Nhân gian bất tu tiên - Chương 1177: Ngọn Đuốc Kỷ Nguyên: Lời Hứa Tiếp Nối
Ánh nắng hoàng hôn cuối cùng đã chìm hẳn, để lại bầu trời một màu tím sẫm huyền ảo, điểm xuyết bởi những vì sao lấp lánh vừa hé lộ. Gió đêm từ từ thổi vào hội trường, mang theo mùi hương trầm thoang thoảng và mùi hoa từ những khu vườn bên ngoài. Tạ Trần đưa ánh mắt nhìn ra xa, qua khung cửa sổ lớn của hội trường, nhìn về phía chân trời rộng lớn. Hắn biết rằng, cuộc sống bình thường của hắn sẽ là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo đã sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những thách thức mới sẽ luôn xuất hiện. Nhưng hắn tin tưởng rằng, với 'Bách Khoa Vĩnh Hằng' làm nền tảng, với tinh thần không ngừng tìm tòi và đoàn kết của thế hệ trẻ, nhân loại sẽ luôn tìm thấy con đường. Sự kế thừa quyền lực và trách nhiệm này không chỉ là một sự kiện lịch sử, mà còn là minh chứng cho sự trường tồn của triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' của hắn, một triết lý đã gieo mầm và giờ đây đang đơm hoa kết trái, định hình hành trình của nhân loại một cách gián tiếp, như một nguồn cảm hứng vĩnh cửu. Nhân loại, với nền tảng vững chắc của 'Nhân Đạo', sẽ đối mặt với những thách thức mới mà thế hệ cũ chưa từng gặp phải, nhưng cũng sẽ mở ra cánh cửa cho những khám phá vĩ đại hơn về thế giới và bản chất con người, tự mình viết nên một bình minh vĩnh cửu.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch xanh rêu của Thị Trấn An Bình. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi sương mát lạnh và mùi hương đất ẩm, mùi trà mới pha từ các quán ven đường. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng gió khẽ lật từng trang sách cũ và tiếng nước trà reo vui trong ấm. Hắn ngồi bên ô cửa sổ lớn, nơi ánh nắng sớm rọi thẳng vào, làm bừng sáng gian phòng chất đầy tri thức. Trên tay hắn là một quyển cổ thư bạc màu, bìa gấm đã sờn, nét chữ Hán Nôm cổ kính tựa như rồng bay phượng múa. Đó là một bản chép tay về triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' của một ẩn giả vô danh thời viễn cổ, mà Tạ Trần đã dày công sưu tầm. Từng dòng chữ như thấm đẫm sự thâm trầm, bình lặng, khơi gợi trong hắn những suy tư miên man về bản chất của sự tồn tại và ý nghĩa của một cuộc đời trọn vẹn.
Hắn nhấp một ngụm trà sen thơm lừng, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu tan dần nơi đầu lưỡi, như thể đang thưởng thức hương vị của cả vạn vật thế gian. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt trên từng hàng chữ, không phải để tìm kiếm tri thức mới mẻ, mà để cảm nhận sự đồng điệu, sự cộng hưởng với những gì mình đã và đang chiêm nghiệm. Đối với Tạ Trần, ‘Vô Vi’ không có nghĩa là không làm gì, mà là làm mọi việc một cách thuận theo tự nhiên, không cưỡng cầu, không chấp niệm, để mọi sự tự an bài theo dòng chảy của nhân quả. Đó chính là triết lý đã dẫn dắt hắn từ bỏ con đường tu tiên, chọn làm một phàm nhân, một người quan sát thầm lặng giữa dòng đời. Và giờ đây, khi Thiên Đạo đã suy tàn, khi kỷ nguyên Nhân Gian đã hình thành, hắn càng thấy rõ sự đúng đắn trong lựa chọn của mình. Sức mạnh chân chính không nằm ở tu vi hay phép tắc, mà ở sự thấu hiểu và chấp nhận bản thân, thấu hiểu và chấp nhận thế giới.
