Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1175: Tâm Kinh Nhân Gian: Tìm Về Sự Trọn Vẹn

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát nơi đầu lưỡi nhanh chóng tan chảy, để lại dư vị thanh tao, dịu nhẹ. Hắn lật dở vài trang sách cổ, bìa đã úa màu thời gian, giấy mỏng manh như cánh ve sầu, nhưng ánh mắt hắn lại không dừng lại ở những hàng chữ Hán Nôm rêu phong ấy. Thay vào đó, tầm nhìn của hắn xuyên qua khung cửa sổ gỗ lim, dõi theo những con đường đất đỏ của Thị Trấn An Bình đang dần bừng tỉnh trong ánh bình minh.

Mặt trời vừa ló dạng sau rặng núi xanh thẳm, rải những tia nắng vàng óng như mật lên những mái ngói rêu phong, lên những tán cây cổ thụ đầu làng. Tiếng gà gáy đâu đó vọng lại, lẫn vào tiếng rao hàng xa xăm của những người bán đậu phụ, bán bánh mì sớm. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu thoang thoảng trong quán sách hòa quyện với mùi trà ấm nóng đang bốc hơi nghi ngút, và cả mùi gỗ mục quen thuộc của những giá sách lâu năm. Bầu không khí nơi đây luôn đặc biệt, vừa yên bình, tĩnh lặng đến lạ, lại vừa ấm cúng và phảng phất một vẻ uyên thâm của tri thức tích lũy qua ngàn năm. Thời gian dường như trôi chậm lại, từng khoảnh khắc được kéo dài, đủ để người ta cảm nhận hết mọi sắc thái của sự tồn tại.

Tâm trí Tạ Trần vẫn còn vương vấn về buổi lễ khởi công 'Bách Khoa Vĩnh Hằng' ngày hôm qua tại Thành Vô Song. Hắn không có mặt trực tiếp, nhưng qua những lời kể của Tiểu An và Ông Lão Tiều Phu, hắn có thể hình dung ra sự hân hoan, niềm tin và khát vọng cháy bỏng của thế hệ trẻ. Đó không chỉ là một công trình kiến trúc vĩ đại, mà còn là một biểu tượng, một tuyên ngôn mạnh mẽ của Kỷ Nguyên Nhân Gian. Nó không chỉ đơn thuần là nơi lưu giữ tri thức, mà còn là niềm tin bất diệt vào chính con người, vào khả năng tự khai phá, tự kiến tạo của nhân loại.

Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ bẫng mang theo sự bình yên sâu sắc. Tựa lưng vào thành ghế gỗ, Tạ Trần nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng chim hót lảnh lót ngoài hiên, tiếng gió khẽ lay động những tán lá bàng đã ngả màu úa vàng. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, hắn cảm nhận một sự chuyển dịch sâu sắc đang diễn ra, không chỉ trong xã hội, mà còn trong chính nhận thức của mỗi con người. Ranh giới giữa phàm và tiên đã thực sự mờ nhạt, không phải vì phàm nhân được ban cho quyền năng tiên gia, mà vì tiên nhân đã không còn là mục đích, là ước mơ tối thượng.

"Bách Khoa Vĩnh Hằng... không chỉ là tri thức, mà là niềm tin vào chính con người," Tạ Trần tự nhủ trong tâm khảm, giọng nói nội tâm trầm lắng như dòng suối ngầm chảy qua đá. "Sự trọn vẹn, có lẽ không nằm ở nơi xa xôi, không phải là cảnh giới bất tử, không phải là quyền năng siêu phàm. Mà là ở đây, trong mỗi khoảnh khắc bình dị này. Trong tiếng cười của trẻ thơ, trong giọt mồ hôi của người nông phu, trong ánh mắt giao hòa của những tri kỷ. Nó nằm trong khả năng tự chấp nhận bản thân, tự kiến tạo giá trị, tự định nghĩa ý nghĩa của cuộc đời mình mà không cần đến sự phê chuẩn của bất kỳ Thiên Đạo nào."

Hắn mở mắt, nhìn về phía những kệ sách cao ngất, nơi hàng ngàn cuốn sách cũ kỹ đang lặng lẽ nằm đó, chờ đợi được lật giở. Mỗi trang sách, mỗi câu chữ đều là một phần của di sản, một phần của dòng chảy tri thức bất tận mà nhân loại đã kiến tạo và truyền trao qua bao đời. Hắn đã từng là "điểm neo nhân quả", là người gánh vác vận mệnh thế giới, là kẻ bị Thiên Đạo truy đuổi. Giờ đây, hắn chỉ là một thư sinh mở quán sách nhỏ, một "người thầy vô danh", lặng lẽ chứng kiến những thành quả mà nhân loại tự mình tạo ra. Và cảm giác đó, nó trọn vẹn hơn bất kỳ sự bất tử hay quyền năng nào mà Thiên Đạo từng hứa hẹn.

