lời cảm ơn thầm lặng. Hắn biết, tất cả những điều này, đều bắt nguồn từ triết lý mà Tạ Trần đã gieo trồng, từ hạt giống "Nhân Đạo" đã đâm chồi nảy lộc. Nền văn hóa này, không phải là sự sao chép, không phải là sự mô phỏng những gì thuộc về Thiên Đạo cũ, mà là một sự sáng tạo hoàn toàn mới, một sự khai phá những giá trị nội tại của con người. Đó chính là "ánh sáng bùng lên từ bên trong mỗi con người", không chỉ qua công nghệ, mà còn qua nghệ thuật, chứng tỏ tiềm năng vô hạn của Nhân Đạo.

***

Đêm đã khuya, lễ hội vẫn còn vang vọng những âm thanh náo nhiệt từ Thành Vô Song, nhưng Tạ Trần đã tìm thấy một góc yên tĩnh tại Quán Trà Vọng Giang. Quán trà được xây bằng kiến trúc gỗ đơn giản, với ban công rộng rãi nhìn ra dòng sông phẳng lặng. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim đêm thỉnh thoảng cất lên, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ và tiếng pha trà, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái. Mùi trà thơm lừng, mùi nước sông trong lành và chút hương hoa thoang thoảng từ những khóm cây ven bờ, tất cả xoa dịu tâm hồn sau một buổi tối đầy ắp cảm xúc.

Tạ Trần ngồi một mình, nhấp một ngụm trà, ánh mắt dõi theo những ánh đèn lung linh của Thành Vô Song phản chiếu xuống mặt sông. Th��nh phố vẫn rực rỡ, nhưng từ nơi đây, mọi thứ dường như chậm lại, yên tĩnh hơn, cho phép tâm trí hắn được chiêm nghiệm sâu sắc. Không lâu sau, Thư Đồng Tiểu An và Nàng Thơ Mộng Dao tìm đến. Cả hai đều không giấu được vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự hưng phấn, niềm tự hào. Tiểu An, vẫn với chiếc áo vải thô cũ nhưng giờ đây lại toát lên khí chất của một người lãnh đạo trẻ, và Mộng Dao, vẫn giữ vẻ thanh thoát, nhẹ nhàng.

"Tiên sinh Tạ Trần, những tác phẩm này, người thấy thế nào? Liệu chúng có xứng đáng với kỷ nguyên Nhân Gian không?" Thư Đồng Tiểu An đặt câu hỏi, giọng hắn tràn đầy sự chân thành và một chút lo lắng. Hắn luôn tìm kiếm sự khẳng định từ Tạ Trần, người thầy, người dẫn lối cho cả một thế hệ.

Tạ Trần đặt chén trà xuống, khẽ mỉm cười. Nụ cười của hắn không chỉ là sự hài lòng, mà còn chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. "Chúng không cần phải 'xứng đáng', Tiểu An. Chúng là chính 'linh hồn' của kỷ nguyên này. Chúng tự nhiên sinh ra, như dòng chảy của con sông, như hơi thở c���a núi rừng. Đó chính là vẻ đẹp của vô vi, của sự tự do tuyệt đối trong sáng tạo." Hắn dừng lại, nhìn ra dòng sông đang lặng lẽ trôi. "Khi con người không còn bị áp đặt bởi những quy tắc của Thiên Đạo, không còn truy cầu những thứ siêu phàm, họ mới thực sự tìm thấy chính mình, tìm thấy cái đẹp nguyên bản nhất trong cuộc sống. Và chính cái đẹp ấy, cái sự tự nhiên ấy, đã tạo nên những tác phẩm mà hôm nay chúng ta đã chiêm ngưỡng."