Bỗng, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Tạ Trần ngẩng đầu, đôi mắt khẽ chớp, trả lại vẻ tỉnh táo thường ngày. Bước vào là Thư Đồng Tiểu An, giờ đây đã là một thiếu niên trưởng thành, vóc dáng cao lớn hơn hẳn, không còn vẻ gầy gò của một thư đồng non nớt ngày xưa. Hắn mặc một bộ áo bào màu lam nhạt, thêu hoa văn mây trôi nước chảy, toát lên vẻ trang trọng nhưng không kém phần thanh thoát, một sự thay đổi rõ rệt so với chiếc áo vải thô cũ kỹ thường ngày. Đôi mắt hắn vẫn tinh anh, sáng ngời, nhưng giờ đây đã pha thêm chút trầm tĩnh và sự tự tin của một người gánh vác trọng trách.
“Tiên sinh, sáng an,” Tiểu An cúi đầu hành lễ, giọng nói đã thêm phần trầm ấm và vững vàng. Trong tay hắn là một phong thư được niêm phong cẩn mật bằng dấu ấn của Hội Đồng Nhân Đạo.
Tạ Trần mỉm cười hiền hòa, đặt quyển cổ thư xuống bàn trà. “Tiểu An, con đến sớm vậy sao? Mời ngồi, trà sen vừa mới pha.” Hắn đưa tay mời Tiểu An ngồi xuống ghế đối diện.
Tiểu An cung kính ngồi xuống, nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ sự nghiêm túc. “Dạ, đa tạ tiên sinh. Con có việc quan trọng cần trình báo.” Hắn đặt phong thư lên bàn, đẩy nhẹ về phía Tạ Trần. “Hội Đồng Nhân Đạo tại Thành Vô Song kính mời tiên sinh đến dự buổi lễ ‘Chuyển Giao Ngọn Đuốc Nhân Đạo’ trọng đại. Người là ngọn nguồn của tất cả những điều này, là người đã gieo mầm triết lý Nhân Đạo, ươm mầm cho Kỷ Nguyên Nhân Gian. Toàn thể nhân sĩ đều mong mỏi sự hiện diện của Người ở vị trí cao nhất, như một biểu tượng của sự dẫn dắt.”
Tạ Trần cầm lấy phong thư, nhưng không vội mở. Hắn chỉ nhẹ nhàng vuốt ve dấu ấn niêm phong, ánh mắt xa xăm như thể nhìn xuyên qua lớp giấy mỏng để thấy cả một chặng đường dài. “Tiểu An, con nói quá lời rồi.” Hắn khẽ thở dài, một nụ cười ẩn chứa sự trầm mặc hiện lên trên môi. “Ta chỉ là một người phàm, một người đọc sách, một kẻ may mắn được chứng kiến sự chuyển mình của thời đại mà thôi. Ngọn nguồn của Nhân Đạo không phải là ta, mà là chính bản chất con người, là khát vọng về một cuộc sống trọn vẹn, chân thực của mỗi cá nhân. Ta chỉ là một người khơi gợi, một người chỉ ra con đường. Lễ nghi trọng đại đó nên thuộc về những người thực sự gánh vác, những người sẽ tiếp tục vun đắp cho Kỷ Nguyên Nhân Gian này.”
Tiểu An kiên định đáp: “Nhưng tiên sinh, không có Người, sẽ không có Kỷ Nguyên Nhân Gian như ngày nay. Những triết lý sâu sắc của Người đã soi đường cho chúng con, đã giúp chúng con tìm thấy lẽ sống sau khi Thiên Đạo sụp đổ. Con người cần một biểu tượng, một ngọn hải đăng của trí tuệ và lòng nhân ái, và không ai xứng đáng hơn Người.”