Những tia nắng ban mai dần trở nên gay gắt hơn, rọi thẳng vào trong quán, hắt lên những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không khí. Tạ Trần khẽ nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Hắn biết rằng, cuộc sống bình thường mà hắn luôn khao khát, không phải là một sự đình trệ, một sự an phận. Mà đó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi, sự thích nghi, và sự kiến tạo. Một hành trình mà mỗi bước đi đều mang một ý nghĩa sâu sắc, một giá trị đích thực của con người.

***

Tiếng gõ cửa gỗ vang lên nhẹ nhàng, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch buổi trưa. Ông Lão Tiều Phu xuất hiện ở ngưỡng cửa, trên tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ, vai vác một bó củi nhỏ đã được bó gọn gàng. Dáng người ông lão gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh dưới hàng mi bạc phơ vẫn ánh lên vẻ hiền hậu và sự thấu hiểu thế sự. Khuôn mặt khắc khổ của ông hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, của sương gió cuộc đời, nhưng lại phảng phất một sự bình yên, một sự an nhiên tự tại mà ít ai có được. Ông bước vào quán, mang theo mùi của đất rừng, mùi gỗ thông và cả chút mùi khói bếp còn vương trên quần áo tiều phu đơn giản mà sạch sẽ.

"Thư sinh, trà còn nóng không?" Ông lão hỏi, giọng nói chậm rãi, từ tốn, mang theo một sự ấm áp quen thuộc. Ông đặt bó củi xuống góc nhà một cách cẩn thận, rồi tiến đến ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, như thể đó là chỗ ngồi cố định của mình từ ngàn đời nay.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, đặt cuốn sách xuống bàn. "Vừa lúc lão huynh đến. Ta pha ấm trà mới vậy." Hắn đứng dậy, đến bên lò sưởi nhỏ đang cháy tí tách, đặt ấm nước lên bếp. Tiếng nước sôi reo tí tách, hòa vào tiếng củi cháy lách tách trong lò, tạo nên một bản giao hưởng âm thanh bình dị mà ấm cúng. Mùi trà thơm nồng bắt đầu lan tỏa khắp căn phòng, quyện với mùi gỗ đàn hương từ chiếc bàn cổ và chút mùi đất ẩm thoang thoảng từ bó củi của ông lão. Bầu không khí trong quán sách nhanh chóng trở nên thân mật hơn, sâu sắc hơn, như một cuộc đàm đạo giữa hai tri kỷ đã cùng nhau trải qua biết bao thăng trầm của nhân thế.

Ông Lão Tiều Phu nhìn Tạ Trần pha trà, ánh mắt ông lấp lánh một vẻ suy tư. "Con người ta, cứ ngỡ phải thành tiên mới là trọn vẹn. Cứ ngỡ phải có Thiên Đạo chỉ lối, phải có linh khí nuôi dưỡng mới có thể tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại." Ông khẽ thở dài, hơi thở mang theo chút khói thuốc lá từ điếu thuốc lào mà ông vừa hút trước khi vào quán. "Nhưng có khi, cái trọn vẹn lại nằm ở việc chấp nhận mình là người, sống một đời người thật sự. Sinh lão bệnh tử, hỉ nộ ái ố, tất cả những điều đó mới làm nên một kiếp nhân sinh trọn vẹn."

Tạ Trần rót trà vào hai chén sứ trắng, hơi nóng bốc lên nghi ngút, làm mờ đi một phần khuôn mặt thanh tú của hắn. Hắn đưa một chén cho Ông Lão Tiều Phu, rồi chậm rãi cầm chén của mình, nhấp một ngụm nhỏ trước khi đáp lời. "Vậy cái 'thật sự' đó, lão huynh, là gì? Là yêu ghét, sinh lão bệnh tử như những gì chúng ta vẫn thường trải qua? Hay là khả năng tự định nghĩa lấy ý nghĩa của mình, tự kiến tạo giá trị cho bản thân và cho nhân loại mà không cần một khuôn mẫu có sẵn?" Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự truy vấn sâu sắc, một khát khao hiểu rõ bản chất của sự tồn tại.