Nàng Thơ Mộng Dao, ánh mắt trong trẻo như mặt hồ mùa thu, nhẹ nhàng tiếp lời: "Tôi chỉ muốn vẽ những gì tôi thấy, những gì tôi cảm nhận. Những nụ cười, những giọt nước mắt, những cánh đồng lúa chín vàng... Chúng là những khoảnh khắc chân thực nhất của cuộc sống. Tôi không tìm kiếm sự bất tử hay quyền năng, tôi chỉ tìm kiếm sự chân thật." Nàng siết chặt cây bút lông trên tay, đó không chỉ là một công cụ, mà là sợi dây kết nối nàng với thế giới, với những điều bình dị.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về Thành Vô Song, nơi những ánh đèn vẫn nhấp nháy như vô vàn vì sao rơi xuống trần gian. "Đó chính là chân lý, Mộng Dao. Nghệ thuật không cần phải vĩ đại hay siêu phàm để chạm đến linh hồn. Nó cần chân thực. Và sự chân thực đó, chính là sức mạnh lớn nhất, là cầu nối giữa con người và những bí ẩn sâu xa nhất của vũ trụ mà không cần đến linh khí hay thần thông." Hắn nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng mỗi lời đều mang một sức nặng triết lý. "Vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, ở những điều nhỏ bé ta thường bỏ qua. Chính trong những điều tưởng chừng vô nghĩa ấy, chúng ta lại có thể tìm thấy những tầng ý nghĩa sâu sắc, những chân trời mới của tri thức và cảm nhận. Đó là sự khám phá không ngừng nghỉ, một hành trình vĩnh cửu của nhân loại."

Thư Đồng Tiểu An lắng nghe từng lời của Tạ Trần, ánh mắt hắn sáng lên như được khai mở. "Chân lý, và sức mạnh... Cảm ơn tiên sinh đã chỉ dẫn." Hắn hiểu rằng, con đường phía trước của Nhân Đạo không chỉ là phát triển công nghệ hay xây dựng xã hội, mà còn là không ngừng khám phá chiều sâu của tâm hồn, của những giá trị tinh thần. "Tiên sinh nói, ánh sáng bùng lên từ bên trong mỗi con người... đó không chỉ là sự tự cường về vật chất, mà còn là sự thức tỉnh của linh hồn, phải không ạ?"

Tạ Trần nhấp một ngụm trà cuối cùng, hơi ấm của chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay hắn. "Chính xác. Ánh sáng đó không bao giờ tắt. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và ta tin, chính cái 'ánh sáng bùng lên từ bên trong' ấy, chính là kim chỉ nam để nhân loại tiếp tục tiến bước, không phải bằng phép màu, mà bằng trí tuệ, bằng lòng trắc ẩn, và bằng sự trân trọng cuộc sống bình thường của chính mình. Những khám phá lớn nhất của Nhân Đạo không chỉ nằm ở công nghệ, mà còn ở sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất con người và vũ trụ, được dẫn lối bởi sự thấu cảm và sáng tạo nghệ thuật."

Hắn đứng dậy, bước ra ban công, hít thở làn gió đêm mát lành. Thành Vô Song vẫn rực rỡ dưới ánh trăng, những giai điệu lễ hội vẫn vọng lại từ xa, nhẹ nhàng như một khúc ca ru ngủ. Trong không gian bao la của vũ trụ, nơi những vì sao xa xăm vẫn lấp lánh như vô vàn câu hỏi chưa lời đáp, Tạ Trần biết rằng hành trình của nhân loại còn rất dài. Nhưng hắn không còn thấy cô độc, không còn thấy gánh nặng của "điểm neo nhân quả". Hắn chỉ thấy một sự bình yên, một sự mãn nguyện sâu sắc. Bởi lẽ, hắn đã thấy hạt giống "Nhân Đạo" đâm chồi, nảy lộc, không chỉ trong sự thịnh vượng về vật chất, mà còn trong sự nở rộ của linh hồn, của nghệ thuật, của những giá trị nhân sinh bất diệt. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, với những tiềm năng vô hạn, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, chỉ cần sống một đời bình thường, mãi mãi.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free