Tạ Trần lắc đầu nhẹ, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình thản. “Biểu tượng là gánh nặng, Tiểu An. Ngọn hải đăng cần đứng vững giữa biển cả, nhưng ta lại muốn hòa mình vào dòng nước. Ta đã chọn con đường của một phàm nhân, của một người bình thường. Ta không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, ta trọng chữ ‘sống’ – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, không bị ràng buộc bởi danh vọng hay địa vị. Việc ta ngồi trên bục cao, hay đứng giữa ánh hào quang, sẽ đi ngược lại với chính triết lý mà ta đã chọn. Ta chỉ xin một góc nhỏ để quan sát là đủ. Để thấy rõ hơn sự phát triển của Nhân Đạo, để lắng nghe tiếng nói của những con người bình dị, để cảm nhận sự trọn vẹn trong từng khoảnh khắc đời thường, đó mới chính là niềm vui lớn nhất của ta.”
Tiểu An nhìn Tạ Trần, trong mắt hắn lộ rõ sự ngưỡng mộ và hiểu biết. Hắn đã lớn lên trong lời dạy của Tạ Trần, đã chứng kiến sự kiên định của vị tiên sinh này trên con đường ‘Vô Vi’. Hắn hiểu rằng, Tạ Trần không phải từ chối vì khiêm tốn, mà vì đó là bản chất, là sự nhất quán trong triết l�� sống của Người. “Con hiểu rồi, tiên sinh,” Tiểu An khẽ nói, “Nếu vậy, con xin sắp xếp một vị trí khuất, nơi tiên sinh có thể lặng lẽ chứng kiến buổi lễ.”
Tạ Trần gật đầu, nụ cười trên môi càng thêm phần mãn nguyện. “Đa tạ con. Hãy nhớ, Nhân Đạo không phải là một giáo điều, mà là một hành trình liên tục, một sự tìm tòi không ngừng nghỉ. Thế hệ của các con sẽ là những người viết nên những trang sử mới, đừng ngại ngần phá vỡ những giới hạn cũ, đừng ngại ngần khám phá những chân trời mới. Quan trọng nhất là giữ vững nhân tính, giữ vững lòng nhân ái.” Hắn đưa tay nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận sự thanh tịnh lan tỏa trong tâm hồn. “Kỷ nguyên này, dường như mọi thứ đều thơm ngon hơn xưa, cả vị trà này nữa.”
***
Giữa trưa, Thành Vô Song rực rỡ dưới ánh nắng vàng óng. Bầu trời quang đãng không một gợn mây, như thể vạn vật cũng đang hân hoan chào đón một sự kiện trọng đại. Kiến trúc của Thành Vô Song, dù không còn những hoa văn chạm trổ cầu kỳ hay những tượng đài đồ sộ mang phong cách tiên môn, lại toát lên vẻ vững chãi, hài hòa và đầy tính nhân văn. Những tòa nhà cao tầng được xây dựng bằng vật liệu thân thiện với môi trường, thiết kế khoa học, tối ưu hóa ánh sáng và không khí. Quảng trường trung tâm rộng lớn, lát đá xanh mát, được bao quanh bởi những hàng cây cổ thụ và các công trình mang tính biểu tượng của Kỷ Nguyên Nhân Gian, như Thư Viện Bách Khoa Vĩnh Hằng và Đài Quan Sát Tinh Tú.
Hội Trường Nhân Đạo, nơi diễn ra buổi lễ ‘Chuyển Giao Ngọn Đuốc’, là một công trình kiến trúc uy nghi nhưng không kém phần thanh lịch. Trần nhà cao vút, được thiết kế theo hình vòm cung, chạm trổ những chòm sao và dải ngân hà bằng đá quý, phản chiếu ánh sáng mặt trời tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Những bức tường không còn những phù điêu về thần linh hay tiên nhân, mà thay vào đó là những bức tranh tường khổng lồ khắc họa lịch sử phát triển của nhân loại, từ những ngày đầu tiên cho đến khi Kỷ Nguyên Nhân Gian được thiết lập. Không khí trong hội trường trang nghiêm, nhưng không hề ngột ngạt, mà thay vào đó là sự mong chờ và niềm hy vọng rạng ngời trên khuôn mặt của hàng ngàn người tham dự. Tiếng xì xào bàn tán nhỏ dần, rồi im bặt khi các lãnh đạo thế hệ cũ bước lên bục.