Ông Lão Tiều Phu nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa trong miệng ông. Ông đặt chén trà xuống, ánh mắt tinh anh nhìn thẳng vào Tạ Trần. "Là tất cả những điều đó, và hơn thế nữa, thư sinh ạ. Là khi ta không còn phải nhìn lên trời để tìm kiếm câu trả lời, không còn phải ngóng trông sự ban ơn từ Thiên Đạo hay những đấng tối cao. Mà là khi ta nhìn vào chính mình, vào những người xung quanh, vào những gì ta có thể kiến tạo bằng đôi tay, khối óc và tấm lòng của mình."

Ông lão đưa tay vuốt chòm râu bạc phơ, ánh mắt xa xăm như nhìn về một quá khứ xa xôi, nơi Thiên Đạo vẫn còn ngự trị và con người vẫn còn hoài nghi về bản thân. "Ngày xưa, khi Thiên Đạo còn hùng mạnh, con người ta sống trong một cái khung đã được định sẵn. Sống để tu luyện, để mong cầu thành tiên, để thoát ly phàm trần. Mọi hành động, mọi suy nghĩ đều bị cái đích đó chi phối. Nhưng giờ đây, cái khung ấy đã vỡ. Con người không còn bị ràng buộc bởi những định nghĩa cũ kỹ. Họ bắt đầu tự do kiến tạo định nghĩa mới cho cuộc sống của mình."

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, gật gù. "Đó chính là 'cái giá của sự tồn tại' mà nhân loại phải đối mặt khi không còn Thiên Đạo. Một sự tự do tuyệt đối, nhưng cũng là một trách nhiệm vô cùng lớn lao. Không còn ai để đ�� lỗi, không còn ai để trông cậy, ngoại trừ chính mình. Nhưng cũng chính trong sự tự do và trách nhiệm đó, con người mới thực sự tìm thấy bản chất của mình, tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại."

Ông Lão Tiều Phu mỉm cười hiền hậu, ánh mắt ông lấp lánh vẻ thấu hiểu. "Phải, chính là như vậy. Cái giá của sự tồn tại giờ đây không phải là cái giá của quyền năng hay bất tử, mà là cái giá của sự tự chủ, của khả năng tự mình kiến tạo tương lai. Nó là cái giá của việc chấp nhận mọi hỉ nộ ái ố, mọi thành công và thất bại, mọi sự sống và cái chết như một phần không thể thiếu của cuộc hành trình. Và chính trong quá trình chấp nhận và kiến tạo đó, con người mới tìm thấy sự trọn vẹn mà ngàn đời nay họ vẫn luôn tìm kiếm ở những cõi trời xa xăm."

Hai người nhấp trà, ánh mắt giao nhau đầy thấu hiểu. Trong khoảnh khắc đó, họ không chỉ là hai người bạn tâm giao, mà còn là hai chứng nhân lịch sử, đang cùng nhau khám phá một bí mật vĩ đại của vũ trụ, bí mật về bản chất của con người và ý nghĩa của sự tồn tại trong một kỷ nguyên mới. Tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, mang theo mùi hương của cỏ dại và đất trời, như một lời thì thầm của tạo hóa, xác nhận những triết lý sâu sắc đang được khai mở trong quán sách nhỏ bé này.

***

Khi ánh nắng chiều bắt đầu len lỏi vào quán sách, hắt lên những vệt sáng vàng cam trên sàn gỗ cũ kỹ, Thư Đồng Tiểu An bước vào, trên tay cầm một bản thảo đã viết dở. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và đầy tò mò, nhưng hôm nay lại phảng phất một chút băn khoăn, một nỗi trăn trở chưa lời giải. Trang phục của Tiểu An vẫn là chiếc áo vải thô cũ, đã bạc màu theo thời gian, nhưng được giặt giũ sạch sẽ, gọn gàng. Cậu bé tiến lại bàn nơi Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu đang ngồi, nét mặt hiếu học pha chút ngây thơ của tuổi trẻ. Tiếng gió lùa qua khe cửa mang theo chút se lạnh của buổi chiều, làm lay động những trang giấy trên tay Tiểu An, tạo nên một âm thanh sột soạt nhẹ nhàng.

"Tiên sinh, Ông Lão Tiều Phu," Tiểu An lễ phép cúi chào, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự nghiêm túc. "Con có một vấn đề, đã suy nghĩ rất nhiều đêm nhưng vẫn chưa tìm được lời giải đáp thỏa đáng."

Tạ Trần mỉm cười hiền từ, ánh mắt trìu mến nhìn Tiểu An. "Ngồi xuống đi, Tiểu An. Có câu hỏi gì khó khăn mà khiến con phải suy tư đến vậy?"