Tạ Trần, cùng với Ông Lão Tiều Phu, ngồi ở một vị trí khuất, gần cuối hội trường. Từ đây, hắn có thể bao quát toàn bộ buổi lễ mà không thu hút sự chú ý. Ông Lão Tiều Phu, với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền hậu, khẽ gật đầu với Tạ Trần, trong mắt ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc.
Trên bục cao, Lăng Nguyệt Tiên Tử, giờ đây không còn vẻ lạnh lùng băng giá của một tiên tử quyền uy, mà thay vào đó là sự điềm tĩnh và uy nghiêm của một hiền giả. Bạch y của nàng vẫn tinh khiết như sương tuyết, nhưng ánh mắt phượng đã nhuốm màu thời gian và một chút hoài niệm. Nàng bước lên bục, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sức nặng của lịch sử vang vọng khắp hội trường.
“Kính thưa toàn thể nhân sĩ, kính thưa các thế hệ kế thừa của Nhân Đạo,” Lăng Nguyệt bắt đầu, ánh mắt nàng lướt qua đám đông, dừng lại một chút ở hàng ghế cuối, nơi Tạ Trần đang ngồi, như một lời chào thầm kín. “Hôm nay, chúng ta tề tựu tại đây không chỉ để chứng kiến một sự kiện, mà để ghi khắc một lời thề. Hàng ngàn năm trước, ranh giới giữa tiên và phàm mờ nhạt, Thiên Đạo suy kiệt, và con người đối mặt với nghịch lý ‘mất người’. Chúng ta đã từng lạc lối, từng chấp niệm vào sức mạnh siêu phàm, từng khao khát thành tiên để tìm kiếm sự trường sinh bất tử. Nhưng rồi, nhờ trí tuệ và sự kiên định của một người phàm, chúng ta đã nhận ra rằng, sự trọn vẹn không nằm ở cõi tiên giới hư vô, mà nằm ngay trong chính bản thân mỗi chúng ta, trong cuộc sống trần thế này.”
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Dương Quân, Bách Lý H��ng và Mộ Dung Tuyết đang đứng cạnh nàng. “Chúng ta, những người đã may mắn được chứng kiến và tham gia vào hành trình chuyển đổi ấy, xin được giao phó ngọn đuốc Nhân Đạo cho thế hệ kế tiếp. Ngọn đuốc này không chỉ là một trách nhiệm, mà là một niềm tin, một ước mơ về kỷ nguyên mà con người làm chủ vận mệnh mình. Hãy giữ vững lòng nhân ái, hãy không ngừng học hỏi, và hãy luôn tin vào tiềm năng vô hạn của chính mình.”
Tiếp lời Lăng Nguyệt là Dương Quân. Vẻ anh tuấn thư sinh của hắn giờ đây đã thêm phần trầm ổn, ánh mắt sáng ngời tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng. Hắn bước đến, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, vang vọng như tiếng chuông ngân. “Ta từng là một người theo đuổi tu đạo, từng tin rằng sức mạnh là chân lý tối cao. Nhưng Kỷ Nguyên Nhân Gian đã dạy ta một bài học sâu sắc hơn: chân lý nằm ở sự thấu hiểu, ở lòng nhân ái, ở khả năng kiến tạo và phát triển. Nhân Đạo không phải là một con đường đã vạch sẵn, mà là một hành trình không ngừng khám phá, một cuộc phiêu lưu vĩ đại của trí tuệ và tinh thần. Thế hệ trẻ, hãy dũng cảm tiến lên! Đừng ngại thử thách, đừng ngại thất bại, vì mỗi bước đi đều là một bài học, mỗi vấp ngã đều là một cơ hội để trưởng thành. Hãy dùng lý trí và lòng nhân ái để soi sáng mọi nẻo đường, để xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn cho tất cả.”
Bách Lý Hùng bước lên. Thân hình vạm vỡ, phong trần của hắn đã nhuốm màu thời gian, nhưng ánh mắt kiên nghị vẫn không hề suy suyển. Giọng nói trầm hùng của hắn vang lên, đầy khí phách và sự chân thành. “Chúng ta đã từng chiến đấu để bảo vệ nhân gian khỏi sự hủy diệt của Thiên Đạo suy kiệt. Giờ đây, các con sẽ chiến đấu để bảo vệ những giá trị cốt lõi của Nhân Đạo, để bảo vệ sự bình yên và tự do của mỗi con người. Sức mạnh chân chính không nằm ở vũ lực, mà ở sự đoàn kết, ở tinh thần kiên cường, ở khả năng đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Hãy là những người lãnh đạo công minh, những người bảo vệ chính nghĩa, và hãy luôn nhớ rằng, phàm nhân không hề yếu đuối. Phàm nhân là nền tảng của tất cả.”
Cuối cùng l�� Mộ Dung Tuyết. Nàng vẫn dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả đã được thay thế bằng sự thanh thản. Giọng nói nàng trong trẻo, tự nhiên, mang theo sự ấm áp và bao dung. “Là một y sư, ta từng chứng kiến nhiều sinh ly tử biệt, nhiều nỗi đau do sự tranh giành quyền lực và sự vô thường của tu đạo gây ra. Nhưng Kỷ Nguyên Nhân Gian đã mang đến một phương thuốc chữa lành vĩ đại nhất: tình người. Hãy trân trọng từng sinh mệnh, hãy lắng nghe từng tiếng nói, hãy chữa lành từng vết thương, không chỉ của thể xác mà còn của tâm hồn. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Đạo của chúng ta, Nhân Đạo, là đạo của sự sống, đạo của lòng vị tha, đạo của sự sẻ chia. Hãy tiếp tục vun đắp cho nó, để mỗi con người đều có thể sống một đời bình thường, một đời hạnh phúc.”
Những lời phát biểu đầy xúc động của các vị tiền bối vang vọng trong hội trường, làm dấy lên những tràng vỗ tay không ngớt. Rồi, Lăng Nguyệt Tiên T�� bước đến giữa bục, trên tay nàng là một vật phẩm lấp lánh: một ngọn đèn nhỏ, được chế tác từ ngọc lưu ly trong suốt, bên trong là một ngọn lửa vàng cam lung linh, không hề lay động dù không có gió. Đó là 'Ngọn Đèn Vĩnh Cửu', biểu tượng của tri thức, của hy vọng, của tinh thần Nhân Đạo bất diệt. Nàng đưa ngọn đèn về phía Thư Đồng Tiểu An, người đang đứng trước bục, ánh mắt hắn rạng ngời sự kiên định và trọng trách.
“Thư Đồng Tiểu An,” Lăng Nguyệt nói, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng đầy quyền uy, “Con là đại diện cho thế hệ mới, cho tương lai của Nhân Đạo. Hãy nhận lấy ngọn đèn này, hãy gìn giữ ngọn lửa của trí tuệ và lòng nhân ái, thắp sáng con đường cho nhân loại.”
Tiểu An cung kính đón lấy Ngọn Đèn Vĩnh Cửu, hai tay hắn run nhẹ nhưng ánh mắt vẫn không rời ngọn lửa nhỏ đang bập bùng. Hắn cúi đầu thật sâu trước các vị tiền bối, rồi quay mặt về phía đám đông, giơ cao ngọn đèn. “Kính thưa các vị tiền bối, kính thưa toàn thể nhân sĩ,” giọng hắn vang lên, dứt khoát và đầy nội lực. “Chúng con xin hứa sẽ gìn giữ ngọn lửa này, thắp sáng con đường cho nhân loại, không phụ tấm lòng của tiền bối! Ngọn đèn này không chỉ là biểu tượng của tri thức, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm của chúng con, về những giá trị mà chúng con phải vun đắp. Chúng con sẽ không ngừng học hỏi, không ngừng kiến tạo, để mỗi con người đều có thể tìm thấy giá trị và ý nghĩa của mình trong kỷ nguyên mới này. Chúng con sẽ là những người phá cục, những người kiến tạo, không ngừng vươn tới những chân trời mới.”
Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay lại vang lên dồn dập, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một làn sóng dâng trào trong hội trường. Tạ Trần, ngồi ở vị trí khuất, lặng lẽ mỉm cười. Hắn không vỗ tay, nhưng trong lòng hắn, một bản giao hưởng của sự mãn nguyện và tự hào đang vang lên. Ông Lão Tiều Phu bên cạnh hắn, khẽ chạm vào cánh tay hắn, ánh mắt tinh anh ánh lên sự đồng tình. Tạ Trần cảm nhận được hơi ấm từ ngọn đèn 'Nhân Đạo' đó, không phải bằng xúc giác, mà bằng tâm hồn. Hắn thấy ở Tiểu An, ở Lâm Phong, ở Hồng Liên, và ở cả thế hệ trẻ đang trưởng thành, một sự trưởng thành vượt bậc, một tinh thần kiên định mà không hề mất đi sự hồn nhiên, ngây thơ của thuở ban đầu. Họ là những người kế thừa xứng đáng, những người sẽ tiếp tục viết nên trang sử huy hoàng của Kỷ Nguyên Nhân Gian.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ mặt sông và những mái nhà của Thành Vô Song, Tạ Trần rời khỏi Hội Trường Nhân Đạo. Hắn không đi theo lối chính, mà chọn một con đường nhỏ dẫn ra quảng trường trung tâm, nơi cuộc sống đời thường vẫn đang diễn ra sôi động. Không khí dịu mát của buổi chiều tà xoa dịu tâm hồn, mang theo mùi hương của bánh nướng, của hoa cỏ ven đường, và tiếng cười nói hân hoan của người dân.
Quảng trường Thành Vô Song giờ đây đã trở thành một trung tâm văn hóa và giải trí sầm uất. Không còn những tu sĩ uy nghiêm hay những phép thuật kinh thiên động địa, mà thay vào đó là những gánh hàng rong rực rỡ sắc màu, những nghệ nhân biểu diễn đường phố, và những nhóm người tụ tập trò chuyện rôm rả. Tạ Trần hòa vào dòng người đông đúc, bước đi chậm rãi, đôi mắt hắn quan sát mọi thứ với vẻ bình yên và thấu hiểu. Hắn thấy những đứa trẻ hồn nhiên chạy nhảy, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp nơi. Những đôi tình nhân nắm tay nhau dạo bước, ánh mắt trao nhau sự dịu dàng và hạnh phúc. Những người lớn tuổi ngồi trò chuyện bên bàn trà, nét mặt an yên, mãn nguyện.
Chợt, một tiếng gọi trong trẻo vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Tạ Trần.
“Anh Tạ Trần! Anh Tạ Trần!”
Hắn quay đầu lại, và thấy Tiểu Đường đang đứng cạnh gánh bánh bao thơm lừng của mình. Cô bé mập mạp ngày nào giờ đã là một thiếu nữ phổng phao, khuôn mặt tròn trịa vẫn luôn nở nụ cười hiền lành. Trên chiếc bàn nhỏ trước mặt cô, những chiếc bánh bao nóng hổi bốc khói nghi ngút, tỏa ra mùi thơm hấp dẫn.
Tạ Trần mỉm cười, bước đến gần. “Tiểu Đường, bánh bao của con vẫn đông khách như vậy sao?”
Tiểu Đường vui vẻ gật đầu, má cô bé ửng hồng. “Dạ, bánh bao hôm nay ngon lắm ạ! Con mới ra lò, anh Tạ Trần nếm thử xem!” Cô bé nhanh nhẹn bốc một chiếc bánh bao còn nóng hổi, đưa cho Tạ Trần.