Tiểu An ngồi xuống ghế, đặt bản thảo lên bàn, ngón tay nhỏ nhắn mân mê mép giấy. "Tiên sinh, con vẫn chưa hiểu. Nếu không có Thiên Đạo, không có tiên nhân, không có những mục tiêu cao cả như bất tử hay phi thăng, vậy con người sống để làm gì? Liệu có phải chỉ là chờ đợi cái chết, hay có một ý nghĩa khác mà chúng ta chưa thể nhận ra?" Câu hỏi của cậu bé vang lên trong không gian tĩnh lặng của quán sách, không chỉ là một thắc mắc của riêng Tiểu An, mà còn là nỗi trăn trở chung của cả một thế hệ đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới, nơi những giá trị cũ đã sụp đổ và những định nghĩa mới còn đang được kiến tạo.

Tạ Trần nhìn Tiểu An, ánh mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời tri thức, nhưng lại ấm áp và đầy bao dung. Hắn khẽ đ��t tay lên vai Tiểu An, một cử chỉ nhẹ nhàng mà đầy ý nghĩa, như muốn truyền đi một nguồn năng lượng an ủi và khích lệ. "Câu hỏi đó, Tiểu An, chính là khởi đầu của mọi triết lý, là nền tảng của mọi sự khám phá về bản chất của con người. Ý nghĩa không phải là một cái đích để tìm kiếm, để đạt tới, mà là một hành trình để kiến tạo. Con người, tự thân đã là ý nghĩa."

Ông Lão Tiều Phu mỉm cười gật đầu, ánh mắt ông lấp lánh vẻ hài lòng, như thấy được tương lai rạng rỡ của Kỷ Nguyên Nhân Gian trong câu hỏi của cậu bé. Ông khẽ nói, giọng vẫn trầm ấm. "Phải, Tiểu An. Con người chúng ta, sinh ra đã mang trong mình khả năng kiến tạo. Kiến tạo tri thức, kiến tạo tình yêu thương, kiến tạo những giá trị tốt đẹp cho cộng đồng. Mỗi ngày, mỗi hành động, mỗi suy nghĩ của con đều là một phần của quá trình kiến tạo đó. Đó không phải là chờ đợi cái chết, mà là sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, để lại những dấu ấn của mình trên dòng chảy của thời gian."

Tạ Trần tiếp lời, ánh mắt hắn nhìn xa xăm, như đang nhìn thấy cả một bức tranh rộng lớn của nhân loại. "Nếu chúng ta coi ý nghĩa là một cái đích cố định, một phần thưởng từ Thiên Đạo, thì khi Thiên Đạo sụp đổ, cái đích ấy cũng tan biến, và con người sẽ lạc lối. Nhưng nếu chúng ta hiểu rằng ý nghĩa nằm trong chính quá trình sống, quá trình học hỏi, yêu thương, kiến tạo, và truyền thừa, thì dù có hay không có Thiên Đạo, con người vẫn luôn có một lý do để tồn tại, để phát triển."

Tiểu An lắng nghe từng lời của Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu, đôi mắt cậu bé mở to, như đang cố gắng thấu hiểu từng tầng lớp ý nghĩa sâu xa trong những câu nói ấy. Khuôn mặt cậu bé dần giãn ra, vẻ băn khoăn ban đầu được thay thế bằng sự ngộ ra, một tia sáng trí tuệ lóe lên trong ánh mắt. Cậu bé khẽ gật đầu, như đã tìm thấy một phần câu trả lời cho nỗi trăn trở của mình.

"Con hiểu rồi, tiên sinh," Tiểu An nói, giọng nói vẫn còn chút non nớt nhưng đã chứa đựng một sự kiên định mới. "Ý nghĩa không phải là thứ được ban cho, mà là thứ chúng ta tự mình tạo ra, mỗi ngày, mỗi giờ. Nó nằm trong chính cuộc đời bình thường này."

Tạ Trần đặt tay lên vai Tiểu An, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi hắn. Hắn biết rằng, thế hệ trẻ như Tiểu An sẽ là những người tiếp nối, những người sẽ tiếp tục đối mặt với những thách thức triết lý mới, và họ sẽ phải tự tìm câu trả lời dựa trên nền tảng Nhân Đạo mà hắn đã gieo mầm. Nhưng hắn tin tưởng rằng, với trí tuệ, lòng dũng cảm và tinh thần kiến tạo không ngừng nghỉ, họ sẽ luôn tìm thấy con đường.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu bao trùm Thị Trấn An Bình, nhuộm màu vàng cam rực rỡ lên mọi vật, Tạ Trần rời quán sách. Hắn không vội vàng, bước chân chậm rãi, ung dung trên con đường đất đã quen thuộc. Ánh sáng dịu nhẹ của buổi chiều tà rải đều trên những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, tất cả đều mang một vẻ đẹp bình dị, ấm áp.