Hắn cầm lấy chiếc bánh, hơi ấm từ nó truyền vào lòng bàn tay, mang theo mùi bột mì thoảng hương thịt. Hắn cắn một miếng, vị ngọt của thịt, vị béo của nhân, hòa quyện cùng vỏ bánh mềm mịn, tan chảy nơi đầu lưỡi. “Thơm thật,” Tạ Trần khen ngợi, ánh mắt hắn ánh lên sự chân thành. “Kỷ nguyên này, dường như mọi thứ đều thơm ngon hơn xưa, cả chiếc bánh bao này nữa.”
Tiểu Đường cười khúc khích. “Chắc là vì tâm trạng của mọi người đều vui vẻ hơn, anh Tạ Trần ạ!”
Tạ Trần không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu. Hắn nhìn ngắm dòng người qua lại, nhìn những gương mặt rạng rỡ, những nụ cười an nhiên. Đúng vậy, có lẽ không phải mọi thứ đều thơm ngon hơn xưa, mà là con người đã biết cách cảm nhận hương vị của cuộc sống một cách trọn vẹn hơn. Không còn sự truy cầu hư ảo của tiên đạo, không còn nỗi lo sợ về Thiên Đạo suy kiệt. Con người đã tìm thấy giá trị của mình trong chính sự bình thường, trong những khoảnh khắc gi���n dị nhất của đời sống.
Hắn tiếp tục tản bộ, đi ngang qua một cây cầu đá cổ kính bắc qua dòng sông nhỏ chảy qua Thành Vô Song. Nước sông trong xanh, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, tạo nên một bức tranh huyền ảo. Gió nhẹ thổi qua, mang theo tiếng lá cây xào xạc và tiếng nước chảy róc rách, tựa như bản nhạc du dương của thiên nhiên. Tạ Trần dừng lại trên cầu, vịn tay vào lan can đá mát lạnh, đưa mắt nhìn về phía chân trời xa thẳm.
Sự chuyển giao quyền lực đã hoàn tất. Thế hệ cũ đã trao lại ngọn đuốc. Thế hệ mới đã sẵn sàng gánh vác. Kỷ Nguyên Nhân Gian đang bước vào một chương mới, đầy hứa hẹn. Hắn cảm thấy một sự bình yên sâu sắc trong tâm hồn, một sự mãn nguyện khi chứng kiến thành quả của triết lý ‘Nhân Đạo’ đã đơm hoa kết trái.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí Tạ Trần, một suy nghĩ vẫn âm ỉ. Mặc dù Thiên Đạo đã sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Những chân trời mới mà thế hệ trẻ khao khát vươn tới, liệu sẽ mang đến những thách thức gì? Liệu họ có giữ vững được nhân tính, giữ vững được lòng nhân ái trước những cám dỗ hay những hiểm nguy vô tận của vũ trụ? Hắn tin rằng, với 'Bách Khoa Vĩnh Hằng' làm nền tảng, với tinh thần không ngừng tìm tòi và đoàn kết của thế hệ trẻ, nhân loại sẽ luôn tìm thấy con đường. Nhưng cuộc sống bình thường này, sự trọn vẹn này, không phải là một điểm dừng, mà là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Nhân loại sẽ không chỉ dừng lại ở việc duy trì 'Nhân Đạo' mà còn phát triển nó theo những cách mà thế hệ cũ chưa từng nghĩ tới, đối mặt với những thách thức mới của vũ trụ.
Tạ Trần khẽ mỉm cười. Hắn tin vào nhân loại. Hắn tin vào khả năng của con người. Hắn tin rằng, dù cho vũ trụ có vô vàn bí ẩn, dù cho con đường phía trước có gập ghềnh đến đâu, nhân loại sẽ luôn tìm thấy ánh sáng, sẽ luôn tìm thấy chính mình, mà không cần đến sự siêu phàm, chỉ cần giữ trọn nhân tính và sống một đời bình thường. Và hắn, một phàm nhân giữa dòng đời, sẽ mãi là một người quan sát thầm lặng, một điểm neo nhân quả, chứng kiến và mỉm cười.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.