Tiếng nói chuyện râm ran của người dân sau một ngày làm việc, tiếng rao hàng cuối ngày của những người bán hàng rong, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường, và tiếng bước chân nhịp nhàng của những người qua lại, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đời thường. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mục từ những ngôi nhà cổ, mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều qua, và cả chút mùi mồ hôi của những người lao động, tất cả đều là những hương vị đặc trưng của nhân gian, của cuộc sống. Bầu không khí nơi đây nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình, một sự thân thiện và gần gũi mà Tạ Trần luôn trân trọng.

Hắn đi qua quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, nơi những đứa trẻ đang nô đùa, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp không gian. Hắn nhìn thấy một đôi vợ chồng trẻ đang dắt tay nhau đi dạo, ánh mắt họ tràn đầy tình yêu thương và hy vọng. Xa hơn một chút, những cụ già ngồi bên hiên nhà, chậm rãi nhấm nháp tách trà nóng, ánh mắt an nhiên dõi theo dòng người qua lại, khuôn mặt hằn những nếp nhăn của thời gian nhưng lại phảng phất một sự bình yên thanh thản.

Trong mỗi khoảnh khắc bình dị ��ó, Tạ Trần đều thấy một sự trọn vẹn, một ý nghĩa sâu sắc mà không một Thiên Đạo nào, không một cảnh giới tu luyện nào có thể ban tặng. Con người, đang tự mình viết nên 'Tâm Kinh Nhân Gian' của chính mình. Đó không phải là những câu thần chú uyên thâm, không phải là những pháp quyết cao siêu, mà là những trang kinh được viết bằng chính cuộc đời, bằng những mối quan hệ, bằng những cống hiến thầm lặng, bằng những ước mơ giản dị.

Hắn dừng lại bên bờ sông, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đang dần chìm xuống phía chân trời, nhuộm đỏ cả mặt sông phẳng lặng. Gió từ mặt nước thổi lên se lạnh, mang theo mùi hương của cỏ lau và phù sa. Tạ Trần đưa tay khẽ chạm vào mặt nước, cảm nhận sự mát lạnh lan tỏa nơi đầu ngón tay.

"Không cần thành tiên, không cần bất tử." Tạ Trần tự nhủ trong nội tâm, giọng nói trầm lắng như tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ. "Chỉ cần sống trọn vẹn, yêu thương, kiến tạo và truyền thừa. Đó chính là sự tồn tại vĩ đại nhất, là bản chất của Nhân Đạo."

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên tuyệt đối lan tỏa trong tâm hồn. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của mình, không phải bằng cách vá trời hay cứu thế, mà bằng cách gieo mầm triết lý, bằng cách chứng kiến nhân loại tự mình khai phá con đường. Hắn biết rằng, cuộc sống bình thường của hắn sẽ là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo đã sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những thách thức mới sẽ luôn xuất hiện. Nhưng hắn tin tưởng rằng, với 'Bách Khoa Vĩnh Hằng' làm nền tảng, với tinh thần không ngừng tìm tòi và đoàn kết, nhân loại sẽ luôn tìm thấy con đường.

Sự trọn vẹn không phải là một đích đến, mà là một trạng thái, một hành trình. Tạ Trần cảm thấy lòng mình thanh thản hơn bao giờ hết, như thể mọi mục đích, mọi ý nghĩa của cuộc đời hắn đã được tìm thấy và chấp nhận. Hắn đã sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và hơn thế nữa, hắn đã mở ra một kỷ nguyên mới cho nhân loại, nơi con người có thể tự mình khai phá một bình minh vĩnh cửu, không cần đến tiên nhân, không cần đến Thiên Đạo. Hắn sẽ là một người quan sát, một biểu tượng triết lý sống động, để nhân loại tự do định đoạt con đường của mình. Bởi lẽ, di sản vĩ đại nhất không phải là quyền năng hay danh vọng, mà là tinh thần kiến tạo và những giá trị nhân sinh được gieo mầm, vun đắp và truyền trao qua từng thế hệ, tạo nên một 'Tâm Kinh Nhân Gian' bất diệt.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free